Thứ Ba, 28 tháng 3, 2017

CHỈ LÀ THỜI GIAN


Chỉ Là Thời Gian
Tháng nầy định làm tháng đầu cho các ngươi, tức là tháng giêng trong quanh năm — Xuất Êdíptô ký 12:2

Những câu đầu tiên trong Chương 12 chỉ ra điều răn thứ nhất được chính thức ban cho quốc gia Do-thái. Đây là mạng lịnh làm cho ngày trăng mới ra thánh và tuyên bố tháng mới. Trong khi phần còn lại của thế giới theo lịch Gregorian, lịch nầy dựa theo các chuyển động của mặt trời, Do-thái giáo theo chu kỳ của mặt trăng. Phần bắt đầu của mỗi tháng tuỳ thuộc vào mặt trăng mới.

Đây là cách lịch ấy hoạt động trong thời cổ đại: Một khi dân sự định cư trong xứ Israel, một phiên tòa được dựng lên gọi là Tòa Công luận. Hai nhân chứng đã nhìn thấy ​​sự xuất hiện của mặt trăng mới sẽ đến tại phiên tòa ở Jerusalem và làm chứng cho những gì họ thấy. Nếu phiên tòa hài lòng với phần làm chứng của họ, tháng mới sẽ được tuyên bố. Các đám lửa sẽ được đốt lên trên đỉnh các núi để cả xứ biết rằng một tháng mới đã bắt đầu.

Thú vị thay, nếu vì lý do nào đó phiên tòa không chấp nhận phần làm chứng chân thực hoặc đã chấp nhận một lời khai sai, điều đó không thay đổi tình trạng của tháng. Tháng mà khi phiên tòa tuyên bố chính là nó – vô luận phải hay không! Nói như thế có nghĩa là ngay cả khi phiên tòa về mặt kỹ thuật là sai, họ vẫn có thể điều chỉnh về mặt luật lệ. Ngay cả khi mỗi kỳ lễ của tháng về mặt kỹ thuật rơi nhằm một ngày “sai”, Đức Chúa Trời chấp nhận sự thờ phượng giống như thể nó là đúng.

Bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng điều này minh hoạ cho một ý tưởng sâu sắc rằng Đức Chúa Trời muốn chúng ta phải nhận biết: Chúng ta không phải phục theo thời gian; thời gian phải phục theo chúng ta. Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta quyền quản trị trên thời gian!

Nhiều người để cho đời sống bị kiểm soát bởi chiếc đồng hồ. Thời gian là ông chủ của họ. Nhưng Kinh Thánh nói cho chúng ta biết chúng ta chỉ có một Chủ — Đức Chúa Trời Toàn Năng. Chúng ta là những ông chủ thời gian của chúng ta.  

Không một ai cho rằng chúng ta bất chấp những hạn chế của thời gian. Thời gian là một thực tại cho thấy chúng ta đang sống trong thế giới vật chất này. Nhưng chúng ta tiếp cận thời gian của mình như thế nào mới được? Có phải chúng ta sử dụng nó như một món quà hay không, hoặc chúng ta để nó sử dụng chúng ta và lạm dụng chúng ta? Có phải chúng ta để nó hạ chúng ta xuống, làm cho chúng ta phải chán nản và đè nén chúng ta? Hay có phải chúng ta sử dụng nó để đạt được mục tiêu, phục vụ Đấng Tạo Hóa của mình, và đóng góp vào thế giới của Ngài?

Đức Chúa Trời muốn chúng ta làm cho thời gian cho chúng ta được năng động chớ không phải cho mọi sự khác ở xung quanh chúng ta. Chúng ta có thể làm điều đó bằng cách tận dụng thời gian mà chúng ta được ban cho và làm cho mỗi phút đều có giá trị. Khi chúng ta lập kế hoạch, chúng ta nên quyết định chúng theo ý muốn của Đức Chúa Trời trước tiên và từng giây một của chiếc đồng hồ. Bằng cách này, thời gian sẽ phục vụ chúng ta, và chúng ta sẽ phục vụ Chúa.


Thứ Hai, 27 tháng 3, 2017

ĐỨC CHÚA TRỜI YÊU THƯƠNG


Đức Chúa Trời Yêu Thương!
Đức Giê-hô-va từ trong hội mạc gọi Môi-se mà phán rằng — Lêvi ký 1:1 

Nếu có một từ chúng ta nghe nói tới mỗi ngày, đó là tên của chúng ta. Tuy nhiên, mỗi khi tên của chúng ta được xướng lên, không phải lúc nào cũng mang cùng ý nghĩa. Chúng ta nói tên của bạn là Jane. Có một "Jane" được nói tới thật ngọt ngào và có nghĩa là "Tôi yêu bạn". Khi ấy, "Jane" được nhắc tới cách nghiêm túc thì có nghĩa là "Bạn đang gặp rắc rối lớn!" Cũng có thể là "Jane" được nhắc tới cách thành khẫn sẽ chỉ ra rằng có ai đó sắp sửa hỏi xin bạn một đặc ân. Có nhiều ý nghĩa cho bất kỳ cái tên nào tùy thuộc vào cách tên ấy được xướng lên!

Phần Ngũ Kinh tuần này bắt đầu với Đức Chúa Trời gọi đích danh Môi-se. Tiêu đề của phân đoạn này là Vayikra, ý nói: "và Ngài đã kêu gọi". Sự thực cho thấy rằng cả phân đoạn nầy – và đây là sách thứ ba trong năm sách của Môise – được đặt theo tên từ này cho chúng ta biết có một sứ điệp quan trọng ở trong đó.

Bậc thánh hiền Do Thái dạy: "Mỗi lần Đức Chúa Trời truyền đạt với Môi-se, dù với cụm từ 'Ngài phán', 'Ngài nói' hay 'Ngài truyền' – điều nầy luôn luôn được Đức Chúa Trời nói trước khi kêu gọi đích danh Môise, vì việc gọi đến tên của ông là một biểu hiện về mặt tình cảm".

Nói cách khác, khi Đức Chúa Trời gọi đích danh Môi-se, không những là bắt lấy sự chú ý của ông và chẳng phải sửa phạt hay xin ông một đặc ân chi hết. Khi Đức Chúa Trời gọi đích danh Môi-se, ấy là nói cho ông biết rằng Ngài yêu thương ông. Chỉn khi ấy, Đức Chúa Trời mới có thể bước vào đề tài đang có cần – có thể là một mạng lịnh, một sự quở trách, hoặc bất cứ điều gì. Tình cảm đến trước tiên, mọi sự khác đều là phụ thuộc.
Bậc thánh hiền giải thích rằng sự hiểu biết sâu sắc hiểu sâu sắc hơn về từ vayikra, "và Ngài đã kêu gọi" dạy cho chúng ta biết rằng tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho chúng ta đến trước mọi thứ khác. Tình yêu của Đức Chúa Trời là vô điều kiện và không dời đổi. Như có chép trong sách Giêrêmi: "Phải, ta đã lấy sự yêu thương đời đời mà yêu ngươi…" (31:3).

Rabi Shlomo Carlebach, một vị rabi và là một nhạc sĩ đã qua đời vào thập niên 1990, thường nói: "Chúng ta cần phải dạy cho con cái của chúng ta biết kính mến Đức Chúa Trời, nhưng dạy cho chúng biết Đức Chúa Trời yêu thương chúng mới là điều quan trọng hơn!" Dạy dỗ con cái chúng ta và nhìn biết chính mình được Đức Chúa Trời yêu thương nhiều là dường nào là vấn đề rất quan trọng. Sự hiểu biết này không thể bị xem thường.

Người nào nhận biết họ được Đức Chúa Trời yêu thương nhận ra mình đã được đánh giá cao và đáng yêu vô luận người khác nói gì! Hạng người với sự hiểu biết đó sẽ có can đảm làm những việc đúng đắn và quyết tâm xử lý đúng đắn đối với bản thân. Hơn nữa, họ sẽ có tình cảm chuyển qua cho người khác và báo đáp lại với Đức Chúa Trời.

Vì vậy, khi bạn trải qua thời buổi của mình, hãy nhớ  — Đức Chúa Trời yêu thương bạn! Nhiều hơn bất cứ ai trong chúng ta sẽ từng biết.


Chủ Nhật, 26 tháng 3, 2017

TRỞ NÊN CON NGƯỜI


Trở Nên Con Người
Những thầy tế lễ đem hòm giao ước của Đức Giê-hô-va đến nơi nó, trong nơi chí thánh, dưới cánh chê-ru-bin — I Các Vua 8:6

Trong khi phần Ngũ kinh tuần này xử lý với việc hoàn thành Đền Tạm, Phần Kinh Thánh từ I Các Vua 7:51-8:21 đưa chúng ta đến thời điểm khi Đền Thờ sau cùng đã được hoàn thành. Đó là một dịp đầy vui mừng khi Đền Thờ được vua Solomon khánh thành. Phần đọc này cho chúng ta biết những gì đã diễn ra tại buổi lễ cung hiến.

Trong phần mô tả đám rước, câu Kinh Thánh chép: Những thầy tế lễ đem hòm giao ước của Đức Giê-hô-va đến nơi nó, trong nơi chí thánh…”. Tuy nhiên, bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng không phải suông sẻ như nghe đọc câu ấy đâu!

Theo truyền khẩu của người Do Thái, khi vua Solomon muốn mở cửa đền thờ để đưa hòm giao ước vào, hai cánh cửa bị kẹt lại với nhau. Các thầy tế lễ sắp sửa đặt hòm giao ước vào Nơi Chí Thánh, nhưng họ không thể vào được! Solomon bắt đầu cầu nguyện. Ông cầu nguyện 24 lời cầu nguyện khác nhau, nhưng hai cánh cửa ngoan cố không chịu mở. Sau cùng, Solomon đã gọi tên của Vua David, là cha của ông. Ngay lập tức, hai cánh cửa liền mở.

Bậc thánh hiền đưa ra hai thắc mắc: Tại sao hai cánh cửa không mở ra cho Solomon? Và nếu chúng bị kẹt, tại sao chúng không được nâng lên rồi gỡ ra?

24 lời cầu nguyện của Solomon được đưa ra dựa trên công trạng của dân sự. Có 24 nhóm luân phiên luân phiên phục vụ trong Đền Thờ. Cũng có 24 nhóm đại biểu đến nhóm lại các buổi thờ phượng của Đền Thờ. Con số 24 tiêu biểu cho đủ hạng người. Mỗi lần Solomon cầu nguyện, sự cầu nguyện ấy dựa trên công trạng của từng loại người khác nhau. Nhưng hai cánh cửa không mở ra cho Solomon vì chẳng có ai là trọn vẹn hết. Công trạng của bất kỳ ai cũng chưa phải là đủ để mở ra hai cánh cửa.

Sau cùng, Solomon cầu nguyện dựa trên công trạng của cha mình. Tại sao hai cánh cửa mở ra vì David chứ? Kinh Thánh cho chúng ta biết ít nhất một tội lỗi mà ông đã phạm phải. Chắc chắn Đa-vít chưa được trọn vẹn!
Bậc thánh hiền dạy rằng công trạng của David không dựa vào chỗ ông là ai; công trạng ấy dựa vào nhân vật mà ông đã “trở thành”. Bạn thấy đấy, Vua David đã luôn luôn trở nên người tốt hơn. Không, không phải là ông không có lỗi lầm đâu. Nhưng ông liên tục chỉnh sửa chúng. Vô luận ông rơi xuống thấp cở nào đi nữa, Vua David vẫn luôn đứng lên. Đây là lý do tại sao khi hai cánh cửa mở ra, chúng không tách rời; chúng chỗi dậy.

Tôi có một người bạn thường xuyên nhận xét rằng thay vì "là con người", chúng ta đáng được gọi là "trở nên con người", bởi vì đó là một thuật ngữ chính xác hơn cho thấy chúng ta là ai. Là những linh hồn được đặt trong thân thể vật chất trong một khoảng thời gian hữu hạn, chúng ta không mong mình là con người hoàn hảo. Nhưng chúng ta mong mình ​​sẽ trở nên tốt hơn mỗi ngày một chút.