Thứ Hai, 28 tháng 3, 2016

THƯỞNG THỨC THÌ CỦA MÌNH


Thưởng Thức Thì Của Mình
“Vậy, ta nhìn biết chẳng có điều gì tốt cho loài người hơn là vui vẻ, và làm lành trọn đời mình — Truyền đạo 3:12

Vào đầu thập niên 1800, Rabi Moshe Chaim Luzzatto, một rabi nổi tiếng người Ý, xuất bản quyển sách Path of The Upright [Con đường ngay thẳng] đã được hoan nghênh rộng rãi. Tác phẩm, rất độc đáo trong thì của nó, không phải là một sách khác chuyên bình luận về Kinh Thánh hoặc giải thích lời truyền khẩu của Do Thái giáo. Thay vì thế, chọn lọc với mọi kiến ​​thức vốn có, Rabi Luzzatto đã viết một quyển sách dành riêng cho sự phát triển cá nhân và tiến bộ thuộc linh. Trong phần giới thiệu, để xác nhận những đóng góp của mình, ông đã viết như sau:

"Tôi đã viết tác phẩm này không phải để dạy người ta những gì họ chưa biết, mà để nhắc cho họ nhớ đến những gì họ đã biết rồi và rất rõ nét đối với họ . . . đến mức ai cũng biết hết và sự thật của chúng được lộ ra cho mọi người, vì họ hay quên lắm, và cái quên nầy thì cực kỳ phổ biến".

Đây chính xác là sứ điệp mà tôi muốn chia sẻ với bạn hôm nay. Không có gì chúng ta không biết, mà vấn đề là chúng ta thường hay quên lắm. Đây là ý tưởng mà vua Solomon cảm thấy quan trọng đủ để kể đến trong sách Truyền đạo.

Hết thảy chúng ta đều quen thuộc với phần đầu nổi tiếng của chương ba Vua Solomon tuyên bố ở đó: "Phàm sự gì có thì tiết; mọi việc dưới trời có kỳ định" (3:1). Solomon diễn tả thì tiết thật đẹp đẽ trong cuộc sống. Ông nhắc cho chúng ta nhớ rằng mọi sự đều có vị trí và thì thế của nó. Nhưng ông đưa chúng ta từ đó đến đâu chứ? Câu 12 cho chúng ta biết: “Vậy, ta nhìn biết chẳng có điều gì tốt cho loài người hơn là vui vẻ, và làm lành trọn đời mình.

Với sự nhận biết muôn vật đều có thì thế của nó, Solomon khuyên chúng ta phải sống vui vẻ trong thì mà chúng ta đang sống trong đó. Trong khi rất nhiều người mất mát nhiều trong cuộc sống bởi vì họ luôn luôn chờ đợi thì kế đó hoặc khao khát thì mới vừa qua, chúng ta cần phải tận hưởng mặt tốt từng phần của cuộc sống và biết rằng rồi nó cũng sẽ qua. Những khó khăn của việc có con nhỏ thường ao ước thời điểm con cái rời khỏi gia đình. Những thách thức của việc lập ra những khởi đầu mới thường được nhớ tới khi mọi việc được an bài và trôi đi thật suông sẻ. Chúng ta cần phải tìm thấy sự vui vẻ trong thì chúng ta đang sinh sống.

Tuy nhiên, bậc thánh hiền Do Thái đưa câu này đi xa thêm một bước nữa. Vế sau của câu cho chúng ta biết phải "làm lành". Bậc thánh hiền dạy rằng chúng ta cần phải nắm lấy ơn phước của mỗi thì và không những thưởng thức chúng, mà còn sử dụng các ơn phước ấy để phục vụ Đức Chúa Trời nữa.

Đức Chúa Trời đã lập ra thế thì cho muôn vật trong cuộc sống. Chúng ta không thể điểm soát thời gian đang trôi qua và hoàn cảnh thay đổi. Tuy nhiên, chúng ta có thể chọn cách sử dụng thời gian và các ơn phước của chúng ta. Chúng ta khá vui vẻ và hãy hầu việc Chúa. Đây chẳng phải là một ý tưởng mới mẻ đâu, mà là ý tưởng chúng ta cần phải ghi nhớ từng ngày một, với sự ghi nhớ đó chúng ta được phước.



Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2016

MÙA LỄ THÁNH NẦY


Mùa Lễ Thánh Nầy
“Đức Giê-hô-va là hòn đá tôi, đồn lũy tôi, Đấng giải cứu tôi; Đức Chúa Trời là hòn đá tôi, nơi Ngài tôi sẽ nương náu mình; Ngài cũng là cái khiên tôi, sừng cứu rỗi tôi, và là nơi náu ẩn cao của tôi” — Thi thiên 18:2

Trong mùa lễ thánh này cho cả hai tín ngưỡng, tôi muốn người bạn Do Thái của tôi một lễ Vượt Qua đầy phước hạnh khi họ bắt đầu chuẩn bị cho sự tuân giữ xa xưa nầy, và cho các bạn hữu Cơ đốc của tôi, một lễ Phục sinh đầy hạnh phước. Thực vậy, phần lớn các phương diện thánh trong sự thờ lạy Cơ đốc có nguồn gốc thuộc linh của chúng một cách trực tiếp trong tín ngưỡng của người Do Thái và phần lịch sử ban đầu của quốc gia Israel đã được kể lại trong câu chuyện Xuất Aicập và Lễ Vượt Qua.

Đó là trường hợp với thuật ngữ "Chiên Con Lễ Vượt Qua", hoặc "Chiên Con của Đức Chúa Trời", là cụm từ theo truyền thống Cơ đốc giáo đề cập đến Chúa Jêsus. Từ nhận định của người Do Thái, thuật ngữ là Korban Pesach, hoặc "của lễ của Lễ Vượt Qua", có niên đại ngược về với lần Xuất Aicập đầu tiên. Máu của chiên con phải chịu chết, đã được bôi lên mày cửa của mỗi gia đình người Do Thái, góp phần như một dấu hiệu nói tới sự giải cứu ra khỏi sự chết ụp đến trên con trai đầu lòng của họ. Máu của chiên con sẽ là con đường duy nhất dẫn đến sự cứu rỗi – không có nó, con đầu lòng của họ sẽ ngã chết, cùng với con cái của người Aicập.

Thêm nữa, chiên con tiêu biểu cho các thần tượng, hay tà thần, mà người Aicập đã thờ lạy. Bằng cách giết chiên con, đúng ra người Do Thái đã chối bỏ những ông chủ Aicập của họ cũng như chứng tỏ một lần nữa quyền phép của Đức Chúa Trời của Israel vượt trên hẳn các tà thần của người Aicập.

Trong những lần thờ lạy tại Đền Thờ của người Do Thái, dân Do Thái vâng theo mạng lịnh của Đức Chúa Trời phải nhớ đến Lễ Vượt Qua đầu tiên bằng cách giết một chiên con vào ngày hôm đó. Chiên con nầy phải là con đực, một tuổi, và quan trọng nhất, không có tì vít chi hết. Chỉn khi ấy nó mới xứng đáng là của lễ trọn vẹn cho Lễ Vượt Qua. (Xem Xuất Êdíptô ký 12:5).

Sự tuân giữ Lễ Vượt Qua này là điều Cơ đốc nhân tham khảo khi nói tới "chiên con không lỗi không vít" (I Phierơ 1:19).

Đây cũng là sự thật mà Chúa Jêsus, là một người Do Thái hay tuân giữ, và các môn đồ Ngài đã cử hành Lễ Vượt Qua trong chính đêm mà Ngài đã nói trước về sự chết hầu đến của Ngài. Chúa Jêsus đã noi theo chính những sự dẫn dắt thiêng liêng đã được ban cho Môise khi Ngài bẻ bánh với các môn đồ mình. Rồi sau đó, sứ đồ Phaolô đã viết trong thư thứ nhất gửi cho người thành Côrinhtô phải "giữ Lễ" (Lễ Vượt Qua/Tiệc Thánh) với bánh không men.

Thật vậy, sự tuân giữ Cơ đốc về Lễ Phục Sinh vang dội lại câu chuyện nói tới sự thoát hiểm và giải cứu của người Do Thái ra khỏi vòng nô lệ cho người Aicập cách đây ba ngàn năm. Khi hiểu được câu chuyện nói tới Lễ Vượt Qua và biểu tượng phong phú của bữa ăn Seder cung ứng sự phong phú mới mẻ cho nhiều truyền thống thờ phượng tại các nhà thờ trên toàn thế giới

Năm nay, khi những bạn hữu Cơ Đốc của tôi cử hành lễ Phục sinh, thật lấy làm tốt khi nhớ lại ơn giải cứu kỳ diệu của người Do Thái vào Lễ Vượt Qua đầu tiên đó và chức vụ lãnh đạo thiêng liêng Đức Chúa Trời đã đưa họ ra khỏi vòng nô lệ mà đến với sự tự do – lẽ đạo cơ bản của đức tin trên cả hai tín ngưỡng của chúng ta đã được dựng lên. Chúng ta hãy cùng nhau kỷ niệm và ngợi khen cùng với Vua David, theo lời lẽ của Thi thiên 18, hòn đá, đồn luỹ, và sừng cứu rỗi của chúng ta.



Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

KHẲNG ĐỊNH SỰ SỐNG


Khẳng Định Sự Sống
“Chúng nó đã xây các nơi cao của Tô-phết, trong trũng của con trai Hi-nôm, đặng đốt con trai con gái mình trong lửa, ấy là điều ta chẳng từng dạy, là điều ta chẳng hề nghĩ đến” — Giêrêmi 7:31

Thuật ngữ Do Thái nói tới thiên đàng là olam haba, có nghĩa là "đời hầu đến", ám chỉ rằng có một nơi mà người ta sống sau khi họ chết đi. Cũng có một từ Do thái nói tới Địa Ngục, gehinom. Từ ngữ nầy thực sự là một sự kết hợp của mấy từ, có nguồn của chúng từ phân đoạn Kinh Thánh đọc tuần này từ  sách của Giêrêmi. Gai Ben Hinnom, trũng Ben Hinnom, là một nơi có thực vẫn có thể nhìn thấy bên cạnh thành David ở Jerusalem. Nó có một lịch sử rất đáng sợ, một lịch sử thực sự là hiện thân của địa ngục ở trên đất.

Trong phần đọc này, Giêrêmi quở trách con cái Israel nào tiếp tục dâng của lễ cho Đức Chúa Trời, ngay cả khi họ tham gia vào tình trạng thờ lạy hình tượng gian ác. Giêrêmi đã nói với họ: "Đức Chúa Trời không muốn của lễ của các ngươi". Tiếp đến, ông mô tả loại thờ lạy hình tượng rất đặc biệt – sự thờ lạy thần Môlốc tà giáo.

Những kẻ thờ lạy Môlốc đã noi theo một cách thực hành đặc biệt đáng ghét, họ dâng con đầu lòng của họ cho thần linh của họ. Trong trũng Ben Hinnom, lửa được giữ cháy cả ngày lẫn đêm ở chỗ của lễ của con người được dâng lên khi cha mẹ đem con cái của họ đến để được thiêu sống: “Chúng nó đã xây các nơi cao của Tô-phết, trong trũng của con trai Hi-nôm, đặng đốt con trai con gái mình trong lửa". Tô-phết có nghĩa là cái trống, và nơi này được đặt tên như vậy vì những kẻ đến thờ lạy sẽ đánh trống để át đi tiếng kêu la của những đứa trẻ vô tội.

Nhưng Đức Chúa Trời đã nghe thấy tiếng kêu rêu của chúng.

Đức Chúa Trời nói với mọi người biết rõ đây là “điều ta chẳng từng dạy, là điều ta chẳng hề nghĩ đến”. Loại thờ phượng đáng tởm nầy chẳng giống với sự thờ lạy mà Đức Chúa Trời mong muốn. Bậc thánh hiền dạy rằng những người thờ lạy thần Môlốc sẽ chế nhạo người Do Thái bằng cách nói: "Các ngươi chỉ dâng loài thú đồng cho Thần của các ngươi, còn chúng ta dâng tốt hơn các ngươi nhiều lắm. Chúng ta sẵn sàng dâng con cái chúng ta làm của lễ". Những kẻ thờ lạy hình tượng tôn vinh sự chết, còn Đức Chúa Trời của chúng ta phán: "Vậy, hãy chọn sự sống!" (Phục truyền luật lệ ký 30:19b).

Sự hầu việc Đức Chúa Trời phải lẽ là khẳng định sự sống. Đó là ban cho sự sống và cứu lấy sự sống. Chúng ta đánh giá cao sự sống, xây dựng, trồng tỉa, và lớn lên. Đức Chúa Trời không yêu cầu chúng ta phó sự sống mình để phục vụ Ngài. Thay vì thế, Ngài phán: "Vậy, hãy giữ luật pháp và mạng lịnh ta, người nào làm theo, thì sẽ nhờ nó mà được sống: Ta là Đức Giê-hô-va" (Lêvi ký 18:5). Đức Chúa Trời muốn chúng ta phát triển mạnh và giúp đỡ người khác cũng sống y như thế, chứ không phải ngược lại.

Hôm nay, bạn sẽ phục vụ Chúa như thế nào trong một phương thức khẳng định sự sống? Bạn có thể giúp cho người đói ăn, yên ủi kẻ đau, nuôi dưỡng một đứa trẻ? Bởi việc phục vụ Đức Chúa Trời trong những phương thức đem lại sự sống trong thế gian, chúng ta sẽ đạt tới phần ngược lại của những kẻ thờ lạy thần Môlốc; thay vì tỏ ra những ngọn lửa của địa ngục, chúng ta sẽ tạo ra một phần thiên đàng ở đây trên trái đất.