Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017

Ý THỨC VỀ SỰ SỐNG


Ý Thức Về Sự Sống

đoạn, cất tiếng nói rằng: Tay chúng tôi chẳng đổ huyết nầy ra; mắt chúng tôi chẳng thấy gì. Lạy Đức Giê-hô-va cầu xin Ngài tha tội cho dân sự Ngài mà Ngài đã chuộc! Xin chớ kể huyết vô tội cho dân Y-sơ-ra-ên của Ngài! Rồi tội sát nhân sẽ được tha cho họ. Như vậy, ngươi làm điều ngay thẳng tại trước mặt Đức Giê-hô-va, và cất huyết vô tội khỏi giữa mình — Phục truyền luật lệ ký 21:7–9

Golda Meir, vị nữ Thủ tướng đầu tiên của Israel từng nói: "Khi hòa bình đến, lúc đó có lẽ chúng ta sẽ tha thứ cho người Ả rập vì đã giết con cái của chúng ta, nhưng sẽ khó cho chúng ta hơn phải tha thứ cho họ vì đã buộc chúng ta phải giết con cái của họ". Lời phát biểu khá buồn bã nầy thu hút một cách mạnh mẽ tình cảm của người Do-thái – không những ở ngày hôm nay, mà còn cả hàng ngàn năm.

Phần đọc Kinh Thánh tuần này [Phục truyền luật lệ ký 16:!8 – 21:9; Êsai 51:12 – 52:12] kết thúc với luật lệ về chiến tranh. Hai điều luật được nhắc tới trong phần đọc Kinh Thánh tuần này, và thêm một điều nữa vào phần đọc của tuần tới. Kỳ lạ thay, giữa những luật lệ này, chúng ta tìm thấy một điều luật thuộc một thể loại khác. Đó là mạng lịnh liên quan đến việc giết người.

Tình huống được mô tả trong Kinh Thánh xảy ra trong thời kỳ hoà bình. Trong sự cố mà nạn nhân là sát thủ bị phác hiện bên cánh đồng ngoài thành phố, các trưởng lão của thị trấn gần nhất sẽ bắt một con bò cái, dẫn nó đến một trũng kia, rồi giết nó đi. Khi ấy, họ tuyên bố: Tay chúng tôi chẳng đổ huyết nầy ra; mắt chúng tôi chẳng thấy gì … Xin chớ kể huyết vô tội cho dân Y-sơ-ra-ên của Ngài!

Bằng cách làm theo nghi thức phức tạp này, các trưởng lão thừa nhận rằng họ có phần trách nhiệm về vụ giết người đã xảy ra bởi vì họ có thể cung cấp nơi bảo hộ tốt hơn cho nạn nhân hoặc giáo dục tốt hơn về giá trị của sự sống cho kẻ sát thủ. Có một yếu tố tội lỗi. Tuy nhiên, sau khi thừa nhận một số trách nhiệm, các trưởng lão xây sang Đức Chúa Trời cầu xin sự tha thứ, là điều chắc chắn Ngài sẽ ưng nhận. Toàn bộ tiến trình khiến cho cộng đồng càng nhận thức thêm về giá trị của sự sống và mức độ nghiêm trọng của việc phải chịu một phần trách nhiệm của việc lấy đi mạng người.

Vậy, điều luật này đang làm gì giữa vòng các luật lệ về chiến tranh?

Bậc thánh hiền Do-thái giải thích rằng điều luật đã được đặt để có chủ ý vào thời điểm này để đưa luật chiến tranh vào với sự nhạy cảm đối với sự sống. Kinh Thánh công nhận rằng có những thời kỳ phải cần đến chiến tranh. Tuy nhiên, có một nguy cơ cho những chiến binh mất ý thức xem trọng mọi vật sống. Đây là điều Bà Golda Meir đã than vãn trong lời phát biểu của bà. Điều luật này được kèm vào để nhắc cho chúng ta nhớ giữ lấy nhận thức giá trị của sự sống là điều khả thi, và thực vậy, chúng ta buộc phải giữ như thế.

Có hai loại chiến binh trên thế giới – kẻ nào muốn chết và sự hủy diệt; và người nào có ý định bảo vệ sự sống và tự do. Chúng ta đừng bao giờ quên rằng chúng ta đang đứng ở phía nào. Như Bà Golda Meir đã nói rất hợp lý: "Chúng ta thù ghét chiến tranh. Chúng ta không vui mừng về các chiến thắng. Chúng ta vui mừng khi một loại bông vải mới được trồng, và khi dâu tây trổ ra trong xứ Israel".

Chúng ta không vui mừng nơi sự hủy diệt; giá trị tối thượng của chúng ta, và luôn luôn sẽ là, sự sống.


Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

JERUSALEM, QUÊ HƯƠNG ĐỜI ĐỜI


Jerusalem, Quê Hương Đời Đời

Hỡi Giê-ru-sa-lem, nếu ta quên ngươi, nguyện tay hữu ta quên tài năng nó đi! Nếu ta không nhớ đến ngươi, chẳng thích Giê-ru-sa-lem hơn sự vui vẻ nhất của ta, nguyện lưỡi ta dính nơi ổ gà — Thi thiên 137:5–6

Năm 1903, Joseph Chamberlain, Bộ trưởng thuộc địa của Anh quốc, đưa ra đề nghị với Theodore Herzl và nhóm Zionist của ông ấy. Người Anh đã chuẩn bị trao cho dân Do-thái 5000 dặm vuông ở Uganda, châu Phi đóng vai trò như một quê hương của người Do-thái. Lời đề nghị kích thích một cuộc tranh luận gay gắt. Một mặt, phần đất ấy sẽ cung ứng cho người Do-thái một quê hương, ở đó họ sẽ được tự do sống trong hòa bình và tự bảo vệ mình tránh mọi nguy hiểm.

Mặt khác, lời đề nghị ấy quá xa vời đối với ước mơ của người Do-thái muốn trở về quê hương xưa kia của dân Do-thái — xứ Israel. Cảm tạ Chúa, lời đề nghị đã bị cự tuyệt vì phần đất ấy bị coi là không phù hợp. Tuy nhiên, thắc mắc còn lại là: Mặc dù quê hương theo lịch sử của người Do-thái là xứ Israel, ngày nay quê hương của dân Do-thái có thực sự là vấn đề là ở chỗ nào không?

Thi thiên 137 trả lời cho thắc mắc đó bằng một câu “yes” rất mạnh. Trong 2.000 năm, Thi Thiên 137:5 là hòn đá góc trong sự thờ phượng và tin kính của người Do-thái: Hỡi Giê-ru-sa-lem, nếu ta quên ngươi, nguyện tay hữu ta quên tài năng nó đi ". Trong nhiều thế kỷ, chúng ta mong mỏi, cầu nguyện, và hành động để dân Do-thái trở về lại Giêrusalem. Vào những thời điểm vui mừng, câu Kinh Thánh này đã được đọc lên khi chúng ta nhớ đến Jerusalem. Một phần nhỏ của từng gia đình Do-thái còn sót lại ghi nhớ sự hủy diệt của thành Jerusalem. Hàng năm vào ngày thứ chín của tháng Av tính theo lịch Hy-bá-lai, chúng ta kiêng ăn và khóc lóc về Jerusalem.

Jerusalem. Chớ không phải Ba-lan, không phải nước Mỹ, không phải Uganda. Jerusalem là thủ phủ duy nhất mà dân Do-thái đã từng có, và Israel luôn luôn, vĩnh viễn là quê hương duy nhứt của người Do-thái!

Sở dĩ như vậy là vì Israel là nơi mà người Do-thái thuộc về. Trong Phục truyền luật lệ ký 1:8, Đức Chúa Trời phán: "Kìa, ta phó xứ nầy cho các ngươi! Hãy vào và chiếm lấy xứ mà Đức Giê-hô-va đã thề ban cho tổ phụ các ngươi, là Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp, cùng cho con cháu của họ”. Hãy đoán xem, Đức Chúa Trời đang nói đến xứ nào? Không phải xứ Uganda đâu! Phần đất Israel đã được hứa cho con cháu Y-sơ-ra-ên và dòng dõi họ cho đến đời đời.

Trong Giê-rê-mi 50:19, Đức Chúa Trời phán: "Đoạn ta sẽ đem Y-sơ-ra-ên về trong đồng cỏ nó. Nó sẽ ăn cỏ trên Cạt-mên và Ba-san, lòng nó sẽ được no nê trên các đồi Ép-ra-im và Ga-la-át". Mặc dù dân Do Thái sẽ bước vào cuộc lưu đày, Đức Chúa Trời sẽ đem họ trở về. Không phải tại Nữu Ước và California đâu, mà là ở Cạt-mên và Ba-san trong xứ Israel. Israel là quê hương đời đời của chúng ta.

Trải qua nhiều năm, Hội Thông Công [The Fellowship] đã được chúc phước tham gia giúp đỡ dân Do-thái trên khắp thế giới trở về quê hương Israel thông qua chức vụ Trên Cánh Chim Ưng. Chúng tôi mời bạn tham gia cùng chúng tôi trong công việc thánh này đưa dân Do-thái trở về lại quê hương mà Đức Chúa Trời đã ban cho họ.


VÌ CỚ SI-ÔN


Vì Cớ Si-ôn

Ta vì cớ Si-ôn sẽ chẳng làm thinh, vì cớ Giê-ru-sa-lem sẽ chẳng an nghỉ, cho đến chừng nào sự công bình nó rực rỡ như sự sáng, và sự cứu rỗi nó chói lòa như ngọn đèn — Êsai 62:1

Chloe Valdary là một nhà hoạt động theo chủ nghĩa Si-ôn Do-thái. Cô là một sinh viên đại học trẻ xuất thân từ New Orleans, ở đây thường  tổ chức các sự kiện với chiến dịch chống Israel. Chloe không phải là người Do-thái và cô chưa bao giờ đến Israel, nhưng Chloe là một Cơ đốc nhân và chuyên tâm với Kinh thánh. Cô tin rằng Israel thuộc về dân Do-thái một cách hợp pháp và nhìn thấy một thế giới đầy những lời dối trá về cuộc xung đột ở Xứ Thánh.

Chloe cũng tin rằng mình có nghĩa vụ phải rao giảng lẽ thật; không những tin theo lẽ thật, mà còn phải hành động theo lẽ thật ấy nữa. Cô bắt đầu một nhóm trong trường gọi là "Đồng Minh Với Israel" và đã trở thành phát ngôn nhân vì ích cho Israel và cho dân Do-thái. Chloe nói: "Tôi chỉ có một thắc mắc . . . Bạn tận hiến ra sao, thực vậy, có phải chúng ta tận hiến y như câu “dứt khoát?"

Tuần này, chúng ta đọc phần cuối của "Bảy Tiện Nghi" – từ Êsai 61:10 – 63:9 bảy phần đọc dẫn đến các Ngày Thánh Lễ. Trong phần đọc tuần này, chúng ta lướt qua câu trưng dẫn nổi tiếng của tiên tri Êsai: Ta vì cớ Si-ôn sẽ chẳng làm thinh, vì cớ Giê-ru-sa-lem sẽ chẳng an nghỉ…". Câu này trở thành cơ sở cho mọi hành động của rất nhiều bạn hữu thân thiết nhất của Israel. Đây là động lực thúc đẩy các sáng kiến ​​giống như của Chloe và những người khác đang làm mọi sự họ có thể để rao giảng lẽ thật về Israel. Đây cũng là nguồn yên ủi lớn lao dành cho dân Do-thái. Đối với một dân đã bị bắt bớ và xa lánh trong hàng ngàn năm, thật là yên ủi khi biết rằng chúng ta không phải chỉ có một mình.

Như Chloe Valdary viết: "Một cảm giác rất đơn sơ nếu không có hành động nào theo sau nó. Suy gẫm và hành động là hai thứ cho thấy chẳng có giá trị nếu cái nầy không đi kèm với cái kia". Yêu mến Israel ở trong lòng mình là chưa đủ đâu. Chúng ta cần phải yêu mến Israel và dân sự Israel bằng hai bàn tay và bằng tiếng nói của mình nữa.

Israel cần nhiều bạn hữu lúc bây giờ hơn bao giờ hết. Israel cần những người sẵn sàng đứng lên ngay cả khi họ đang đứng một mình. Họ sẵn sàng nói ra lẽ chơn thật cho dù giọng nói của họ đang run rẩy. Họ sẵn sàng viết và dạy dỗ lẽ thật nói tới Israel “cho đến chừng nào sự công bình nó rực rỡ như sự sáng, và sự cứu rỗi nó chói lòa như ngọn đèn.

Có một sự chữa lành rất lớn đang diễn ra giữa các cộng đồng Cơ đốc nhân và Do-thái. Israel được thêm sức và yên ủi bởi sự giúp đỡ từ các bạn hữu Cơ-đốc và chúng ta tự hào đóng một vai trò quan trọng trong việc dựng lên các cây cầu giữa hai đức tin ở Hội Thông Công [The Fellowship]. Làm ơn hiệp với chúng tôi trong việc chúc phước cho dân Do-thái cả trong những việc làm và trong lời nói. Vì cớ Israel, chớ có giữ im lặng. Thế giới đã từng im lặng; chúng ta hãy cùng nói với Chloe và nhiều người khác: "Dứt khoát không hề!"