Thứ Ba, 19 tháng 12, 2017

HÃY TRỞ THÀNH MỘT MACCABEE


Hãy Trở Thành Một Maccabee

Ngươi sẽ chẳng sợ hoặc sự kinh khiếp ban đêm, hoặc tên bay ban ngày, hoặc dịch lệ lây ra trong tối tăm, hay là sự tàn diệt phá hoại đang lúc trưa. Sẽ có ngàn người sa ngã bên ngươi, và muôn người sa ngã bên hữu ngươi. Song tai họa sẽ chẳng đến gần ngươi — Thi thiên 91:5–7

Hôm nay là ngày thứ ba Lễ Hanukkah, là Lễ Rước Đèn, kỷ niệm hai phép lạ: chiến thắng của người Do thái trên quân Hy-lạp và bình dầu giữ cho đèn 7 ngọn trong Đền Thờ cứ cháy luôn trong 7 ngày.

Câu chuyện Hanukkah gợi nhớ lại chiến thắng của một nhóm nhỏ các chiến binh Do-thái gọi là anh em Maccabees đối với quân đội Hy-lạp hùng mạnh. Thuật ngữ Maccabee ra từ chữ "búa" trong tiếng Hy-bá-lai. Anh em Maccabees là những chiến binh Do-thái, họ đã búa vào kẻ thù. Tuy nhiên, đừng nghĩ rằng đây là những chiến binh mạnh mẽ, được đào tạo bài bản mà bạn nhìn thấy trong phim ảnh. Sự thật, ấy là có rất nhiều người yếu sức, họ được đại dụng cho việc nghiên cứu Lời Chúa suốt cả ngày. Sức mạnh của họ không đến từ ý chí của họ. Maccabee cũng có một ý nghĩa khác. Đây là một từ viết tắt tiếng Hy-bá-lai thay cho cụm từ: "Hỡi Đức Giê-hô-va! trong vòng các thần, ai giống như Ngài?" (Xuất Ê-díp-tô Ký 15:11). Sức mạnh của anh em Maccabees đến từ Đức Chúa Trời.

Thật là thú vị khi Đức Chúa Trời bày tỏ ra điều này khá thường xuyên. Ngài đặt chúng ta vào tình huống bất khả thi để chúng ta có thể đến gặp Ngài và nhìn biết sức mạnh của chúng ta đến từ Đấng nào! Nếu anh em Maccabees là một đội quân được đào tạo tốt như Israel ngày nay, chúng ta sẽ không nhận thấy bàn tay của Đức Chúa Trời nhiều đến thế. Bậc anh hùng của người Do-thái ngày đó rất yếu thế, không đông đảo và chẳng có vũ trang chính qui. Tuy nhiên, họ đã chiến thắng. Họ đã đánh bại quân đội vĩ đại nhất thế giới vào thời bấy giờ.

Theo truyền khẩu, anh em Maccabees sẽ đọc thuộc lòng bài Thi thiên 91 trên đường ra chiến trường và khi lâm trận. Tôi hình dung họ nhìn hướng lên trời và niệm: "Sẽ có ngàn người sa ngã bên ngươi, và muôn người sa ngã bên hữu ngươi. Song tai họa sẽ chẳng đến gần ngươi". Mấy lời này nhắc cho chúng ta nhớ rằng ngay cả khi chúng ta bị bao vây bởi nguy hiểm khủng khiếp, chắc chắn sẽ bị đánh bại bởi tất cả các phương tiện thiên nhiên, Đức Chúa Trời vẫn bảo hộ chúng ta. Đức Chúa Trời có thể vây quanh chúng ta giống như cái khiên mà không một ai có thể thâm nhập vào – thậm chí ngay cả quân đội Hy-lạp hùng mạnh kia.

Tôi có thể hình dung anh em Maccabees cảm thấy lần đầu tiên khi họ nhìn thấy quân Hy-lạp tiếp cận trên bầy voi to lớn – phần nầy trong thế giới cổ đại tương đương với những chiến xa hiện đại. Người Do-thái chưa bao giờ nhìn thấy điều đó trước đây. Nhưng họ quay sang những cổ xe tăng bầy voi kia đang đến gần rồi nói: "Ngài là nơi nương náu tôi, và là đồn lũy tôi; Cũng là Đức Chúa Trời tôi, tôi tin cậy nơi Ngài" (câu 2).

Vào ban đêm, anh em Maccabees nhớ lại: "Ngươi sẽ chẳng sợ hoặc sự kinh khiếp ban đêm…". Suốt cả ngày họ nhớ: "… hoặc tên bay ban ngày". Đây là cách họ đã thắng cuộc chiến. Anh em Maccabees đã đặt sự tin cậy của họ nơi Đức Chúa Trời, và Ngài đã mang lại một sự cứu rỗi thật kỳ diệu.

Lễ Hanukkah này, chúng ta hãy nhớ rằng chiến thắng không phải lúc nào cũng đến với kẻ mạnh và đầy quyền lực đâu. Đức Chúa Trời có thể khiến cho chúng ta chiến thắng bất kể hoàn cảnh của chúng ta hay chúng ta yếu thế dường nào! Chúng ta hãy đặt sự tin cậy của mình trọn vẹn nơi Đức Chúa Trời. Nếu Ngài có thể đem một nhóm nhỏ người Do-thái, yếu thế để đánh bại quân Hy-lạp hùng mạnh, chắc chắn Ngài cũng đem lại chiến thắng cho chúng ta nữa.


Thứ Sáu, 15 tháng 12, 2017

SỐNG THEO "GIỜ MƯỢN"


Sống Theo “Giờ Mượn”

Cách hai năm sau, Pha-ra-ôn nằm chiêm bao thấy mình đứng bên bờ sông — Sáng thế ký 41:1

Một đứa trẻ đang ngồi cùng mẹ khi họ đưa xe vào đường hầm. Đứa trẻ chưa từng ở trong một đường hầm nào trước đây, và nó sợ hãi khi đường hầm trở nên tối tăm. Người mẹ đề nghị rằng cậu bé nên giữ mắt về phía đầu đường hầm, nhưng không bao lâu thì ánh sáng đã mờ dần đi. Mẹ cậu ta nói: "Được rồi, bây giờ con nhìn vào cuối đường hầm, thì con sẽ thấy với ánh sáng đang tới dần ở phía trước".

Tiêu đề của phần đọc Kinh Thánh tuần này [Sáng thế ký 41:1 – 44:17; I Các Vua 3:15 - 4:1], và chữ Hy-bá-lai được sử dụng trong cụm từ mở đầu, là mikeitz. Trong khi từ này thường được dịch là "Vào cuối. . .". Nó có ý nói là: "từ phần cuối của …". Viết như vầy thì có ý nghĩa hơn rất nhiều: "Vào cuối hai năm, Pha-ra-ôn có một điềm chiêm bao"; Tuy nhiên, Kinh thánh sát nghĩa đọc là: "Từ cuối hai năm, Pha-ra-ôn đã có một chiêm bao". Như thường lệ, sự chọn lựa đặc biệt của cụm từ này chứa đựng một sứ điệp quan trọng cho cuộc sống của chúng ta.

Đôi khi, để đến với phần cuối cùng, bạn phải mượn từ cuối cùng.

Giô-sép đã nếm trải một thời nhọc nhằn trong đời sống của ông. Ông đã mất đi 12 năm tù vì một tội ác mà ông không có phạm. Ngay cả sau khi quan tửu chánh của Pha-ra-ôn đã hứa sẽ nói tốt cho ông rồi đưa Giô-sép ra khỏi ngục, đã hai năm rồi mà lời hứa chẳng thấy đâu hết. Giô-sép đã kiên trì như thế nào? Làm sao mà ông vẫn cứ nuôi hy vọng, tâm thần ông không bị tan vỡ chứ?

Câu trả lời là Giô-sép đã nhìn qua phía bên kia bóng tối tăm của hiện tại đến ánh sáng lờ mờ ở cuối con đường hầm. Ông nhắm vào sự tự do mà ông biết rõ một ngày kia sẽ đến và không nhắm vào tình trạng nhọc nhằn hiện tại của mình. Giô-sép đã có được sức mạnh của mình từ phần cuối chuyến hành trình của ông. Ông mượn niềm vui từ cái ngày mà án tù của ông sẽ được dỡ bỏ. Ông mượn sự bình an ngay từ cái ngày mà hoạn nạn của ông sẽ qua đi.

Quí bạn ơi, tình huống hiện tại của chúng ta trong cuộc sống không phải là điểm đến sau cùng của chúng ta đâu. Vô luận chúng ta đang đối diện với thách thức nào hôm nay, một ngày kia nó sẽ kết thúc. Đôi khi để đưa nó đến chỗ kết thúc, chúng ta cần phải mượn từ ánh sáng ở cuối con đường. Nếu nuôi dạy con cái là thách thức, chúng ta cần phải hình dung ra loại người lớn tử tế và giỏi giang mà chúng sẽ trở thành vào lúc sau cùng. Nếu chúng ta trải qua một căn bệnh suy nhược, chúng ta cần phải hình dung về sự sống mạnh giỏi mà chúng ta sẽ trải nghiệm khi chúng ta được chữa lành. Nếu chúng ta cần phải nương vào thời gian, chúng ta phải nắm lấy lời hứa của một tương lai sung mãn.

Khi chúng ta mượn từ cuối cùng, chúng ta phải đi suốt cho đến cuối cùng – với sự bình an, đức tin, và sự vui mừng.


Thứ Năm, 14 tháng 12, 2017

KHÔNG MỘT ĐIỀU GÌ NGÀI KHÔNG THỂ LÀM


Không Một Điều Gì Ngài Không Thể Làm

Người bèn tiếp rằng: Hãy đi ra ngoài mượn những bình không của các kẻ láng giềng ngươi, chớ mượn ít. Khi ngươi trở về, hãy vào nhà với các con ngươi, đóng cửa lại, rồi hãy đổ dầu vào các bình đó; hễ bình nào đầy thì để nó riêng ra — II Các Vua 4:3–4

Trong phần đọc Kinh Thánh tuần này [Sáng thế ký 18:1 – 22:24; II Các Vua 4:1 – 37], lúc Sa-ra cười hoài nghi sau khi nghe bà sẽ có thai một đứa trai, Đức Chúa Trời đặt ra câu hỏi: "Há có điều chi Đức Giê-hô-va làm không được chăng?" (Sáng thế ký 18:14). Trong phần Kinh Thánh II Các Vua 4:1 - 37, quả thật chúng ta thấy rằng không có gì là quá khó cho Đức Giê-hô-va; chẳng có gì mà Ngài không thể làm được.

Phần đọc Kinh Thánh có chứa hai câu chuyện. Trong câu chuyện thứ nhất, một người nữ, là người mà bậc thánh hiền Do-thái theo truyền khẩu xác định là vợ của tiên tri Áp-đia, bà xuất hiện trước mặt tiên tri Ê-li-sê với một mối lo rất lớn. Chồng bà đã qua đời, để lại cho bà một món nợ khổng lồ, và người cho vay yêu cầu phải trả bằng hai con trai của bà. (Bậc thánh hiền dạy rằng Áp-đia đã mắc một món nợ cở đó để che giấu và giúp đỡ cho các vị tiên tri của Đức Chúa Trời mà vua A-háp đã tìm cách tiêu diệt).

Bây giờ Áp-đia đã qua đời, và món nợ cần phải trả cho đủ. Ê-li-sê dặn người đàn bà nầy phải đi gom hết thảy những cái bình không mà bà có thể kiếm được rồi đổ dầu từ cái bình dầu còn sót lại của bà vào tất cả các bình khác. Thật kỳ diệu thay, dầu tiếp tục chảy ra cho đến khi mỗi cái bình đều đầy tới miệng. Người đàn bà đó khi ấy mới đem dầu đi bán rồi trả hết số nợ của mình.

Trong câu chuyện thứ hai, một người đàn bà rất hiếu khách rời rộng với Ê-li-sê đã được hứa cho sẽ có một đứa con trai. Đứa con ấy ra đời một cách kỳ diệu cho người đàn bà vốn son sẻ trước đây, nhưng mấy năm sau, đứa trẻ ngả ra chết. Người đàn bà đến gặp Ê-li-sê rồi kể cho ông nghe về đứa con của mình, và ông trở lại với ngôi nhà của người đàn bà ấy, ở đó ông làm cho đứa trẻ đã chết kia lại sống. Lạ lùng thay, cậu bé đã sống lại.

Truyền khẩu dạy rằng Đức Chúa Trời đang nắm giữ chìa khóa của ba việc mà con người không sao làm chủ được -— sanh đẻ, nuôi dưỡng và làm cho kẻ chết sống lại. Trong các mẫu chuyện này, chúng ta thấy rằng Đức Chúa Trời có quyền vượt qua thiên nhiên để làm cho những việc này xảy ra. Thật vậy, không có gì mà Đức Chúa Trời không thể làm được.

Nhưng điều gì khiến cho Đức Chúa Trời làm ra những phép lạ cả thể như vậy chứ?

Bậc thánh hiền dạy rằng đức tin của những người đàn bà này mang lại các phép lạ ấy. Tương tự, chính đức tin của con cái Israel đã khiến cho Đức Chúa Trời phân biển ra làm hai khi họ rời Ai-cập, mặc dù bản thân họ sống chẳng ngay thẳng chút nào. Trong Thi Thiên 37:3, chúng ta đọc: "Hãy tin cậy Đức Giê-hô-va, và làm điều lành". Bậc thánh hiền lưu ý rằng một người không phải làm điều lành trước rồi sau đó mới tin cậy nơi Đức Chúa Trời để có các phép lạ. Chúng ta có thể tin cậy Đức Chúa Trời ngay cả trước khi chúng ta làm lành — chỉ một mình sự tin cậy thôi sẽ mang lại nhiều phép lạ!

Bạn tin cậy Đức Chúa Trời làm gì cho hôm nay chứ? Giống như Đức Chúa Trời đã làm nhiều phép lạ cho người đàn bà góa, người nữ son sẻ, và con cái của Y-sơ-ra-ên, Ngài có thể và sẽ làm nhiều phép lạ cho những ai tin cậy Ngài hôm nay.