Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017

CHA CHÚNG TA VÀ VUA CHÚNG TA


Cha Chúng Ta Và Vua Chúng Ta
Khi đến sân đạp lúc của Na-côn, U-xa giơ tay lên nắm hòm của Đức Chúa Trời, bởi vì những con bò vấp ngã. Cơn thạnh nộ của Đức Giê-hô-va bèn nổi phừng cùng U-xa; Đức Chúa Trời hành hại người vì cớ lầm lỗi người, và người chết tại đó, gần bên hòm của Đức Chúa Trời — II Samuên 6:6–7

Một rabi đồng sự từng giải thích công việc của mình là lãnh đạo thuộc linh theo cách này: "Công việc của tôi là làm cho những người không thoải mái cảm thấy thoải mái, và hạng người thoải mái cảm thấy không thoải mái". Rõ ràng công việc của bất kỳ giáo phẩm nào đi nữa là yên ủi những người đang tổn thương. Nhưng bạn tôi cũng muốn nhấn mạnh rằng ai đang ở trong chỗ quá thoải mái thì là không tốt – không tốt với bản thân họ và không tốt với Đức Chúa Trời. Người nào quá thoả mãn với bản thân mình sẽ không làm cho người ấy tấn tới được. Người nào quá thoải mái với Đức Chúa Trời sẽ lệch lạc trong sự vâng phục của mình.

Phần đọc Ngũ Kinh tuần này và phần đọc Kinh Thánh (II Samuên 6:1-19), cả hai đều chia sẻ với chúng ta về mối nguy hiểm của việc sống quá "gần" với Đức Chúa Trời. Trong phần Ngũ Kinh (Lêvi ký 9:1-11:47), các con trai của A-rôn dâng lễ vật cho Đức Chúa Trời. Vấn đề, ấy là họ đã dâng "thứ lửa lạ trước mặt Đức Giê-hô-va" (Lê-vi Ký 10:1). Như một sự trừng phạt khi đến gần Đức Chúa Trời lúc họ chưa được phép làm như vậy, Na-đáp và A-bi-hu đã bị đánh chết.

Trong Kinh Thánh, David sắp đem Hòm Giao Ước về thành của mình – Jerusalem. Trong đám rước đầy vui mừng đó, thảm kịch đã xảy ra. Khi một trong hai con bò chở hòm giao ước bị vấp ngã, người có tên là U-xa đã với tay ra vịn lấy cái hòm để ổn định nó. Kết quả là, U-xa đã bị chết: Cơn thạnh nộ của Đức Giê-hô-va bèn nổi phừng cùng U-xa; Đức Chúa Trời hành hại người vì cớ lầm lỗi người, và người chết tại đó”.

Thật là dễ hiểu, David đã hoảng sợ và không còn muốn hòm của Đức Chúa Trời đến gần với ông. Hãy nhớ bối cảnh đáng sợ từ bộ phim Raiders of the Lost Ark [Những Kẻ Cướp Hòm Giao Ước] khi những gã xấu mở hòm ra và về cơ bản, họ bị tan chảy thành hư không? Đa-vít sợ có sự hiện diện thánh khiết của Đức Chúa Trời bên cạnh ông. Vì thế, ông đã để cái hòm ở một chỗ khác.

Hòm giao ước được gửi đến nhà của Ô-bết-Ê-đôm rồi ở lại đó ba tháng. Trong ba tháng đó, nhà của Ô-bết-Ê-đôm được thịnh vượng và phát triển nhiều đến nỗi ai cũng thấy hòm giao ước đã mang lại nhiều ơn phước. Sau đó, David đã dịu lại và vui mừng đưa hòm giao ước vào thành của mình.

David học biết được rằng cần phải có sự cân đối giữa sự gần gũi với Đức Chúa Trời và sự tin kính phân rẽ. Chỉ có sự kính sợ Đức Chúa Trời mới giới hạn những ơn phước đến từ việc có mối quan hệ gần gũi và yêu thương với Đức Chúa Trời. Song chỉ có kính mến Đức Chúa Trời thôi mà không có bất cứ sự kính sợ hay tôn kính nào làm sút giảm mối quan hệ của chúng ta với Ngài và thậm chí có thể dẫn chúng ta đến với tội lỗi. Đức Chúa Trời là Cha yêu thương của chúng ta, nhưng Ngài cũng là Vua của chúng ta nữa. Là cha của chúng ta, Ngài yêu thương chúng ta vô điều kiện. Là Vua của chúng ta, chúng ta phải tôn kính và vâng lời Ngài. Công việc của chúng ta là quan hệ với Ngài theo cả hai phương thức và để giữ sự cân đối lành mạnh giữa hai bên.



Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

QUÀ CHO ĐỨC CHÚA TRỜI.


Quà Cho Đức Chúa Trời
Tôi sẽ lấy gì báo đáp Đức Giê-hô-va về các ơn lành mà Ngài đã làm cho tôi? — Thi thiên 116:12

Bạn đã bao giờ được hưởng lợi từ sự tử tế đến nỗi bạn không có lời nào để cảm ơn người trao tặng chưa? Còn về cha mẹ, bạn bè và gia đình, họ đã ủng hộ và yêu thương chúng ta - liệu chúng ta có cảm ơn họ đủ chưa? Còn Đức Chúa Trời, là Đấng đã ban cho chúng ta mọi điều chúng ta có, kể cả đời sống chúng ta? Chúng ta có cảm ơn Chúa đủ không?

Trong Thi Thiên 116, Vua David đã thầm thì chính câu hỏi này: Tôi sẽ lấy gì báo đáp Đức Giê-hô-va về các ơn lành mà Ngài đã làm cho tôi? Vua David đã mô tả thời điểm khi ông sắp chết và rồi được Đức Chúa Trời cứu giúp. Ông nói rằng Đức Chúa Trời đã ngăn nước mắt của ông không chảy ra và chơn ông khỏi vấp ngã.

Bậc thánh hiền Do-thái giải thích rằng Thi thiên này đã được viết ra khi David lên ngôi sau khi kẻ thù lâu nay của ông, Sau-lơ, cuối cùng đã ngã chết. Trong giờ phút đáng vui mừng này lòng David tràn ngập với sự biết ơn. Nhưng ông là kẻ hay chết, sẽ cảm tạ Đức Chúa Trời như thế nào chứ? Phải dâng gì cho Đấng chẳng thiếu thốn một thứ nào hết đây?

Đây là câu trả lời của Đa-vít: "Tôi sẽ cầm cái chén cứu rỗi, mà cầu khẩn danh Đức Giê-hô-va" (câu 13). Bậc thánh hiền giải thích rằng đây là một tham khảo đến việc uống rượu, một phần trong của lễ tạ ơn mà David sẽ dâng cho Đức Chúa Trời. David sẽ dâng trả cho Đức Chúa Trời theo cách mà Đức Chúa Trời quy định: bằng cách dâng lên Ngài những thứ của lễ. Nhưng chúng ta phải dâng lên Đức Chúa Trời hôm nay điều chi, vì chúng ta là những người không biết phải dâng sinh tế nào cho Chúa?

Từ ngữ Hy-bá-lai nói tới các thứ của lễ là karbon, ra từ chữ Karob, có nghĩa là "gần gũi". Những sinh tế đem dâng cho Đức Chúa Trời không nói tới thịt, rượu hay bột đã được dâng cho Ngài. Sinh tế ấy nói tới sự gần gũi có thể thực hiện được bởi của lễ. Bằng cách phục vụ Chúa, người thờ phượng trở nên gần gũi với Ngài hơn. Như các vị tiên tri giải thích hết lúc nầy đến lúc khác, Đức Chúa Trời không mong muốn nơi các nghi thức. Cái điều Đức Chúa Trời mong muốn là chúng ta.

Chúa muốn tấm lòng của chúng ta. Ngài muốn trở thành một phần trong đời sống của chúng ta. Ngài muốn chúng ta hướng về Ngài trong sự cầu nguyện, với mọi rối rắm và thái độ biết ơn của chúng ta. Là Cha yêu thương của chúng ta ở trên trời, Ngài không muốn gì hơn là gần gũi với con cái của Ngài. Đức Chúa Trời yêu thương chúng ta theo cách vô hạn, nhưng để có một mối quan hệ, chúng ta cần phải kính mến Ngài.

Khi chúng ta dâng lời cầu nguyện, chúng ta đem theo một món quà cho Đức Chúa Trời. Khi chúng ta ngồi xuống đọc Kinh Thánh, chúng ta trao một món quà cho Đức Chúa Trời. Khi chúng ta áp dụng các sự dạy vào cuộc sống của chúng ta và biến Đức Chúa Trời trở thành tâm điểm của cuộc sống chúng ta, chúng ta dâng cho Ngài sự khoái lạc cả thể. Đức Chúa Trời ban cho chúng ta cơ thể; chúng ta dâng cho Ngài linh hồn của chúng ta.


Chủ Nhật, 23 tháng 4, 2017

KOSHER CẢ TRONG LẪN NGOÀI.


Kosher Cả Trong Lẫn Ngoài
Các thú nào có móng rẽ ra, nhưng không có chân chia hai và không nhơi, tất phải lấy làm ô uế cho các ngươi; ai đụng đến sẽ bị ô uế — Lêvi ký 11:26

Tôi đã từng xem một bộ phim hoạt hình cho thấy một con heo đang suy nghĩ như sau: "Tôi muốn ai nấy đều là người Do-thái!" Trong số tất cả sinh vật không phải là kosher (đàng hoàng) trên thế giới, heo có tiếng xấu nhất. Ngay cả những người Do-thái hầu như không giữ luật lệ của Ngũ Kinh sẽ tránh ăn thịt heo. Bằng cách nào đó, con vật này trở nên khác với tất cả các loài động vật không phải là kosher.

Bậc thánh hiền Do-thái giải thích rằng có một cái gì đó đặc biệt về loài heo. Có hai dấu hiệu để xác định xem con vật nào là kosher hoặc không. Động vật được xem là kosher đầu tiên có móng rẽ ra. Thứ hai, động vật kosher phải nhơi thức ăn của chúng. Dấu hiệu nầy dễ phân biệt từ bên ngoài; dấu hiệu kia chỉ rõ ràng ở bên trong. Đối với một con vật phải là kosher, nó phải có cả hai dấu hiệu. Nếu một dấu hiệu bị mất, toàn bộ động vật đều bị cấm.

Hầu hết động vật một là có cả hai hoặc không có chi hết. Nhưng đối với heo, nó có móng rẽ ra, nhưng nó không nhơi. Ở bên ngoài heo có vẻ kosher, nhưng ở bên trong nó chắc chắn là không.

Bậc thánh hiền giải thích rằng các đặc điểm nầy của heo chỉ là biểu tượng và dạy cho chúng ta một bài học. Có người trong cuộc sống nhìn rất tốt ở bề ngoài, nhưng bề trong, họ không giống nhau. Chúng ta sẽ gọi hạng người nầy là giả hình. Họ tỏ ra một mặt với thế giới bên ngoài, nhưng dẫn dắt toàn bộ cuộc sống riêng tư hoàn toàn khác biệt. Loại hành vi này, được tượng trưng bởi con heo, không phải là kosher! Nó đi ngược lại ý Chúa và không đánh lừa được Đức Chúa Trời, là Đấng nhìn thấu tấm lòng của một người: "loài người xem bề ngoài, nhưng Đức Giê-hô-va nhìn thấy trong lòng" (Êsai 16:7).

Khi chúng ta đọc phần Ngũ Kinh nầy, đây là thời điểm phù hợp để suy gẫm về bản chất của chúng ta. Chúng ta giả hình ở lãnh vực nào của cuộc sống? Làm sao chúng ta có thể sống thành thực hơn đây?

Hãy xem cách làm nầy: Hãy chọn một ngày để sống mặc dù chúng ta phải làm đủ thứ việc - cả công lẫn tư - đều đang được phát sóng trực tiếp trên màn hình thật lớn ở quảng trường Thời đại. Chúng ta sẽ sống khác đi không? Khi chúng ta bắt đầu thực hiện bất kỳ thay đổi nào là cần thiết cho hành vi của mình, và những gì bên trong chúng ta thật sự phù hợp với ngoại hình và hành động bên ngoài của chúng ta, chúng ta sẽ được khen thưởng với sự bình an, lòng tự trọng và sự mãn nguyện ở trong lòng.