Thứ Năm, 26 tháng 4, 2018

THỨ TIỀN BẠC KHÔNG MUA ĐƯỢC



Thứ Tiền Bạc Không Mua Được

Hình tượng có miệng mà không nói, có mắt mà chẳng thấy, có tai mà không nghe, và miệng nó không hơi thở. Phàm kẻ nào làm hình tượng, và nhờ cậy nơi nó, đều giống như nó — Thi thiên 135:16–18

Nhiều người mơ được trúng số. Trong khi hết thảy chúng ta đều đồng ý rằng tiền bạc không thể mua lấy hạnh phúc, nó không ngăn chúng ta khỏi nghĩ rằng có nhiều tiền sẽ làm cho cuộc sống ra dễ dàng hơn nhiều, và hạnh phúc sẽ đến, có phải không?


Hãy xem câu chuyện của Lara và Roger Griffiths. Họ nghĩ trúng số là điều lớn nhất xảy ra với họ, nhưng bây giờ họ nói rằng trúng số đã phá hỏng cuộc sống của họ.

Sau khi trúng số, hại vợ chồng bắt đầu thực hiện mọi ước mơ lâu nay của họ. Roger tái hợp với ban nhạc rock thời trung học của mình và tạo ra một thành tích. Lara mở một tiệm sửa sắc đẹp. Khi ấy, hai người đã sắm sửa mọi thứ mà họ không có khả năng trước đây và tiếp tục những kỳ nghỉ sang trọng. Nghe như là mơ vậy, có phải không?

Tuy nhiên, ước mơ trở thành ác mộng khi Lara phát hiện ra rằng chồng cô đã lăng nhăng tình cảm. Sau đó, Roger tiết lộ rằng tiền bạc của họ thảy đều biến mất, chi cho các khoản đầu tư không thành công, đầu tư tồi, hoặc hai người quá phung phí đi. Trong vòng vài năm sau khi trúng số, Lara đã làm công trong thẩm mỹ viện mà cô từng làm chủ, Roger về sống với cha mẹ, và hôn nhân của hai người tan tành thành mây khói. Họ đã sống còn tồi tệ hơn trước khi trúng số lớn kia!

Thi thiên 135 cảnh cáo chúng ta: Hình tượng của các dân bằng bạc và bằng vàng (Thi thiên 135:15). Nhiều người tôn thờ tiền bạc. Họ khao khát nó, sống vì nó, và yêu mến nó. Tuy nhiên, tiền là hư không. Nó là một thần tượng giống như tác giả Thi thiên vừa mô tả: “có miệng mà không nói, có mắt mà chẳng thấy, có tai mà không nghe, và miệng nó không hơi thở”. Không có chút sự sống nào trong các thần tượng hay tiền bạc, và chúng không thể cung ứng sự sống cho chúng ta.

Tác giả Thi thiên tiếp tục cảnh cáo chúng ta: "Phàm kẻ nào làm hình tượng, và nhờ cậy nơi nó, đều giống như nó. Giống như vàng và bạc không có khả năng nhìn, nghe, hay nói, cũng một thể ấy cho những ai tin cậy nơi chúng. Họ không nhìn thấy lẽ thật, nghe lẽ thật, hay nói ra lẽ chơn thật. Họ sẽ bị mù, bị điếc và nói ra những lời dối trá. Họ bị định cho phải đưa ra các quyết định tồi, dẫn đến một cuộc sống đầy lộn xộn.

Có phải tiền bạc là xấu không? Chắc chắn là không rồi! Tiền bạc, khi được sử dụng đúng cách, có thể giúp đỡ chúng ta trên linh trình sự sống và sự thờ phượng Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, nó là phương tiện dẫn tới cứu cánh chớ bản thân nó không phải là một cứu cánh. Chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể làm cho chúng ta đầy dẫy với sự vui mừng, yêu thương và an ninh mà hết thảy chúng ta đều khao khát. Chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể dẫn dắt chúng ta bước đi trên con đường sẽ là phu phỉ nhất. Chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể ban sự sống cho chúng ta. Và sự sống ấy giá trị hơn bất cứ thứ gì tiền bạc có thể mua được.


Thứ Tư, 25 tháng 4, 2018

THẾ GIỚI KỲ DIỆU



Thế Giới Kỳ Diệu

Hỡi Đức Giê-hô-va, công việc Ngài nhiều biết bao! Ngài đã làm hết thảy cách khôn ngoan; Trái đất đầy dẫy tài sản Ngài — Thi thiên 104:24

Đối với trẻ em, thế giới là một nơi thật huyền diệu. Mọi thứ đều mới mẻ và thú vị. Chúng ngạc nhiên trước mặt trời, mặt trăng và các ngôi sao trên bầu trời. Chúng tận dụng cơ hội để nhìn xem một thứ gì đó đơn giản như một con bọ rùa bò qua một chiếc lá hoặc một con bướm kia bay từ đoá hoa này sang đoá hoa khác. Chúng nhìn thế giới bằng đôi mắt tươi tắn, và qua ánh mắt của chúng, mọi sự đều đáng kinh ngạc!

Bởi thời gian chúng ta có mặt trên hành tinh trong một hoặc hai thập kỷ, phần lớn sự thần kỳ đều bị mất đi. Chúng ta đương nhiên cho rằng mình đang sống trong một thế giới xinh đẹp với cả hai: huyền bí và kỳ diệu. Chúng ta hầu như không nhận thấy bầu trời rực rỡ trên đầu hoặc thảm cỏ tươi tốt trên đất. Khi chúng ta đi vòng quanh hành tinh này, chúng ta thậm chí còn không nhận thức được sự thực là chúng ta đang ở trên một quả cầu xoay tròn quanh không gian bên ngoài và thế mà mọi thứ xung quanh chúng ta vẫn yên ắng hoàn toàn.

Thật dễ dàng khi dành cả đời trên hành tinh này rồi bỏ lỡ vẻ đẹp sáng tạo của Đức Chúa Trời. Theo truyền khẩu Do-thái, chúng ta biệt riêng thời gian đặc biệt mỗi tháng để đi lùi lại, nhìn xung quanh rồi nói: “Lạy Chúa! Nơi này thật là lạ lùng!” Mỗi tháng khi có ngày trăng mới, chỉ là một mảnh trên bầu trời, chúng ta kỷ niệm nó và mọi sự trong thiên nhiên. Một trong những việc chúng ta đang làm là đọc Thi Thiên 104.

Trong Thi thiên 104, Vua David đã suy gẫm về những điều kỳ diệu trong thế giới của chúng ta. Ông nói về cách các đại dương bao phủ toàn bộ thế giới, nhưng khi ấy Đức Chúa Trời đã phân nước ra rồi đặt chúng trong các đại dương, sông ngòi để mọi người sẽ có đất để sống trên đó (các câu 6–9). David rất ưa thích sự thực Đức Chúa Trời đã dựng nên một thế giới hoàn chỉnh với trái cây và thực vật ngon lành, nâng đỡ cho cả hai: con người và động vật.

Nhưng không những thế – Đức Chúa Trời cũng dựng nên nhiều thứ như dầu và rượu – những thứ không cần thiết, song là những món quà mang lại sự vui mừng và thoải mái cho con người (câu 15). David lấy làm lạ trước các chu kỳ ngày và đêm, nó hình thành nhịp điệu sinh hoạt trên thế giới. Những con thú nguy hiểm nhất săn mồi vào ban đêm khi mọi người ở trong nhà, rồi trở về môi trường sống của chúng trong ban ngày khi người ta ra ngoài lao động (các câu 20–23).

Sự hài hòa hoàn hảo trong thế giới tự nhiên khiến cho David phải thốt lên: Hỡi Đức Giê-hô-va, công việc Ngài nhiều biết bao! Ngài đã làm hết thảy cách khôn ngoan; Trái đất đầy dẫy tài sản Ngài”. Thật vậy, Đức Chúa Trời đã dựng nên một thế giới tuyệt vời và đa dạng để chúng ta sống trong đó cho thấy sự thông minh vượt quá sự hiểu biết của chúng ta.

Hôm nay, chúng ta hãy nhìn vào thế giới của Đức Chúa Trời và thưởng thức nó bằng ánh mắt tươi mới. Mọi thứ tuyệt vời mà bạn sẽ khám phá ra là biểu hiện tình yêu thương của Ngài dành cho chúng ta và là bằng chứng cho sự vinh hiển Ngài.


Thứ Ba, 24 tháng 4, 2018

NHƯ VẬY LÀ ĐÚNG SAO?



Như Vậy Là Đúng Sao?

Cớ sao danh cha chúng tôi bị trừ ra khỏi giữa họ người, bởi không có con trai? Hãy cho chúng tôi một phần sản nghiệp giữa anh em của cha chúng tôi — Dân số ký 27:4

Một câu chuyện được thuật lại về học giả giỏi Ngũ Kinh ở Ba Lan, ông thu hút hàng trăm sinh viên đến với các lớp học của mình. Vị ra-bi được mọi người biết đến do sự sáng láng của ông, và ông có thể giải đáp từng thắc mắc đưa ra cho ông và minh chứng lý thuyết của mình khi đối mặt với bất kỳ thách thức nào mà sinh viên và bạn đồng sự của ông có thể đặt ra.

Một ngày nọ, có một thanh niên chưa bao giờ phát biểu trong lớp học của vị ra-bi, anh giơ tay lên và hỏi một câu ngụ ý rằng vị ra-bi đã sai về lý thuyết mà ông hay giải thích. Vị ra-bi nhìn quanh và để ý thấy một cụ già ngồi trong khán thính giả mà ông chưa bao giờ gặp trước đây. Vị ra-bi nhìn lại anh thanh niên kia rồi nói: "Có lẽ bạn đúng đấy, tôi sẽ xem lại vấn đề".

Sau bài giảng, một trong những sinh viên hàng đầu của vị ra-bi đến gần ông, rõ ràng là ngã lòng: “Thưa thầy! Tại sao thầy để cho anh thanh niên kia ám chỉ là thầy đã sai chứ? Thầy nói đúng cơ mà, và thậm chí con sẽ xác minh lý thuyết của thầy kìa”. Vị ra-bi giải thích rằng sau khi nhìn thấy cụ già, ông nhận ra rằng thanh niên này muốn ra sức gây ấn tượng với ông cụ đó và vị ra-bi không muốn làm cho anh ta phải bối rối. Sau một vài ngày, sự việc đã diễn ra thật là rõ ràng. Anh thanh niên đó đã đính hôn với con gái của cụ già kia.

Đối với cấp lãnh đạo đích thực và là học giả chân thành, không bao giờ là sống đúng cho được; mà là làm đúng kia. Ấy chẳng phải cứ là sĩ diện hoài; mà là về cứu lấy sinh mạng và giúp đỡ cho người mà bạn đang phục vụ.

Trong phần Ngũ kinh tuần này [Dân số ký 25:10 – 30:1; I Các Vua 18:46 – 19:21], năm chị em mồ côi đã đến gặp Môi-se và thách thức luật pháp của ông. Luật pháp do Môi-se ban ra nói rằng đất đai trong Israel sẽ được truyền từ cha sang cho con trai. Con gái sẽ sống trong vùng đất của anh trai cho đến khi họ lấy chồng rồi sẽ được chồng tiếp trợ cho sau đó. Năm cô gái đã đến với bậc thánh hiền vĩ đại nhất của mọi thời đại, là Môi-se, rồi nói: “Chúng tôi có vấn đề với luật pháp của ông. Luật pháp ấy là bất công. Cha chúng tôi không có con trai, vì vậy chúng tôi được thừa hưởng mảnh đất của ông ấy”.

Môi-se đã nói gì? Có phải ông nói: “Sao mấy cô dám thắc mắc về quyền bính của tôi chứ?” Có phải ông nói: “Xin lỗi, song luật pháp là vậy đấy”. Không, thực ra Môi-se đáp: “Tôi sẽ xem lại với Đức Chúa Trời”, ám chỉ rằng các thanh nữ đó có một trường hợp đúng và có thể là ông sai. Cuối cùng, Đức Chúa Trời đã chỉ thị cho Môi-se trao cho các cô gái quyền thừa kế hợp pháp của họ, là điều chắc chắn ông đã làm theo.

Hết thảy chúng ta đều có thể học hỏi từ sự khiêm cung và vô kỷ của Môi-se. Có thể là sai hoặc không biết hết những câu trả lời đều không sao. Hạng người lỗi lạc nhất không phải là người đúng luôn luôn đâu; họ là những người phấn đấu để làm cho đúng, vô luận là việc gì.