Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

ĐIỀU TỐT NHỨT CHƯA ĐẾN


Điều Tốt Nhứt Chưa Đến
Từ khi tôi còn thơ ấu, chúng nó thường hà hiếp tôi, nhưng không thắng hơn tôi được" — Thi thiên 129:2

So với những năm tháng đèn sách khi còn ngồi ghế nhà trường, người ta có truyền thống dự đoán được tương lai của những người bạn học. Ai có khả năng để thành công nhất? Ai là người sẽ trở thành cấp lãnh đạo, hoặc tìm ra cách chữa trị cho bệnh ung thư? Và như thường đã xảy ra, những đứa trẻ quân bình nhất bảo đảm số phận lớn lao nhất và những đứa trẻ kém hơn thường bị bỏ qua.

Nhưng, thường thì chẳng như vậy, đấy chẳng phải mọi việc đã xảy ra đâu. Kỳ thực, thường thì là ngược lại. Những ai phát triển mạnh ở đại học thường gây sốc cho chúng ta với hướng đi mà họ lựa chọn trong cuộc sống, trong khi những người khác mà chúng ta chẳng để ý bao nhiêu đang đi tới sự thành công vượt qua mọi suy tưởng ngông nhất của chúng ta. Tại sao chứ? Bởi vì cách chúng ta khởi đi trong cuộc sống thực sự chẳng phải là vấn đề đâu – mà là ở cách thức chúng ta hoàn tất kìa. Đấy là về những sự chọn lựa mà chúng ta đưa ra cùng các hành động mà chúng ta đang nắm bắt ở khoảng giữa đó.

Trong Thi thiên 129, tác giả mô tả hoàn cảnh của dân Do Thái. Bị áp bức từ khi họ còn non nớt, "các nông phu cày trên lưng tôi" (câu 3), dân Do Thái vốn có một lịch sử đầy bi thảm, trong khi những kẻ áp bức họ lại sống thứ đời sống quá tốt đẹp. Tuy nhiên, đấy chẳng phải là cách câu chuyện sẽ kết thúc đâu. Đang khi các nước áp bức dân Do Thái thưởng thức những khoảnh khắc nổi tiếng và giàu có, trong Thi thiên này, chúng ta cầu nguyện xin họ sẽ giống như "cỏ nơi nóc nhà, đã khô héo trước khi bị nhổ" (câu 6) – số phận may mắn của họ sẽ ngắn ngủi thôi.

Ngược lại, trong khi dân Do Thái đã có một thời nhọc nhằn và bi thảm xuyên suốt cõi lịch sử, điều tốt nhứt vẫn chưa đến. Bậc thánh hiền Do Thái gắn Thi thiên này với một vài chương đứng trước, chúng ta đọc: "Kẻ nào gieo giống mà giọt lệ, sẽ gặt hái cách vui mừng" (Thi thiên 126:5). Người Do Thái nào đã chịu đựng giông tố đang có một tương lai sáng lạng và nắng ấm ở trước mặt họ.

Người nào lo chăm sóc vườn tượt đều biết rằng cỏ dại rất dễ mọc lắm. Chúng có thể mọc lên hầu như bất cứ đâu rồi lớn lên mạnh và nhanh chóng rất mau. Mặt khác, cây xanh tốn thời gian và phân bón để lớn lên. Nảy mầm rồi phải mất nhiều năm trước khi phát triển thành một cây con, trở nên cây trưởng thành rồi cho hoa quả. Tuy nhiên, hết thảy chúng ta đều biết giá trị nằm ở chỗ cuộc chạy đường dài. Không một ai muốn cỏ lùng mọc trong vườn của họ, mà ai nấy đều muốn có hoa quả kìa.

Mỗi ngày chúng ta được cung ứng cho cơ hội để lựa chọn giữa thứ dễ dàng, nhanh chóng và thứ có nhiều khó nhọc và chậm chạp hơn. Con đường cao tốc và dễ dàng rất là hấp dẫn, nhưng không kết quả. Còn con đường chậm chạp, khó nhọc thì đầy doạ dẫm, song lại có tiềm năng nhất.

Nguyện sự cầu nguyện của chúng ta mỗi ngày xin Chúa ban cho lòng dạn dĩ và sức lực để đưa ra những sự chọn lựa khôn ngoan gieo ra những hột giống mà đúng kỳ sẽ cho nhiều hoa quả.



Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2016

SỰ SÁNG CHO CÁC DÂN


Sự Sáng Cho Các Dân
Hãy nói cùng A-rôn: Khi nào người đặt các đèn, thì bảy ngọn đèn phải chiếu trên phía trước chân đènDân số ký 8:2

Phần đọc Kinh Thánh tuần nầy mô tả một trong các dấu hiệu đầy năng quyền nhất được kết với Israel — menorah, hay đèn bảy ngọn. Thực vậy, menorah, từng được thắp lên trong Đền Thờ xưa và là biểu tượng của Israel ngày nay. Menorah là phù điêu trên Cung điện của Titus, nó mô tả cuộc chinh phục của Lamã đối với thành Jerusalem vào năm 70SC, và nó đứng ở hai chỗ: lối vào của Knesset, Quốc Hội Do thái, và các bậc thang của Bức Tường phía Đông, di tích sau cùng của Đền Thờ. Đèn menorah gắn kết với Do thái giáo cả lúc bây giờ và trong quá khứ. Nhưng ngọn đèn ấy đứng thay cho việc gì mới được?

Trong Châm ngôn 6:23 chúng ta đọc: Vì điều răn là một cái đèn, luật pháp là ánh sáng…”Ánh sáng của ngọn đèn menorah tiêu biểu cho tri thức. Tuy nhiên, trong phần đọc Ngũ Kinh tuần nầy, chúng ta học biết đôi điều cụ thể về bản chất của sự khôn ngoan và tri thức. Câu nầy đọc là: Khi nào người đặt các đèn, thì bảy ngọn đèn phải chiếu trên phía trước chân đèn. Bậc thánh hiền giải thích điều răn nầy ý nói sáu nhánh ngoài cùng của ngọn đèn menorah phải “đối” với nhánh thứ bảy.

Theo bậc thánh hiền, sáu nhánh ngoài cùng của ngọn đèn menorah tiêu biểu cho sáu lãnh vực tri thức: y học, vật lý, toán học, mỹ thuật, tâm lý học, và xã hội học. Từ các bộ phận tri thức nầy đã đạt tới chỗ ghép tim, nhạc cổ điển, nhà chọc trời, cùng nhiều phát triển và phát minh kỳ diệu đã hình thành nên thế giới của chúng ta. Tuy nhiên, hết thảy các bộ môn ấy phải kết nối với nhánh thứ bảy nằm ở trung tâm của ngọn đèn menorah. Nhánh thứ bảy tiêu biểu cho Đức Chúa Trời và Lời của Ngài. Không có ánh sáng dẫn dắt của ngọn đèn trung tâm, các lãnh vực tri thức khác ra trống rỗng ở chỗ tốt nhứt và sự huỷ diệt ở chỗ tồi tệ nhất.

Ý tưởng nầy đã được bày ra thật năng động trong một cảnh từ Cựu Ướcốn phim đoạt giải Academy có đề tựa là “Bảng danh sách của Schindler”. Trong phim đó, quân Phát Xít Đức đã đi từ nhà nầy sang nhà khác tìm kiếm những người Do thái đang ẩn trốn. Lúc đầu mọi sự đều yên tĩnh, và rồi, khi người Do thái bị phát hiện, tiếng của súng máy và tiếng gào thét đầy dẫy không trung. Ở giữa mọi hỗn loạn và bi thảm nầy, người ta đã được nghe nền nhạc cổ điển. Lấy làm bối rối, hai người lính Phát xít nhìn về chỗ phát ra tiếng nhạc và thấy một đồng đội Phát xít đang ngồi trước cây đàn dương cầm. Một tên lính thắc mắc: “Bach ư?”. Tên lính kia chỉnh liền: “Không, Mozart đấy”. Bối cảnh tiếp tục mở ra với việc giết chóc của máu lạnh đối với những người nam người nữ và trẻ em vô tội đang khi nhạc Mozart trỗi lên làm nền.

Tri thức mà không có Đức Chúa Trời không phải là khôn ngoan. Chín trong 13 chuyên gia cố vấn “Giải Pháp Sau Cùng” của Hitler đều có học vị tiến sĩ.

Công việc của chúng ta là kết hợp sự khôn ngoan của mình với ánh sáng của Lời Đức Chúa Trời. Trong đường lối ấy: các ngươi sẽ làm sự sáng cho các dân ngoại (Êsai 42:6) và sẽ chiếu sáng thế gian với sự khôn ngoan, vẻ đẹp, sự nhơn đức và sự tin kính.


Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

ĐỨC CHÚA TRỜI LÀ THỢ GỐM CỦA CHÚNG TA


Đức Chúa Trời Là Thợ Gốm Của Chúng Ta
Hỡi Đức Giê-hô-va, dầu vậy, bây giờ Ngài là Cha chúng tôi! Chúng tôi là đất sét, Ngài là thợ gốm chúng tôi; chúng tôi thảy là việc của tay Ngài — Êsai 64:8

Từng có một người đến gặp vị rabi kia với lời than phiền: "Thưa rabi, có chép trong Kinh Thánh: Kìa, ngày nay ta đặt trước mặt các ngươi sự phước lành và sự rủa sả (Phục truyền luật lệ ký 11:26). Mọi sự tôi nhìn thấy cuộc đời tôi toàn là rủa sã. Đâu là những phước lành mà Đức Chúa Trời hứa chứ?"

Vị rabi đáp với một câu chuyện dân gian nói về một cặp vợ chồng kia đến viếng Anh quốc để kỷ niệm ngày cưới của họ. Cả hai đều thích đồ cổ, đặc biệt là loại chén để uống trà. Một ngày nọ, trong gian hàng nhỏ thật xinh kia, họ phát hiện ra thứ tách uống trà đẹp nhất mà họ từng nhìn thấy. Hai vợ chồng hỏi chủ gian hàng đó không biết họ có thể được xem tách trà ấy không, và ông gật đầu.

Ngay sau khi bà chủ gian hàng đưa cho hai vợ chồng chiêm ngưỡng cái chén đó, nó bắt đầu nói. Nó nói: "Tôi không phải luôn luôn xinh đẹp như vậy đâu. Tôi từng là cục đất sét đỏ đấy. Chủ của tôi uốn nắn tôi nhiều lần. Tôi hỏi ông ấy có chịu để tôi yên không, nhưng ông chỉ mỉm cười và nói: "chưa xong mà".

"Sau đó, tôi đã được đặt trên bánh xe quay. Tôi bị quay tròn thật nhiều vòng. Tôi yêu cầu chủ tôi dừng lại. Tôi nói cho ông biết rằng tôi không muốn ở chỗ nầy. Nhưng chủ của tôi chỉ nói: "chưa xong đâu". Kế đó, tôi bị đặt trong một lò hấp thật nóng. Tôi chưa bao giờ thấy nóng ran như vậy. Tôi không hiểu nổi tại sao chủ của tôi muốn nung tôi như thế. Tôi gõ cửa gào lên rằng tôi muốn ra khỏi đó, nhưng tôi có thể nhìn thấy chủ tôi chép miệng: "chưa xong đâu”.

"Sau cùng, ông mở cửa rồi đặt tôi lên cái kệ kia, nhưng sau đó ông chà xát tôi và sơn phết lên tôi. Khói thật là kinh khủng và tôi tưởng mình đã ngạt thở đến nơi rồi. Tôi yêu cầu chủ tôi dừng lại, nhưng ông ấy nói: "chưa xong đâu". Khi ấy, ông đưa tôi trở lại lò hấp kia, chỉ thời gian này nầy thì lò càng nóng hơn. Tôi nghĩ mình sẽ không sống sót được đâu”.

"Ngay khi tôi gần như muốn bỏ cuộc, chủ tôi đưa tôi ra ngoài. Sau đó, ông ta cho tôi soi gương và tôi trông như thế này đây. Thế rồi chủ tôi giải thích: "Nếu ta không có cán phẳng ngươi, ngươi sẽ bị khô đi. Nếu ta đã ngừng xoay ngươi, ngươi đã rớt ra rồi. Nếu ta không đặt ngươi vào lò, ngươi đã bị nứt đi. Nếu ta không tô vẽ lên ngươi, ngươi sẽ không được cứng chắc hoặc có màu sắc trong cuộc sống của ngươi. Nếu ta đã không đưa ngươi trở lại lò kia, bạn sẽ không được bền lâu".

Đôi khi, mọi sự dường như nhọc nhằn trong cuộc sống của chúng ta là những phước lành lớn lao nhất – chúng ta chỉ cần thay đổi nhận thức của mình mà thôi. Trong Êsai, chúng ta đọc: "Chúng tôi là đất sét, Ngài là thợ gốm chúng tôi". Đức Chúa Trời là thợ gốm của chúng ta, nắn đúc và khiến cho chúng ta ra đẹp đẽ nhất mà chúng ta xem thấy được. Nguyện chúng ta hãy yên nghỉ thoải mái và được phước vì biết chúng ta đang ở trong đôi bàn tay tài ba nhất.