Thứ Năm, 25 tháng 2, 2016

CHÚNG TA CÓ GIÁ TRỊ


Chúng Ta Có Giá Trị!
“Đức Giê-hô-va cũng phán cùng Môi-se rằng: Khi nào ngươi điểm số dân Y-sơ-ra-ên đặng kê sổ, mỗi tên phải nộp tiền đền mạng mình cho Đức Giê-hô-va, hầu cho khỏi mắc tai nạn chi trong khi kê sổ” — Xuất Êdíptô ký 30:11–12

Việc giết hại hàng triệu người trong sự diệt chủng của Đức Quốc Xã đã không xảy ra một cách tự nhiên. Tiến trình hủy diệt là có hệ thống và có chủ ý. Nó bao gồm một giai đoạn làm cho mất nhân tính hầu phá vỡ tinh thần của các nạn nhân. Đức Quốc Xã đã đạt được điều này bằng cách đặt người ta trong xe chở gia súc, và đáng chú ý nhất, bằng cách cung ứng cho họ một con số. Khi bước vào các trại tập trung của phát xít Đức, người ta đã được cung ứng hình xăm bằng số, tước đi tên tuổi của họ, và biến họ thành một con số.

Trong phần đọc kinh Torah tuần này, Israel đã kinh nghiệm một loại điểm số rất khác. Phần đọc khởi sự: “Khi nào ngươi điểm số dân Y-sơ-ra-ên…”. Đức Chúa Trời đã truyền cho Môi-se điểm số dân Israel. Nhưng không giống như cách ghi số do Đức quốc xã thực hiện, việc điểm số nầy chỉ ra giá trị của con người. Cụm từ Hybálai "Khi ngươi điểm số" "Ki Tisa". Sát nghĩa thì cụm từ nầy có nghĩa là "khi bạn đếm tới". Khi Môise điểm số dân sự, điều đó sẽ nâng cao họ lên, chớ không làm cho họ giảm sút đi.

Bậc thánh hiền Do Thái sánh mong muốn của Đức Chúa Trời trong việc điểm số dân sự Ngài với sự vui vẻ của một người khi họ đếm tiền của mình [nam hay nữ]. Đức Chúa Trời vui mừng đối với từng linh hồn theo cách một người sẽ thỏa thích nơi từng đồng đô la. Điều nầy cũng giải thích lý do tại sao đích thân Môise phải điểm số chớ không phải một đốc công nào đó. Đây là việc làm quan trọng dành cho tôi tớ đáng tin cậy nhất của Đức Chúa Trời. Khi một người Israel xuất hiện trước mặt Môi-se để được điểm số, thì sứ điệp người ấy nhận lấy là: "Ngươi là vấn đề! Ngươi có giá trị!"

Thật dễ dàng suy nghĩ rằng chúng ta không là vấn đề gì nhiều đối với Đức Chúa Trời. Rốt lại, có hơn bảy tỷ người trên hành tinh của chúng ta, và chúng ta chỉ là một trong số họ. Nhưng Đức Chúa Trời muốn chúng ta biết rằng chúng ta không chỉ là một con số đối với Ngài. Đức Chúa Trời nhận biết và quan tâm đến từng người và mỗi một người trong chúng ta. Ngài vui mừng nơi sự tồn tại của chúng ta và vui thích trong việc điểm số chúng ta như những kẻ thuộc về Ngài.

Vào ngày Rosh Hashanah, Ngày Năm Mới của người Do Thái, truyền khẫu dạy rằng Đức Chúa Trời phán xét từng tạo vật sống. Trong sự dạy của người Do Thái, điều này được mô tả với một tư thế rất sinh động. Chúng ta nói: "Mọi người sẽ đến trước mặt Ngài giống như chiên trong núi Meron". Núi Meron là một ngọn núi trong xứ Galilê được định hình giống như một "M" [1.000]. Bất cứ ai hay bất cứ con thú nào muốn vượt qua chỗ hẹp chỉ có thể làm như vậy một lần tại một thời điểm nào đó. Đây là cách Đức Chúa Trời nhìn vào từng người – từng người một tại một thời điểm.

Chúng ta có thể là một trong bảy tỷ con cái của Đức Chúa Trời, nhưng đối với Ngài chúng ta trông giống một con cái duy nhất của Ngài. Và như một đứa con duy nhất, chúng ta được ấp ủ, được yêu quí, được bảo vệ và được dẫn dắt. Vì vậy, khi chúng ta nếm trải thời buổi hôm nay, chúng ta hãy nhớ rằng vô luận ai nói gì hoặc ai đó khiến cho mình cảm thấy như thế nào đi nữa, chúng ta mới là vấn đề. Chúng ta có giá trị, và giá trị của chúng ta là nhiều hơn chúng ta từng nhìn biết nữa.


Thứ Tư, 24 tháng 2, 2016

HÃY BỎ THỨ RÁC RƯỠI KIA ĐI


Hãy Bỏ Thứ Rác Rưỡi Kia Đi
“Lòng người thông sáng tìm kiếm sự tri thức; Còn lỗ miệng kẻ ngu muội nuôi lấy mình bằng sự điên cuồng — Châm ngôn 15:14

Cách đây vài tuần, hàng triệu người đã dán mắt vào truyền hình xem sự kiện Super Bowl năm nay. Thật thú vị khi để ý thấy các nghiên cứu đã chỉ ra khoảng một nửa khán giả đang mạnh mẽ theo dõi trận đấu bóng đá, thì một nửa kia thực sự đang lo xem các quảng cáo thương mại. Các công ty dựng lên biển quảng cáo cho rằng thứ thường được coi như xen vào trong môn giải trí của chúng ta, nó được coi là tự giải trí.

Nhưng hết thảy chúng ta đều biết lý do thực sự tại sao các công ty cùng nhau đưa ra quảng cáo như vậy – đó là để tăng doanh thu của họ. Thực vậy, công ty chi 5 triệu$US cho một ngắt quãng 30 giây trong giải Super Bowl và 8 triệu$US cho 60 giây. Mọi điều này minh chứng ý nghĩa quãng cáo của các công ty: những gì chúng ta nhìn thấy tác động sâu sắc vào những gì chúng ta làm.

Trong sách Châm ngôn, chúng ta đọc: “Lòng người thông sáng tìm kiếm sự tri thức; Còn lỗ miệng kẻ ngu muội nuôi lấy mình bằng sự điên cuồng. Hoặc giống như có lúc chúng ta nói: "rác vào, rồi rác ra". Bất cứ thứ gì đi vào, nó phải đi ra. Vì vậy, nếu một người thông sáng đang đói khát tri thức và tiêu thụ tri thức, người ấy [nam hay nữ] sẽ đưa ra những quyết định khôn ngoan để phải hành xử sao cho xứng đáng. Mặt khác, kẻ ngu muội "nuôi lấy mình bằng sự điên cuồng". Kẻ ngu muội bị kéo về hướng dại dột và, kết quả là, hành động một cách xuẩn ngốc.

Chúng ta cho bản thân mình ăn thứ gì vậy?

Trong nguyên bản Kinh Thánh tiếng Hybálai, có một hiện tượng xảy ra rất thường xuyên ở chỗ câu nói được viết ra theo cách nầy, nhưng chúng ta được hướng dẫn để đọc nó theo một cách khác. Trong câu này, chúng ta đọc thấy lỗ miệng của kẻ ngu muội mong muốn sự điên cuồng, nhưng thực sự câu ấy được viết rằng khuôn mặt của kẻ ngu muội khao khát sự điên cuồng, hoặc thứ rác rưỡi. Bộ mặt ham muốn thứ rác rưỡi có nghĩa gì chứ? Đặc điểm nổi bật nhất của khuôn mặt trừ cái miệng ra là cặp mắt. Trong Phục truyền luật lệ ký 15:9, chúng ta đã được cảnh báo về việc đuổi theo những gì mắt chúng ta nhìn thấy và ham muốn. Những gì chúng ta nhìn thấy là những gì chúng ta phải tiêu nuốt – và sau cùng là thứ tiêu nuốt chúng ta.

Giống như phải cẩn thận với những gì chúng ta ăn về mặt thuộc thể là quan trọng để chúng ta có một cơ thể khỏe mạnh, cũng một thể ấy, chúng ta cần phải thận trọng trong những gì chúng ta nhìn thấy và tiêu hóa để giữ cho linh hồn mình được năng động và khỏe mạnh. Đừng để bị lừa vào suy nghĩ rằng những gì chúng ta thấy không ảnh hưởng đến cách chúng ta suy nghĩ và những gì chúng ta làm. Nếu đó là sự thật, không ai chịu chi 5 triệu$US cho một quảng cáo chỉ dài có 30 giây!

Những gì chúng ta nhìn thấy mới là vấn đề. Những gì chúng ta chú ý mới là vấn đề này. Vì vậy, thà là  chúng ta tự bảo vệ mình đối với việc tiêu nuốt thứ rác rưỡi kia. Thay vì xem rác rưỡi trên truyền hình, hãy sử dụng đôi mắt của bạn để điền vào bản thân mình bằng Lời của Đức Chúa Trời. Đừng lắng nghe cuộc trò chuyện rác rưỡi mà chi; thay vì thế, hãy lắng nghe ở các lớp học Kinh Thánh đầy cảm hứng kia.

Cần phải nói: "Bạn đang sống nhờ thứ bạn đang ăn". Có lẽ một lời phát biểu chính xác hơn, ấy là chúng ta đang sống theo nhiều sản phẩm của những gì chúng ta thấy, nghe, và suy gẫm.


Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016

HÃY BƯỚC THEO ĐƯỜNG MÌNH


Hãy Bước Theo Đường Mình
“Ai đi theo sự ngay thẳng kính sợ Đức Giê-hô-va; Còn ai ăn ở tà vạy khinh bỉ Ngài — Châm ngôn 14:2

Trong sách Châm ngôn có chép: “Ai đi theo sự ngay thẳng kính sợ Đức Giê-hô-va”Tuy nhiên, câu nầy dịch sát nghĩa là: "Ai kính sợ Chúa bước đi trong sự công bình của Ngài". Nói cách khác, đúng là con đường công bình dành cho một người không nhất thiết phải là con đường ngay thẳng cho người kia.

Một người phải bước đi cách ngay thẳng trong con đường mà Chúa đã dựng nên cho người [nam hay nữ]. Ngược lại, có nhiều người sống cuộc sống của họ, ngay cả khi đã được dâng cho Chúa và với những ý định tốt nhất, giống như Chúa đã dựng nên người khác thay vì dựng nên chính mình họ. Đức Chúa Trời có thể dựng nên chúng ta mọi người như nhau, nhưng Ngài cố ý lựa chọn để khiến chúng ta ra khác nhau, ngay cả chi tiết của dấu vân tay của chúng ta. Đức Chúa Trời ban cho chúng ta mỗi người một phương thức độc đáo để phục vụ Ngài và để tấn tới. Người nào kính sợ Chúa sẽ chọn một con đường như vậy.

Bậc thánh hiền Do Thái nói rằng có một con đường ngay thẳng cho một người trông xấu hơn người khác song trông rất xứng đáng đối với Đức Chúa Trời. Ngoài ra, có một việc giống như con đường sự sống trông tốt cho người kia, nhưng trông rất xấu trong con mắt của Đức Chúa Trời.

Chúng ta đều có những "con đường ngay thẳng" khác nhau. Con đường là thẳng cho người nầy có thể là không thẳng cho chúng ta và ngược lại. Có phải chúng ta dạn dĩ đủ để trở thành người mà Đức Chúa Trời dựng nên chúng ta phải trở thành không? Khi chúng ta kính sợ Chúa, chúng ta không phải lo lắng về những gì người khác sẽ suy nghĩ. Con đường của chúng ta không phải có ý nghĩa cho bất cứ ai trừ ra bản thân chúng ta và Đức Chúa Trời.