Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

ĐỪNG BỎ ĐỨC CHÚA TRỜI LẠI SAU LƯNG


Đừng Bỏ Đức Chúa Trời Lại Sau Lưng
Ngày thứ tám, các ngươi phải có sự nhóm hiệp trọng thể; chớ nên làm một công việc xác thịt nào — Dân số ký 29:35

Nếu tôi phải chọn một ngày lễ theo Kinh Thánh, là ngày khó hiểu nhất, thì ngày ấy sẽ là Shemini Atzeret. Mặc dù ngày lễ được nhắc tới trong Lêvi ký 23 và sau đó trong Dân số ký 29, ngày nầy không được phô trương như những ngày lễ khác theo Thánh Kinh, tỉ như Yom Kippur, Rosh Hashanah, Sukkot, hay lễ Vượt Qua. Một phần lý do là vì ngay cả tên của ngày lễ đã được gắn với lễ Sukkot.

Thực vậy, Shemini Atzeret có nghĩa là "ngày thứ tám mà chúng ta ngưng lại". Đó là cái ngày sau bảy ngày của lễ Sukkot, ngày thứ tám, và ngày nầy được xem như là một sự tiếp nối của lễ Sukkot. Tuy nhiên, đây là một ngày nghỉ riêng của nó, và chúng ta cần phải hiểu những gì nó muốn nói tới.

Một khía cạnh khác của ngày nghỉ tối nghĩa nầy, ấy là nó cũng đánh dấu thời điểm khi chúng ta hoàn tất vòng đọc Năm Sách của Môise. Mỗi ngày Sa-bát trong suốt cả năm, Ngũ Kinh được đọc lên trong các nhà hội trên toàn cầu. Trong suốt cả năm, Ngũ Kinh được đọc tất, và ngay tức khắc chúng ta bắt đầu đọc trở lại từ Sáng thế ký 1. Nhưng tại sao phải là bây giờ? Tại sao chúng ta đánh dấu ngày lễ Shemini Atzeret nầy chứ? Chắc chắn Rosh Hashanah, năm mới của người Do Thái rơi vào ngày đầu tiên của sự Sáng Tạo theo truyền khẫu Do Thái, sẽ là một thời điểm thích hợp hơn để bắt đầu Sáng thế ký tường thuật lại câu chuyện của sự Sáng Tạo.

Khi chúng ta hiểu những gì ngày lễ Shemini Atzeret muốn nói tới, chúng ta cũng sẽ hiểu vì sao vòng đọc Ngũ Kinh là một phần của ngày thánh này.

Lễ Shemini Atzeret đánh dấu sự kết thúc của một trong những mùa lễ căng thẳng nhất, đầy cảm hứng, và tiệc tùng trên tờ lịch của người Do Thái. Cuộc hành trình bắt đầu với Rosh Hashanah, Ngày Phán Xét, theo sau là Yom Kippur, Lễ Chuộc Tội, và rồi chúng ta đánh dấu Sukkot với bảy ngày lễ hội. Bây giờ, đã đến lúc trở lại với "cuộc sống đời thường".

Shemini Atzeret là một ngày của sự chuyển tiếp - từ sự phấn khích và sự thưởng thức các ngày lễ lớn với thói quen của cuộc sống hàng ngày. Cũng chính là ngày kết nối các ngày lễ lớn với phần còn lại của năm. Đó là ngày mà Đức Chúa Trời dường như nói đến: "Đừng bỏ mọi sự lại sau lưng – hãy đưa cảm hứng của những ngày ấy vào cuộc sống của bạn".

Giờ đây, chúng ta có thể hiểu lý do tại sao chúng ta tiến hành đọc Ngũ Kinh vào ngày này. Lời của Đức Chúa Trời là phương tiện qua đó chúng ta đưa sự thánh khiết vào trong đời sống hàng ngày của chúng ta. Khi chúng ta nghiên cứu Kinh Thánh thường xuyên, ngày này qua ngày khác, đời thường của chúng ta được truyền cho với mục đích, ý nghĩa, và sự công bình.

Bắt đầu một lần nữa với khởi đầu mới đọc Lời của Đức Chúa Trời từ Sáng thế ký đến Phục truyền luật lệ ký là điều tốt hơn. Hãy tham gia cùng chúng tôi theo truyền thống của người Do Thái về việc đọc Ngũ Kinh với sự tin kính hàng ngày của chúng ta.


Thứ Ba, 25 tháng 10, 2016

MỘT TRONG MỘT TỈ TỈ


Một Trong Một Tỉ Tỉ
Ngài đếm số các vì sao, gọi từng tên hết thảy các vì ấy — Thi thiên 147:4

Có một vài việc sánh với việc nhìn lên bầu trời lúc ban đêm và ngắm những ngôi sao rực rỡ. Vào một đêm trong trời chúng ta có thể có thể nhận ra một vài ngàn ngôi sao. Nhưng thực sự thì có bao nhiêu ngôi sao chứ?

Theo các nhà thiên văn, chỉ một mình dãy Ngân Hà của chúng ta đã có khoảng 400 tỉ ngôi sao. Tuy nhiên, có rất nhiều thiên hà khác trong vũ trụ, khoảng 170 trong số đó, một số ngân hà được ước tính có hơn 100 nghìn tỷ ngôi sao! Như vậy thì trong vũ trụ có bao nhiêu ngôi sao? Các nhà thiên văn ước tính khoảng 1024 ngôi sao. Đó là con số một với 24 con số 0 nối theo sau. Bất luận bạn hình dung vấn đề theo cách nào đi nữa, đó là có rất nhiều ngôi sao!

Với con số đó, bây giờ chúng ta có một sự đánh giá mới cho lời xưng nhận của David trong Thi thiên 147 rằng Đức Chúa Trời đếm số các vì sao, gọi từng tên hết thảy các vì ấy. Câu nói đơn sơ này chỉ ra mức độ đáng kinh ngạc sự toàn năng của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã dựng nên từng ngôi sao trong hàng nghìn tỉ ngôi sao. Ngài biết chính xác có bao nhiêu và từng ngôi sao một toạ lạc ở chỗ nào. Tuy nhiên, còn đáng kinh ngạc hơn nữa, ấy là Đức Chúa Trời có mối quan hệ, có thể trò chuyện, với từng và mỗi ngôi sao. Ngài nhìn vào từng ngôi sao, đánh giá chất lượng, rồi đặt cho nó một cái tên phù hợp. Đức Chúa Trời biết rõ từng ngôi sao một cách mật thiết, theo tên của nó.

Vì vậy, điều này phải làm gì với bảy tỉ con người đang chiếm lấy hành tinh địa cầu?

Thường thì, nhiều tín hữu kính sợ Chúa phạm phải sai lầm trong việc nghĩ rằng trong khi Đức Chúa Trời chắc chắn dựng nên thế gian và dẫn đường cho nó, Ngài có ít việc để làm với sắc thái sống hàng ngày của cá nhân chúng ta. Tại sao Đấng Tạo Hóa của thế gian phải quan tâm đến thức ăn mà tôi có cho bữa cơm tối đêm nay? Tại sao Đức Chúa Trời lại dành thì giờ để lắng nghe lời cầu nguyện của tôi khi có hàng tỉ lời cầu nguyện được dâng lên mỗi ngày? Dầu vậy, như David dạy chúng ta, nếu Đức Chúa Trời có thể có mối quan hệ với từng ngôi sao một, huống hồ gì Ngài có thể dính dáng, Ngài quan tâm đến các chi tiết nhỏ trong cuộc sống của từng người?

Theo bậc thánh hiền Do Thái, Đức Chúa Trời đang dính dáng vào mọi phương diện của cuộc sống, bất luận lớn hay nhỏ như thế nào, quan trọng cở nào hoặc không quan trọng cở nào. Thực vậy, bậc thánh hiền dạy rằng mỗi ngọn cỏ đều có thiên sứ riêng đứng bên nó, khuyến khích nó mọc lên. Từng ngọn cỏ một! Nếu đó là loại chăm chút bảo đảm cho loài cỏ, bạn có thể tưởng tượng Đức Chúa Trời quan tâm đến chúng ta là dường nào không?

Lần tới bạn nhìn lên bầu trời lúc ban đêm và ngạc nhiên trước hàng tỉ tỉ ngôi sao trong vũ trụ, hãy dành một phút để đánh giá sự thực giống như Đức Chúa Trời quen biết chúng và yêu hết thảy chúng, cũng một thể ấy, Ngài biết rõ và yêu thương chúng ta theo cách vô hạn!



Thứ Hai, 24 tháng 10, 2016

VUI MỪNG TRONG SỰ PHỤC VỤ ĐỨC CHÚA TRỜI


Vui Mừng Trong Sự Phục Vụ Đức Chúa Trời
Chúng ta hãy nghe lời kết của lý thuyết nầy: Khá kính sợ Đức Chúa Trời và giữ các điều răn Ngài; ấy là trọn phận sự của ngươi — Truyền đạo 12:13

Sukkot là ngày lễ đầy sự vui mừng. Vì vậy, tại sao trong các sách của Kinh Thánh, chúng ta lại chọn để đọc sách Truyền đạo trong kỳ lễ này? Sách ấy chẳng phải là quyển sách lạc quan đâu. Phải, sách ấy sâu sắc, khôn ngoan, và thậm chí làm thay đổi cuộc sống. Nhưng sách đó không có nhiều việc phải làm với sự vui mừng.

Rốt lại, chủ đề cơ bản của quyển sách, ấy là hết thảy chúng ta sẽ già đi và qua đời. Mọi sự chúng ta làm trong cuộc sống - ít nhất là theo phần thể xác - cuối cùng là vô nghĩa. Chúng ta bỏ nó lại đàng sau khi chúng ta qua đời. Đây là một sứ điệp quan trọng, nhưng có phải nó phù hợp với chủ đề vui mừng của kỳ lễ không?

Hãy xem xét những câu chuyện sau đây được thuật lại mỗi năm bởi một trong những vị rabi Do Thái ông hay kể chuyện xưa ở thành Jerusalem: Một tài xế xe tải nào đó thường ngủ gà ngủ gật trong khi lái xe và bị chệch ra khỏi đường. Lần kia, ông rơi vào một giấc ngủ sâu và thức dậy trong bóng tối hoàn toàn. Ông nhận ra rằng ông đã mạo hiểm vào vùng "núi đen kịt". Ông bị hóa thành đá, nhưng không bao lâu thì thấy một đống lửa và phát hiện ra có nhiều người ở đó.

Các công dân của vùng núi đen kịt kia chào đón ông ta và khuyên ông ở lại một thời gian và kiếm một số tiền trước khi trở về nhà. Người nầy đồng ý. Đột nhiên, ông nhận ra rằng vùng núi đen kịt kia được dựng nên bằng kim cương! Ngay lập tức, ông bắt đầu hốt lấy kim cương để mang về nhà. Nhưng người ta ngăn ông lại, họ nói: "Thứ đó chẳng có giá trị gì đâu. Sáp là mặt hàng quý giá nhất của chúng tôi. Nếu bạn muốn trở nên giàu có, hãy làm người buôn sáp đi". Cái điều mà người nầy đã làm, ông ta đã quên phứt về kim cương.

Sau khi tích lũy một số lượng sáp thật nhiều, người nầy đã sẵn sàng quay trở về nhà. Ông chất lên toa xe của mình với các thùng sáp. Để giữ cho chúng đúng vị trí, ông ta nhét một vài viên kim cương ở giữa mấy cái thùng. Khi về đến nhà, gia đình ông ra chào đón thật là nồng nhiệt.

Họ gào lên: "Ông đi đâu thế?" Người nầy kể lại câu chuyện của mình và tự hào cho họ thấy mấy thùng có mùi sáp của ông. Nhưng gia đình ông không quan tâm đến sáp. Thay vì thế, họ kêu lên: "Hãy xem mấy viên kim cương nầy! Chúng ta sẽ giàu lên".

Quí bạn ơi, chúng ta thường nhầm lẫn các mặt hàng có giá trị của thế gian này - tiền bạc, của cải, tiếng tăm – là sự giàu có thật, khi mấy viên kim cương thật – các hành động tử tế, việc lành, đức tin – là mọi sự ở xung quanh chúng ta. Như Vua Solomon giải thích ở phần cuối của sách Truyền đạo, điều quan trọng duy nhất là kính sợ Đức Chúa Trời và sống theo các đường lối của Ngài. Đó là thứ kim cương thật, và chúng đang sẵn có cho tất cả chúng ta.

Lễ Sukkot trùng với mùa thu hoạch. Trong trường hợp chúng ta đến với ngày lễ dù ít dù nhiều, sách Truyền đạo được đọc lên cung ứng cho chúng ta những quan điểm đúng đắn. Bất luận chúng ta có nhiều bao nhiêu bởi vì đó không phải là chỗ mà sự vui mừng của chúng ta sẽ được tìm thấy. Sự vui mừng thật đến với sự phục vụ Đức Chúa Trời – và quí bạn ơi, sự phục vụ ấy là vô giá.