Thứ Năm, 28 tháng 1, 2016

ĐUỔI THEO CỦ CÀRỐT


Đuổi Theo Củ Cà Rốt
“Nhờ Đức Chúa Trời chúng tôi sẽ làm những việc cả thể; Vì chính Ngài sẽ giày đạp các cừu địch chúng tôi” — Thi thiên 108:13

Một diễn giả muốn minh họa cho một vấn đề, vì vậy bà giơ ra một củ cà rốt với cánh tay tiêu biểu cho một cây gậy. Sau đó, bà tiếp tục theo đuổi củ càrốt quanh phòng khi bà đưa ra lời độc thoại đại khái như thế nầy:

Khi chúng ta là con cái, chúng ta không thể chờ đợi để lớn lên, vì vậy chúng ta theo đuổi việc trở nên người trưởng thành cho đến khi chúng ta được 20 tuổi và vẫn chưa thấy thoả lòng. Khi ấy, chúng ta nghĩ rằng khi chúng ta tìm gặp người bạn đời của mình, chúng ta sẽ sống hạnh phúc. Nhưng rồi, chúng ta thấy rằng hôn nhân không giải quyết mọi vấn đề và tạo ra một số nan đề mới nữa. Vì vậy, chúng ta nghĩ, có thể khi chúng ta có con cái, chúng ta sẽ thoả lòng. Chúng ta có con cái, thêm nhiều thách thức nữa. Chúng ta theo đuổi một công việc làm ăn tốt hơn, rồi nghỉ hưu, và sự theo đuổi kia không bao giờ kết thúc.

Mục đích của diễn giả là gì chứ? Chúng ta có thể dành toàn bộ cuộc sống của mình theo đuổi một củ càrốt mà tầm tay chúng ta không bao giờ với tới - chúng ta càng tiến, củ càrốt càng ở xa hơn tầm với của chúng ta. Nghe có quen không?

Thi thiên 108 là độc đáo duy nhất bởi vì nó có hai chi tiết của hai Thi thiên - Thi Thiên 57 và 60 - ghép chúng lại với nhau. Tại sao vua David lại làm một việc như vậy chứ? Thi thiên 57 được viết ra khi ông đi trốn Vua Sau-lơ, là người đã truy đuổi ông trong nhiều năm qua với nỗ lực hòng giết chết ông. Thi thiên 60 đã được viết ra sau khi David lên làm vua, khi các nước lân cận tấn công ông. Những Thi thiên nầy phản ánh các kinh nghiệm khác nhau và thời thế rất khác nhau trong cuộc đời của David. Vì vậy, tại sao David lại hiệp với họ chứ?

Truyền khẫu Do Thái dạy rằng David đã nhìn thấy với mặc khải tiên tri rằng người Do Thái sẽ nếm trải cả hai kinh nghiệm này trong vai trò một quốc gia. Họ phải tốn hàng ngàn năm trốn tránh và tránh né sự bắt bớ giống như David đã chịu khi ông trốn khỏi Saulơ. Và thậm chí khi họ định cư trở lại trong đất của Israel, họ sẽ kinh nghiệm nhiều cuộc tấn công giống như David đã kinh nghiệm khi ông trở thành vua của Israel. David ghép cả hai Thi thiên lại với nhau như lời ngợi khen vì những thời điểm của Đấng Mêsi, khi cả hai loại kinh nghiệm này sẽ qua đi và cuối cùng đạt được chiến thắng trong các chiến trận.

Kinh nghiệm của David đã được suy gẫm trong hoàn cảnh của người Do Thái suốt cõi lịch sử, và những kinh nghiệm này vẫn còn được suy gẫm trong cuộc sống của chúng ta hôm nay. Cũng giống như David, chúng ta dành thời gian trốn tránh đối với những tình huống xấu chỉ để thấy rằng khi chúng ta đã đạt được mục tiêu của mình, chúng ta vẫn còn có nhiều nan đề. Nó giống như đuổi theo củ càrốt mà chúng ta không bao giờ có thể với tới được! Chúng ta dường như đạt được sự thành công.

Cảm tạ Chúa, trong câu cuối cùng, David tiết lộ bí mật để thực sự đạt được thành công - bất cứ lúc nào, bất cứ nơi nào, và bất cứ hoàn cảnh nào: "Với Đức Chúa Trời chúng ta sẽ đạt được chiến thắng…". Khi chúng tôi rời khỏi cuộc truy đuổi và chỉ cần có đức tin, chúng ta sẽ sống phước hạnh bất cứ nơi nào chúng ta đến. Chúng ta sẽ không bao giờ với tới được củ càrốt, nhưng khi chúng ta tiếp nhận Đức Chúa Trời và tin cậy Ngài, thực vậy, chúng ta sẽ thấy rằng, chúng ta đang có mọi sự.


Thứ Tư, 27 tháng 1, 2016

TẠO VẺ ĐẸP TỪ TRO BỤI


Tạo Vẻ Đẹp Từ Tro Bụi
đặng ban mão hoa cho kẻ buồn rầu ở Si-ôn thay vì tro bụi, ban dầu vui mừng thay vì tang chế, ban áo ngợi khen thay vì lòng nặng nề; hầu cho những kẻ ấy được xưng là cây của sự công bình, là cây Đức Giê-hô-va đã trồng để được vinh hiển” — Êsai 61:3

Một nguyên tắc chung trong Do Thái Giáo dạy rằng Đức Chúa Trời đối xử với chúng ta tuỳ theo cách chúng ta cư xử. Khi chúng ta rời rộng, Đức Chúa Trời rời rộng đối cùng chúng ta. Khi chúng ta sống tử tế và biết thương xót, Đức Chúa Trời tử tế và thương xót đối cùng chúng ta. Khi chúng ta bỏ qua lỗi lầm của người khác, Đức Chúa Trời có một lập trường khoan dung hơn khi xét đoán chúng ta.

Trong những ngày gần đây, khi quan sát cách dân Israel đã phản ứng khi đối diện với khủng bố kinh khiếp xung quanh chúng ta, tôi đang cầu xin một loại báo trả đối ứng.

Trong sách Êsai, Đức Chúa Trời hứa sẽ ban cho Israel "mão hoa thay vì tro bụi". Thật thú vị, trong nguyên ngữ tiếng Hybálai từ ngữ nói tới vẻ đẹp được viết bằng các mẫu tự chính xác giống như chữ Hybálai nói tới tro bụi, chỉ trong một trình tự khác nhau. Sở dĩ như vậy là vì chúng ta luôn luôn tạo ra vẻ đẹp từ tro bụi. Trong khi câu này thường được hiểu theo ý nghĩa Đức Chúa Trời ban cho chúng ta vẻ đẹp trong chỗ của tro bụi, đôi khi việc đó có để làm theo cách khác nữa. Chúng ta dâng cho Đức Chúa Trời vẻ đẹp từ tro bụi của chúng ta. Ở đây trong xứ Israel, dân sự đã và đang làm công việc ấy.

Một vài thí dụ: Khi người cha và anh trai của Sarah Techiya Litman đã bị sát hại trước ngày cưới của cô, cô đã chuyển một tình huống bi thảm khủng khiếp thành một lời phát biểu rất lớn của sức mạnh và đức tin. Cô dâu và chú rể đã mời cả nước đến dự đám cưới bị dời lại và hàng ngàn người đến tham dự, vẫy cờ Israel và nhảy múa ngay trước bề mặt của sự khủng bố.

Gần đây hơn, ngay sau khi ba người Do Thái bị đâm ở cổng Jaffa tại thành Jerusalem, hai người tử vong, một nhóm sinh viên đứng tại chính chỗ đó cất tiếng hát những bài ca của đức tin. Trong khi nhiều binh lính đã đến đóng ở một số khu vực dễ bị tổn thương hơn trong Israel, nhiều công dân đã làm việc ngày và đêm để mang súp nóng đến cho binh lính và nhiều món thết đãi khác nữa. Trong Sderot, nơi hàng ngàn tên lửa của Hamas bắn xuống đã giảm thiểu trong mấy năm qua, họ đã dựng nên một menorah từ các thứ vũ khí và sử dụng nó để thắp sáng ngọn nến trong suốt kỳ lễ Hanukkah. Dân chúng cầu nguyện thường xuyên hơn và sâu sắc hơn. Chúng ta đang lớn lên trong sự tin cậy và đức tin. Chúng ta đang gia tăng các hành động tử tế đáp ứng lại với các hành vi khủng bố.

Chúng ta đã chôn quá nhiều người quý báu, vô tội, nhưng từ tro bụi của chúng ta, chúng ta đang tạo ra nét đẹp.

Tuy nhiên, một người không cần phải sống trong xứ Israel mới nếm trãi những lúc khó khăn. Và một người không cần phải là người Israel mới trao cho Đức Chúa Trời vẻ đẹp từ tro bụi trong cuộc sống của bạn. Chúng ta đều có quyền làm một cái gì đó đẹp đẽ phát xuất từ chỗ đau buồn. Một số tổ chức lớn nhất thế giới đã  bắt đầu thay đổi do họ bắt nguồn từ những hoàn cảnh khó khăn.

Vì vậy, nguyện hết thảy chúng ta quyết tâm dâng cho Đức Chúa Trời vẻ đẹp từ tro bụi của chúng ta, và cuối cùng, tôi tin rằng Đức Chúa Trời sẽ cất đi tro bụi của chúng ta, lau khô nước mắt của chúng ta, và thay vì thế ban mão hoa cho chúng ta.


Thứ Ba, 26 tháng 1, 2016

HÃY ĐỂ Ý, NGHE LỜI TA!



Hãy Để Ý, Nghe Lời Ta
Hãy lắng tai, nghe tiếng ta; hãy để ý, nghe lời ta! — Êsai 28:23

Mới đây tôi có đọc một câu chuyện nói về một thanh niên, làm ăn rất thành công, anh ta lái quá nhanh xuống một đường phố lân cận trong chiếc xe hiệu Jaguar. Anh ta nhìn thấy mấy đứa trẻ và cho xe chạy chậm lại một chút. Trong một phút thôi, anh ta nghĩ rằng mình đã nhìn thấy một cái gì đó, nhưng khi chẳng có gì rõ ràng xuất hiện, anh ta cho xe chạy ùa tới. Đột nhiên một viên gạch đập vào hông xe của anh ta. Anh ta mở cửa xe, tức giận, và túm lấy cậu bé đầu tiên mà anh ta gặp khi ấy.

Anh ta hét vào mặt đứa trẻ đang sợ hãi: "Đây là một chiếc xe mới! Phải trả giá đắt cho thiệt hại đó! Mày đang nghĩ gì thế?” Bấy giờ, cậu bé trong hai hàng nước mắt nó chỉ vào chỗ xa xa kia đang nằm trên mặt đường, khoảng nửa con đường. Nó khóc nức nở: "Cháu xin lỗi Ông, em trai cháu bị ngã ra khỏi xe lăn của mình. Nó bị thương, và cháu không thể ẳm nó lên. Cháu đã ném viên gạch vì không ai khác có thể dừng lại để giúp đỡ cho chúng cháu và cháu không biết phải làm gì khác".

Khi cậu bé nói xong, vị doanh nhân cũng rơi nước mắt. Anh ta bước tới người em tàn tật của cậu bé kia, bế cậu lên, để biết chắc là nó không sao, rồi đưa nó trở lại xe lăn của mình. Cậu bé rất biết ơn và vui sướng đẩy em mình về nhà.

Vị doanh nhân trẻ sau này nói rằng anh quyết định không sửa vết lõm trên mặt cửa xe Jaguar của mình nữa. Anh muốn nó ở lại đó như một lời nhắc nhở không bao giờ đi quá nhanh qua cuộc sống mà bạn không nhìn thấy nỗi sự đau khổ của người khác. Anh muốn nhớ đừng mù quáng đến nỗi khi có ai đó ném một viên gạch để có được sự chú ý của mình.

Tương tự như vậy, Đức Chúa Trời thường xuyên thầm thì trong tâm hồn chúng ta và phán với tấm lòng của chúng ta. Tuy nhiên, thường thì chúng ta đi quá nhanh qua cuộc sống đến nỗi chúng ta không lắng nghe những gì ông phán dạy. Hoặc có lẽ chúng ta dừng lại khi chúng ta nghĩ chúng ta có thể đã nghe thấy một cái gì đó, nhưng khi không có gì rõ ràng gào thét nơi chúng ta, chúng ta cứ tiếp tục tỉnh bơ giống như thể chưa hề có việc gì xảy ra.

Đôi khi, Đức Chúa Trời phải ném một viên gạch tượng trưng vào chúng ta để khiến cho chúng ta phải để ý. Chỉn khi ấy chúng ta mới nhìn thấy hoặc nghe thấy những gì Ngài đã cố gắng phán cùng chúng ta hay chúng ta phải hành động thế nào để giúp đỡ kẻ đang có cần.

Trong Ê-sai, chúng ta đọc: Hãy lắng tai, nghe tiếng ta; hãy để ý, nghe lời ta! Đức Chúa Trời gửi đến cho chúng ta nhiều sứ điệp suốt cả ngày; chúng ta chỉ cần để ý và lắng nghe. Khi chúng ta nhìn thấy một nan đề, hãy tìm cách giải quyết nó. Khi chúng ta nhìn thấy ai đó đang có cần, hãy tìm cách giúp đỡ. Khi chúng ta cần phải thay đổi một việc gì đó, hãy thay đổi đi. Khi Đức Chúa Trời kêu gọi chúng ta cách êm dịu, hãy trả lời Ngài – trước khi Ngài cần làm một việc mạnh mẽ hơn để có được sự chú ý của chúng ta.