Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

TỐT ĐẸP THAY!


Tốt Đẹp Thay!

Kìa, anh em ăn ở hòa thuận nhau thật tốt đẹp thay! — Thi thiên 133:1

Trong bộ phim hoạt hình Peanuts, Lucy yêu cầu Linus thay đổi kênh truyền hình. Chỉ để bảo đảm rằng anh ta không làm theo cô, Lucy đe dọa Linus bằng cách cung tay lại. Linus hỏi: "Điều gì khiến cô nghĩ rằng cô bước vào đây rồi quản hết mọi chuyện chứ?" Lucy nói: "Năm ngón tay nầy nè. Để riêng ra thì chúng chẳng là gì hết, song khi tớ cung lại như vầy, thành một đơn vị hợp nhất, chúng hình thành một thứ vũ khí rất đáng ngại đấy”. Linus, bị đánh bại, đáp lại như sau: "Bạn muốn kênh nào?" Khi ấy, nó nhìn vào mấy ngón tay của mình rồi nói: "Sao tụi bây không cung lại giống như thế chứ?”

Thực vậy, khi mọi thứ hoặc mọi người đến với nhau, chúng mạnh hơn nhiều so với đứng riêng lẽ. Từng cái bông tuyết bất lực kia, thậm chí rất mong manh, nhưng hãy nhìn vào những gì chúng có thể làm khi chúng kết lại với nhau!

Quyền lực và sức mạnh không phải là thứ tích cực duy nhất toát ra từ sự hiệp một. Khi mọi người gắn bó với nhau, chúng ta có khả năng tạo ra những điều mới và khám phá các phương pháp chữa trị mới. Chúng ta có thể tạo ra một cuộc sống tốt đẹp hơn để mọi người có thể thưởng thức. Đây là những gì tác giả Thi thiên muốn nói khi ông viết: Kìa, anh em ăn ở hòa thuận nhau thật tốt đẹp thay! Không phải vắng đi sự đấu tranh tạo ra "tốt đẹp thay" khi dân sự của Đức Chúa Trời sống chung với nhau – chính sự hiện diện của sự đổi mới và năng lực tuyệt vời là kết quả khi mọi người vùa giúp nhau, làm việc và sinh sống cùng nhau, và tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn.

Bậc thánh hiền Do-thái chỉ ra một thay đổi quan trọng xảy ra trong Kinh thánh khi mô tả con cái Israel ở Núi Sinai. Câu này đơn giản nói rằng: "đối diện cùng núi và Israel cắm trại ở đó ở sa mạc trước ngọn núi" (Xuất Êdíptô ký 19:2).

Tuy nhiên, trong nguyên ngữ Hy-bá-lai, thật là dễ dàng khi nhận ra rằng Kinh thánh thay đổi từ việc nói về người Do-thái theo thì số nhiều và thay vì thế mô tả họ theo ngữ pháp là một đơn vị duy nhất. Sở dĩ như vậy là vì, như bậc thánh hiền giải thích, khi người Do-thái đứng tại chân Núi Sinai, khi ấy dường như thể họ đã tỏ ra "một tấm lòng và một linh hồn". Họ đã hòa nhập thành một đơn vị. Chính vì sự thống nhất này họ mới có thể xứng đáng với sự khải thị của Đức Chúa Trời và sự ban cho 10 điều răn của Đức Chúa Trời.

Nếu sự hiệp nhất của người Israel trong thời cổ đại có thể đưa Đức Chúa Trời xuống trần gian, hãy tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra khi dân sự của Đức Chúa Trời nhóm lại với nhau trong thời đại chúng ta!

Ở đây, tại Hội Thông Công, chúng ta kỷ niệm sự hiệp một giữa người Do-thái và Cơ đốc nhân, hết thảy họ đều có cùng tình yêu dành cho Đức Chúa Trời, cho Kinh Thánh và cho Israel. Chúng ta cùng nhau làm việc với nhau không mệt mỏi để hoàn thành các mục đích của Đức Chúa Trời. Hãy hiệp cùng chúng tôi trong công tác thánh và cùng nhau chúng ta sẽ nhìn thấy tận mắt mình: Kìa, anh em ăn ở hòa thuận nhau thật tốt đẹp thay!


Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

TRƯỚC MẶT ĐỨC CHÚA TRỜI


Trước Mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời

Hãy giữ và nghe các điều nầy mà ta dặn biểu ngươi, để ngươi và con cháu ngươi được phước đời đời, bởi vì làm điều tốt lành và ngay thẳng trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi — Phục truyền luật lệ ký 12:28

Kotzker Rebbe, một rabi nổi tiếng đã sống ở Ba Lan vào thập niên 1800, có nhiều câu nói nổi tiếng. Đây là một trong số đó: "Nếu tôi là tôi vì tôi là tôi, và bạn là bạn bởi vì bạn là bạn, khi ấy tôi là tôi và bạn là bạn. Nhưng nếu tôi là tôi vì bạn là bạn, và bạn là bạn vì tôi là tôi, thế thì tôi không phải là tôi và bạn không phải là bạn!"

Bạn bắt kịp không? Nghe như là một câu đố, nhưng nó thực sự là một khái niệm rất đơn giản. Khi ai đó sống cuộc sống của họ theo những gì người khác có thể nghĩ về họ, khi ấy họ chưa thực sự sống theo biểu hiện đích thực thực sự họ là ai. Để chúng ta thực sự là ai, chúng ta cần phải sống cuộc sống theo các tiêu chuẩn riêng của chúng ta và không theo quan điểm của người khác.

Trong phần đọc Kinh Thánh tuần này, Môi-se nói với con cháu của Israel rằng nếu họ tuân theo các mạng lịnh của Đức Chúa Trời, thì cuộc sống sẽ là phước hạnh cho họ “bởi vì làm điều tốt lành và ngay thẳng trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi. Sát nghĩa được dịch từ gốc tiếng Do-thái, cụm từ này không phải là một lời giải thích, mà là một chỉ thị khác. Cụm từ ấy đọc như sau: ". . . làm theo điều chi là tốt lành và ngay thẳng trong mắt của Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi”.

Bậc thánh hiền Do-thái xem cụm từ này như là một lời khuyên dạy. Môi-se đang giảng dạy cho người Israel — và chúng ta — rằng chúng ta phải sống đời sống của chúng ta theo những gì Đức Chúa Trời sẽ nghĩ về chúng ta. như ngược lại với những gì người khác sẽ nghĩ về chúng ta. Sẽ có những lúc khi làm điều phải sẽ không được phổ biến và làm theo điều phổ biến sẽ không phải là đúng đâu. Chúng ta cần phải làm theo "điều chi là tốt lành và ngay thẳng trong mắt của Đức Giê-hô-va".

Chúng ta đang sống trong một xã hội, nơi mà mọi người quan tâm rất nhiều về những gì người khác nghĩ về họ. Cho dù chúng ta có nhận ra điều đó hay không, những việc chúng ta nói, quần áo chúng ta mặc, và nơi chúng ta mua sắm đều bị ảnh hưởng lớn bởi những người khác. Tuy nhiên, như Rabi Kotzker Rebbe chỉ ra, việc này tước đi cá tính của một người [nam hay nữ]. Trong khi mong muốn được thích ứng là điều bình thường và tự nhiên, cũng có thời điểm và địa điểm để đứng ở ngoài lề. Cái điều quan trọng hơn, ấy là "thích ứng với Đức Chúa Trời" và bị mọi người xung quanh gạt qua một bên hơn là thích ứng với mọi người xung quanh rồi bị Đức Chúa Trời dứt bỏ đi.

Hãy xem xét đời sống của bạn và hãy tự hỏi bản thân mình Đức Chúa Trời sẽ nghĩ gì về nó. Đức Chúa Trời nghĩ sao về cách tôi ăn mặc, nghĩ sao về cách tôi sử dụng thì giờ và tiền bạc của tôi?


Thứ Tư, 16 tháng 8, 2017

LÀNH VÀ DỮ


Lành Và Dữ

Khi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi khiến ngươi vào xứ đặng nhận lấy, thì phải rao sự chúc lành trên núi Ga-ri-xim, và sự chúc dữ trên núi Ê-banh — Phục truyền luật lệ ký 11:29

Tôi có một người bạn ở trường đại học, là người chơi cờ vua rất hay. Nhiều người thách thức anh ta, nhưng Alan luôn thắng. Một lần kia, để khuấy đảo mọi việc lên một chút, Alan đề nghị đối thủ thua cuộc của mình nên xoay bàn cờ lại để Alan sẽ chơi ở vị trí yếu và đối thủ của anh sẽ chơi ở bên có lợi thế. Thật đáng ngạc nhiên, Alan đã có thể biến trận đấu của mình một lần nữa thành bên có lợi thế.

Rồi anh quay bàn cờ lại và chơi ở bên yếu, và một lần nữa anh giành được tay trên. Vô luận hai người chơi cờ thay đổi chỗ bao nhiêu lần, Alan luôn luôn giành chiến thắng. Chỗ mà người chơi sắp sửa thua cuộc, Alan đã mang lại thành công. Mặc dù hoàn cảnh không bao giờ thay đổi, người chơi cờ thay đổi, và điều đó tạo nên sự khác biệt.

Trong phần đọc Ngũ kinh [Phục truyền luật lệ ký 11:26 – 16:17] tuần nầy, Môi-se đã ra lệnh cho con cái Y-sơ-ra-ên phải truyền rao phước hạnh và rủa sã trên hai đỉnh núi khác nhau ngay khi họ bước vào đất Israel. Trên núi Ga-ri-xim, phước hạnh được truyền ra, rồi trên núi Ê-banh, rủa sã đã được rao ra. Bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng hai ngọn núi này tiêu biểu cho lành và dữ nơi phần thuộc thể của họ.

Thật là thú vị, mặc dù cả hai núi Ga-ri-xim và núi Ê-banh đều trải nghiệm chính xác cùng một lượng ánh sáng mặt trời, lượng mưa và sự phì nhiêu, nhưng núi Ga-ri-xim thì tươi tốt trong khi đó núi Ê-banh thì lại khô cằn. Bậc thánh hiền giải thích rằng hai ngọn núi này là một phép loại suy cho nhân loại. Hai người có thể có cùng một hoàn cảnh trong cuộc sống, và trong khi người nầy thì thịnh vượng, còn người kia thì khô héo. Làm sao điều nầy khả thi được chứ? Làm sao cùng những ảnh hưởng lại tạo ra các phản ứng hoàn toàn ngược lại như thế chứ?

Câu trả lời nằm trong chỗ "người chơi cờ". Trong cuộc sống, hết thảy chúng ta đều được cung ứng cho một bộ nhiều hoàn cảnh, nhưng những gì chúng ta thực hiện trong cuộc sống đều hoàn toàn tương ứng cho chúng ta. Đây là lý do tại sao hai người có cùng hoàn cảnh mà tuy nhiên tỏ ra hai tình huống hoàn toàn khác nhau. Mọi sự ấy nằm trong những gì chúng ta chọn lựa.

Phần đọc Kinh Thánh tuần này bắt đầu với một sự lựa chọn. Chúng ta có thể chọn lành hoặc chúng ta có thể chọn dữ; chúng ta có thể chọn để thịnh vượng hoặc khô héo; chúng ta có thể chọn phát triển hoặc trì trệ. Chúng ta có thể sử dụng bất cứ hoàn cảnh nào chúng ta được cung ứng cho như là cơ hội để phát triển và thịnh vượng, hoặc chúng ta có thể để cho hoàn cảnh đưa đến điều tốt nhất cho chúng ta hoặc đánh cho chúng ta đến bại trận. Trong cuộc sống, thành công không nhất thiết phải đến với người nào có tài năng, rực rỡ nhất hoặc am hiểu nhất – thành công đến với người nào chọn bước theo con đường của phước lành.

Quí bạn ơi, vô luận bạn thấy mình ở trong hoàn cảnh nào hôm nay, ở bên kia cái bóng nghi ngờ, hãy nhìn biết rằng có một tình huống mà bạn có thể thịnh vượng trong đó. Mọi sự bạn cần phải làm là đưa ra sự lựa chọn ấy. Hãy bám chặt lấy Đức Chúa Trời và Lời của Ngài rồi hãy chọn các phước lành của sự sống!