Thứ Hai, 27 tháng 8, 2018

XÉT ĐOÁN VỚI LONG THƯƠNG XÓT



Xét Đoán Với Sự Thương Xót

Các ngươi chớ phạm sự bất nghĩa trong việc xét đoán, chớ thiên vị người nghèo, chớ nể kẻ quyền thế; hãy cứ theo công bình mà xét đoán kẻ lân cận ngươi— Lê-vi ký 19:15

Khi tiên tri Na-than đến quở trách vua David vì tội lấy Bát-sê-ba dù nàng đã có chồng, ông thuật cho David nghe một câu chuyện. Ở một mặt, câu chuyện chẳng liên quan gì đến Bát-sê-ba cả; thay vì thế Na-than kể cho David nghe một câu chuyện về một gã nghèo khó kia chỉ có một chiên con. Một người khác, ông ta vốn có nhiều chiên lắm, lại cướp lấy chiên con duy nhất của gã nghèo khó này để lấy thịt đãi khách của mình.

Khi ấy, Na-than yêu cầu David đưa ra sự xét đoán về tên cướp của kia. David, xúc động sâu sắc bởi cảnh ngộ của gã nghèo khó đó, ông tỏ ra sự phẫn nộ của mình rồi nói rằng bất kỳ ai làm như vậy thật đáng chết. Chỉ khi ấy, Na-than mới tỏ ra rằng câu chuyện chỉ là một ẩn dụ để minh họa cho những gì David đã làm bằng cách lấy Bát-sê-ba. Bởi cách tuyên án tên cướp của kia trong câu chuyện phải chết, thực vậy, David đã công bố ra chính án phạt của mình. Sau cùng, David đã ăn năn, và mặc dù ông không lãnh án tử hình, Đức Chúa Trời đã kỷ luật ông, và David cùng gia đình ông phải gánh chịu nhiều tai họa như một hậu quả cho mọi hành vi của mình.

Cái điều chúng ta cần phải tiếp thu từ câu chuyện này, ấy là Đức Chúa Trời thường đặt chúng ta vào chính hoàn cảnh mà Na-than đã đưa David vào. Nếu chúng ta bị yêu cầu phải xét đoán người khác, hoặc nếu chúng ta bị đặt vào một vị trí mà chúng ta muốn xét đoán người khác, sở dĩ như thế là vì bản thân chúng ta đã phạm một tội lỗi có bản chất tương tự.

Giống như vị tiên tri, Đức Chúa Trời kể cho chúng ta nghe câu chuyện của chính chúng ta dưới hình thức cải trang. Khi ấy, Đức Chúa Trời nhìn vào cách thức chúng ta xét đoán người khác rồi và sử dụng sự xét nét của chúng ta làm thước đo cho cách Ngài sẽ phán xét chúng ta. Nếu chúng ta vượt qua sự phán xét với lòng thương xót và sự nhân từ, và giúp cho ai đó lợi ích của sự không biết, thì Đức Chúa Trời sẽ làm y như thế cho chúng ta. Nhưng nếu chúng ta xét đoán với sự nghiêm ngặt và khắc nghiệt, thì chúng ta phải run sợ cho cái ngày mà Đức Chúa Trời sẽ giáng sự phán xét trên chúng ta.

Trong phần đọc Kinh Thánh tuần này [Lê-vi ký 16:1 – 20:27; A-mốt 9:7-15], chúng ta đọc: “hãy cứ theo công bình mà xét đoán kẻ lân cận ngươi. Tuy nhiên, là những hữu thể thiếu sót với kiến ​​thức hạn chế, chúng ta có thể đạt được một xét đoán thật sự thích hợp không? Chúng ta có thể dám chắc rằng chúng ta đúng 100% theo đánh giá của mình không? Tất nhiên, câu trả lời là chúng ta không thể. Chúng ta sẽ sai lầm theo cách này hay cách khác chúng ta một là quá khoan dung hoặc quá khắc nghiệt. Đây là lý do tại sao bậc thánh hiền nhận xét về câu này rằng chúng ta nên xét đoán những người khác với khuynh hướng ưu ái dành cho họ. Nếu chúng ta rơi vào việc sai lầm, chúng ta cũng sẽ sai về mặt lợi ích về người mà chúng ta đang đánh giá, đặc biệt là tối hậu, chúng ta đang xét đoán bản thân mình.

Hôm nay, hãy chú ý đến các câu chuyện mà Đức Chúa Trời đang tỏ ra cho bạn. Hãy chú ý đến các phản ứng của bạn và các sự xét đoán của bạn. Hãy làm cho chúng dịu đi với lòng thương xót. Không những bạn sẽ tôn vinh Đức Chúa Trời bằng cách tỏ ra sự nhân từ với người khác, nhưng suy cho cùng, ân nhân của lòng tốt của bạn sẽ là bạn đấy!


Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2018

LỜI CẦU NGUYỆN CHỮA LÀNH THẾ GIAN



Lời Cầu Nguyện Chữa Lành Thế Gian

Hãy cầu hòa bình cho Giê-ru-sa-lem; Phàm kẻ nào yêu mến ngươi sẽ được thới thạnh — Thi thiên 122:6.

Hãy cầu hòa bình cho Giê-ru-sa-lem” là một trong những câu nói nổi tiếng nhất từ sách Thi thiên. Nó đã được chuyển thành bài ca; đây là lời cầu nguyện của hàng triệu người trên khắp thế giới. Hầu hết chúng ta đều hiểu chưa đúng lắm về Giê-ru-sa-lem – danh xưng đó ra từ chữ shalom, hòa bình cần những lời cầu nguyện của chúng ta về sự hoà bình đã lẩn tránh nó trong hơn hai ngàn năm qua. Tuy nhiên, cái điều mà nhiều người trong chúng ta không nhận ra, ấy là khi chúng ta cầu thay cho Giê-ru-sa-lem, về cơ bản chúng ta đang cầu thay cho bản thân mình.

Người ta nói rằng bất cứ điều gì xảy ra ở Israel sẽ quyết định số phận của thế giới. Israel là một xứ nhỏ hơn tiểu bang New Jersey với dân số dưới 0,2% nhân loại, nhưng Israel vẫn tiếp tục tạo ra các tiêu đề hàng đầu thế giới mỗi ngày. Sở dĩ như thế là vì Israel là tâm điểm của cuộc chiến giữa thiện và ác, hòa bình và khủng bố. Vì vậy, bất cứ điều gì xảy ra ở Jerusalem đều nhất định tác động đến phần còn lại của thế giới.

Nói về mặt thuộc linh, điều này có ý nghĩa rất trọn vẹn. Truyền khẩu Do Thái dạy rằng khi Đức Chúa Trời dựng nên thế gian, sự sáng tạo đã bắt đầu tại Giê-ru-sa-lem. Đây là chỗ mà muôn vật bắt đầu, và đó cũng là nơi mà mọi sự sẽ kết thúc. Núi Mô-ri-a ở Giê-ru-sa-lem là nơi mà Gia-cốp gọi là “nhà của Đức Chúa Trời. . . cửa trời” (Sáng thế ký 28:17). Bậc thánh hiền Do Thái mô tả Giê-ru-sa-lem là trọng tâm của thế giới — và là một thân thể chỉ khỏe mạnh y như trái tim của nó.

Đây là lý do tại sao lời lẽ tiếp theo trong câu 6 của Thi-thiên 122 là: “Phàm kẻ nào yêu mến ngươi sẽ được thới thạnh. Người nào yêu mến Giê-ru-sa-lem và cầu nguyện cho hòa bình của nó, mang lại bình an và thới thạnh giáng trên bản thân họ. Chỉn khi Jerusalem được an toàn thì chúng ta mới có thể hy vọng tìm được sự thới thạnh cho bản thân mình.

Hôm nay, bạn đã cầu nguyện cho hòa bình của Jerusalem chưa? Tôi không thể nghĩ ra lời cầu nguyện nào quan trọng hơn. Xin cầu thay cho Giê-ru-sa-lem hôm nay và từng ngày, bởi vì nếu chúng ta có thể chữa lành trái tim của thế giới, phần còn lại của thân thể sẽ theo sau. Hãy chữa lành Jerusalem, thì chúng ta sẽ chữa lành cả thế giới.



Thứ Năm, 23 tháng 8, 2018

VUI VẺ VỚI KỶ PHẦN MÌNH



Vui Vẻ Với Kỷ Phần Mình

Môi-se nói cùng Cô-rê rằng: Hỡi con cháu Lê-vi, bây giờ hãy nghe. Về phần các ngươi, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên đã biệt các ngươi riêng ra với hội chúng Y-sơ-ra-ên, và khiến các ngươi đến gần Ngài đặng làm công việc trong đền tạm của Đức Giê-hô-va, đặng chực hầu việc trước mặt hội chúng, việc ấy há là nhỏ mọn sao? – Dân số ký 16:8-9

“Ai giàu có”, bậc thánh hiền Do Thái hỏi trong Kinh Talmud. Họ đáp: “Người hài lòng với phần của mình”. Phần Kinh Thánh tuần này [Dân số ký 16:1 – 18:32; I Sa-mu-ên 11:14 – 12:22] nhắc lại sự loạn nghịch của Cô-rê chống lại Môi-se và A-rôn. Nếu sự giàu có được xác định qua những thứ một người có, thì Cô-rê là một trong những người giàu có nhất từng sinh sống. Tuy nhiên, nếu bạn đánh giá sự giàu có của một người theo định nghĩa của bậc thánh hiền, thì không thể có người nào nghèo hơn. Cô-rê có mọi thứ trong thế gian, nhưng vẫn không thấy hạnh phúc.

Cô-rê là một người Lê-vi ra từ dòng Kê-hát, là người đã được trao cho một vai trò quan trọng nhất giữa vòng dân sự. Họ được phân công phần việc lớn lao, lo giữ các bình thánh của Đền Thờ bất cứ khi nào người Do Thái ra đi. Cá nhân họ khiêng Hòm Giao Ước, ngọn đèn và những vật thánh khác. Đúng là một đặc ân! Tuy nhiên, đặc ân đó cũng có một ranh giới. Trong khi người Lê-vi khiêng vác các vật thánh nhất trong thế gian, họ bị cấm nhìn vào chúng.

Đây là gốc rễ sự bất hạnh của Cô-rê. Ông gần gũi và quan trọng như thế, tuy nhiên ông không quan trọng và gần gũi như các thầy tế lễ có thể nhìn xem và làm những việc mà ông bị cấm đoán. Đơn sơ và đơn giản, Cô-rê ganh tỵ. Đối với mọi sự ông đã có, ông vẫn cảm thấy mình thiếu thốn.

Tôi nghe một câu chuyện từ một ra-bi Do Thái ở thành Jerusalem cung ứng cho chúng ta nhiều nhận thức hơn. Ra-bi Do Thái nhớ lại lúc còn nhỏ, khi người đầu tiên đặt chân lên mặt trăng. Ông xem chương trình truyền hình với anh ruột mình, và cả hai đều dán mắt vào tivi trong sự kinh ngạc nhìn xem các phi hành gia. Ra-bi Do Thái nhớ lại câu nói với anh ruột mình: “Em thấy tệ cho phi hành gia ngồi trong tàu con thoi bên trên không gian trong khi các phi hành gia khác đã đáp xuống rồi bước đi trên mặt trăng! Ông ấy rất gần với mặt trăng, nhưng ông ấy không thể bước đi trên mặt trăng”. Anh của ông đáp: “Anh chắc ông ấy cũng ổn thôi. Phi hành gia trong tàu con thoi hiểu rõ nếu ông rời khỏi đó, cả hai người đều sẽ mắc kẹt trên mặt trăng mãi mãi! Ông ấy biết vai trò của mình quan trọng là dường nào, và vì vậy ông ấy không ganh tỵ với hai người kia”.

Ở đó có thuốc giải độc cho thái độ ganh tỵ mà Cô-rê đã có — và thành thật mà nói, chúng ta sẽ cảm thấy như thế từ lúc này sang lúc khác. Chúng ta phải biết rằng vai trò của chúng ta được Đức Chúa Trời ban cho là rất quan trọng đến nỗi chúng ta không nên ganh tỵ với công việc của người khác trên thế gian. Chúng ta có một chỗ trong gia đình của mình và trong cộng đồng của chúng ta và có lẽ là một công tác tại sở làm. Hãy hiểu rằng vai trò bạn được giao cho không thể được chu toàn bởi bất kỳ ai khác. Khi chúng ta vui vẻ với kỷ phần mình, chúng ta sẽ không thiếu gì cả.