Thứ Ba, 25 tháng 9, 2018

ÍT SẼ TRỞ THÀNH NHIỀU


Ít Sẽ Trở Thành Nhiều
Ngươi hãy giữ lễ mùa màng, tức là mùa hoa quả đầu tiên của công lao ngươi về các giống ngươi đã gieo ngoài đồng; và giữ lễ mùa gặt về lúc cuối năm, khi các ngươi đã hái hoa quả của công lao mình ngoài đồng rồi — Xuất Êdíptô ký 23:16

Đối với một người điều hành một cửa hàng bán lẻ trực tuyến lớn, Tony Hsieh sở hữu một vài đôi giày. Giám đốc điều hành của Zappos, có giá trị tài sản ròng gần 1 tỷ USD, chỉ sở hữu bốn đôi giày. Thậm chí còn hấp dẫn hơn nữa, ấy là triệu phú tự lập này chọn sống trong một cái rờ-moọc nhỏ. Ông cũng quyết định đóng góp 350 triệu đô la cho một dự án để hồi sinh lại trung tâm thành phố Las Vegas. Khi được hỏi lý do tại sao ông sống một lối sống đáng ngạc nhiên như thế vì sự giàu có của mình khi được 44 tuổi, ông cho biết: "Tôi đoán tôi đánh giá cao các kinh nghiệm nhiều hơn là công cụ".

Nhà thơ Ireland, George Moore, đã từng nói: "Một người đi khắp thế gian để tìm kiếm những gì anh ta cần rồi trở về quê nhà mới tìm gặp nó". Trong xã hội của chúng ta, người ta cứ tập trung vào việc tìm kiếm những điều mới nhất và vĩ đại nhất mà chúng ta "tuyệt đối” cần, hầu hết chúng ta vẫn chưa tìm thấy một điều gì thực sự làm thỏa mãn chúng ta.

Sự vui mừng đích thật không thể tìm được nơi 100 đôi giày hoặc sở hữu điện thoại thông minh mới nhất. Trong khi những thứ này có thể nâng cao nếp sống của chúng ta và làm cho chúng ta vui sướng trong một phút, sự thoả lòng lâu dài chỉ đến từ những thứ mà tiền bạc không thể mua sắm được. Thực vậy, có quá nhiều thứ thường ngăn trở chúng ta trước những điều có thể đem lại sự vui mừng cho chúng ta.

Sứ điệp này nhắc nhở chúng ta xem xét lại hàng năm vào ngày lễ Sukkot, Lễ Lều Tạm. Chúng ta rời khỏi nhà cửa của mình và 99 phần trăm các thứ ở trong đó. Thay vì thế, chúng ta sống trong những túp lều nhỏ, tạm bợ trong cả tuần. Một túp lều điển hình, hoặc sukkah theo tiếng Do Thái, chỉ chứa một cái bàn và mấy cái ghế cho ban ngày, và lúc đêm xuống, chỉ tấm nệm gòn cho việc ngủ nghỉ. Có phải chúng ta thực sự cần nhiều hơn thế không?

Không phải là ngẫu nhiên mà kỳ nghỉ này rơi ngay sau thời gian thu hoạch, như đã được quy định trong Kinh Thánh. Tại sao chứ? Bởi vì khi chúng ta đang thu thập “thứ” vật chất của chúng ta, hoặc ít nhất là phương tiện để có được nhiều thứ hơn, đấy chính xác là thời điểm chúng ta cần phải nhớ những gì chúng ta thực sự có cần và điều gì sẽ làm lộn xộn đời sống của chúng ta.

Sukkot buộc chúng ta phải xem xét rằng ít thực sự là nhiều khi nói tới việc tán thưởng cuộc sống. Chỉ với các thứ cơ bản trong không gian sống của chúng ta trong cả tuần lễ, chúng ta chỉ nhắm vào một ít việc: chia sẻ bữa ăn với bạn bè, nghiên cứu Lời Chúa, và dành thời gian với Đức Chúa Trời một là dưới các vì sao, là thứ phải nhìn thấy trong lều sukkah, hoặc rời khỏi chỗ ở của mình hầu cho chúng ta sẽ trải nghiệm thế giới rộng lớn mà Đức Chúa Trời đã dựng nên cho chúng ta.

Năm nay, nhằm ngày Sukkot, tôi mời tất cả chúng ta đánh giá lại các nhu cầu đích thực của mình rồi loại bỏ các “thứ” khác không hữu ích cho các nhu cần ấy. Trong một tuần lễ, chúng ta hãy gạt qua khát vọng vật chất của mình để ưu ái cho những thứ mà tiền bạc không thể mua sắm được.


Thứ Hai, 24 tháng 9, 2018

ĐƯỢC GHI TRONG SÁCH SỰ SỐNG



Được Ghi Trong Sách Sự Sống

Ngày nay, ta bắt trời và đất làm chứng cho các ngươi rằng ta đã đặt trước mặt ngươi sự sống và sự chết, sự phước lành và sự rủa sả. Vậy, hãy chọn sự sống, hầu cho ngươi và dòng dõi ngươi được sống — Phục truyền luật lệ ký 30:19

Rosh Hashanah, mà chúng ta vừa tổ chức, là năm mới của người Do Thái. Yom Kippur được biết là Ngày Chuộc Tội. Hai ngày lễ này cùng nhau là những ngày lễ lớn. Về lễ Rosh Hashanah, còn được biết là Ngày Phán Xét, Đức Chúa Trời đánh giá và xét đoán các tạo vật của Ngài. Mười ngày sau về lễ Yom Kippur, sự phán xét của Ngài được đóng ấn.

Kinh Talmud (truyền khẩu của người Do Thái) giải thích rằng nhằm ngày lễ Rosh Hashanah, Đức Chúa Trời mở ra ba quyển sách: một quyển liệt kê những người công bình; một quyển liệt kê những kẻ gian ác; và một quyển liệt kê những kẻ ở giữa. Người công bình được ghi tên và đóng ấn trong sách sự sống. Kẻ ác được ghi chép và đóng ấn dành cho sự chết. Những kẻ ở giữa - phần lớn chúng ta - có mười ngày để nghiêng cán cân về phía chúng ta.

Một lời chào Yom Kippur theo truyền khẩu là: “Nguyện bạn được đóng ấn trong Sách Sự Sống”. Trong lời cầu nguyện, chúng ta cầu xin Chúa: “Hãy ghi chép chúng tôi vào sổ sự sống, hỡi Vua là Đấng khao khát sự sống, và xin đóng ấn chúng tôi trong Sách Sự Sống”. Chúng ta để 26 giờ trong sự kiêng ăn, ăn năn, và cầu nguyện – mọi sự hầu cho Đức Chúa Trời sẽ ưng ban cho chúng ta một năm sống khác. Tuy nhiên, theo một ý nghĩa nào đó, số phận của chúng ta thực sự gán cho chúng ta. Trong sách Phục truyền luật lệ ký, Đức Chúa Trời phán cùng chúng ta: Ta bắt trời và đất làm chứng cho các ngươi rằng ta đã đặt trước mặt ngươi sự sống và sự chết, sự phước lành và sự rủa sả. Vậy, hãy chọn sự sống, hầu cho ngươi và dòng dõi ngươi được sống. Chọn sự sống được gán cho chúng ta.

Vì vậy, có nhiều người sống giống như kẻ chết đang bước đi vậy. Họ tồn tại và thở nhưng họ không thực sự sống. Có người dành nhiều ngày tức giận, chán nản, hờn căm và cay đắng. Họ chối bỏ không cung ứng cơ hội nào cho cuộc sống; họ chối bỏ không có thái độ biết ơn, yêu thương, hoặc tử tế. Có người lại phung phí đời sống và tài nguyên của họ vào những thứ chẳng có ý nghĩa hay mục đích gì cả. Đây không phải là sống đâu! Đây không phải là loại sự sống mà Đức Chúa Trời mong muốn cho chúng ta. Đức Chúa Trời muốn chúng ta chọn sự trông cậy, đức tin, vâng phục và sự nhân từ. Đức Chúa Trời muốn chúng ta vòng tay ôm lấy Ngài và những người ở chung quanh chúng ta. Làm sao chúng ta dám cầu xin Chúa chọn chúng ta ghi vào Sách Sự Sống, nếu bản thân chúng ta không chọn sự sống chứ?

Theo truyền khẩu Do Thái, mỗi tối khi chúng ta đi ngủ, linh hồn chúng ta lên tới thiên đàng. Ở đó, chúng ta tường trình lại những gì chúng ta đã làm ngày hôm đó và ký nhận bằng chữ ký của chúng ta. Chúng ta hoàn toàn tự ghi chép vào Sách Sự Sống, hoặc Đức Chúa Trời cấm, đối với các sổ khác.

Chúng ta hãy sống cuộc sống của chúng ta theo cách mà chúng ta dám chắc được ghi lại trong sổ sự sống. Chúng ta hãy viết rằng chúng ta sống mỗi ngày với đức tin và sự tin kính. Chúng ta hãy viết rằng chúng ta làm hết sức mình để làm cho cuộc sống của chúng ta ra đáng kể. Chúng ta hãy viết rằng chúng ta chọn Đức Chúa Trời, chọn điều lành - và chúng ta nhất định chọn lấy sự sống!


Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2018

ĐÁP TRẢ ƠN KÊU GỌI


Đáp Trả Ơn Kêu Gọi
Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng Giô-na lần thứ hai mà rằng: Ngươi khá chờ dậy! Hãy đi đến thành lớn Ni-ni-ve, và rao cho nó lời ta đã dạy cho ngươi — Giô-na 3:1‑2

Yom Kippur, Ngày Chuộc Tội, là một ngày mà chúng ta hối tiếc tất cả những hành vi sai trái của mình. Chúng ta cầu xin Đức Chúa Trời tha thứ cho chúng ta vì mọi tội lỗi của chúng ta. Tuy nhiên, khi chúng ta đọc sách Giô-na vào buổi chiều lễ Yom Kippur, chúng ta nhận ra rằng ngày này không những nhắm tới sự hối tiếc các việc xấu xa mà chúng ta đã phạm; mà ngày này còn là về việc công nhận những điều tốt đẹp mà chúng ta đáng phải làm, song không làm. Về các việc ấy, chúng ta cũng phải cầu xin ơn tha thứ.

Sách Giô-na, ở tận cốt lõi của nó là một câu chuyện nói tới sự ăn năn. Nó bắt đầu với Đức Chúa Trời kêu gọi Giô-na và buộc ông phải đi tới thành phố gian ác Ni-ni-ve để cảnh cáo họ về sự hủy diệt hầu đến nếu họ không thay đổi đường lối của họ. Câu chuyện kết thúc với toàn bộ thành phố, một trong những địa điểm gian ác nhất trên địa cầu, đã dấn thân vào sự ăn năn. Bài học nằm ở phần đầu và cuối câu chuyện, ấy là nếu sắc dân gian ác Ni-ni-ve có thể ăn năn, thì chúng ta cũng một thể ấy.

Tuy nhiên, ở giữa phần đầu và cuối của quyển sách là một câu chuyện khác - một câu chuyện tập trung chủ yếu vào Giô-na và hình thành phần quan trọng của quyển sách. Phần này của câu chuyện không phải là về thứ dân gian ác quay trở lại với Chúa. Thay vì thế, câu chuyện nói tới một người công bình chạy trốn khỏi mặt Đức Chúa Trời và cố gắng thoát né sứ mệnh của mình cho đến khi ông nắm lấy sứ mệnh ấy vào lúc sau cùng.

Bạn thấy đấy, vào ngày lẽ Yom Kippur, tưởng nhớ những sai lầm trong quá khứ của chúng ta là chưa đủ. Chúng ta cũng cần phải nắm bắt hết mọi cơ hội mà chúng ta đã đánh mất. Đã đến lúc phải nhũ lòng đâu là ơn kêu gọi của chúng ta trong cuộc sống, và chúng ta có thực sự sống theo ơn kêu gọi đó hay không!?! Đến cuối ngày trọng đại này, chúng ta sẽ nhận được ơn tha thứ cho các sai lầm của mình. Chúng ta có một danh sách rất rõ ràng; chúng ta đang bắt đầu cuộc sống mới. Thắc mắc là: Chúng ta sẽ làm gì với ơn kêu gọi ấy?

Mọi người đều có một loại kêu gọi nào đó  — một sứ mệnh do Đức Chúa Trời ban cho. Nhưng chúng ta không luôn luôn chu toàn nó. Chúng ta có đủ loại chữa mình: Tôi quá già, quá trẻ, quá tiếng tăm, quá nghèo, quá mệt mỏi, quá bận rộn. Giô-na có một lý do rất tuyệt vời. Đức Chúa Trời đã yêu cầu ông giúp đỡ cho các cừu thù của Israel – chính sắc dân ấy đã bắt 10 trong số 12 chi phái đi làm phu tù.

Giô-na, vì tình cảm của ông dành cho dân sự của Đức Chúa Trời, đã từ chối sứ mệnh của mình. Tuy nhiên, những gì Giô-na đã thất bại đều phải trình sổ, ấy là khi Đức Chúa Trời giao cho chúng ta một sứ mệnh, chức năng xét đoán không phải là việc của chúng ta. Hoàn thành sứ mệnh ấy chính là công việc của chúng ta. Các tin tức tốt lành, ấy là Đức Chúa Trời cung ứng cho chúng ta cơ hội thứ hai và khởi sự không hề là quá muộn.

Một số người biết rõ sứ mệnh của họ là gì từ một chỗ sâu thẳm ở trong lòng. Những người khác phải nhìn quanh quất mọi thứ đã vụn nát trong thế gian rồi sau đó đánh giá những công cụ họ có để giúp sửa chữa nó. Tuần này, hãy dành thì giờ để khám phá ơn kêu gọi của bạn do Đức Chúa Trời ban cho – rồi khi ấy hãy đáp trả ơn ấy!