Thứ Hai, 28 tháng 5, 2018

TRÈO LÊN CAO HƠN


Trèo Lên Cao Hơn
các ngươi tính năm mươi ngày cho đến ngày sau của lễ sa-bát thứ bảy, thì phải dâng một của lễ chay mới cho Đức GIÊ-HÔ-VA — Lêvi ký 23:16

Tôi từng nghe một câu chuyện kể về một người kia lấy máy bay của mình ra ngoài làm một vòng. Trong chiếc máy bay của ông ta là một sợi cáp nối từ thanh điều khiển đến tận đuôi của chiếc máy bay điều khiển hướng đi của chiếc máy bay. Vào cái ngày đặc biệt đó, ông này nghe thấy tiếng động lạ. Trước nỗi kinh hoàng, ông ta khám phá ra nguồn gốc của tiếng ồn là từ một con chuột đang gặm mòn sợi dây cáp.

Ông ta mau nhận ra rằng nếu con chuột cứ tiếp tục gặm sợi dây, chiếc máy bay chắc chắn sẽ bị rơi ngay. Ông ta suy nghĩ thật nhanh rồi đưa chiếc máy bay lên càng lúc càng cao. Ông ta biết con chuột không thể sống ở độ cao cao hơn vì thiếu oxy. Khi ông bay cao hơn trên bầu trời, con chuột chết đi và người kia được cứu khỏi cái chết chắc chắn.

Vậy đâu là bài học cho chúng ta từ câu chuyện này? Giống như con chuột trên máy bay không thể sống ở độ cao cao như thế, cũng một thể ấy, các thói quen xấu và xu hướng tội lỗi của chúng ta cũng mất đi sức sống của chúng khi chúng ta leo lên cao hơn về phía Đức Chúa Trời. Trong thời gian đếm số ngày giữa Lễ Vượt Qua và Shavuot, chúng ta có cơ hội để dọn mình tạo ra sự lên cao đó.

Bắt đầu vào đêm thứ hai của Lễ Vượt Qua, chúng ta được truyền cho phải đếm 49 ngày cho đến ngày thứ 50, là ngày chúng ta kỷ niệm ngày Đức Chúa Trời ban Ngũ Kinh cho nhân loại. Thật là hay, khi chúng ta đếm số ngày đó, chúng ta đếm tới sự kiện mà không đếm lùi như mọi người thường làm khi dự đoán một sự kiện thú vị. Hơn nữa, chúng ta sẽ thắc mắc mục đích của việc đếm này thảy là gì chứ? Tại sao Đức Chúa Trời không thể đưa thẳng con cái Y-sơ-ra-ên trực tiếp từ Ai Cập đến Sinai cho đơn giản hơn? Đâu là mục đích trong 49 ngày đó chứ?

Bậc thánh hiền Do-thái giải thích rằng có 50 cấp độ bất khiết. Khi dân Do-thái đi xuống xứ Ai-cấp, họ đi xuống heo ý nghĩa thuộc thể nhiều hơn; đó cũng là sự đi xuống thuộc linh nữa. Họ càng sinh sống ở Ai-cập lâu chừng nào, họ càng chìm xuống càng thấp kém hơn. Khi còn ở tại Ai-cập, dân Do-thái đã chìm xuống thật là thấp – đi thẳng xuống cấp độ thứ 49. Đến 50, họ sẽ chẳng còn được chuộc nữa, vì vậy Đức Chúa Trời đã bước vào rồi đưa con cái Ngài ra khỏi Ai-cập.

Tuy nhiên, vào thời điểm đó, dân Do-thái vẫn còn ở cấp độ thuộc linh thật thấp, chưa chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận Ngũ Kinh. Họ bắt đầu một cuộc hành trình dài 49 bậc đi lên từ chỗ họ đã chìm xuống. Mỗi ngày, bắt đầu từ ngày thứ nhất, họ đã từng bước đi lên cho đến ngày thứ 50. Vào ngày đó, họ đã sẵn sàng để đón nhận Lời của Đức Chúa Trời.

Trong khoảng thời gian này, chúng ta cũng hãy quyết tâm thực hiện các bước quan trọng đi lên hướng tới Đức Chúa Trời. Khi chúng ta trèo lên trên những đám mây tuyệt vọng, đức tin và độ tin cậy của chúng ta sẽ được thêm lên. Vì vậy, chúng ta hãy trèo lên cao hơn – từng hồi từng bước một.


Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2018

NHƯ BÁNH XE QUAY



Như Bánh Xe Quay

Bèn là Đức Chúa Trời đoán xét: Ngài hạ kẻ nầy xuống, nhắc kẻ kia lên — Thi thiên 75:7

Một câu chuyện dân gian của người Do Thái thuật lại đôi vợ chồng trẻ sống vào khoảng thế kỷ thứ 12. Đôi vợ chồng mới cưới vẫn còn tìm cách hiểu biết nhau. Người vợ biết chồng mình trước đây nghèo cực kỳ đến mức anh ta là kẻ ăn xin. Người chồng biết vợ mình đã từng kết hôn nhưng đã bị người bạn đời bỏ rơi. Bây giờ, người chồng mới là một doanh nhân vô cùng thành đạt, và cả hai sống rất hạnh phúc.

Người vợ có một tập tục. Mỗi ngày, cô chuẩn bị một bữa ăn trưa và chồng cô sẽ đóng cửa tiệm của mình để trở về nhà và thưởng thức bữa ăn với vợ mình. Ngày nọ, khi họ mới bắt đầu ăn, có tiếng gõ cửa. Người chồng ra mở cửa thì thấy một người ăn mày xin đồ ăn. Người chồng, anh ta nhớ lại mình trong hoàn cảnh khó khăn này, nói với kẻ nghèo kia rằng anh ta có thể thưởng thức toàn bộ bữa ăn do vợ mình dọn sẵn; thế rồi khi kẻ nghèo đó ăn xong miếng cuối cùng, anh ta bị đưa ra ngoài với một túi đầy tiền xu.

Sau khi người ăn mày ấy đi rồi, người chồng nhận thấy vợ mình trông biến sắc nên đến hỏi cô ấy có chuyện gì vậy!?! Cô ta đáp: “Trong lần lấy chồng đầu tiên của tôi, tôi cũng chuẩn bị một bữa ăn trưa thịnh soạn giống như tôi đã làm cho chúng ta. Ngày kia, một người ăn mày đến cửa nhà chúng ta khi tôi ngồi xuống cùng ăn với chồng mình. Tuy nhiên, chồng tôi, la hét kẻ nghèo kia và đuổi anh ta đi chẳng có cho xu nào cả. Sau đó, chúng tôi mất hết tiền bạc và chồng tôi bỏ tôi”.

Người vợ nói tiếp: “Người ăn mày hôm nay đến là chồng trước của tôi”. Người chồng hiện nay nói: “Tôi biết”. Người vợ hỏi: “Nhưng làm sao anh biết chứ?” Người chồng nói: "Tôi là kẻ ăn mày đã đến tại cửa nhà nàng hôm ấy".

Trong Thi Thiên 75, chúng ta đọc: Bèn là Đức Chúa Trời đoán xét: Ngài hạ kẻ nầy xuống, nhắc kẻ kia lên. Bậc thánh hiền Do-thái bình luận rằng giàu và nghèo đều đến từ Đức Chúa Trời. Thường thì khi người giàu sử dụng sai tài nguyên của mình, Đức Chúa Trời làm cho ông ta nghèo đi và làm cho ai đó xứng đáng hơn được giàu có.

Đối với những người trong chúng ta là những người đã được chúc phước nhiều, sứ điệp ấy là tài sản vật chất cùng sự giàu có của chúng ta có thể mất đi chỉ trong một lát thôi. Vì lẽ đó, bổn phận của chúng ta là phải sử dụng những gì Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta sao cho thích đáng. Đối với người kém may mắn, sứ điệp cơ bản ấy là Đức Chúa Trời có thể thay đổi hoàn cảnh của chúng ta chỉ trong một lát thôi. Cuộc sống không phẳng lặng đâu; hãy nghĩ về nó giống như một cái bánh xe đang quay. Cái gì đến hôm nay có thể ra đi ở ngày mai.

Tốt nhất là phải luôn in trong trí, hoàn cảnh hiện tại của chúng ta không nhất thiết là thường trực vĩnh viễn đâu — vô luận hoàn cảnh của chúng ta có là gì đi nữa hôm nay. Việc của chúng ta là phục vụ Đức Chúa Trời tốt nhất như chúng ta có thể trong các hoàn cảnh mà chúng ta tìm thấy chính mình ở đó hôm nay – nhìn biết rằng mọi sự có thể khác hoàn toàn ở ngày mai.


CHỌN ĐỨC TIN HƠN SỰ KIỆN.



Chọn Đức Tin Hơn Sự Kiện

đoạn để dành cho đến ngày mười bốn tháng nầy; rồi cả hội chúng Y-sơ-ra-ên sẽ giết nó, vào lối chiều tối. Họ sẽ lấy huyết đem bôi trên hai cây cột và mày cửa của nhà nào ăn thịt chiên con đó” — Xuất Êdíptô ký 12:6–7

Câu chuyện nói tới cuộc Xuất Ai-cập chỉ nhắm vào một hành động mà thôi. Theo truyền khẩu Do-thái, bốn phần năm dân Y-sơ-ra-ên không chịu rời khỏi Ai-cập. Họ không sẵn sàng bước ra trong đức tin và đi theo Đức Chúa Trời, qua tôi tớ Ngài là Môi-se, vào trong sa mạc và một số phận không biết được. Nhưng đối với những ai đã thoát khỏi những cuộc tấn công tàn bạo của người Ai-cập, mọi sự sẽ trải xuống mạng lịnh nầy đây: . . . cả hội chúng Y-sơ-ra-ên sẽ giết nó, vào lối chiều tối. Họ sẽ lấy huyết đem bôi trên hai cây cột và mày cửa của nhà nào ăn thịt chiên con đó”.

Chỉ có những ai chịu giết chiên con rồi bôi huyết trên mày cửa của họ đều được cứu khỏi trận dịch sau cùng giết chết từng đứa con đầu lòng trên khắp xứ Ai-cập. Và chỉ những gia đình đó mới được cứu chuộc. Điều gì là rất quan trọng trong việc làm đơn sơ này?

Hãy xem xét các sự kiện. Việc làm này là một hành động giống như tự tử vậy. Chiên được xem là thần linh ở Ai-cập. Giết chết thần linh Ai-cập chắc chắn sẽ chọc giận người Ai-cập và rất có thể sẽ dẫn họ đến từng nhà nào có bôi huyết "thần" của họ với cây chỉa ba trong tay của họ. Ngoài ra, người Ai-cập đông đảo hơn dân Do-thái rất nhiều. Và sau cùng, mặc dù Đức Chúa Trời đã giáng trên người Ai-cập với chín trận dịch và nhiều lần chứng tỏ sức mạnh và quyền năng của Ngài, Pha-ra-ôn đã không lùi bước. Tại sao giờ đây ông ta quay lại chứ?

Không những thế, nhưng Môi-se đã hứa duy nhứt đưa dân Israel ra khỏi Ai-cập rồi vào trong sa mạc, ở đó họ sẽ thờ lạy Đức Chúa Trời. Ông đã không giải thích cho họ biết cách thức họ sẽ sống trong sa mạc, họ sẽ tìm nước uống và đồ ăn ra sao, hoặc làm thế nào họ sẽ sống sót qua các yếu tố khắc nghiệt hoặc qua các nước vây chung quanh. Sự thực cho thấy con cái Israel đã là nô lệ vào thời điểm đó. Họ vốn yếu đuối trong cơ thể và tinh thần. Làm sao họ có thể sống sót khả thi trong một thử thách như thế chứ?

Tuy nhiên, vào đêm Xuất Ai-cập, dân Do-thái rời Ai-vập, họ là những người đã chọn đức tin hơn là sự kiện. Họ đã chọn tin cậy vào khải tượng của Đức Chúa Trời hơn những gì mắt họ có thể nom thấy. Họ đã chọn hết lòng tin cậy Đức Giê-hô-va, chớ nương cậy nơi sự thông sáng của con” (Châm-ngôn 3:5).

Tương tự như vậy, trong chính đời sống của chính chúng ta, có những lúc các sự kiện nói ra một việc, nhưng đức tin thủ thỉ một việc khác. Trong khi chúng ta phải nỗ lực để đối phó với các sự kiện, chúng ta cũng phải sáng suốt lựa chọn đức tin hơn là sự kiện. Điểm mấu chốt của chúng ta phải lần xuống theo những gì Đức Chúa Trời phán qua những gì người khác nói. Đồng thời, chúng ta cũng sẽ được cứu chuộc.