Thứ Hai, 27 tháng 11, 2017

MÃO TRIỀU THIÊN CỦA LỜI CẦU NGUYỆN


Mão Triều Thiên Của Lời Cầu Nguyện

“… Trong ngày gian truân hãy kêu cầu cùng ta: Ta sẽ giải cứu ngươi, và ngươi sẽ ngợi khen ta — Thi thiên 50:15

Nếu bạn đã từng phải xin nhờ giúp đỡ, bạn biết rằng đấy chẳng phải là một việc dễ xin đâu. Chúng ta lo lắng về việc làm phiền người khác với các nan đề của chúng ta. Chúng ta e ngại về việc trở thành một gánh nặng. Khi đến với con người, chúng ta càng cầu xin sự trợ giúp, chúng ta càng trở nên gánh nặng nhiều hơn. Tuy nhiên, khi đến với Đức Chúa Trời, sự ngược lại chính xác là sự thật.

Chúng ta càng cầu xin sự trợ giúp của Đức Chúa Trời, chúng ta càng vui thích nơi Ngài. Bậc thánh hiền Do-thái đã nói như sau: "Hỡi Đấng Thánh, Ngài đáng ngợi khen thay, hãy làm cho chính mình Ngài một vương miện từ những lời cầu nguyện của Y-sơ-ra-ên". Một vì vua được tôn vinh hiển bởi vương miện của người; nó thêm vào vương quyền của người. Cũng một thể ấy, những lời cầu nguyện của chúng ta, dầu chúng thật thấp hèn, thêm vào sự vinh hiển của Vương quốc Đức Chúa Trời.

Kể từ buổi bình minh của thời gian, Đức Chúa Trời đã mong muốn những lời cầu nguyện của chúng ta. Kinh Thánh dạy chúng ta rằng vào ngày thứ sáu của sự sáng tạo, ngay trước khi con người được dựng nên: "…chưa có một cây nhỏ nào mọc ngoài đồng, và cũng chưa có một ngọn cỏ nào mọc ngoài ruộng, vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời chưa có cho mưa xuống trên đất, và cũng chẳng có một người nào cày cấy đất nữa" (Sáng thế ký 2:5). Mặc dù cây cối đã được dựng nên vào ngày thứ ba của sự sáng tạo, chúng vẫn còn ẩn dưới lòng đất. Đức Chúa Trời chưa ban mưa xuống để khiến cho cây cối mọc lên. Tại sao chứ? Bởi vì "chẳng có một người nào cày cấy đất nữa". Con người chưa được dựng nên. Chẳng có một người nào để tán thưởng cơn mưa và chẳng có một ai cầu xin cho có mưa xuống. Đức Chúa Trời đã chờ đợi A-đam được dựng nên để ông sẽ cầu xin cho có mưa xuống và khi ấy Đức Chúa Trời ban mưa xuống thật dư dật.

Bây giờ, Đức Chúa Trời có thể đã đem mưa đến vào ngày thứ ba. Đức Chúa Trời có thể đã đem A-đam và Ê-va vào ở trong một thế giới hoàn hảo. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời muốn một việc gì đó thậm chí lớn lao hơn: sự trọn vẹn của con người, và Ngài biết rõ rằng những hữu thể con người công bình chỉ có thể nổi bật lên bằng cách có một mối quan hệ với Ngài. Qua sự cầu nguyện, mối quan hệ đó được sinh ra và được trưởng dưỡng xuyên suốt cả cuộc đời.

Trong Thi thiên 50, Đức Chúa Trời đưa ra lời mời trực tiếp hãy cầu xin Ngài trong những lúc có cần: "Trong ngày gian truân hãy kêu cầu cùng ta: Ta sẽ giải cứu ngươi, và ngươi sẽ ngợi khen ta”. Chúng ta thường nghĩ rằng mục đích của sự cầu nguyện là giải quyết các nan đề của chúng ta. Tuy nhiên, sự thật cho thấy rằng Đức Chúa Trời thường gửi đến cho chúng ta các nan đề của chúng ta hầu cho chúng ta phải cầu nguyện với Ngài. Đức Chúa Trời muốn chúng ta cầu xin sự giúp đỡ của Ngài. Ngài muốn chúng ta xây dựng một mối quan hệ với Ngài.

Hôm nay, hãy cầu xin Đức Chúa Trời không những là một lần, mà là suốt cả ngày. Bằng cách này, Đức Chúa Trời sẽ giải cứu chúng ta khỏi những rắc rối trong khi chúng ta đem sự vinh hiển cho Vương Quốc của Ngài.



Thứ Sáu, 24 tháng 11, 2017

MỌI SỰ CHÚNG TA THỰC SỰ CÓ CẦN


Mọi Sự Chúng ta Thực Sự Có Cần

Gia-cốp bèn khấn vái rằng: Nếu Đức Chúa Trời ở cùng tôi, gìn giữ tôi trong lúc đi đường, cho bánh ăn, áo mặc, và nếu tôi trở về bình an đến nhà cha tôi, thì Đức Giê-hô-va sẽ là Đức Chúa Trời tôi. Hòn đá đã dựng làm trụ đây sẽ là đền Đức Chúa Trời, và tôi sẽ nộp lại cho Ngài một phần mười mọi của cải mà Ngài sẽ cho tôi — Sáng thế ký 28:20–22

Có một câu chuyện của người Do-thái viết về một trái cam có tên là cam Morantz. Câu chuyện diễn ra ở nước Nga trong những năm 1800, ở đó cam là thứ rất hiếm. Một ngày kia, nhằm lễ hội Phu-rim, gia đình kia đã nhận được quà là một quả cam. Vào ngày đó, hết thảy dân làng tụ tập quanh đó để ngắm nhìn bối cảnh xinh đẹp của trái cây nhiều màu sắc rực rỡ, tròn lẳng mà Đức Chúa Trời đã dựng nên. Qua ngày thứ hai, dân làng tụ tập để ngửi mùi thơm dễ chịu của trái cây chín. Qua ngày thứ ba, họ bóc vỏ trái cây, thật cẩn thận để tiết kiệm từng mẩu vỏ hầu cho họ lấy nó làm mứt. Đến ngày thứ tư, họ phân chia và ăn trái cây đó, thưởng thức các loại nước ép có hương vị. Dân chúng tràn đầy niềm vui. Họ đã có mứt cam kéo dài nhiều tuần và những kỷ niệm kéo dài suốt cả cuộc đời.

Bây giờ, đó là cách bạn ăn và thưởng thức một miếng trái cây!

Ơn phước bao thời đại mà chúng ta đang sống trong đó, ấy là sự dư dật đáng kinh ngạc ở xung quanh chúng ta. Sản phẩm từ khắp nơi trên thế giới, không còn là món ăn quý hiếm nữa, hiện đã có sẵn tại cửa hàng tạp hóa gần nhất và vào mọi thời điểm trong năm. Thách thức của thời đại chúng ta là tán thưởng những gì chúng ta có. Khi có nhiều thứ sẵn có, chúng ta sẽ bị cuốn vào việc mong muốn nhiều hơn là chúng ta cần. Nếu hết thảy chúng ta có một quả cam để kéo dài trong nhiều tháng, chúng ta sẽ thưởng thức loại cam nhiều hơn nữa. Ngày nay, khi chúng ta ăn một quả cam, đôi khi chúng ta chưa thực sự nếm thứ cam đó.

Chúng ta cần thưởng thức loại cam của chúng ta và mọi ơn phước khác đến trong cuộc sống của chúng ta.

Trong phần đọc Ngũ kinh tuần này [Sáng thế ký 28:10 – 32:3; Ôsê 11:7 – 12:14], Giacốp đã xin Chúa ba điều khi ông rời khỏi quê hương mình: sự bảo vệ, đồ ăn và quần áo. Đó là tất cả những gì Giacốp có cần để sống thoả lòng. Ông không xin sự giàu có hay cao lương mỹ vị. Ông đã không xin mọi thứ tiện nghi hoặc tôi tớ. Ông chỉ xin những thứ cơ bản vì đấy là mọi sự ông muốn có để có một đời sống hạnh phúc, đầy đủ và hiệu quả.

Sau cùng, Đức Chúa Trời đã làm cho Giacốp được thịnh vượng, và ông trở thành một người thật giàu có. Tuy nhiên, Giacốp không hề quên phần khởi đầu khiêm tốn của mình, ông cũng không quên sự tán thưởng của ông đối với những thứ nhỏ nhoi trong cuộc sống - và chúng ta cũng nên như thế. Dù chúng ta đang ở trong một mùa dư dật hay mùa hạn hán, chúng ta có thể và chúng ta phải thưởng thức tất cả các ơn phước của Đức Chúa Trời. Bí quyết, ấy là khi chúng ta biết cách thưởng thức những việc nhỏ trong cuộc sống, chúng ta sẽ biết cách tận hưởng trọn vẹn các ơn phước lớn lao hơn trong đời sống của chúng ta.

Hôm nay, hãy biết rằng nếu chúng ta có một cái áo sơ-mi trên lưng và thức ăn để dùng, bất nhiêu là đủ để sống vui rồi. Ngay cả khi thức ăn duy nhất mà chúng ta đang có hiện bây giờ là chẳng có gì khác ngoài một quả cam duy nhất.



Thứ Hai, 20 tháng 11, 2017

TỐC ĐỘ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI


Tốc Độ Của Đức Chúa Trời

tới một chỗ kia, mặt trời đã khuất, thì qua đêm tại đó. Người lấy một hòn đá làm gối đầu, và nằm ngủ tại đó — Sáng thế ký 28:11

Khổng Tử từng nói: “Kẻ nào dời núi khởi sự bằng cách dời đi các hòn đá nhỏ”. Tuy nhiên, hầu hết mọi người đều không làm được việc ấy. Khi nhìn vào một hòn núi lớn, ai dám tin rằng dời nó đi là việc khả thi chứ? Sao lại thử mà chi? Và tuy nhiên, lịch sử đầy dẫy với những truyện tích nói tới hạng người có đức tin, họ đã đạt được những kỳ công hoành tráng bởi vì họ bằng lòng khởi sự từ việc nhỏ và làm hết sức mình.

Trong phần đọc Ngũ Kinh tuần nầy [Sáng thế ký 28:10 – 32:3; Ôsê 11:7 – 12:14], Gia-cốp đã khởi sự chuyến thành trình thật dài hướng tới Cha-ran. Ông đã đối diện với hàng trăm dặm qua núi non và sa mạc trong khí hậu gay gắt của vùng Trung đông. Tuy nhiên, bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng Đức Chúa Trời đã rút ngắn chuyến đi của Gia-cốp. Câu Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng Gia-cốp đã rời Bê-e-sê-ba rồi sau đó "tới một chỗ kia". Từ ngữ Hy-bá-lai được sử dụng trong câu đó chỉ ra "tới" là một sự lựa chọn rất bất thường. Sát nghĩa, nó nói: "ông ráng tới". Nói cách khác, Kinh Thánh nói với chúng ta rằng Gia-cốp thình lình đến tại chỗ ấy. Ông đã ráng đi tới đó khi ông chẳng mong mình tới được nơi ấy. Bậc thánh hiền giải thích: “Đức Chúa Trời làm cho con đường dưới chân ông phải thu ngắn lại”.

Đây không phải là lần đầu tiên Đức Chúa Trời làm cho chuyến đi của ai đó phải ngắn hơn và dễ dàng hơn như nó đáng phải có. Truyền khẩu Do-thái dạy rằng điều tương tự đã xảy ra cho tôi tớ của Áp-ra-ham khi ông đi tìm một người vợ cho Y-sác. Điều đó lại xảy ra cho hai thám tử đi thăm dò Đất Hứa. Và điều đó cũng rất thực với chúng ta. Khi chúng ta đi trên chuyến hành trình phù hợp với ý muốn của Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời sẽ vùa giúp chúng ta. Mọi thứ có thể xảy ra nhanh hơn, dễ dàng hơn và hiệu quả hơn chúng ta từng suy nghĩ.

Quốc gia non nớt Israel là một thí dụ rất hay. Chỉ cách đây 69 năm, dân Do-thái đã có khả năng chính thức trở về lại quê hương của họ. Chỉn khi ấy, chúng ta mới khởi sự sốt sắng tái thiết lại xứ sở của chúng ta, một nơi toàn là những đống đổ nát. Bảy mươi năm sau, Israel đã làm cho sa mạc phải trổ hoa. Mảnh đất bạc nhỏ bé của chúng ta chịu trách nhiệm về nhiều đột phá y tế và kỷ thuật đang làm thay đổi phương thức sống của mọi người ở khắp mọi nơi. Quân đội của chúng ta là một trong những quân đội hùng mạnh và hiệu quả nhất. Israel đã đạt được nhiều hơn trong 70 năm so với nhiều quốc gia đã đạt được trong nhiều thế kỷ.

Đấy là Đức Chúa Trời đã rút ngắn cuộc hành trình của chúng ta. Chính Đức Chúa Trời đang vùa giúp chúng ta thoát ra theo những cách thức siêu nhiên. Khi chúng ta bước đi trên con đường được Đức Chúa Trời chúc phước cho, phải mau mắn nói là không có cách nào để chúng ta có thể tiến đến đó cho được.

Đừng bao giờ ngã lòng bởi bất kỳ phần việc nào mà bạn có thể cảm thấy được kêu gọi để hoàn thành. Với sự vùa giúp của Đức Chúa Trời, chúng ta có thể dời đi nhiều hòn núi và đi các khoảng cách xa trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Chìa khoá, ấy là nhơn đức tin mà bước đi và hãy khởi sự bước đầu tiên. Đức Chúa Trời sẽ nhìn thấy chúng ta qua phần còn lại của chuyến hành trình.