Chủ Nhật, 28 tháng 5, 2017

DẤY LÊN


Dấy Lên
Khi nào ngươi điểm số dân Y-sơ-ra-ên đặng kê sổ, mỗi tên phải nộp tiền đền mạng mình cho Đức Giê-hô-va, hầu cho khỏi mắc tai nạn chi trong khi kê sổ — Xuất Êdíptô ký 30:12

Điều tồi tệ nhất trên thế giới có thể xảy ra với con người là gì? Câu trả lời hết mức là phạm tội. Bằng cách phạm tội, chúng ta tự hủy hoại mình cả trong đời này và trong đời hầu đến. Trong phần Ngũ Kinh của tuần này, chúng ta đã đọc về tội lỗi khủng khiếp về con bò con bằng vàng, do con cái Israel phạm phải khi họ sắp sửa nhận lãnh Mười Điều Răn.

Vậy tại sao, trong tất cả các phần Ngũ Kinh, có phải điều nầy gọi Ki Tisa, có nghĩa là "khi Ngài dấy lên", giống như "khi Ngài dấy dân Israel lên"? Nếu có điều chi khác, thì lẽ đạo về sự lựa chọn này đang chìm xuống thấp!
Chúng ta hãy quay lại một phút thôi. Bạn có thể nhận thấy rằng câu này đọc: "Khi nào ngươi điểm số dân Y-sơ-ra-ên…". Và đây là cách mà cả hai: người Do-thái và Cơ đốc nhân đều hiểu câu mở đầu cho phần chọn lọc của tuần này. Tuy nhiên, bậc thánh hiền Do Thái chỉ ra phần dịch sát nghĩa của câu này là: "Khi ngươi dấy người Do-thái lên…". Dịch như vầy chẳng có gì là sai cả, bậc thánh hiền giải thích. Cách sử dụng thuật ngữ "dấy lên" cung ứng cho chúng ta một cái nhìn sâu sắc quan trọng về phần Ngũ Kinh, nói chung và tội lỗi, nói riêng.

Thật vậy, tội lỗi là điều tệ hại nhất trên thế gian có thể xảy ra cho một người. Nhưng điều tốt nhất trong thế gian có thể xảy ra cho bất kỳ con người nào là ăn năn.

Trong khi hết thảy chúng ta đều muốn tránh né tội lỗi, một khi điều không thể tránh khỏi xảy ra – như trong sách Truyền đạo chép: "Thật, chẳng có người công bình ở trên đất làm điều thiện, mà không hề phạm tội" (7:20), chúng ta có thể chọn lấy hậu quả tối hậu. Hoặc là chúng ta có thể bị mắc kẹt trong các con đường tội lỗi của chúng ta và tự hại mình cho đến đời đời, hoặc chúng ta có thể chọn ăn năn rồi đổi sự đi xuống thành đi lên.

Sự ăn năn không những sửa chữa mối quan hệ của chúng ta với Đức Chúa Trời; sự ăn năn còn nâng cấp mối quan hệ ấy nữa!

Bây giờ chúng ta có thể hiểu lý do tại sao phần Ngũ Kinh mô tả một trong những tội lỗi nổi tiếng nhất trong mọi thời đại như là một sự “dấy lên”. Dân Do-thái đã ăn năn, và mối ràng buộc của họ với Chúa hiện mạnh hơn trước. Thực vậy, ngày mà Đức Chúa Trời sau cùng đã chấp nhận sự ăn năn của dân Do-thái rồi tha thứ cho họ đã trở thành một ngày đầy sức mạnh cho mọi thời đại.

Ngày nay, chúng ta gọi đó là ngày Yom Kippur, ngày Lễ Chuộc Tội. Ngày nầy, mỗi năm, là một thời điểm cơ hội để mọi người nhận lãnh ơn tha thứ và tấn tới theo cấp số nhân gần gũi với Đức Chúa Trời hơn.

Nhưng sức mạnh của sự ăn năn luôn sẵn sàng cho chúng ta mỗi ngày và mọi lúc mọi khi. Có điều gì làm cho bạn phải sa lầy không? Hãy trèo ra khỏi chỗ lún đó và hướng thượng với Đức Chúa Trời. Hãy ăn năn và dấy mình lên cao hơn. Mỗi lần vấp ngã có thể làm cho bạn bị dìm xuống. Hoặc nó có thể truyền cảm hứng cho bạn để dấy lên và đứng cao hơn bao giờ hết. Thuộc về chúng ta phải đưa ra sự lựa chọn.


Thứ Sáu, 26 tháng 5, 2017

HÃY NHỚ TỚI VIỆC LÀNH


Hãy Nhớ Tới Việc Lành

Cho nên, nầy, ta sẽ dẫn dụ nó, dẫn nó vào đồng vắng, và lấy lời ngọt ngào nói cùng nó. Ta lại sẽ ban vườn nho cho nó từ nơi đó, và trũng A-cô sẽ trở nên cửa trông cậy. Nó sẽ trả lời tại đó như trong ngày trẻ tuổi nó, và như trong ngày nó ra khỏi đất Ê-díp-tô — Ôsê 2:14–15

Sách Ô-sê bắt đầu bằng một trong những điều răn kỳ lạ nhất từng được ban cho con người. Đức Chúa Trời truyền cho tiên tri Ô-sê tìm một người nữ không chung thủy, kết hôn với nàng, và khởi sự một gia đình. Ô-sê và vợ ông trở thành một câu chuyện biểu tượng nói tới tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho Israel bất trung.

Thường trong các thời kỳ Kinh thánh, Đức Chúa Trời "nhớ" tới thái độ trung thành của con cái Israel khi họ theo Ngài trong đồng vắng – khoảng thời gian trong lịch sử chúng ta đã đọc tuần này ở Dân số ký 1:1-4:20. Trong sách Giê-rê-mi, Đức Chúa Trời phán: "Ta còn nhớ về ngươi lòng nhân từ của ngươi lúc đang thơ, tình yêu mến trong khi ngươi mới kết bạn, là khi ngươi theo ta nơi đồng vắng" (2:2). Ở đây, trong sách Ô-sê, phần Kinh Thánh tuần nầy [Ôsê 2:1-22], Đức Chúa Trời tính dẫn dân Israel vào đồng vắng, "nó sẽ trả lời tại đó như trong ngày trẻ tuổi nó, và như trong ngày nó ra khỏi đất Ê-díp-tô”.

Bất cứ khi nào mọi sự dường như mất mát và con cái Israel dường như không thể cứu vớt được nữa, Đức Chúa Trời nhớ lại. Ngài nhớ lại Israel là ai và Israel có thể trở lại với ai. Ngài nhớ đến tình yêu mà Ngài đã dành cho Israel và mối quan hệ mà họ từng thưởng thức. Đức Chúa Trời nhớ lại những đức tính trong quá khứ, và chính qua ống kính đó Ngài xem xét hiện tại và các kế hoạch cho tương lai.

Khi nói đến mối quan hệ của chúng ta với nhau, chúng ta cũng nhớ đến quá khứ. Nhưng chúng ta nhớ điều gì chứ? Hầu hết mọi người nhớ tới những việc xấu đã làm cho họ nhiều hơn những sự ưu ái mà họ đã nhận lãnh. Và ngay cả khi chúng ta nhớ tới sự tử tế của một người đối với chúng ta, ngay cả chính người ấy phạm sai lầm với chúng ta không cứ cách nào, ký ức về sự tử tế đó sẽ nhanh chóng bị lãng quên.

Bậc thánh hiền Do-thái khuyên chúng ta xem xét mối quan hệ của chúng ta qua một lăng kính khác kia. Họ cảnh báo chúng ta phải nhớ tới những điều tốt đẹp mà ai đó làm ra và đừng để cho các sai lầm của họ hủy bỏ các việc tốt của họ. Giống như Đức Chúa Trời nhớ tới điều tốt nhất mà chúng ta đã có và hết sức tin tưởng chúng ta có thể trở thành, chúng ta cũng cần phải nhớ tới những điều tốt nhất về bất kỳ người nào đã làm ra. Chúng ta đừng để cho những điều xấu nơi họ vầy lấy tầm nhìn của chúng ta về sự nhơn đức của họ.

Hãy thử lần tới nếu có ai đó trong cuộc sống phạm sai lầm với chúng ta. Hãy nhớ. Hãy nhớ những lần chúng ta đã chia sẻ và những điều tốt đẹp mà họ đã làm ra. Hãy nhớ tới sự tử tế mà họ đã tỏ ra với chúng ta và từng sự ưu ái đã từng làm cho chúng ta. Có thể đó là người cha hay người mẹ hay chăm sóc chúng ta khi chúng ta còn nhỏ hoặc người bạn đời đã hỗ trợ chúng ta thông qua học đường. Hãy nhớ nhé. Khi chúng ta nhớ, hãy biết ơn và chỉn khi ấy hãy nắm lấy hành động. Hy vọng rằng, chúng ta sẽ hành động nhiều hơn từ tình cảm và ít giận đi. Chúng ta sẽ đưa ra các quyết định tốt hơn sẽ nâng cao mối quan hệ mà chúng ta hằng ấp ủ.


Thứ Năm, 25 tháng 5, 2017

HÃY PHẤT CỜ CỦA BẠN LÊN


Hãy Phất Cờ Của Bạn Lên

Dân Y-sơ-ra-ên mỗi người phải đóng trại gần bên ngọn cờ mình, ở dưới bảng hiệu của tông tộc mình, đối ngang nhau vây chung quanh hội mạc — Dân số ký 2:2

Một câu chuyện thuật lại về cộng đồng Do-thái sống ở một xứ thuộc Trung Đông từ lâu trước khi tái lập lại Nhà Nước Israel. Người cai trị xứ ấy quyết định rằng ông chỉ muốn người Hồi giáo ở trong xứ của ông mà thôi – có nghĩa là tất cả người Do-thái sinh sống ở đó phải trốn đi, chịu cải đạo, hoặc bị giết. Những người Do-thái hoảng sợ đã phái vị ra-bi trưởng của họ đến tìm cách và nài xin với nhà vua.

Vị giáo sĩ khôn ngoan đến gặp vị vua Hồi giáo và tuyên bố rằng ông ta có một món quà vì ích cho cộng đồng người Do-thái. Ông đưa ra hai tấm thảm. Một, là tấm thảm Đông phương thật đẹp với nhiều màu sắc, hoa văn, các loài chim, động vật và đủ thứ bông hoa. Còn tấm thảm kia là màu đỏ. Vị ra-bi xin cho nhà vua biết tấm thảm nào là đẹp hơn!?!
Nhà vua Hồi giáo nổi giận: "Xúc phạm! Tấm thảm đầy màu sắc rõ ràng là đẹp hơn tấm kia là cái chắc. Có phải ngươi nghĩ ta là kẻ dốt chăng?"
Vị ra-bi đáp: "Chắc chắn là không rồi. Đó là lý do tại sao tôi dám chắc rằng vua cũng thích một đế quốc với đầy đủ nhiều sắc dân, chớ không phải chỉ có một thứ y như nhau". Rồi với câu nói ấy, người Do-thái đã được cứu.

Khi Đức Chúa Trời ban cho Môi-se những luật lệ liên quan đến việc con cái Israel sẽ tự định vị mình khi họ đi đó đi đây và khi họ đã yên nghỉ, Ngài chỉ rõ rằng mỗi chi phái phải giơ cao "bảng hiệu của tông tộc mình". Đâu là bảng hiệu nầy và lý do tại sao lại quan trọng đến nỗi chúng phải được giơ cao lên chứ? Họ không thể giơ cao một ngọn cờ tiêu biểu cho dân Israel hay sao?

Mỗi chi phái Y-sơ-ra-ên có cờ riêng của họ. Mỗi lá cờ đều có biểu tượng có liên quan đến chi phái của nó và các biểu tượng ấy chiếu theo những phước lành mà Giacốp đã chúc cho các con trai của mình trước khi qua đời. Cờ của Giu-đa là bầu trời xanh với biểu tượng sư tử; cờ của Lê-vi có hình ảnh bảng đeo ngực của thầy tế lễ; cờ của Bên-gia-min có hình một con sói; và cứ thế… Mỗi lá cờ tiêu biểu cho lịch sử của chi phái và sức mạnh của họ. Nó tượng trưng cho địa vị của họ giữa vòng con cái Israel và những gì họ đóng góp cho xứ sở. Bằng cách giơ cao ngọn cờ, mỗi chi phái tưởng niệm đến thế mạnh riêng của mình và cũng đánh giá cao những gì mà từng chi phái khác tiêu biểu cho.

Trong khi hiệp một là một phẩm chất, nó không phải đi kèm với phí tổn của cá nhân. Thực vậy, khi những gì khiến cho chúng ta ra khác biệt được tưởng niệm, chúng ta có thể trở thành một tổng thể mạnh mẽ hơn. Giống như tấm thảm Đông phương xinh đẹp được trình bày nhà vua Hồi giáo kia, điều chi làm cho mỗi một người chúng ta ra độc đáo chỉ khiến cho phần còn lại của chúng ta ra xinh đẹp hơn. Chúng ta sẽ tạo ra loại âm nhạc nào nếu hết thảy chúng ta sử dụng cùng một thứ nhạc cụ?

Hãy tìm nhạc cụ của mình rồi phát nó ra lớn tiếng trong bản giao hưởng tuyệt vời của nhân loại. Hãy phất ngọn cờ của bạn lên và khiến cho thế gian thành một nơi xinh đẹp hơn.