Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

CHẾ TẠO PHI CƠ LÀ PHÉP LẠ


Chế Tạo Phi Cơ Là Phép Lạ
Những kẻ bay như mây, giống chim bò câu về cửa sổ mình, đó là ai? — Êsai 60:8

Cách đây gần 3.000 năm, tiên tri Êsai đã nói tiên tri trong xứ Israel và đã viết quyển sách mang tên ông. Trong tháng qua, phần đọc Kinh Thánh nhắm vào sách Êsai là lời được cảm thúc dẫn đến Những Ngày Lễ Lớn. Phần đọc xoay quanh thời kỳ của Đấng Mêsi. Sứ điệp là một sứ điệp khích lệ giúp chúng ta nhìn biết các thời kỳ tốt đẹp hơn đang trên đường đến.

Trong phần đọc tuần này, Êsai nói ra một việc cho thấy rằng những thời kỳ tốt hơn đó gần gũi với chúng ta hơn chúng ta nghĩ. Ông viết: Những kẻ bay như mây, giống chim bò câu về cửa sổ mình, đó là ai? Cách đây gần 800 năm, nhà giải kinh Do Thái Rabi David Kimhi giải thích rằng câu Kinh Thánh này đề cập đến dân Do Thái đã bị lưu đày ra khỏi xứ Israel, nhưng họ sẽ trở về quê hương của mình trong tương lai. Họ sẽ đến nhanh chóng như những đám mây trên bầu trời và bay như chim về lại tổ của chúng. Ba ngàn năm trước, Êsai cơ bản đã nói tiên tri về việc phát minh ra máy bay!

Tôi tự hỏi làm thế nào người ta hiểu được những câu Kinh Thánh này trong hàng ngàn năm. Tôi lấy làm lạ không biết người Do Thái giải thích ra sao về lời bình của Rabi Kimhi trong nhiều thế kỷ. Hôm nay, chúng ta có thể hiểu rõ ràng – chúng ta có thể nhìn thấy với mắt trần của mình – thể nào dân Do Thái trên thế giới đang bay về quê hương theo nghĩa đen. Và cứ tiếp tục như vậy từ bốn góc thế gian.

Đúng là đáng kinh ngạc hơn nữa là cách thức phát minh ra máy bay tương ứng với Zionism hiện đại ngày nay. Như một người bạn của tôi có lần nói, anh em nhà Wright đã xuất hiện đúng thời điểm. Vào năm 1896 Theodore Herzl, được coi là cha đẻ của Zionism hiện đại, xuất bản quyển sách của ông với đề tựa Der Judenstaat (Nhà nước Do Thái), trong đó ông kêu gọi người Do Thái phải rời châu Âu và trở về quê hương đất tổ của họ. Trong cùng năm đó, đã có một bước đột phá trong thế giới hàng không.

Viện trưởng học viện Smithsonian Samuel Langley đã bay thành công chiếc máy bay mô hình chạy bằng hơi nước không người lái. Thành công của ông khiến cho hai anh em từ Ohio, Orville và Wilbur phải chú ý, sau đó họ đã tìm kiếm bất kỳ thông tin hàng không nào liên quan đến hàng không từ Viện Smithsonian. Giống như quyển sách của Herzl lót đường cho sự tái sanh kỳ diệu của Israel, phần thông tin mà anh em nhà Wright đã nhận được dẫn đến sự phát minh ra máy bay làm thay đổi thế giới.

Chúng ta đang sống trong một thế giới rất trật tự. Đức Chúa Trời đã và đang tiếp tục mở đường hướng tới sự cứu chuộc sau cùng. Trong khi người Do Thái và Cơ đốc nhân có thể khác nhau về những gì kỷ nguyên sau cùng sẽ có, hết thảy chúng ta đều đồng ý rằng các thời kỳ tốt hơn đang trên đường đến. Chúng ta phải đánh giá cao các thời kỳ lạ lùng mà chúng ta đang sống trong đó và các cơ hội sẵn có cho chúng ta.

Chúng ta may mắn được sống vào thời kỳ này trong lịch sử, và chúng ta có trách nhiệm thực thi vai trò của mình trong việc tạo ra một tương lai tốt hơn.


KHÔNG MỘT ĐIỀU GÌ NGĂN CHẬN CHƯƠNG TRÌNH CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI


Không Một Điều Gì Ngăn Chận Chương Trình Của Đức Chúa Trời
Như vậy Đức Giê-hô-va cứu Ê-xê-chia và dân cư thành Giê-ru-sa-lem khỏi tay San-chê-ríp, vua A-si-ri, và khỏi tay mọi người khác, cùng phù hộ cho chúng bốn bên — II Sử ký 32:22

Có một cuốn sách rất hấp dẫn có đề tựa là "Sẽ Ra Sao?", trong đó các sử gia chia sẻ những suy nghĩ của họ về cuộc sống sẽ khác biệt cho hôm nay nếu một việc gì đó trong quá khứ tác động theo cách khác. Thí dụ, trong thập niên1920, Winston Churchill có mặt ở Manhattan khi ông bị chiếc taxi đi ngang qua làm xước da. Một sử gia tự hỏi thế giới của chúng ta sẽ ra khác lắm nếu chiếc taxi ấy thay vì làm xước da thì nó cán một bánh lên rồi giết chết Thủ tướng Churchill.

Có rất nhiều cái "sẽ ra sao" mà chúng ta có thể đưa ra, nhưng một sử gia có tên là William McNeill, chỉ vào những điều ông nghĩ là sự kiện quan trọng nhất trong lịch sử -- nó đã tạo ra sự khác biệt – đã thay đổi thế giới như chúng ta nhìn biết. Sự kiện đó là chiến thắng của vua Êxêchia đối với Sanchêríp, vua xứ Asiri.

Sanchêríp đã chinh phục rồi vương quốc phía Bắc Israel, và một phần chiến lược của ông là xáo trộn dân sự rồi đưa họ đến các nước khác hầu cho ông có thể huỷ diệt hoàn toàn văn hóa của họ. Ông đã thành công, và ngày nay chúng ta vẫn thích nhóm phu tù Israel là "10 chi phái Israel". Có phải Sanchêríp có khả năng thắng hơn Êxêchia và Jerusalem, đây sẽ là sự cuối cùng của Vương quốc phía Nam Israel, và là sự cuối cùng của Do Thái giáo.

Hãy nhớ rằng, trong thời gian đó, mọi người với ngoại lệ dân Do Thái, họ thờ lạy các hình tượng. Nếu vua Êxêchia và người Do Thái ngã xuống trước Asiri, ý tưởng về một Đức Chúa Trời yêu thương sẽ chẳng còn có người biện hộ trên thế gian nữa. Kỳ thực, dân Do Thái lại có khả năng trụ lại trong xứ Israel thêm mấy trăm năm nữa – dù với một thời gian xen giữa 70 năm trong xứ Babylôn – đã dành thời gian cho Cơ đốc giáo được ra đời và cho ý tưởng độc thần lan truyền khắp thế giới.

Hồi giáo đã lần theo, và đó là cách thức cho hôm nay, ba tôn giáo đang thống trị trong xã hội ngày nay đã dạy cho thế giới biết rằng có một Đức Chúa Trời. Không, thế giới của chúng ta không phải là trọn vẹn đâu, nhưng thay vì sống trong một thế giới của thần tượng và tà giáo, chúng ta sống trong một thế giới mà hầu hết mọi người đều tin theo một Cha ở trên Trời.

Thay vì suy sụp trước Sanchêríp, Đức Chúa Trời đã sai một thiên sứ trong đêm trước khi quân đội Asiri sẽ tàn sát thành Jerusalem, và thiên sứ đã giết hết thảy họ. Đây là một chiến thắng được Đức Chúa Trời gửi đến làm thay đổi dòng lịch sử cho đến đời đời.

Mọi sự nầy dạy cho chúng ta điều gì chứ?

Bài học, ấy là Đức Chúa Trời có một chương trình cho thế gian, và không một điều gì, thậm chí không một quân đội to lớn nhất nào có thể ngăn chận được chương trình của Ngài. Ngài cũng có một chương trình cho đời sống của chúng ta nữa, và không có gì có thể ngăn chận được chương trình đó. Chúng ta cần phải tin tưởng, cảm tạ, và dâng sự vinh hiển cho Cha chúng ta ở trên trời. Có rất nhiều thứ "sẽ ra sao" sẽ bị thắc mắc, nhưng có một điều mà chúng ta biết chắc: Có một Đức Chúa Trời là Đấng yêu thương chúng ta và Ngài là Đấng đang vận hành chương trình ấy.


Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2016

CHẾ NGỰ NỖI LO SỢ HOANG MANG


Chế Ngự Nỗi Lo Sợ Hoang Mang
Tôi cất tiếng kêu cầu cùng Đức Giê-hô-va; Tôi cất tiếng cầu khẩn Đức Giê-hô-va — Thi thiên 142:1

Thi thiên 142 là một trong vài Thi thiên cung ứng cho chúng ta một số thông tin cơ bản liên quan đến sự sáng tác ra nó. Thi thiên bắt đầu "Một maskil của David. Khi ông ở trong hang động. Một lời cầu nguyện". Thi thiên này do David sáng tác như lời cầu nguyện trong khi ông ở trong một hang động kia. Tuy nhiên, chúng ta chỉ lấy làm lạ ở chỗ đấy là cái hang nào và trong hoàn cảnh nào?

Bậc thánh hiền Do Thái chỉ cho chúng ta thấy I Samuên 24. Vua Saulơ hay được David đang ẩn náu tại Ên Ghêđi, và Saulơ đã cùng với 3.000 quân bên cạnh ông trong chiến dịch săn tìm David. Khi David ẩn mình trong hang, ông nghe thấy tiếng bước chân đến gần. Ông biết rõ rằng những người ở xung quanh ông có ý định giết chết ông. Khi ấy chính Saulơ bước vào trong hang.

Bạn có thể tưởng tượng được cảm xúc của David trong khoảnh khắc ấy không? Người muốn ông chết hơn bất cứ ai khác tìm ra chỗ nấp của ông. Chiếu tướng.

Chúng ta không cần phải tưởng tượng cảm xúc của David; chúng đã được dốc đổ vào Thi thiên này: "Khi tâm hồn nao sờn trong mình tôi (câu 3) . . . Vì tôi bị khốn khổ vô cùng …(câu 6)". David đã lo sợ đến nỗi tâm thần ông đã suy yếu đi. Ông rất tuyệt vọng mong chờ sự cứu giúp của Đức Chúa Trời.

Tôi được nhắc nhớ về những lần kia trong sự diệt chủng của Phát xít Đức, khi nhiều gia đình sẽ trốn tránh quân Phát xít Đức lúc chúng tiến vào các thị trấn của họ để lùng bắt người Do Thái và đưa họ vào các trại tập trung. Người Do Thái đã nghe những tin đồn về phòng hơi ngạt và lò thiêu. Khám phá ra thì có nghĩa là cái chết đã gần như là chắc chắn. Họ trốn tránh vì mạng sống của họ. Mọi người đều muốn giữ hơi thở của mình, ngay cả những trẻ em, và âm thanh duy nhất có thể được nghe thấy là tiếng giày bốt của quân Phát xít.

Đó là sợ hãi. Đấy là loại sợ hãi mà David đã cảm thấy, và loại sợ hãi mà một số người sẽ gặp gỡ trong chính cuộc đời của họ. Có thể đó là chờ đợi kết quả xét nghiệm y tế hoặc chờ một người thân ra khỏi phòng mổ. Có thể đó là chờ nghe không biết bạn có việc làm để có được thức ăn cho gia đình mình hay không, hoặc Đức Chúa Trời ngăn cấm, việc trải qua một thảm họa tự nhiên. Có những lúc chúng ta cảm thấy lo sợ hoang mang. Thi thiên 142 cho chúng ta thấy cách thức để chế ngự những nỗi lo sợ ấy.

Hãy xem những gì David đã làm? "Tôi cất tiếng kêu cầu cùng Đức Giê-hô-va; Tôi cất tiếng cầu khẩn Đức Giê-hô-va". Quay sang Đức Chúa Trời là chìa khóa. Khi mọi sự dường như mất mát, hãy tìm hy vọng nơi Đức Chúa Trời. Khi sợ hãi có cái nắm bắt trên chúng ta, hãy tìm sự bình an nơi Đức Chúa Trời. Khi nguy hiểm dường như sắp xảy ra, hãy tìm chỗ ẩn náu nơi Đức Chúa Trời: "Ngài là nơi nương náu của tôi" (câu 5).

Vua David đã có khả năng khống chế nỗi lo sợ của mình bằng cách cầu nguyện với Đức Chúa Trời. Chúa bảo hộ cho ông và mạng sống ông được buông tha – Saulơ không hề phát hiện ra ông trong hang động ấy. Nguyện chúng ta ngợi khen chính ơn giải cứu ấy trong giờ hoạn nạn của chúng ta khi chúng ta xây sang vị cứu tinh của chúng ta, là Đức Chúa Trời của chúng ta.