Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016

TRÈO LÊN CÁI THANG CỦA GIACỐP


Trèo Lên Cái Thang Của Giacốp
Hòn đá đã dựng làm trụ đây sẽ là đền Đức Chúa Trời, và tôi sẽ nộp lại cho Ngài một phần mười mọi của cải mà Ngài sẽ cho tôi — Sáng thế ký 28:12

Bậc thánh hiền Do Thái dạy rằng khi Giacốp đang trên hành trình của mình đến thành phố Haran, ông dừng lại đâu đó vì ông không muốn đi tiếp. Nhưng trời đã xế chiều rồi, vì vậy Giacốp tìm một vài phiến đá, làm gối kê đầu nằm, rồi ngủ thiếp đi. Giống như Chúa muốn, nơi Giacốp nằm ngủ là nơi linh thiêng nhất trên trái đất.

Ở đó, ông đã có giấc mơ nổi tiếng, trong đó Giacốp chiêm bao sự hiện thấy về cái thang chống ở trên đất, rồi trải dài lên đến tận trời. Các thiên sứ đi lên và xuống trên cái thang ấy. Khi Giacốp thức giấc, ông nói: "Thật Đức Giê-hô-va hiện có trong nơi đây mà tôi không biết!" (Sáng thế ký 28:16). Giacốp có vô ý đấy, nhưng theo ý Trời, lại ngã mình ở dưới chiếc thang bắt lên đến tận trời.

Sự hiện thấy của Giacốp còn nhiều hơn là sự khải thị về cái thang bắt giữa đất và trời; đấy cũng là những huấn thị về cách thức trèo lên cái thang đó. Truyền khẫu Do Thái dạy rằng khi Giacốp nhìn thấy "cái thang bắt lên đến tận trời", ông thấy mình có mặc khải tiên tri nói tới Côrê.

Côrê là một kẻ gian ác ngày nọ đã cầm đầu một cuộc nổi loạn chống lại Môise rồi cuối cùng bị đất há miệng nuốt lấy. Giacốp vốn biết rõ Côrê trên đất. Thế rồi, khi Giacốp ở trên cùng của cái thang, ông nhìn thấy được Môise. Môise là vị tiên tri thánh khiết nhất, ông đã được đem về trời để Lời của Đức Chúa Trời giáng xuống đất. Giacốp đã nhìn thấy Môise ở trên trời.

Đâu là sứ điệp? Mỗi người đều có tiềm năng để với tới độ cao lớn nhất hoặc chìm xuống đến độ sâu thẳm nhất. Bạn có thể là một Côrê hoặc Môise; bạn có thể đi lên, hay bạn có thể đi xuống. Nhưng đây là điều bạn không thể làm được trên cái thang sự sống: Bạn không thể đứng yên được.

Không ai ngồi trên cái thang ấy. Đó là lý do tại sao Giacốp nhìn thấy thiên sứ đi lên và đi xuống trên đó. Những chiếc ghế và salon dùng để ngồi, nhưng cái thang là dành cho việc đi lên hoặc đi xuống. Không một ai có thể ở yên một bậc thang lâu cho được. Nếu bạn không đi lên, trọng lực sẽ kéo bạn xuống. Sứ điệp của Đức Chúa Trời cho Giacốp trong cái đêm định mệnh đó là: Nếu ngươi muốn lên tới trời, ngươi sẽ phải trèo lên mỗi ngày một chút. Ngươi sẽ phải làm việc theo cách của ngươi đi lên hoặc giả ngươi sẽ phải theo hướng khác.

Bạn đang bước theo hướng nào trên cái thang của Giacốp? Chỉ có một cách tránh không hạ thấp xuống đất. Và đó là từng ngày từng bước một bước hướng lên trên. Bạn có thấy phấn khởi không? Có phải bạn đang tấn tới hay đang trì trệ? Bạn không cần phải nắm lấy những bước nhảy vọt để lên tới đỉnh của nó đâu – chỉ tiến tới cách vững chắc, mỗi nấc tại một thời điểm, từng ngày một.



TÌNH YÊU CỦA CHÍNH MÌNH


Tình Yêu Của Chính Mình
Đức Giê-hô-va có phán: Ta yêu các ngươi; và các ngươi nói rằng: Chúa yêu chúng tôi ở đâu? Đức Giê-hô-va phán: Ê-sau há chẳng phải là anh Gia-cốp sao? Nhưng ta yêu Gia-cốp, mà ghét Ê-sau, ta làm cho những núi nó nên hoang vu, và phó sản nghiệp nó cho những chó nơi đồng vắng — Malachi 1:2–3

Tiểu đoạn Kinh Thánh Toldot của người Do thái đưa chúng ta đến với thời buổi của tiên tri Malachi. Vào thời buổi ấy, sự phu tù ở Babylôn đã kết thúc, người Do Thái đã được phép trở về Israel và lo tái thiết lại Đền Thờ. Đây sẽ là thời điểm của vui mừng và kỷ niệm, nhưng mọi việc đều không được trọn vẹn. Đất Thánh đã ở trong tình trạng hỗn độn, nghèo đói tràn lan, đồi bại có ở khắp mọi nơi, và đền thờ mới được cấu trúc lại không được vinh hiển so với đền thờ đầu tiên mà nó thế chỗ. Thái độ và đạo đức của dân chúng lại ở điểm thấp khi Malachi xuất hiện với hai việc: yên ủi dân sự và chỉnh đốn lối sống của họ.

Malachi khởi sự với phần khích lệ, ông nói cho mọi người biết rằng Đức Chúa Trời yêu thương họ, nhưng dân sự đáp: "Làm gì có chuyện đó? Ngài yêu chúng tôi chỗ nào chứ?" Bậc thánh hiền Do thái giải thích rằng dân sự trong thời của Malachi cảm thấy họ không xứng đáng và không đáng thương. Họ đã tin rằng bất kỳ ân điển nào tỏ ra cho họ bởi Đức Chúa Trời chỉ vì cớ công đức của tổ phụ họ là Ápraham, Ysác và Giacốp mà thôi.

Nhưng Đức Chúa Trời bảo họ: “Ê-sau há chẳng phải là anh Gia-cốp sao? Nhưng ta yêu Gia-cốp, mà ghét Ê-sau”. Nói cách khác, nếu logic đó là thật, thế thì Đức Chúa Trời cũng đã có thể yêu Êsau. Rốt lại, ông cũng là dòng dõi của các vị tộc trưởng! Đức Chúa Trời đang nói cho dân sự biết rằng tình yêu của Ngài dành cho các vị tộc trưởng hẳn nhiên là như thế. Cuối cùng, mối quan hệ của một người với Đức Chúa Trời xuống thấp đối với người đó và Đức Chúa Trời.

Ba lần một ngày, một người Do Thái hay quan sát nói sự cầu nguyện của người Do Thái được gọi là Amidah. Nó bắt đầu: "Phước cho Ngài là Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời của chúng con, và là Đức Chúa Trời của tổ phụ chúng con…". Bậc thánh hiền dạy rằng chúng ta công nhận Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của riêng cá nhân chúng ta trước khi chúng ta nhắc Ngài là Đức Chúa Trời của tổ phụ chúng ta để nhấn mạnh rằng mối quan hệ của chúng ta với Đức Chúa Trời là mối quan hệ của cá nhân.

Chắc chắn, hết thảy chúng ta đều có phước do là những người thừa kế thuộc linh của những người nam người nữ thánh khiết và yêu quí thể ấy, nhưng bấy nhiêu vẫn chưa phải là đủ đâu. Nếu chúng ta thờ phượng Đức Chúa Trời chỉ vì cha mẹ của chúng ta đã thờ phượng, chừng ấy vẫn chưa phải là đủ đâu. Nếu chúng ta đi nhà thờ hay đến với nhà hội chỉ vì đó là truyền thống của gia đình chúng ta, thì việc ấy cũng chưa phải là đủ. Trước tiên chúng ta phải khám phá ra sự kết nối của chính chúng ta với Đức Chúa Trời kìa, và chỉn khi ấy chúng ta mới có thể thưởng thức những ơn phước trong di sản của chúng ta.

Đức Chúa Trời không theo kiểu di truyền đâu. Mối quan hệ với Ngài cần phải kiếm được và được vung vén của mỗi cá nhân nào đang bước đi trên đất này. Hết thảy chúng ta phải nếm trải những thử thách của chính mình và phát triển đức tin của chính chúng ta. Rồi sau đó, khi Ngài yêu thương chúng ta, điều đó sẽ là vì cớ riêng của chúng ta mà không dựa trên các mối quan hệ trong gia đình.


MỌI SỰ ĐỀU SUÔNG SẺ


Mọi Sự Đều Suông Sẻ
Y-sơ-ra-ên biểu rằng: Con hãy đi, xem thử các anh con ra sao, và các bầy chiên thể nào; rồi đem tin về cho cha hay. Vậy, từ trũng Hếp-rôn, người sai Giô-sép đi đến Si-chem — Sáng thế ký 37:14

Vào thời điểm mối quan hệ giữa Giôsép và các anh của ông đã bị xấu đi hoàn toàn, Giacốp đã không còn khả năng gìn giữ gia đình mình. Ông sai Giôsép đến với các anh mình trong một sứ mệnh hòa bình, chỉ để kiểm tra chúng và biết chắc mọi sự đều suông sẻ. Con hãy đi, xem thử các anh con ra sao . . .”.

Bậc thánh hiền Do Thái dạy rằng cũng đã có một chút khuyên bảo trong chỉ thị của Giacốp. Chút khuyên bảo ấy nằm ở trong câu:Con hãy đi, xem thử các anh con ra sao . . .”.  Nói cách khác, đủ để nhìn thấy những gì là sai trái với họ – hãy đến đó xem có gì đúng đắn với họ không! Hãy tìm thấy những điểm tốt của họ và nhắm vào đấy, thay vì chỉ ra mọi chỗ mà họ cần phải cải thiện.

Vào thế kỷ 16, Michelangelo tạo ra một trong những mảng tác phẩm ngoạn mục nhất của hội hoạ mà thế giới đã từng nhìn thấy. Vua David của Michelangelo là một bức tượng chạm khắc cao 17 foot vị vua nổi tiếng của Israel. Nhưng cái điều thực sự thú vị về mảng nghệ thuật hoành tráng ấy là sự thực là nó đã được thực hiện từ một phiến đá cẩm thạch mà các nghệ sĩ khác của thời buổi ấy đã từ chối. Nhiều cái bất thường trong tảng đá đã thuyết phục nhiều nhà điêu khắc tài năng cho rằng vẻ đẹp không thể được tạo ra từ đó một phiến đá cẩm thạch không hoàn hảo đó.

Nhưng Michelangelo đã thẩm tra nó rồi nhìn thấy sự tiềm năng đích thực trong phiến đá ấy. Michelangelo đã từng nói: "Mỗi khối đá đều có một bức tượng bên trong nó và khám phá ra điều đó là nhiệm vụ của nhà điêu khắc". Michelangelo không những là tuyệt vời trong việc sáng tạo nghệ thuật – mà ông còn là bậc thầy trong việc tìm kiếm nó nữa. Ông biết cách nhìn thấy cái tốt và cái đẹp trong mọi thứ.

Và đấy chỉ là điều Giacốp muốn quí tử của ông là Giôsép phải học biết. Ông muốn Giôsép tìm cho ra vẻ đẹp trong các anh mình. Phải nhìn thấy điều tốt lành nơi họ. Phải khám phá Đức Chúa Trời trong họ. Ngay cả nếu họ đã có một số điểm bất toàn. Không may rồi, bài học của bậc phụ huynh nầy đã đến hơi trễ cho Giôsép. Tai hại đã được làm ra rồi, và các anh đã đóng ấn số phận của ông.

Nhưng đấy chẳng phải là quá trễ với chúng ta. Chúng ta có thể nắm lấy lời khuyên của Giacốp và cứu lấy nhiều mối quan hệ trên đất đang lay động. Chúng ta thấy gì khi chúng ta nhìn vào tha nhân? Có phải chúng ta nhìn thấy những điểm bất toàn của họ không? Có phải chúng ta nhìn thấy họ giống như các đồng nghiệp của Michelangelo nhìn phiến đá cẩm thạch đáng thương thiếu kém kia chăng? Hoặc chúng ta có thể nhìn người ta qua đôi mắt của một họa sĩ bậc thầy và nhìn thấy chỗ nào là đẹp đẽ nơi họ không?

Trong khi nhiều người khác có thể nhìn thấy một con người không bất toàn và khá thô, chúng ta có thể chọn mình phải trở thành hạng người biết khám phá nét đẹp tiềm ẩn bên trong. Và một khi chúng ta nhìn thấy được vẻ đẹp và sự tốt lành tàng ẩn nơi những người ở xung quanh chúng ta, họ cũng sẽ nhìn thấy điều đó nữa.