Thứ Năm, 26 tháng 5, 2016

SỢI DÂY ĐÁNH BA TAO


Sợi Dây Đánh Ba Tao

Lại nếu kẻ ở một mình bị người khác thắng, thì hai người có thế chống cự nó; một sợi dây đánh ba tao lấy làm khó đứt — Truyền đạo 4:12

Gần đây tôi đọc câu chuyện của một người mẹ đi qua sân trường của con trai thì cô phát hiện một băng ghế sơn màu sáng. Cô hỏi con trai cô nửa đùa nửa thật: "Đây có phải là nơi duy nhất để ngồi quanh đây không?" Trước sự ngạc nhiên của cô, nó đáp: "Không, đó là băng ghế kết bạn. Khi mọi người cảm thấy cô đơn, họ đến ngồi ở đó. Khi ấy, những đứa trẻ khác đến và yêu cầu họ chơi đùa và họ cảm thấy khá hơn".

Người mẹ vô cùng ấn tượng và cô hỏi: "Có bao giờ con sử dụng băng ghế kết bạn nầy chưa?" Con trai của cô giải thích: "Có ạ, khi con mới vào đây, và chưa quen ai hết. Con ngồi ở đó, và có bạn khác đến chơi đùa với con. Con vui lắm. Bây giờ, khi con nhìn thấy bạn nào đang ngồi ở đó, con biết phải bước qua và làm y như vậy".

Có một hệ thống kết bạn trong cuộc sống thì thật là tuyệt vời. Đôi khi, đó là một phụ huynh, một anh chị em ruột, vợ hoặc chồng, hoặc chỉ đơn giản là một người bạn. Dù là cách nào, chúng ta thấy vui hơn khi chúng ta có những người khác trong cuộc sống của mình. Khi chúng ta buồn bã, ai đó có thể nâng tinh thần của chúng ta lên. Khi chúng ta bối rối, một người khác có thể giúp mang lại sự vui vẻ cho chúng ta. Nếu chúng ta lạc đường, một người biết quan tâm có thể giúp chỉ cho chúng ta trở lại đúng hướng. Đây là ý nghĩa đơn giản của những gì Solomon đã viết trong sách Truyền Đạo: "Hai người hơn một".

Tuy nhiên, ở mấy câu sau đó, Solomon viết: “một sợi dây đánh ba tao lấy làm khó đứt. Hai có thể tốt hơn một, nhưng ba thậm chí còn tốt hơn. Hoặc có lẽ Solomon đã dạy rằng càng có nhiều người chung sức với nhau, thì càng tốt. Có sức mạnh trong số lượng khi đến với bất cứ việc gì trong cuộc sống.

Tuy nhiên, ý nghĩa cụ thể trong lời lẽ khôn ngoan của Solomon cho thấy 3 là con số nói tới sức mạnh. Giống như một chiếc ghế không thể đứng chỉ với hai chân, mà có thể đứng với ba chân, có sự ổn định khi nói đến con số 3. Một số nhà giải kinh cho rằng đây là một ám chỉ đến ba vị Tộc Trưởng - Ápraham, Ysác và Giacốp – đức tin của chúng ta đã được thiết lập qua họ.

Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng có một bài học ở đây đề cập ngược về bản chất các mối quan hệ cá nhân của chúng ta. Trong bất kỳ mối quan hệ nào của hai người, quan hệ ấy sẽ mạnh mẽ hơn khi chúng ta ở trong Đức Chúa Trời, là nhân vật thứ ba. Điều này được minh hoạ hay nhất trong mối quan hệ vợ chồng. Khi các mẫu tự hình thành danh của Đức Chúa Trời trong tiếng Hybálai - ya-h – bị dời đi, từ ngữ còn lại là esh, chỉ ra cả hai: người nam và người nữ. Từ nầy cũng nói tới "lửa".

Bài học, ấy là không có Đức Chúa Trời trong một mối quan hệ, người ta có thể gây tổn thương và tiêu nuốt nhau. Nhưng khi chúng ta đem Đức Chúa Trời vào các mối quan hệ của chúng ta, chúng ta thưởng thức chúng đến mức tối đa - cả về thời gian và về chất lượng.


QUYỀN PHÉP CỦA SỰ SỐNG


Quyền Phép Của Sự Sống
Một người ở trong hội kẻ sống, còn có sự trông mong; vì con chó sống hơn là sư tử chết — Truyền đạo 9:4

Không nên lấy một trải nghiệm cận kề với cái chết để sau cùng nói chúng ta hiện đang sống. Không nên lấy chứng bịnh của một người thân hay của mình, hoặc Đức Chúa Trời ngăn cấm, để buộc chúng ta đánh giá cao món quà sự sống quí báu. Tuy nhiên, thường thì phải như vậy. Đôi khi, chỉn khi chúng ta đang đối diện với sự chết thì chúng ta mới hiểu được quyền phép của sự sống.

Giáo sư Randy Pausch đã nổi tiếng sau khi ông học biết mình đã bị ung thư giai đoạn cuối rồi sau đó phát ra một bài giảng vô cùng mạnh mẽ, trong đó ông đưa ra lời khuyên có hồn và mạnh mẽ về sự sống. Sau đó, người ta yêu cầu Randy phát biểu trong dịp lễ tốt nghiệp tại Đại học đường Carnegie Mellon, nơi ông đứng dạy.

Trong phát biểu khai mạc của mình, Randy giải thích rằng ông đã được cho biết còn sống trong vòng 3-6 tháng và giờ đây ông đã ở vào tháng thứ chín. Khi ông nhắc tới một người bạn, là người nói: "Wow, thế là bạn thực sự đánh bại thần chết rồi ".

Ngay lập tức Randy phản ứng bằng cách nói rằng: "Chúng ta không đánh bại Thần Chết do sống lâu hơn. Chúng ta đánh bại Thần Chết bằng cách sống nhơn đức và sống đầy đủ, vì Thần Chết sẽ đến đòi hết thảy chúng ta. Thắc mắc đặt ra là chúng ta sẽ làm gì giữa thời điểm chúng ta ra đời và thời điểm thần chết xuất hiện, bởi vì khi ông ta xuất hiện là quá muộn không thể làm mọi sự mà bạn luôn muốn làm cho dù có cố gắng".

Sự sống vốn quí báu và vì vậy thường được coi là đương nhiên. Tuy nhiên, chúng ta càng hiểu sự sống là rất mong manh sớm chừng nào, chúng ta sẽ sống cuộc sống đầy đủ theo cách sớm hơn đó.

Trong sách Truyền đạo, vua Solomon dạy ý tưởng này khi ông viết: Một người ở trong hội kẻ sống, còn có sự trông mong; vì con chó sống hơn là sư tử chết Bậc thánh hiền Do Thái giải thích rằng một con “chó sống" đề cập đến kẻ thấp hèn nhất trong vòng loài người vẫn sống trong khi một con "sư tử chết" đề cập đến hạng người quan trọng nhất trong vòng loài người đã chết rồi.

Về cơ bản, Solomon đang dạy rằng hạng người tồi tệ nhất còn sống là may mắn hơn hạng người giỏi giang nhất đã qua đời rồi. Tại sao chứ? Bởi vì còn sống có nghĩa là bạn vẫn có cơ hội để thay đổi, để làm lành, để sống nhơn đức, để lựa chọn đúng đắn, để chọn Đức Chúa Trời trong khi sự hiện diện của Ngài vẫn còn kín giấu. Đó là việc chỉ có người sống mới có thể làm được mà thôi.

Bậc thánh hiền dạy rằng một người nên ăn năn một ngày trước khi mình chết đi. Tuy nhiên, họ cũng giải thích rằng không một ai biết ngày đó là lúc nào, vì vậy chúng ta cần phải sống mỗi ngày như là ngày cuối cùng của chúng ta vậy.

Ngày để bắt đầu sống "ngày cuối cùng" của chúng ta là ngày nay. Hãy dành ra một phút để tán thưởng món quà sự sống. Chúng ta có thể đem đến cho thế giới hôm nay điều tốt lành gì đây? Làm thế nào chúng ta có thể trở thành một người tốt hơn hôm nay? Thời điểm làm người mà Đức Chúa Trời đặt để bạn sống ở đây là “bây giờ”.


Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016

ĐỪNG ĐỂ CƠN GIẬN TƯỚC ĐI THỨ TỐT NHỨT CỦA BẠN


Đừng Để Cơn Giận Tước Đi Thứ Tốt Nhứt Của Bạn
Kẻ ngu muội tỏ ra sự nóng giận mình; Nhưng người khôn ngoan nguôi lấp nó và cầm giữ nó lại — Châm ngôn 29:11

Hãy tưởng tượng hai người đều bị rắn độc cắn xem. Người thứ nhứt lấy dao ra rồi xử lý khu vực của vết thương, loại bỏ hết chất độc. Người nầy còn sống. Người thứ hai lấy dao và đuổi theo con rắn để trả thù rồi giết chết nó. Nhưng nọc độc đã gây ra tác hại của nó trước khi người nầy nắm bắt được con rắn, và người ngã ra chết.

Câu chuyện này góp phần như một câu chuyện ngụ ngôn cho thấy cách thức chúng ta có thể xử lý với vết thương và sự giận dữ trong đời sống của chúng ta. Sách Châm ngôn chép: Kẻ ngu muội tỏ ra sự nóng giận mình; Nhưng người khôn ngoan nguôi lấp nó và cầm giữ nó lại. Chỉ có kẻ dại mới để cho cơn giận tước lấy thứ tốt nhứt của mình. Kẻ ngu muội bộc lộ ra sự giận dữ, và thường thì không nói hay làm một việc gì đó mà sau này họ hối tiếc mà không bao giờ có thể hồi lại được.

Mặt khác, một người khôn ngoan, sẽ đến với gốc gác của tổn thương, kiểm tra nó, rồi xử lý nó. Thay vì tỏ ra với người khác, người khôn ngoan biến vào trong, tìm kiếm gốc gác của sự tổn thương qua nội tâm rồi cầu nguyện. Họ tự chữa lành, mà không làm tổn thương người khác trong tiến trình này. Người khôn ngoan biến nổi đau của mình [nam hay nữ] thành sự bình an.

Một minh họa khác về ý tưởng này liên quan đến hai nhân vật chính trong sách Êxơtê. Vị quan chức Batư, Haman, đã nổi giận và tổn thương khi Mạcđôchê người Do Thái không chấp nhận sấp mình xuống trước mặt ông ta. Trong cơn giận ấy, Haman đã mưu giết tất cả những người Do Thái và dựng mộc hình để treo Mạcđôchê lên đó. Cuối cùng, kế hoạch tàn sát người Do Thái của Haman, hoàng hậu Êxơtê thuộc về dân tộc ấy, đã có tác động chống lại ông ta. Thay vì thế, Haman cùng tất cả các con trai của ông bị treo trên chính mộc hình mà ông ta dựng dành cho Mạcđôchê.

Ngược lại, Mạcđôchê và đồng bào Do Thái của ông cũng bị tổn thương và đau khổ sự việc bất công mà Haman toan tính với nhà vua hòng tiêu diệt dân Do Thái mặc dù họ chẳng phạm vào tội ác nào. Tuy nhiên, thay vì trả đủa, dưới sự hướng dẫn của Êxơtê và Mạcđôchê, người Do Thái đã hướng nội. Họ tham gia vào việc tìm kiếm linh hồn, ăn năn, cầu nguyện, kiêng ăn, và tự cải thiện. Sau cùng, họ đã được cứu và Mạcđôchê trở thành phó thủ tướng của xứ Batư.

Chúng ta có thể được ích từ bài học hướng nội nầy thay vì trả đủa khi tức giận. Đừng trở thành gã tự làm tổn thương mình bằng cách cố gắng để trả đủa. Thay vì thế, hãy là một người biết chuyển tổn thương thành chữa lành, đem lại nhiều sự bình an và hiểu biết sâu sắc hơn về chính linh hồn của chúng ta.

Lời lẽ thốt ra trong cơn giận kéo dài đúng một phút thôi, nhưng mọi hiệu ứng của chúng có thể cảm nhận được cho cả một đời. Một vài phút kiềm chế có thể ngăn cản cả một đời tiếc nuối.