Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

NHỚ LẠI SỰ BẢO HỘ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI


Nhớ Lại Sự Bảo Hộ Của Đức Chúa Trời
 Hỡi dân ta, khá nhớ lại mưu của Ba-lác là vua Mô-áp đã mưu và lời của Ba-la-am con trai Bê-ô đáp cùng nó; và nhớ lại sự ta đã làm từ Si-tim đến Ghinh-ganh, hầu cho ngươi biết việc công bình của Đức Giê-hô-va!  — Michê 6:5

Trong phần đọc Kinh Thánh tuần này trích từ sách Michê, Đức Chúa Trời đưa ra một trường hợp nghịch lại Israel. Ý chính của trường hợp nầy là Đức Chúa Trời đã xử tử tế, yêu thương, và hào phóng với dân sự và yêu cầu rất ít ỏi trong sự đổi lại. Tuy nhiên, bất chấp sự việc này, dân Israel đã sai lạc. Trong văn mạch này, Đức Chúa Trời đã nhắc cho dân sự một sự tử tế mà Ngài đã ban cho các tổ phụ của họ, đây cũng là tâm điểm của việc đọc kinh Kinh Thánh tuần này. Đức Chúa Trời phán:, Hỡi dân ta, khá nhớ lại mưu của Ba-lác là vua Mô-áp đã mưu và lời của Ba-la-am con trai Bê-ô đáp cùng nó".

Trong phần Ngũ Kinh, chúng ta đọc về cách vua Mô-áp đã thuê Balaam đến rủa sã con cái Israel nhằm làm suy yếu họ để ông ta có thể đánh bại họ. Tuy nhiên, sau mấy lần nỗ lực muốn rủa sã, Balaam đã không thành công. Bậc thánh hiền Do Thái dạy rằng Balaam, dù gian ác, đã được ban cho một số cấp độ nói tiên tri và quyền lực có tầm cở được biết đến như Môi-se. Ông ta có khả năng thực hiện nhiệm vụ này. Tuy nhiên, khi ông muốn rủa sã tuyển dân của Đức Chúa Trời, Balaam không thể có được lời lẽ ra khỏi miệng mình. Thay vì thế, ông ta bị Đức Chúa Trời buộc phải ca ngợi Israel rồi chúc phước cho họ, thêm lên sự thịnh vượng cho họ.

Đúng là một sự tỏ ra đáng kinh ngạc cho thấy Đức Chúa Trời thể nào đang đánh trận thay cho chúng ta! Điều nầy làm cho tôi nhớ tới câu chuyện Êxơtê khi Ha-man, là kẻ muốn tiêu diệt kẻ cừu thù Mạc-đô-chê không đội trời chung, đã buộc phải đưa ông đi diễu hành quanh thành phố trên lưng ngựa của nhà vua trong khi Mạc-đô-chê được khoác lấy hoàng bào của nhà vua. Ha-man tính làm hại cho Mác-đô-chê – ông ta đã cho dựng mộc hình để treo cổ Mạcđôchê – nhưng Đức Chúa Trời đã sắp xếp để Ha-man làm sự cao trọng cho Mạc-đô-chê, và cuối cùng Ha-man đã bị treo trên chính cây mộc hình mà mình đã cho dựng lên.

Vì vậy, chúng ta thường bị cuốn vào sự lo lắng về những gì người ta nói và suy nghĩ về chúng ta. Chúng ta lãng phí quá nhiều năng lực để tìm cách dự đoán những điều người ta có thể nói hoặc làm để gây hại cho chúng ta. Tuy nhiên, mấy câu Kinh Thánh nầy cảm thúc chúng ta để mọi sự ấy lại cho Đức Chúa Trời. Đấy chẳng phải là công việc của chúng ta - đó là công việc của Ngài. Chúng ta có thể thực sự làm gì về mọi điều người khác suy nghĩ hoặc nói năng về chúng ta cho dù là thế nào đi nữa?

Vì vậy, đâu là công việc của chúng ta? Một vài câu sau đó, chúng ta đọc: “ . . . cái điều mà Đức Giê-hô-va đòi ngươi há chẳng phải là làm sự công bình, ưa sự nhân từ và bước đi cách khiêm nhường với Đức Chúa Trời ngươi sao? (Michê 6:8). Công việc của chúng ta là phải sống thành thực, tử tế, khiêm nhường, và lấy Đức Chúa Trời làm trung tâm.


Lần tới, bạn đừng lo về những gì người khác có thể nói hay nghĩ về bạn, hãy cho nó qua đi và trao mọi điều bạn lo lắng cho Đức Chúa Trời. Ngài sẽ đánh trận của chúng ta và bảo đảm sự công bằng. Khi ấy, chúng ta có thể tập trung vào công việc của mình -- ấy là hãy để cho Đức Chúa Trời làm công việc của Ngài.

THẬT TỐT ĐẸP THAY!


Thật Tốt Đẹp Thay!
Kìa, anh em ăn ở hòa thuận nhau thật tốt đẹp thay! — Thi thiên 133:1

Trong phim hoạt hình “Peanuts”, Lucy đòi Linus đổi kênh truyền hình đi. Giống như biết chắc rằng anh ta không nghe theo cô, Lucy cung tay dọa Linus. Linus hỏi: "Điều gì làm cho em nghĩ rằng em có thể sống và chủ động ở đây hả?" Lucy nói: "Năm ngón tay nầy nè. Từng ngón một thì chúng chẳng là gì cả, nhưng khi em cung lại với nhau như thế này thành nắm tay duy nhứt, chúng hình thành thứ vũ khí rất kinh khủng đó, có thấy không?" Linus, chịu đua trả lời: "Em muốn kênh nào vậy?" Thế rồi, anh ta nhìn vào mấy ngón tay mình và nói: "Sao các ngươi không hội tụ lại được như thế chứ?"

Thật vậy, khi mọi sự hoặc người ta đến với nhau, họ có sức mạnh hơn từng cá nhân riêng lẽ. Từng cái bông tuyết riêng lẽ thì vô quyền, thậm chí rất là dễ vỡ, nhưng hãy nhìn vào những gì chúng có thể làm làm khi chúng gắn kết lại với nhau!

Quyền lực và sức mạnh không phải là những mặt tích cực duy nhất toát ra từ sự hiệp một. Khi mọi người gắn kết với nhau, chúng ta có khả năng tạo ra những việc mới mẻ và tìm ra phương chữa trị mới. Chúng ta có thể làm cho cuộc sống ra tốt hơn để mọi người có thể thưởng thức.

Đây là điều mà tác giả Thi thiên muốn nói khi ông viết: Kìa, anh em ăn ở hòa thuận nhau thật tốt đẹp thay”. Khi dân sự của Đức Chúa Trời hiệp lại với nhau không những vắng đi sự đấu tranh mà còn tạo ra "sự hoà thuận" nữa – đây là sự hiện diện của đổi mới và khả năng tuyệt vời kết quả xảy ra khi mọi người giúp đỡ lẫn nhau, làm việc và sống chung với nhau, và tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn.

Bậc thánh hiền Do Thái chỉ ra một sự thay đổi rất đáng kể diễn ra trong Kinh Thánh khi Kinh Thánh mô tả con cái của Israel tại Núi Sinai. Câu nói thật là đơn sơ: "Từ Rê-phi-đim ra đi, đến nơi đồng vắng Si-na-i, [dân Israel] đóng trại tại đó, đối diện cùng núi" (Xuất Êdíptô ký 19:2). Tuy nhiên, trong nguyên ngữ Hêbơrơ, thật dễ dàng nhận ra rằng Kinh Thánh đổi từ chỗ nói về dân Do Thái ở thì số nhiều và thay vì thế mô tả họ về mặt ngữ pháp như là một đơn vị duy nhất.

Sở dĩ như vậy là vì, như bậc thánh hiền giải thích, khi dân Israel đến tại chân Núi Sinai, giống như thể họ đã dự vào "một tấm lòng và một linh hồn". Họ đã sát nhập thành một đơn vị. Chính vì sự hiệp một này mà họ có thể xứng đáng với khải thị của Đức Chúa Trời và sự ban bố 10 Điều Răn.

Nếu sự hiệp một của người Do Thái vào thời xa xưa có thể kéo Đức Chúa Trời xuống tận đất, hãy tưởng tượng xem điều chi sẽ xảy ra khi dân sự của Đức Chúa Trời hiệp nhau lại trong thời đại của chúng ta!

Ở đây trong Mối Thông Công chúng ta kỷ niệm sự hiệp một giữa người Do Thái và Cơ đốc nhân, hết thảy những ai đang dự vào cùng một tình yêu đối với Đức Chúa Trời, Kinh Thánh, và Israel. Chúng ta hãy cùng nhau làm việc không mệt mỏi hầu chu toàn các mục đích của Đức Chúa Trời. Hãy hiệp với chúng tôi trong công tác thánh, và cùng nhau chúng ta sẽ nhìn thấy bằng chính mắt mình: Kìa, anh em ăn ở hòa thuận nhau thật tốt đẹp thay!


Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2016

DÀNH CHO NGƯỜI KHÁC LỢI ÍCH CỦA SỰ NGHI NGỜ


Dành Cho Người Khác Lợi Ích Của Sự Nghi Ngờ
“Lừa nói cùng Ba-la-am rằng: Tôi há chẳng phải là lừa của người mà người đã cỡi luôn đến ngày nay sao? Tôi há có thói làm như vậy cùng người chăng? Người đáp: Không”  — Dân số ký 22:30

Mới đây tôi có đọc một câu chuyện minh họa chỉ ra chúng ta không bao giờ nhìn thấy hết toàn bộ bức tranh trong cuộc sống. Trong câu chuyện, một người phụ nữ bị quẫn trí và bị xúc phạm khi bà không nhận được lời mời đến dự đám cưới từ người mà bà xem là bạn tốt. Người bạn đã sắp xếp đám cưới thật linh đình cho con gái đã đính hôn của mình và thậm chí còn tệ hại hơn nữa là bàn bạc các chi tiết của đám cưới ở trước mặt người phụ nữ bị xúc phạm nầy.

Người phụ nữ nghĩ: "Thiệt là vô tình dường bao khi dám nói với mình mọi sự về đám cưới rồi lại từ chối không mời mình!" Người phụ nữ ấy đã giữ ác cảm với người bạn ấy trong 20 năm. Bà thôi không trò chuyện với người ấy, đi ngang qua nhà người ấy công khai thậm chí chẳng gật đầu chào nữa. Thế rồi một ngày kia, một bao thư cũ, rách tìm đến trong hòm thư. Nó có ghi lời mời đến dự tiệc cưới. Cùng với phong bì là một lá thư xin lỗi từ văn phòng bưu điện giải thích thể nào thư mời nầy đã bị thất lạc trong 20 năm.

Trong phần đọc Ngũ Kinh tuần này, chúng ta đọc về thuật sĩ Balaam, vua dân Mô-áp là Ba-lác đã mướn ông đến rủa sả con cái Israel. Đức Chúa Trời không tán thành chương trình này, thế là Balaam sửa soạn chuyến hành trình của mình, Đức Chúa Trời đã sai một thiên sứ với gươm chói loà đứng chặn đường ông. Balaam không thể nhìn thấy thiên sứ, nhưng con lừa mà ông cỡi có thể nhìn thấy một hữu thể siêu nhiên. Như một kết quả, con lừa bỏ chạy trong hoảng sợ. Balaam không nắm bắt được sự thật, ông đánh đập con lừa cho đến khi nó quay trở lại con đường, ở đó một lần nữa nó lại nhìn thấy thiên sứ rất đáng hãi hùng kia. Con lừa bỏ chạy một lần nữa, lần này nó dặm lên chân của Balaam. Balaam lại đánh con lừa. Con lừa ở trong chỗ tuyệt vọng và bị đánh đòn một lần nữa.

Kế đó, một phép lạ xảy ra và Đức Chúa Trời đã mở miệng con lừa, nó hỏi Balaam nó đã làm gì để xứng đáng với sự đối đãi nghiệt ngã như vậy!?! Balaam đáp rằng nếu như ông có gươm thì ông ta cũng sẽ giết chết con lừa. Con lừa nói: "Tôi há chẳng phải là lừa của người mà người đã cỡi luôn đến ngày nay sao? Tôi há có thói làm như vậy cùng người chăng? Người đáp: Không”. Khi ấy, Đức Chúa Trời mở mắt Balaam ra thì ông đã hiểu.

Bậc thánh hiền Do Thái giải thích rằng cuộc trò chuyện này là một bài học rất lớn cho chúng ta nhắm vào việc xét đoán ưu ái cho người khác. Con lừa đã nói với Ba-la-am: Tôi luôn luôn trung thành và ích lợi cho ông – ông nên xử sự ưu ái với tôi và nhận ra rằng có việc gì đó mà ông không thấy. Cũng một thể ấy, chúng ta phải tiếp cận với bạn bè và gia đình của mình với thái độ tương tự. Nếu họ luôn xử sự tốt với chúng ta, chúng ta không nên lên án họ vì một hành động chẳng có nghĩa lý gì đối với chúng ta. Chúng ta sẽ dành cho bạn bè và gia đình của chúng ta lợi ích của sự nghi ngờ.