Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2016

KHUÔN MẪU CHO SỰ CẦU NGUYỆN


Khuôn Mẫu Cho Sự Cầu Nguyện
Nguyện mắt của Chúa ngày và đêm đoái xem nhà nầy, là chỗ mà Chúa đã phán rằng: Danh ta sẽ ngự tại đó, đặng nghe lời cầu nguyện của tôi tớ Chúa hướng nơi này mà cầu — I Các Vua 8:29

Tại lễ cung hiến Đền Thờ Đầu Tiên tại thành Jerusalem, vua Solomon đã thốt ra một lời cầu nguyện rất hay đã làm biến đổi sức mạnh lời cầu nguyện của chúng ta.

Trong câu 27, Solomon bắt đầu: "Nhưng quả thật rằng Đức Chúa Trời ngự trên đất này chăng? Kìa, trời, dầu đến đỗi trời của các từng trời chẳng có thể chứa Ngài được thay, phương chi cái đền này tôi đã cất!" Solomon công nhận rằng Đức Chúa Trời không thể bị hạn chế trong một toà nhà; Ngài hiện diện ở khắp mọi nơi. Vì vậy, đâu là mục đích của Đền Thờ?

Solomon cầu xin rằng Đức Chúa Trời sẽ bày tỏ chính mình Ngài ra trong Đền Thờ nhiều hơn ở bất kỳ địa điểm nào khác, và Ngài sẽ chăm chú lắng nghe mọi người đến cầu nguyện tại đó nhiều hơn. Lời thỉnh cầu tuy đơn sơ nhưng chân thành nầy là những gì đã dấy lên từ các nhà thờ của chúng ta ngày nay – những nơi thánh mà hạng người có đức tin cùng nhau nhóm lại đặng cầu nguyện chung với nhau.

Khi Đền Thờ bị phá hủy, bậc thánh hiền Do Thái tuyên bố rằng các nhà thờ sẽ chiếm lấy vị trí của nó. Vì cớ lời cầu nguyện của Solomon đã thốt ra hàng ngàn năm trước đây, chúng ta dám chắc rằng nếu chúng ta đi đến nhà của Đức Chúa Trời, Ngài sẽ hiện diện ở đó cũng y như Ngài đã hiện diện tại Đền Thờ. Trong khi có người không nhìn thấy nhu cần phải đi đến một nhà hội hay nhà thờ, đây là cơ sở theo Kinh thánh cho lý do tại sao chúng ta nên đi nhà thờ.

Solomon cũng cho chúng ta một lý do khác trong lời cầu nguyện cung hiến của ông. Sự thỉnh cầu dài dòng này có chứa các yếu tố chính cho một khuôn mẫu lý tưởng cho mọi lời cầu nguyện – rằng Đức Chúa Trời sẽ hiện diện trong đời sống của chúng ta; rằng chúng ta có ước ao muốn làm theo ý chỉ của Ngài trong mọi sự; rằng chúng ta có khả năng vâng theo các mạng lịnh của Ngài; rằng chúng ta nhận được sự giúp đỡ với mọi nhu cần hàng ngày của chúng ta; và sau cùng, vương quốc của Đức Chúa Trời sẽ lan rộng khắp thế giới. (Đọc I Các Vua 8:56-61).

Lời cầu nguyện của Solomon là một điển hình về nghi thức đã được thông tri và hình thành nhiều lời cầu nguyện chung của chúng ta ngày nay. Trong khi những người đến thờ phượng thường cảm thấy nghi thức đó là không cần thiết, người ta chỉ cần nghiên cứu lời cầu nguyện của Solomon để xem lời lẽ của ai đó có long trọng hơn bản thân chúng ta có thể cung ứng cho chúng ta những công cụ chúng ta cần phải thốt ra những lời cầu nguyện đầy năng quyền nhất của mình.

Khi Solomon cung hiến Đền Thờ, ông đã khởi xướng một kỷ nguyên nhiều việc sẽ kéo dài tới 400 năm. Ông cung ứng cho chúng ta những nền tảng chính cho nơi thánh của chúng ta và nghi thức làm cho đức tin chúng ta được phong phú và góp phần giữ cho chúng ta kết nối không chỉ với Chủ Tễ của vũ trụ, mà còn với nhau nữa.


Thứ Năm, 25 tháng 8, 2016

HÃY THƯỞNG THỨC SỰ SỐNG CỦA MÌNH


Hãy Thưởng Thức Sự Sống Của Mình
Nếu một người sanh trăm con trai, và sống nhiều năm cho đến cao niên trường thọ, mà lòng chẳng được hưởng phước, và chết chẳng được chôn; ta nói đứa con sảo còn hơn người ấy — Truyền đạo 6:3

Mới đây, tôi có đọc câu chuyện nói tới một chàng thanh niên phải ngồi trên chiếc xe lăn như một đứa trẻ vậy. Nhưng thay vì giam mình trong một cuộc sống chẳng có khả năng chi hết như thế, chàng thanh niên nầy đã chọn mục tiêu nhắm vào những gì mình có thể làm, những gì anh ta muốn làm, và rồi anh ta làm thành công việc ấy.

Sự việc cho thấy ngay từ tuổi ấu thơ, chàng trai nầy đã nhận ra những điều mình thực sự muốn làm là được vui chơi giống như các anh chị em của mình tại công viên trượt băng. Thường thì chúng trượt lên và xuống các bức tường cong oằn kia, thực hiện nhiều thủ thuật, là những đứa trẻ có thể sử dụng ván trượt, hay giày có bánh xe, hoặc các thiết bị khác đòi hỏi một thân thể mạnh mẽ với đôi chân hoạt động đủ kiểu chức năng.

Phải, chàng trai nầy vốn không có điều kiện ấy, song anh ta có mấy cái bánh xe. Anh ta khởi sự sử dụng chiếc xe lăn của mình để “trượt”. Ước muốn đó biến thành nhiều năm trời tập luyện, phá kỷ lục, và nói năng truyền cảm hứng cho nhiều người khác giống như mình bị buộc vào một chếc ghế nhưng được sửa soạn để phá vở nhiều giới hạn. Bất chấp mọi cảnh ngộ của mình, chàng trai nầy thấy sung sướng hơn hầu hết mọi người với cơ thể có đầy đủ chức năng. Cuộc sống anh ta có đầy ý nghĩa, vui mừng, và nhiều sự biết ơn.

Ngược lại, trong mấy câu Kinh Thánh của chúng ta hôm nay, Vua Solomon đã mô tả một tình huống hoàn toàn ngược lại. Ông viết: Nếu một người sanh trăm con trai, và sống nhiều năm cho đến cao niên trường thọ, mà lòng chẳng được hưởng phước, và chết chẳng được chôn; ta nói đứa con sảo còn hơn người ấy

Solomon đã mô tả một người có từng hoàn cảnh thật lý tưởng mà bất kỳ ai cũng từng mong muốn — sống thọ, nhiều con, thịnh vượng. Khi câu Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng người ấy “chết chẳng được chôn”, bậc thánh hiền Do thái giải thích rằng câu nầy không nhất thiết nói rằng người đã được chôn theo cách không xứng đáng.

Một nhà giải kinh giải thích rằng câu ấy có ý nói rằng người đó đã không được chôn cất – ý nói người ấy vẫn sống và mạnh giỏi. Một vị rabi khác dạy rằng người nầy không từng trải bất kỳ sự chôn cất nào trong cuộc đời của mình. Nói cách khác, không một người nào trong số người thân của người nầy đã chết mất. Người nầy thực sự có một đời sống như chiêm bao. Tuy nhiên: “người không thể hưởng phước”. Người nầy vẫn chưa thấy hạnh phúc. Một người thể ấy, Solomon viết, lẽ ra đừng bao giờ sống thì hay hơn.

Sự dạy dỗ chính từ phần mô tả của Vua Solomon, ấy là một người có thể có mọi sự mà vẫn đáng được thương hại. Bài học từ chàng trai kia trên chiếc xe lăn, ấy là một người có thể gặp phần rủi ro trong cuộc sống thế mà vẫn vui vẻ luôn. Không có khan hiếm những mẫu chuyện giống như câu chuyện của anh ta. Sự lựa chọn sống hạnh phúc hay không chẳng có gì phải làm với các cảnh ngộ của chúng ta — và mọi sự phải làm với chúng ta.

Hãy chọn sống biết ơn hôm nay. Hãy chọn ngợi khen Đức Chúa Trời vì mọi sự mà Ngài đã ban cho bạn. Chúng ta có thể chọn hạnh phúc ở bất kỳ khoảnh khắc nào. Tại sao không chọn sống hạnh phúc trong lúc nầy chứ?


Thứ Tư, 24 tháng 8, 2016

CHÚNG TA TƯỞNG THỂ NÀO THÌ CHÚNG TA QUẢ THẾ ẤY


Chúng Ta Tưởng Thể Nào Thì Chúng Ta Quả Thể Ấy
Vì hắn tưởng trong lòng thể nào, thì hắn quả thể ấy. Hắn nói với con rằng: Hãy ăn uống đi; Nhưng trong lòng hắn chẳng hiệp cùng con” — Châm ngôn 23:7

Có lẽ hết thảy chúng ta đã biết qua hai loại thái cực sau đây nơi con người. Một mặt, có người có đủ thứ mà bất cứ ai có thể cầu xin và tuy nhiên, không cứ cách nào đó, dường như họ sống không hạnh phúc lắm. Luôn luôn có một nan đề, một chút than phiền, hoặc một sự lo lắng trên môi miệng của họ. Mặt khác, có người không có cuộc sống dễ dàng từ cách nhận định khách quan. Tuy nhiên, họ luôn tràn đầy tình yêu thương, lòng biết ơn, và đức tin.

Điều thú vị, ấy là mọi hoàn cảnh trong cuộc sống của chúng ta có ít ảnh hưởng hơn thái độ của chúng ta đối với cuộc sống. Dù muốn dù không, chúng ta sống hạnh phúc có ít việc phải làm với những gì chúng ta có và nhiều việc phải làm với các suy nghĩ mà chúng ta có.

Trong sách Châm ngôn, vua Solomon trình bày vấn đề theo cách này: Vì hắn tưởng trong lòng thể nào, thì hắn quả thể ấy". Những tư tưởng của chúng ta quyết định đời sống của chúng ta.

Rabi Nachman, một học giả nổi tiếng người Ukraina thuộc thế kỷ 18, dạy rằng khi có kẻ hỏi một người sống và phản ứng thế nào với "tệ hại", Đức Chúa Trời phán: "Ngươi gọi điều nầy là tệ hại sao? Ta sẽ cho ngươi thấy tệ hại. . . ". Và rồi người ấy phải đối mặt với những điều còn tệ hại hơn so với trước đây. Nhưng khi người vui vẻ đáp: "Tôi sống thư thả, cảm tạ Đức Chúa Trời!" – mặc dù người ấy không thực sự sống thư thả -- Đức Chúa Trời phán: "Ngươi cho là thư thả sao? Ta sẽ cho ngươi thấy thư thả!" Và quả thực Ngài làm y như thế.

Ấy chẳng phải Đức Chúa Trời đối đãi nghiệt ngã với kẻ đang nếm trải thời kỳ khó khăn đâu. Vị rabi giải thích rằng khi chúng ta tập trung vào điều tồi tệ, hậu quả tự nhiên của sự suy nghĩ là mọi việc sẽ tệ hại hơn là họ đang chịu. Thực vậy, người nào đang ở trong bối cảnh thứ nhứt có thể chưa kinh nghiệm khó khăn gì cả, nhưng nếu có ai đó muốn tìm việc gì để than phiền, người ta sẽ tìm gặp nó. Một người luôn luôn tìm thấy một lý do để nói rằng mọi việc đều tệ hại.

Tuy nhiên, điều ngược lại cũng là sự thật. Luôn luôn có một việc gì đó để vui sướng. Ngay cả khi thời thế khó khăn, luôn luôn có một việc gì đó mà chúng ta lấy làm biết ơn. Và nếu chúng ta tập trung vào điều lành, Đức Chúa Trời ưng ý với chúng ta và ban cho chúng ta thậm chí nhiều việc lành hơn để luôn biết ơn trong đời sống của chúng ta.

Chúng ta hãy quyết tâm ngay bây giờ tập trung vào những việc lành trong lòng chúng ta, trong cuộc sống của chúng ta, nơi tha nhân trong cuộc sống của chúng ta, và trong thế gian. Chúng ta hãy cảm tạ Đức Chúa Trời vì cớ họ và hãy ngợi khen Ngài vì lòng thương xót và ơn phước của Ngài. Khi chúng ta tỏ ra cho Đức Chúa Trời thấy chúng ta công nhận sự rời rộng của Ngài và chúng ta rất biết ơn vì điều đó, chúng ta sẽ xứng đáng được nhiều phước hạnh hơn. Đó là một phương cách tốt hơn để nếm trải cuộc sống thay vì cứ chú vào mọi sự nhọc nhằn của mình.
Bạn biết ơn việc gì ngày hôm nay?