Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2018

MỘT NGÀY PHẢI NHỚ VÀ GIỮ



Một Ngày Phải Nhớ Và Giữ

Hãy nhớ ngày nghỉ đặng làm nên ngày thánh — Xuất Êdíptô ký 20:8
Hãy giữ ngày nghỉ đặng làm nên thánh, y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã phán dặn ngươi — Phục truyền luật lệ ký 5:12

Có phải bạn biết việc giữ ngày nghỉ có liên quan đến hai thành phần chính — nhớ đến ngày Sa-bát (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8) và giữ ngày Sa-bát (Phục truyền luật lệ ký 5:12)?

Thật vậy, theo quan điểm của người Do thái, các câu chuyện này trong Kinh thánh mô tả ngày Sa-bát bằng các thuật ngữ khác. Thuật ngữ thứ nhứt: “zakhor et yom hashabbat” từ Xuất Ê-díp-tô ký, nhắc cho chúng ta “nhớ” ngày Sa-bát, một thuật ngữ có ý nghĩa tích cực trong tiếng Hy-bá-lai. Mạng lịnh thứ hai nói "shamor et yom hashabbat" giữ ngày Sa-bát bằng cách giữ nó được nên thánh. Mạng lịnh này là một ý nghĩa tiêu cực và ám chỉ đến các mạng lịnh tiêu cực trong việc tuân giữ ngày Sa-bát, giống như các thứ luật ngăn cấm công việc có tính sáng tạo.

Tại sao lại có bản chất kép trong việc chúng ta tuân giữ ngày Sa-bát chứ? Theo các vị ra-bi, khi Đức Chúa Trời công bố ra Mười Điều Răn, thực sự Ngài đã nói ra bằng cả hai từ — shamor zakhor — cùng nhau để dạy cho chúng ta biết rằng chúng ta làm cho ngày Sa-bát ra thánh chỉ khi chúng ta tuân giữ cả hai: các mạng lịnh tiêu cực và tích cực của nó.

Trong khi người Do Thái tuân giữ những lịnh cấm đoán khác trong ngày — “ngươi chớ” — một sự kềm chế như thế đối với việc nhúm lửa hay công việc buôn bán, chúng ta cũng phải vui mừng trong tinh thần của ngày Sa Bát bằng cách tuân giữ các chiều kích tích cực của nó, như nghiên cứu Kinh Thánh, cầu nguyện, ăn uống lễ hội, và dành thời gian với gia đình và bạn bè.

Rõ ràng quá, có phải không? Nếu không có những mặt tích cực, ngày Sa-bát sẽ trở thành một ngày của những việc không nên làm và thiên về với luật pháp. Và không có những mặt tiêu cực, ngày ấy mất đi một khía cạnh của sự thánh hoá nó xuất phát từ kỷ luật tuân theo các mạng lịnh của Đức Chúa Trời. Chúng ta cần cả hai yếu tố để mang lại sự cân đối đáng mong muốn và thái độ thích ứng cho phép chúng ta bước vào trọn vẹn sự yên nghỉ và phước hạnh của Đức Chúa Trời.

Tôi tin rằng hết thảy chúng ta đều được lợi từ việc tuân giữ ngày Sa-bát, và đối với Cơ đốc nhân, Ngày của Chúa, trong tư thế này — bằng cách ghi nhớ và tuân giữ nó. Chúng ta nhớ ngày nghỉ do Đức Chúa Trời ấn định bằng cách tập trung vào Ngài và dành thời gian thờ lạy và thông công với gia đình cùng với nhiều người khác. Chúng ta tuân giữ ngày Sa-bát của Đức Chúa Trời bằng cách dành thời gian ra khỏi những thói quen bận rộn của chúng ta và thiết lập những ranh giới bao xung quanh ngày ấy.

Đức Chúa Trời mời chúng ta mỗi tuần đến dự phần vào các ơn phước dư dật đang chờ chúng ta nếu chúng ta nhớ và giữ cái ngày đặc biệt này. Thắc mắc là dù chúng ta có thực sự tự thắng trước kinh nghiệm thiên thượng này và nắm lấy sự oai nghi và tầm quan trọng sự yên nghỉ thánh của Đức Chúa Trời hay không, nếu chúng ta làm theo như vậy, chúng ta được hứa sự chúc phước của Đức Chúa Trời về shalom, bình an.


Thứ Năm, 25 tháng 10, 2018

TẠO RA MỘT SỰ KHÁC BIỆT


Tạo Ra Một Sự Khác Biệt
Khi tôi nghe các lời ấy, bèn ngồi mà khóc, cư tang mấy ngày; tôi cữ ăn và cầu nguyện Đức Chúa của các từng trời, mà rằng  — Nê-hê-mi 1:4

Đối mặt với những tin tức khó khăn và bất ngờ, bạn phản ứng ra sao chứ? Bạn có nức nở bật khóc chăng? Có phải bạn nắm lấy hành động không? Có phải bạn dành thì giờ để xem xét các giải pháp khả thi không? Có phải bạn cầu nguyện không?

Nê-hê-mi đã làm mọi sự này khi đáp lại các tin tức chẳng hay ho gì về tình trạng của những người phu tù Do Thái nào đã trở về thành Jerusalem. Và vì cớ sự sẵn sàng dính đáng đến mình, Nê-hê-mi là một trong những anh hùng không được ca tụng của Kinh Thánh, một người đáng nhớ đã tạo nên sự khác biệt.

Như bạn có thể nhớ lại, Nê-hê-mi là một người phu tù Do Thái phục vụ Ạt-ta-xét-xe, vua xứ Ba Tư, là quan tửu chánh trong triều của vua — là người đã nếm rượu của nhà vua. Người Do Thái, họ bị người Ba-by-lôn đưa đi làm phu tù, sau cùng cũng được phép trở về lại thành Jerusalem. Song mọi thứ đã không suông sẻ đối với họ. Em của Nê-hê-mi, là Ha-na-ni, trình cho ông báo cáo sau đây:Những kẻ bị bắt làm phu tù còn sót ở lại trong tỉnh, bị tai nạn và sỉ nhục lắm; còn vách thành của Giê-ru-sa-lem thì hư nát và các cửa nó đã bị lửa cháy (Nê-hê-mi 1:3).

Khi Nê-hê-mi nghe tin này, ông "bèn ngồi và khóc". Tấm lòng ông tan vỡ vì dân sự của ông không được bảo vệ và thành Jerusalem bị sỉ nhục vì các vách thành nó — một biểu tượng của sức mạnh và hòa bình — thì hư nát.

Nhưng trong khi Nê-hê-mi vô cùng buồn bã về tin tức này, ông không ủ ê về nó. Thay vì thế, sau nổi buồn đầu tiên của mình, Nê-hê-mi bắt đầu kiêng ăn và cầu nguyện cùng Đức Chúa Trời, đốc đổ lòng mình với Ngài. Thực vậy, Nê-hê-mi đã để ra bốn tháng cầu nguyện, lập kế hoạch và sửa soạn bản thân để kêu nài nhà vua vùa giúp cho.

Và thế là việc đã xảy ra khi Nê-hê-mi đang phục vụ nhà vua, Ạt-ta-xét-xe để ý thấy rằng tôi tớ của ông đã chùng lòng xuống như thế. Khi nhà vua hỏi Nê-hê-mi có việc gì xảy ra, mặc dù rất sợ hãi, Nê-hê-mi đã có lời nài xin của mình rồi. Và bởi vì “bàn tay giàu ơn của Đức Chúa Trời” (của ông) đã giáng trên Nê-hê-mi, không những nhà vua chịu lắng nghe, mà còn ưng chuẩn cho mọi lời nài xin của Nê-hê-mi.

Nê-hê-mi đã tạo nên sự khác biệt trong cuộc sống. Ông đã nhìn thấy một vấn đề rất cần đến một giải pháp, và ông đã sử dụng mọi nguồn lực sẵn có cho ông để nắm lấy hành động. Hơn nữa, Nê-hê-mi vốn tin cậy nơi Đức Chúa Trời cung ứng đủ cơ hội và lòng can đảm ông có cần để thành công.

Chúng ta cũng có thể tạo nên sự khác biệt trong cuộc sống nữa đấy. Hãy tìm kiếm các cơ hội nơi bạn sinh sống hoặc làm việc để biết cách Đức Chúa Trời có thể sử dụng bạn. Khi ấy, giống như Nê-hê-mi, hãy đến với Đức Chúa Trời trong sự cầu nguyện và nài xin sự can đảm và khôn ngoan để nắm lấy hành động.


Thứ Tư, 24 tháng 10, 2018

CỨ HƯỚNG THƯỢNG



Cứ Hướng Thượng

Trước mặt dân Y-sơ-ra-ên, các người đó phao phản xứ mình đã do thám mà rằng: Xứ mà chúng tôi đã đi khắp đặng do thám, là một xứ nuốt dân sự mình; hết thảy những người chúng tôi đã thấy tại đó, đều là kẻ hình vóc cao lớn — Dân số ký 13:32.

Câu Kinh Thánh của chúng ta hôm nay ra từ câu chuyện quen thuộc, khi Môi-se sai 12 thám tử đi do thám xứ Canaan, Đất Hứa, để khám phá và tường trình lại những gì họ đã xem thấy. Khi trở về, mười trong số 12 thám tử đã mang lại một tường trình xấu về xứ Canaan và báo cáo: Xứ mà chúng tôi đã đi khắp đặng do thám, là một xứ nuốt dân sự mình; hết thảy những người chúng tôi đã thấy tại đó, đều là kẻ hình vóc cao lớn.

Phần nhiều người trong chúng ta rất quen thuộc với câu chuyện này đến nỗi chúng ta đọc ngay những dòng chữ đó. Nhưng nếu bạn dừng lại và suy nghĩ về nó, thì thấy ngôn từ không có ý nghĩa gì cả. Thực vậy, chúng là một sự mâu thuẫn hoàn toàn! Một là đất nuốt dân sự của nó hoặc dân sự sống ở đó có hình vóc cao lớn và không nuốt ai hết. Vậy là điều nào?

Ở một mặt, bậc thánh hiền Do Thái giải thích sự mâu thuẫn bằng cách chỉ ra rằng Đức Chúa Trời đã khiến cho nhiều người chết trong thời điểm các thám tử ở trong xứ Ca-na-an. Các thám tử để ý thấy một số đám tang rất bất thường, đây là lý do tại sao họ mang về một tường trình nói đất đã giết chết dân của nó.

Bậc thánh hiền cũng chỉ ra rằng Đức Chúa Trời khiến cho những cái chết này để bảo vệ các thám tử bằng cách làm sao lãng người dân địa phương. Hơn nữa, dân sự mà các thám tử nhìn thấy trong xứ có hình vóc cao lớn hơn. Có lẽ các thám tử đã nói rằng duy hạng người mạnh sức như thế mới có thể thoát khỏi nạn dịch của một vùng đất đã giết chết rất nhiều người.

Nhưng chúng ta hãy xem xét kỹ hơn cụm từ này, ở đây chúng ta có thể tìm ra một sứ điệp cho chúng ta ngày nay đang sống trong thế giới nhắm vào vật chất của chúng ta. Sát nghĩa, câu Hy-bá-lai dịch là: “Xứ mà chúng tôi khám phá làm điêu tàn những ai ngồi trong đó”. Chiếu theo cách dịch này từ nguyên mẫu Hy-bá-lai, chúng ta học biết rằng trong xứ Israel, người ta phải tấn tới liên tục về mặt thuộc linh. Những ai “ngồi trong xứ” – nói cách khác, những ai cứ ù lì, tự mãn, và không thay đổi – sẽ bị điêu tàn đi. Chủ nghĩa vật chất đời này sẽ tước đi mạng sống của họ, và họ sẽ hoàn toàn bị gói ghém trọn vẹn trong đó.

Sứ điệp cho chúng ta ở bất cứ đâu chúng ta sinh sống thì giống như đi bộ lên một thang cuộn đang chạy xuống vậy. Nếu bạn không di chuyển hướng lên trên, tự động bạn sẽ bị tụt hậu.

Khi một gia đình Do Thái chuyển đến Israel, chúng ta đề cập đến việc ấy theo tiếng Do Thái như đang “thực thi aliyah”. Aliyah có nghĩa là “hướng lên”. Chuyển đến Israel được xem là lên cao về mặt thuộc linh. Tôi có một người bạn từng nói: “Thực thi aliyah một lần là không đủ đâu. Chúng ta phải thực thi aliyah mỗi ngày – ngay cả ở ngoài xứ Israel”.

Lên cao - đây là cùng một sứ điệp. Chúng ta phải tích cực lên cao về mặt thuộc linh mỗi ngày. Ngày hôm nay chúng ta có thể tin cậy Đức Chúa Trời nhiều hơn một chút không? Hôm nay chúng ta có thể trở thành một người tốt hơn ngày hôm qua không? Chúng ta không được phạm sai lầm vì bận rộn với đời sống vật chất mà chúng ta thôi không sống theo và tấn tới về mặt thuộc linh.

Thực thi aliyah trở thành một phần trong thói quen hàng ngày của bạn. Hãy cứ hướng thượng, mỗi ngày một thời điểm.