Thứ Năm, 22 tháng 2, 2018

CÂY GẬY THẤT LẠC CỦA ISRAEL



Cây Gậy Thất Lạc Của Israel

Đức Giê-hô-va từ Si-ôn sẽ sai đến cây phủ việt về sự năng lực ngươi; Hãy cai trị giữa các thù nghịch ngươi — Thi thiên 110:2

Nhiều đồ vật từng thuộc về người Do-thái từ lâu đã biến mất kể từ các thời kỳ Kinh thánh. Hòm Thánh và đèn menorah đã từng ở trong Đền Thờ Thánh có lẽ ở giữa vòng các thứ được biết đến nhiều nhất. Một thứ ít được biết đến là cây gậy đơn sơ, nhưng rất đặc biệt.

Truyền khẩu Do-thái dạy rằng cây gậy mà Môi-se đã sử dụng khi ông chia Biển Đỏ ra làm hai để người Do-thái có thể rời khỏi Ai-cập nguyên thuộc về Gia-cốp. Nó được giữ trong tay các bậc cầm quyền của Israel suốt một thời gian dài cho đến vua David, qua triều đại của ông và các dòng dõi cho đến khi Đền Thờ thứ nhứt bị huỷ diệt. Theo truyền khẩu, cây gậy một lần nữa sẽ lại xuất hiện trong Kỳ Tận Thế.

Bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng chỗ nầy còn hơn phần thú vị về lịch sử của người Do-thái; nó cũng thuật lại câu chuyện nói về lịch sử của người Do-thái. Một cây gậy là một dấu hiệu của uy quyền. Vì vậy, về bản chất, trong khi cây gậy nằm trong tay của người Do-thái, họ đã kinh nghiệm một loại tự trị và độc lập mà Gia-cốp đã tận hưởng khi ông sống trong xứ Ai-cập, mà Môi-se đã có khi ông bẻ gãy ách nô lệ, và triều đại của nhà David duy trì cho đến khi phần kết của thời kỳ Đền Thờ Thứ Nhứt.

Không có chút lầm lẫn nào khi cây gậy bị thất lạc kể từ đó. Cho đến gần đây, người Do-thái chưa bao giờ thực sự hưởng được loại tự do ấy một lần nữa. Thay vì thế, họ là những người sống sót của sự bắt bớ và đàn áp không dứt.

Ở đây, chúng ta đang đứng ở một khớp nối trong lịch sử khi mọi sự đang trên đà thay đổi. Quả thực, thời điểm này được nhắc đến trong Thi thiên 110 khi có chép ở đó: Đức Giê-hô-va từ Si-ôn sẽ sai đến cây phủ việt về sự năng lực ngươi; Hãy cai trị giữa các thù nghịch ngươi”.  Tác giả Thi thiên đã nhìn thấy trước cây gậy ấy, hay cây trượng, sẽ trở lại với Israel một lần nữa.

Ngày nay, chúng ta được chúc phước khi có nhà nước Israel với một đạo quân hùng mạnh. Chúng ta thề là một dân tự bảo vệ mình và không bao giờ sống với sự thương xót của những kẻ thù tàn nhẫn. Có hai loại gậy trong lịch sử – một loại gây hại và một loại chuyên bảo hộ. Israel một lần nữa cầm lấy cây gậy bảo hộ và tự vệ.

Thật không may, phần lớn thế giới không thích một người Do-thái với cây gậy trong tay mình, và thường xuyên là không thích, Israel bị chỉ trích khi nắm lấy hành động chống lại các kẻ thù của mình để bảo vệ các công dân của nó không bị xâm hại. Tuy nhiên, như Thủ tướng Benjamin Netanyahu đã nói: "Nếu người Ả-rập bỏ các thứ vũ khí của họ xuống, sẽ không có chiến tranh nữa. Nhưng nếu Israel hạ vũ khí của mình xuống, sẽ không còn có Israel nữa".

Israel có quyền tự bảo vệ mình. Bảo vệ quyền của Israel khi tự vệ, đó là bổn phận của chúng ta.


Thứ Ba, 20 tháng 2, 2018

CÁC PHÉP LẠ ĐÍCH THỰC



Các Phép Lạ Đích Thực
Biển thấy sự ấy, bèn chạy trốn; Sông Giô-đanh chảy trở lại sau — Thi thiên 114:3
Thi Thiên 114 là một phần trong nhóm sáu Thi thiên nguyên được hát lên sau khi dân Israel băng qua Biển Đỏ. Đây là Thi thiên ngợi khen, vui mừng trong những biến cố kỳ diệu theo sau việc họ ra khỏi Ai-cập. Thi thiên nầy mô tả biển như đang "chạy trốn", sống Giô-đanh "chảy trở lại sau", và núi non "nhảy như chiên đực". Biển chạy trốn khi nó rẽ ra, để cho dân Do-thái an toàn thoát khỏi kẻ thù Ai-cập của họ. Nước sông Giô-danh chảy trở lại sau khi chúng rẽ ra, dọn một hành lang an toàn cho dân Israel băng qua đến Đất Hứa. Núi non lay động khi Đức Chúa Trời ngự xuống trên Núi Si-nai để ban Mười Điều Răn cho Môi-se.

Thi Thiên 114 kể lại nhiều phép lạ đem lại sự ra đời cho quốc gia Israel. Tuy nhiên, một phép lạ, thật đặc biệt, đáng được xem xét kỹ hơn. Tác giả Thi thiên đã viết rằng khi dân Israel đến gần Biển Đỏ, nó "thấy bèn chạy trốn". Biển đã nhìn thấy gì khiến nó phải phân ra làm hai vậy?

Truyền khẩu Do-thái dạy rằng biển đã chạy trốn khi nhìn thấy hài cốt của Giô-sép, con trai của Gia-cốp, ông đã yêu cầu dân Israel phải đem hài cốt của mình cùng đi với họ khi họ rời khỏi xứ Ai-cập. Một điều gì đó về hài cốt của Giô-sép đã khiến cho biển phải phản ứng. Mà cái gì mới được chứ? Về câu trả lời, chúng ta quay lại khoảnh khắc vĩ đại nhất của Giô-sép.

Thành tựu lớn lao nhất của Giô-sép là không trở thành nhà vua xứ Ai-cập. Thậm chí cũng không phải là sự sẵn lòng tha thứ và vùa giúp các anh em của mình, bất chấp sự phản bội của họ. Khoảng khắc quan trọng nhất của Giô-sép đến khi ông từ chối những sự theo đuổi của vợ chủ mình.

Như bạn có thể nhớ lại, sau khi bị bán làm nô lệ và bị đưa tới Ai-cập, Giô-sép phải lao động trong nhà của Phô-ti-pha, người Ai-cập. Vợ của Phô-ti-pha ham muốn ông và tìm cách hàng ngày quyến dụ ông, nhưng Giô-sép lại bác bỏ hết mọi đề xuất của ả ta. Kinh Thánh kể lại sự ông phấn đấu: "Thế nào tôi dám làm điều đại ác dường ấy, mà phạm tội cùng Đức Chúa Trời sao? Thường ngày người dỗ dành mặc dầu, thì Giô-sép chẳng khứng nghe lời dụ dỗ nằm cùng hay là ở cùng người chút nào" (Sáng thế ký 39:9-10). Giô-sép đã phấn đấu chống lại những ham muốn tự nhiên của mình, và ông đã chiến thắng.

Sự tự chủ như vậy là một thành tựu không giống như các thành tựu khác. Bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng khi biển nhìn thấy hài cốt của Giô-sép, nó nói: "Nếu Giô-sép có thể đi ngược lại tánh của mình, thì ta cũng có thể đi ngược lại tánh của ta chứ" và nó bèn phân ra.

Quí bạn ơi, có phải các bạn đang tìm kiếm các phép lạ? Chúng ta không cần phải chờ đợi biển phân ra làm hai hoặc núi non nhảy cẩng lên đâu. Về các phép lạ, chúng ta cần phải nhìn xa hơn bản thân mình. Mỗi ngày là một cơ hội để đưa những điều kỳ diệu vào trong thế gian. Có phải chúng ta bị kéo vào thứ chuyện phiếm chăng? Hãy giữ cái lưỡi của chúng ta. Có phải chúng ta không ngừng lo lắng chăng? Hãy tin cậy Đức Chúa Trời. Hãy tìm lãnh vực mà bạn đang thiếu mất – và hãy vượt qua chúng. Đấy là một phép lạ đích thực!



Thứ Hai, 19 tháng 2, 2018

CÁI XẺNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI



Cái Xẻng Của Đức Chúa Trời

Mỗi năm ngươi chớ quên đóng thuế một phần mười về huê lợi của giống mình gieo, mà đồng ruộng mình sanh sản — Phục truyền luật lệ ký 14:22

Câu chuyện được kể lại về một thanh niên đầy tham vọng, anh ta đến gặp vị mục sư của mình rằng anh ta hứa sẽ dâng phần mười thu nhập của mình. Vị mục sư và thanh niên nầy cùng nhau cầu nguyện xin Đức Chúa Trời chúc phước cho sự nghiệp của anh ta. Vào thời điểm đó, anh ta kiếm được 40 đô la một tuần và dâng 4 đô la cho Hội thánh. Rồi thời gian trôi qua, chàng thanh niên ngày càng thành công đến mức anh ta dâng 500$US một tuần. Vào thời điểm đó, anh ta gọi điện cho vị mục sư để hỏi coi liệu anh ta có thể được thoải mái thôi không dâng phần mười nữa vì số tiền khá lớn. Vị Mục sư đáp: "Tôi không biết anh sẽ thoải mái như thế nào đối với lời hứa của anh, nhưng chúng ta có thể xin Đức Chúa Trời giảm thu nhập của anh còn 40 đô la một tuần, khi ấy anh sẽ chẳng phiền gì nữa khi dâng 4$US".

Đức Chúa Trời xét đoán số chúng ta dâng so với số chúng ta có.

Trong phần đọc Kinh Thánh tuần này [Phục truyền luật lệ ký 11:26 – 16:17; Êsai 54:11 – 55:5] chúng ta được truyền cho phải dâng ít nhất 1/10 những gì chúng ta có được. Truyền khẩu Do-thái dạy rằng chúng ta còn phải dâng nhiều hơn thế – đến 2/10 thu nhập của chúng ta (nhưng không hơn nữa). Trong khi dâng như thế có vẻ khó khăn và phản tác dụng đối với người nào đang ra sức để làm thoả được các cứu cánh, bậc thánh hiền Do-thái đưa ra lời khuyên nầy. Người nào muốn giàu có nên dâng 1/10 tiền bạc của họ. Bậc thánh hiền nói thêm rằng trở nên nghèo khi dâng hiến từ thiện là điều bất khả thi. Ngược lại, họ nói, bạn càng dâng hiến tiền bạc của mình càng nhiều, bạn càng nhận được nhiều hơn. Điều đó có thật không vậy?

Một người có tiếng tăm, người ta đến hỏi ông, làm thế nào có thể dâng nhiều tiền như vậy để làm từ thiện, tuy nhiên vẫn cứ giàu có, và đây là những gì ông cho biết: "Ồ, khi tôi xúc nó ra, Ngài xúc nó vào, và Chúa có cái xẻng to lớn hơn!"

Khi Đức Chúa Trời xét thấy rằng chúng ta sử dụng tiền bạc của mình một khi nó là phương tiện phải sử dụng, Ngài ban phước cho chúng ta có được nhiều thêm. Những sự dâng hiến của chúng ta cốt yếu là những phần đầu tư tốt nhất của chúng ta. Có lẽ đây là điều mà câu Kinh Thánh trong Châm ngôn 22 có ý nghĩa khi nó nói: "Người nào có mắt từ thiện sẽ được phước; Vì người ban bánh mình cho kẻ nghèo khó" (câu 9). Thực vậy, còn hơn là người giàu vùa giúp cho kẻ nghèo, kẻ nghèo đang vùa giúp cho người giàu – bởi vì kẻ nghèo đó đang tạo cơ hội cho người giàu để tự giúp mình và kiếm được những phần thưởng lớn.

Quí bạn ơi, chúng tôi rất biết ơn về mọi sự dâng hiến đến nỗi nhiều người nhơn đức trên khắp thế giới đã dâng hiến cho nhiều mục đích của Hội Thông Công. Chúng tôi nguyện rằng một khi bạn chúc phước cho Israel, Đức Chúa Trời sẽ chúc phước cho bạn. Chúng tôi tin chắc rằng, bất cứ điều gì bạn dâng để giúp đỡ tha nhân sẽ quay trở lại với bạn với chiếc xẻng của Chúa to lớn hơn nhiều.