Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2016

LỜI HỨA VÀ LỜI TIÊN TRI


Lời Hứa Và Lời Tiên Tri
Đa-vít bèn thề mà rằng: Nguyện Đức Giê-hô-va hằng sống, là Đấng đã giải cứu mạng sống ta khỏi các hoạn nạn! Ta nhân danh Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên mà thề cùng ngươi rằng: Quả hẳn Sa-lô-môn, con trai ngươi, sẽ trị vì kế ta, nó sẽ ngồi trên ngai thế cho ta; thì ngày nay ta sẽ làm hoàn thành điều đó — I Các Vua 1:29–30

Cả hai phần Ngũ Kinh và phần Kinh Thánh chọn lọc của tuần này đều xử lý với thời điểm chuyển đổi quan trọng. Trong Ngũ Kinh chúng ta đọc về cái chết của Sara, việc tìm kiếm một người vợ cho Ysác, và sau đó là cuộc hôn nhân của Ysác và Rêbeca, họ tiếp tục sứ mệnh do cha mẹ họ khởi sự.

Trong phần Kinh Thánh chọn lọc, chúng ta đọc về tuổi già của Vua David và cuộc tìm kiếm người nối ngôi mình. Một trong những người con trai của ông, là Ađônigia, tự phong mình là vua mặc dù tiên tri Nathan đã quyết định rằng Solomon sẽ cai trị. Nathan đã can thiệp và David hứa rằng Solomon sẽ là vua.

Chủ đề chung về sự chuyển đổi rõ ràng là được chia sẻ bởi cả hai câu chuyện. Khi chúng ta quan sát một vài câu quan trọng, chúng ta tìm thấy một điểm tương đồng giữa hai câu chuyện và một sứ điệp cần phải chia sẻ.
Trong cả hai câu chuyện, chúng ta thấy rằng trong những thời điểm quan trọng, có người đưa ra một lời hứa. Khi sự kế tục di sản của Ápraham nhắm vào việc tìm kiếm một đối tác hôn nhân thích hợp cho Ysác, Ápraham buộc tôi tớ ông phải thề rằng ông ta sẽ tìm được một người vợ cho Ysác duy nhứt từ những người bà con của Ápraham. Tương tự như vậy, khi địa vị vua của Solomon đang ở trong chỗ lâm nguy, David đưa ra lời thề ông sẽ bảo đảm rằng Solomon sẽ là vua.

Trong cả hai trường hợp, chúng ta cùng đưa ra một câu hỏi: Tại sao là cần thiết cho người ta phải đưa ra lời hứa để bảo đảm một thực tại là Đức Chúa Trời đã hứa rồi? Đức Chúa Trời đã hứa rằng Ysác sẽ cưu mang di sản của Ápraham, và Nathan đã nói tiên tri rồi Solomon sẽ nối ngôi Vua David. Tại sao Ápraham và David không thư giãn trong tuổi già của họ rồi nhìn xem Đức Chúa Trời lo liệu hết mọi thứ?

Trong khi Ápraham và David tin cậy hoàn toàn vào Đức Chúa Trời, họ hiểu rằng họ không chữa mình được do phần việc của họ. Ngay cả khi họ nương cậy vào Đức Chúa Trời, họ hiểu rằng họ cũng phải tạo ra một nỗ lực nữa.

Quí bạn ơi, chúng ta sống trong một thời điểm mà chúng ta nhìn thấy những lời tiên tri cổ xưa đang trở thành hiện thực. Giống như các tiên tri đã báo trước, dân Do Thái đã trở về Israel, và xứ sở Israel đã khởi sự phồn thịnh một lần nữa. Những lời tiên tri khác đang mở ra liên quan đến các cuộc chiến chống lại Israel và đủ loại xung đột trên thế giới. Nhưng chúng ta biết rõ câu chuyện kết thúc ra sao rồi. Chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời đã hứa Đấng Mêsi và hòa bình trong xứ Israel.

Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta được tự do ngồi ì ra đó và nhìn xem nhiều màn đang mở ra trên màn hình tin tức hàng đêm. Giống như David và Ápraham, chúng ta cần phải phó mình làm mọi sự chúng ta có thể để giúp cho những lời hứa của Đức Chúa Trời thành ra hiện thực. Chúng ta phải hứa lo làm phần của mình. Chúng ta đứng ở bên rìa của một sự chuyển đổi khác quan trọng trong lịch sử. Đóng vai trò của mình trong từng phương thức chúng ta có thể là bổn phận của chúng ta.



Thứ Năm, 24 tháng 11, 2016

CHỈNH LẠI ĐỜI SỐNG


Chỉnh Lại Đời Sống
Sa-ra hưởng thọ được một trăm hai mươi bảy tuổi” — Sáng thế ký 23:1

Sarah sống đến tuổi già chín muồi 127 tuổi. Bậc thánh hiền Do Thái bình luận rằng mỗi một năm trong số đó đều là tốt lành cả. Nhưng làm sao được như thế chứ? Há mỗi đời sống đều không có những thăng trầm, những năm tốt lành và những năm không được tốt lành?

Thực vậy, Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng trong hầu hết số năm tuổi của Sara, bà đã bị son sẻ, hai lần bị bắt cóc, và bà phải xử lý với các cá nhân khó chịu nơi Aga và Íchmaên ngay trong nhà của mình. Rõ ràng, đời sống của bà có phần khó khăn, nhưng bậc thánh hiền nói rằng thảy đều là tốt lành. Làm sao bậc thánh hiền dám đưa ra một lời xưng nhận quá đáng như vậy chứ?

Điều gì làm cho năm nào cũng ra tốt lành chứ? Có phải là năm mà chúng ta kiếm được nhiều tiền bạc nhất không? Có phải đó là năm mà chúng ta hưởng được một kỳ nghỉ tuyệt vời không? Bậc thánh hiền dạy rằng chỉ có một tiêu chuẩn mà bởi đó chúng ta đánh giá bất cứ năm nào, hoặc bất kỳ ngày nào, về vấn đề đó: Chúng ta tấn tới ở tầm cỡ nào?

Cuộc sống nói tới sự thay đổi và cải thiện. Cuộc sống là tiếp thu và tấn tới. Dễ hay khó, vui hay buồn, mỗi ngày được đo lường bằng cấp độ mà chúng ta thấy khác so với ngày hôm trước. Sara là một sinh viên đoạt giải thưởng trong lớp học sự sống của bà. Sara biết cách thức để tiếp thu từ mọi việc và người nào đến trên đường lối của bà. Đó là lý do tại sao bậc thánh hiền có thể gọi cuộc sống của bà là tốt lành. Bởi những tiêu chuẩn thực nhất của cuộc sống, Sara đạt tiêu chuẩn cao nhất khả thi.

Tôi từng đến nhà của phụ nữ kia là giáo sư hội hoạ trong thành phố Nữu Ước. Tôi không làm chi khác hơn là thấy một mảng rất khác thường trong các bức tranh của bà. "Tác phẩm nghệ thuật" là cái tàn thuốc xìgà duy nhất, gắn vào một mảnh vải nhung đen, đính trong cái khung màu vàng rất đẹp. Khi tôi hỏi người nữ nầy điều chi truyền cảm hứng cho tác phẩm nghệ thuật đó, bà bật cười và giải thích rằng bà đã sáng tác bực tranh ấy để dạy cho học trò của mình về giá trị của một cái khung. Bất cứ điều gì cũng có thể trở nên xinh đẹp - thậm chí cái tàn thuốc xấu xí - khi được đặt trong môi trường đúng đắn xung quanh.

Những gì vị giáo sư hội hoạ nói là đúng về hội hoạ, và nó cũng rất thực về cuộc sống. Chúng ta xét đoán phạm trù cuộc sống của chúng ta được quyết định bởi cách chúng ta đóng khung nó. Có phải chúng ta nhìn cuộc đời của mình trong phạm trù chúng ta tấn tới bao nhiêu không? Hay có phải chúng ta nhìn xem cuộc sống ấy trong các giới hạn chúng ta kiếm được bao nhiêu không? Bối cảnh chúng ta cung ứng cho đời sống của mình sẽ quyết định cách chúng ta nhìn xem phạm trù của nó.

Hãy thử điều này: Hãy chỉnh lại đời sống của bạn. Hãy thử nhìn xem mọi sự đã xảy ra cho đến nay và mọi sự mà bạn hy vọng cho tương lai trong các giới hạn bạn tiếp thu được bao nhiêu và tầm cỡ mà bạn sẽ tiếp tục tấn tới.

Khi bạn khởi sự với cái khung xinh đẹp, cuộc sống của bạn sẽ trở thành kiệt tác!



Thứ Hai, 21 tháng 11, 2016

DI SẢN CỦA CUỘC SỐNG


Di Sản Của Cuộc Sống
Sa-ra hưởng thọ được một trăm hai mươi bảy tuổi. Ấy là bao nhiêu năm của đời Sa-ra. Sa-ra qua đời tại Ki-ri-át-A-ra-ba, tức là Hếp-rôn, thuộc về xứ Ca-na-an. Áp-ra-ham đến chịu tang cho Sa-ra và than khóc người — Sáng thế ký 23:1–2

Trong khi thực sự tiêu đề cho phần Ngũ Kinh hàng tuần thường được tìm thấy trong vài từ đầu tiên của phần đọc, tiêu đề không được lựa chọn một cách tùy tiện. Đây là phần mô tả một hoặc hai từ của toàn bộ phân đoạn. Vì vậy, có một chút khó hiểu là tại sao phần đọc của tuần này được gọi là Chayei Sarah: "Cuộc đời của Sarah", khi câu chuyện ấy khởi sự với cái chết của Sara và kết thúc với sự sụp đổ của Ápraham. Nếu phần đọc bị nẹp bởi sự chết, tại sao tiêu đề của nó lại nói về sự sống chứ?

Bậc thánh hiền Do Thái dạy rằng hạng người thực sự công bình trong thế gian được gọi là "sống"  ngay khi họ đã qua đi bên kia thế giới. Tại sao chứ? Bởi vì người công bình để lại dấu vết sống động nơi trong những người theo sau họ.

Có ba việc đã xảy ra trong phần đọc Ngũ Kinh tuần này sau khi Sara qua đời. Thứ nhứt, Ápraham mua hang động Mặc-bê-la; thứ hai, Ysác lấy Rêbeca làm vợ; và sau cùng, Ápraham kết hôn với một người nữ có tên là Kêtura, nhưng rồi gửi quà tặng của con cái của nàng. Ba sự kiện nầy hiệp lại mô tả mọi sự mà vì đó Sara đã tận dụng hết sự sống của bà.

Công việc cả cuộc đời của Sara là rao truyền Lời của Đức Chúa Trời, định cư trong Đấng Thánh, và đảm bảo rằng di sản của Ápraham sẽ tiếp tục mãi nơi Ysác. Sau khi bà qua đời, mảng bất động sản đầu tiên trong xứ Israel đã được mua, khởi sự từ việc mua lại chính thức Đất Thánh. Tiếp theo, Ysác có được người bạn đời là người đã cam kết cùng các giá trị mà cha mẹ chàng đứng thay cho; họ hiệp nhau tiếp tục rao giảng Lời của Đức Chúa Trời. Khi Ápraham xua con cái của vợ mới mình đi, chúng ta được nhắc nhớ đến thời điểm Sara xua Aga và Íchmaên đi, bảo đảm rằng Ysác sẽ là người thừa kế duy nhất của Ápraham. Ước nguyện sau cùng của Sara là phải bảo đảm rằng sứ mệnh của Ápraham sẽ được tiếp tục bởi một mình Ysác, y như Đức Chúa Trời đã báo trước.

Trong khi phần Ngũ Kinh có thể khởi sự với sự qua đời của Sara, nó tiếp tục mô tả mọi sự mà bà đã sống cho. Và đấy là lý do tại sao phần ấy được gọi rất thích hợp là "cuộc đời của Sara".

Chúng ta sống để làm gì chứ? Khi nhìn xem thế giới, chúng ta muốn có những thay đổi nào chứ? Trong cuộc sống rất bận rộn của chúng ta, đôi khi thật khó mà nghĩ rằng trải qua năm phút kế đó hoặc vài ngày tới, hoặc một mình trải qua toàn bộ cuộc sống nầy. Nhưng chúng ta cần phải suy nghĩ nhiều hơn mấy phút hay mấy ngày tới đây tạo nên cuộc sống của chúng ta. Chúng ta cần phải suy nghĩ vượt ra ngoài cuộc đời của chúng ta và trong cuộc sống gia đình của chúng ta và những người khác mà chúng ta giao tiếp với. Giờ đây chúng ta có thể làm gì để trải qua chúng chứ? Chúng ta sẽ để lại di sản gì chứ?

Khi chúng ta sống cuộc sống của chúng ta theo một phương thức nắn đúc cho thế hệ kế tiếp, cuộc sống của chúng ta thực sự không bao giờ kết thúc.