Thứ Năm, 25 tháng 1, 2018

DÀNH THÌ GIỜ NHÌN XEM NGỌN ĐÈN


Dành Thì Giờ Nhìn Xem Ngọn Đèn

Đức Giê-hô-va thấy người tẻ bước lại xem, Đức Chúa Trời bèn ở giữa bụi gai gọi rằng: Hỡi Môi-se, hỡi Môi-se! Người thưa rằng: Có tôi đây! — Xuất Êdíptô ký 3:4

Có lẽ bạn đã có kinh nghiệm này. Bạn đang lái xe đi đâu đó và trước khi bạn biết kinh nghiệm ấy, bạn đến nơi rồi — duy nhứt bạn không nhớ là mình đã đến đó rồi! Trong khi bạn đang lái xe, lý trí của bạn đang nghĩ đến nhiều thứ khác — có thể bạn đã lập một danh sách các thứ phải mua sắm, suy nghĩ về một cuộc tranh cãi mà bạn đã có với vợ/chồng mình tối qua, hoặc hoạch định một cuộc họp sắp tới lúc cuối ngày. Thân thể của bạn đúng là đang ngồi ở trong xe, song tâm trí của bạn thì ở chỗ khác kia.

Hiện tượng này có thể lan tới các lãnh vực của cuộc sống của chúng ta. Trông chúng ta giống như đang lái xe, nấu nướng, làm việc hoặc đọc truyện cho con của mình, song thực sự, chúng ta đang sống trong quá khứ, hoặc tương lai, hoặc trong gian phòng kế bên. Đáng buồn thay, khi chúng ta đang trong lúc như vậy, chúng ta sơ sót về cuộc sống đang diễn ra trong lúc bây giờ, chính xác chỗ chúng ta đang sống.

Hãy xem, ngay trước khi Môi-se gặp gỡ Đức Chúa Trời nơi bụi gai cháy, Kinh Thánh cho chúng ta biết: "Đức Giê-hô-va thấy người tẻ bước lại xem”. Bậc thánh hiền Do-thái dạy cho chúng ta biết rằng Môi-se không phải là người duy nhất bước lại gần bụi gai cháy; tuy nhiên, ông là người đầu tiên thực sự chú ý đến nó và thực sự đã dành thời gian để quan sát nó. Khi Đức Chúa Trời thấy Môi-se tẻ bước lại xem xét bụi gai, đó là khi Ngài quyết định hiện ra cùng Môi-se. Nếu Môi-se tẻ qua ngay, lạc mất trong suy tưởng của mình, thì ông sẽ chẳng bao giờ trở thành cấp lãnh đạo lỗi lạc như vốn có.

Sứ điệp, ấy là chúng ta phải sống trong cuộc sống của chúng ta nếu chúng ta muốn sử dụng hết thời gian chúng ta được ban cho. Chúng ta phải chú ý những gì đang xảy ra ngay tại đây, ngay bây giờ. Chỉ khi chúng ta dành thời gian để thực sự nhìn thấy điều chi đang xảy ra xung quanh chúng ta để chúng ta có thể gặp gỡ Đức Chúa Trời. Khi chúng ta sống loại đời sống hay phân tâm và phân tán, chúng ta sẽ có một thời gian khó khăn thậm chí khó có thể lướt qua.

Tối nay, giống như đúng tám đêm của lễ Hanukkah, người Do-thái trên khắp thế giới sẽ thắp nến đèn menorah của họ. Theo luật của người Do-thái, ánh sáng của những ngọn đèn này chỉ có thể được sử dụng để nhìn xem, chứ không cho bất cứ lý do gì khác. Thí dụ: chúng ta không thể sử dụng chúng làm đèn đọc sách và chúng ta không thể sử dụng chúng để thắp sáng những ngọn đèn khác. Chúng ta cứ giả sử mình đang ngồi bên cạnh những ngọn đèn trong nửa giờ và chỉ nhìn xem chúng – chẳng làm một việc gì khác.

Trong Thi thiên 46:10, chúng ta đọc: "Hãy yên lặng và biết rằng ta là Đức Giê-hô-va". Đây là ngày lễ Hanukkah và là kỳ nghỉ, chúng ta hãy yên lặng và tán thưởng thứ ánh sáng đang hiện có xung quanh chúng ta. Chúng ta hãy sống trọn vẹn trong khoảnh khắc vinh hiển ngay lúc bây giờ. Và khi chúng ta dành thời gian để thực sự gặp gỡ nhau, chúng ta cũng có được cái nhìn thoáng qua Đức Chúa Trời nữa.


Thứ Ba, 23 tháng 1, 2018

RẮC RỐI DO THỢ MAY


Rắc Rối Do Thợ May

Vả, Y-sơ-ra-ên thương yêu Giô-sép hơn những con trai khác, vì là con muộn mình, nên may cho chàng một cái áo dài có nhiều sắc — Sáng thế ký 37:3

Tuần này, chúng ta đọc [Sáng thế ký 37:1 – 40:23; Amốt 2:6 – 3:8] về cái áo dài nổi tiếng mà Gia-cốp đã may cho Giô-sép con trai ông. Trong tiếng Hy-bá-lai, từ ngữ mô tả cái áo của Giô-sép là passim. Từ ngữ này được lý giải, ý nói may bằng nhiều thứ vải khác nhau, gồm có vải sọc, nhiều màu, dài, lụa tốt, len dày, và trang trí công phu. Tuy nhiên, bạn giải thích bản chất của cái áo dài Giô-sép, ai nấy dường như đồng ý rằng đây là cái áo được may rất đặc biệt cho con trai đặc biệt được yêu quý.

Đây là lý do tại sao cách giải thích đặc biệt về cái áo dài của Giô-sép cực kỳ rất khó hiểu lúc ban đầu. Theo gợi ý này, passim là từ ngữ viết tắt — Phô-ti-pha, Bán, Người Ích-ma-ên, và người Ma-đi-an — vì những rắc rối mà Giô-sép sẽ phải đối mặt với. Bốn thuật ngữ này đã ám chỉ đến việc Giô-sép bị các anh của ông bán cho người Ích-ma-ên, người Ma-đi-an, rồi sau cùng đến Phô-ti-pha, ông ta là nhân vật sau cùng quăng Giô-sép vào tù.

Đúng là một sự diễn giải dường như rất lạ lùng! Tại sao chúng ta sánh cái áo dài yêu thương này với những thử thách khủng khiếp mà Giô-sép sẽ phải đối diện với? Khi một người cha may cái áo cho con của mình, ý định của ông là bảo vệ, lo liệu, và ban hiến tình yêu cho con cái của mình. Điều đó có quan hệ gì với các thử thách đang có ở trước mặt chứ?

Các vị ra-bi giải thích rằng Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, đã tạo ra một cái áo may rất đặc biệt cho từng đứa con yêu dấu của Ngài. Khi Ngài gửi rắc rối đến trên đường lối của chúng ta, điều đó giống như một cái áo, một thứ mà chúng ta phải mặc trong một thời gian ngắn – và cái áo đó được may vừa với các số đo chính xác của chúng ta.

Đôi khi Đức Chúa Trời gửi đến cho chúng ta những thử thách, và chúng ta cảm thấy như thế là quá nhiều không thể mang nổi. Chúng ta bị choáng ngợp và cảm thấy như mình chẳng làm chi được hết. Chúng ta lấy làm lạ: "Sao lại là tôi?" Nhưng Đức Chúa Trời gửi đến cho chúng ta chính xác những gì chúng ta có thể giải quyết được và chính xác những thử thách mà chúng ta có cần để tiến lên trong cuộc sống của chúng ta. Chúng ta không nên nói: "Nó làm cho tôi phát ngạt thở! Nó siết chặt quá! Nó không phù hợp với tôi!" Đức Chúa Trời biết rõ những gì Ngài đang ban cho chúng ta và biết rõ rằng nó phù hợp với chúng ta đến từng li từng tí một.

Chúng ta cũng cần phải biết rõ rằng những rắc rối do người thợ may tạo ra để Đức Chúa Trời gửi đến trên đường lối của chúng ta không phải là đời đời đâu. Chúng là một cái áo – một thứ mà chúng ta có thể mặc trong một thời gian ngắn – nhưng chúng không phải là chúng ta và chúng sẽ không ở với chúng ta đời đời đâu. Mỗi một thử thách đều có một sự khởi đầu nhất định và một kết thúc nhất định. Vào thời điểm đã được ấn định, chúng ta sẽ mặc một chiếc áo mới.

Quí bạn ơi, chúng ta đừng nên quên rằng những rắc rối đến trên đường lối của chúng ta được gửi đến cho chúng ta từ Cha của chúng ta ở trên trời, và chúng được ban phát cho chúng ta từ tình yêu thương. Những thử thách của chúng ta được ban cho chúng tôi để làm cho chúng ta được mạnh mẽ hơn, tốt hơn và lớn hơn. Nhìn biết điều đó sẽ giúp chúng ta chịu đựng chúng với ân điển và mặc lấy chúng với tình yêu thương.



Thứ Hai, 22 tháng 1, 2018

NƯƠNG NÁU TRONG GIÔNG BÃO


Nương Náu Trong Giông Bão

Hết thảy ai sanh trong dòng Y-sơ-ra-ên sẽ ở nơi trại trong bảy ngày, hầu cho dòng dõi các ngươi biết rằng khi ta đem dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi xứ Ê-díp-tô, ta cho họ ở trong những trại: Ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi Lêvi ký 23:42‑43

Tôi có một người bạn luôn dành nhiều thời gian để lo lắng, nhiều đến nỗi bà phải tìm kiếm sự giúp đỡ chuyên nghiệp. Một ngày kia, bà rất phấn khởi cho tôi hay rằng bà đã được cải thiện rất nhiều. "Thưa ra-bi, bác sĩ trị liệu cung ứng cho tôi bài tập hay lắm!" Bà rất khâm phục: "Mỗi đêm tôi tưởng tượng rằng tôi đang đi bộ qua sa mạc khi có một cơn bão lớn ụp đến. Tôi dừng lại, lấy cái lều ra khỏi chiếc ba lô, và dù ngoài trời giông bão, tôi không hề hấn gì khi ở trong lều đó. Sau đó, tôi đóng gói và tiếp tục đi". Hình ảnh này đã giúp người bạn của tôi nhận ra ý tưởng bà không phải lo lắng nhiều như vậy vì bà có thể chịu được bất cứ giông bão nào. Nhận ra như thế cũng rất là hay!

Sau khi nghĩ về kinh nghiệm của người bạn ấy, tôi nhận ra nhận thức đó của bà bạn kia không khác gì sự tuân thủ theo lễ Sukot của người Do-thái. Chỉ trong bối cảnh của chúng ta, chúng ta phải làm việc rất ít. Con cái Israel đã băng qua sa mạc và có thể chịu được từng thứ giông bão. Nhưng không phải vì họ có những túp lều mới dễ lắp ráp với họ. Không, mà là vì Đức Chúa Trời đã tiếp trợ cho họ chỗ trú ẩn mà họ có cần.

Khi Đức Chúa Trời đưa dân Israel ra khỏi Ai-cập trong chuyến hành trình 40 ngày qua sa mạc, Ngài đã tiếp trợ cho họ mọi nhu cần. Đã có mana từ trời xuống cho họ ăn, và theo bậc thánh hiền người Do-thái, quần áo của họ không cần phải giặt giũ và vừa vặn đủ cho chủ nhân của chúng. Đức Chúa Trời cũng tiếp trợ cho người Do-thái chỗ trú ẩn: “…khi ta đem dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi xứ Ê-díp-tô, ta cho họ ở trong những trại.

Một số bậc thánh hiền tin rằng Đức Chúa Trời đã đặt các gia đình vào những túp lều đích thực, trong khi nhiều người khác tin rằng các túp lều thực sự là những đám mây vinh hiển bao quanh dân sự bốn hên. Tuy nhiên, ai nấy đều đồng ý rằng Đức Chúa Trời đã che chở con cái của Ngài. Chính sự tễ trị và bảo vệ của Ngài mà chúng ta tưởng niệm và ghi nhớ trong dịp lễ Sukkot.

Nhằm lễ Sukkot, chúng ta đi xa hơn là chỉ hình dung — chúng ta thực sự tái diễn lại kinh nghiệm. Chúng ta dựng lên các túp lầu nhỏ, tạm thời và ở trong đó những bảy ngày. Ở đó chúng ta ăn, ngủ, và sống, tiếp xúc với các yếu tố và hoàn toàn nương vào sự bảo vệ của Đức Chúa Trời. Khi mùa thu tới đến, hầu hết mọi người chuyển vào trong nhà của họ để được bảo vệ. Tuy nhiên, chính xác, ấy là chúng ta chọn chuyển ra ngoài trong một thái độ sâu sắc công nhận rằng chúng ta không lo sợ – về mưa, lạnh lẽo, hoặc bất cứ điều gì. Không cần phải lo lắng, vì chúng ta được nương náy mình nơi Đức Chúa Trời.

Trong trường hợp bạn dựng lên một sukkah trong năm nay hay đơn giản là tưởng tượng nó, hãy nhớ rằng Thiên Chúa là nơi ẩn náu của bạn. Giống như Ngài đã tiếp trợ cho con cái Israel trong sa mạc, Ngài sẽ tiếp tục tiếp trợ cho chúng ta và bảo vệ chúng ta qua bất kỳ giông bão nào.