Thứ Ba, 17 tháng 11, 2015

LÀM CHO SẠCH ĐIỀU ÁC


Làm Cho Sạch Điều Ác
“Những thương tích và dấu vít làm cho sạch điều ác, và roi vọt thấm vào nơi kín đáo của lòng” — Châm ngôn 20:30

Trong nhiều năm trời, câu chuyện đầy cảm hứng sau đây nói về loài chim phượng hoàng đã được cho lưu hành. Theo câu chuyện, trong khi tuổi thọ trung bình của chim phượng hoàng là 40 năm, một con chim phượng hoàng có thể đưa ra quyết định thay đổi cuộc sống, dù khó khăn, khi chúng đến tuổi 40. Việc đưa ra sự lựa chọn nầy cho phép chim phượng hoàng sống thêm 30 năm nữa.

Ở tuổi 40, móng vuốt thật dài và linh hoạt của chim phượng hoàng không còn vồ chụp lấy con mồi dùng làm thức ăn của nó được nữa. Cái mỏ dài và nhọn hoắc của loài chim phượng hoàng bắt đầu bị cong đi. Đôi cánh già nua của nó nặng nề với bộ lông dính sát vào ngực khiến cho nó nhọc nhằn lắm khi muốn bay đi. Chim phượng hoàng bị bỏ lại với hai sự lựa chọn: Chết đi hoặc trải qua một tiến trình thay đổi đau đớn. Để được như thế, chim phượng hoàng phải bay lên một đỉnh núi và phủ phục trong cái tổ của nó. Ở đó, nó sẽ dùng mỏ gõ vào hòn đá cho đến khi cái mỏ rớt xuống và một cái mỏ mới xuất hiện. Tiếp theo, chim phượng hoàng sẽ chờ cho mấy cái móng vuốt cũ của nó rụng đi rồi những cái móng mới mọc ra, khi ấy nó nhổ bỏ bộ lông cũ dọn đường cho bộ lông mới. Sau khi tiến trình hoàn tất, chim phượng hoàng sẽ cất cánh bay đi với cuộc sống được tái sinh rồi sống thêm nhiều thập niên nữa.

Câu chuyện thật là hay và hấp dẫn, nhưng có lẽ không thật cho lắm. Tuy nhiên, nó vẫn còn là một câu chuyện phổ biến nên chia sẻ vì lẽ thật và tầm quan trọng của bài học cơ bản. Nếu chúng ta lớn lên, thịnh vượng, và sống cuộc sống của chúng ta tới chỗ đầy đủ nhất, khi ấy chúng ta cũng phải nếm trải tiến trình thay đổi thường là khó khăn, và đau đớn, trong cuộc sống của chúng ta.

Tuy nhiên, sự thật hiển nhiên khác, ấy là hầu hết chúng ta sẽ không chọn thực hiện những thay đổi đau đớn mà chúng ta đáng phải có. Việc đã được nói rằng một số người thay đổi khi họ nhìn thấy ánh sáng, nhưng hầu hết sự thay đổi chỉ khi họ cảm thấy hơi nóng! Đức Chúa Trời đôi khi sẽ khiến cho chúng ta thấy khó chịu cực kỳ để chúng ta có thể chọn lấy tiến trình gian khổ của sự thay đổi rồi trở thành hạng người tốt hơn.

Sách Châm ngôn trình bày theo cách này: “Những thương tích và dấu vít làm cho sạch điều ác, và roi vọt thấm vào nơi kín đáo của lòng”. Khi chúng ta nếm trải một tình huống khó khăn, nó có thể góp phần như một thanh tẩy và nhiều cách thức vây phủ lấy hòng làm hại chúng ta. Giống như chim phượng hoàng trong câu chuyện, khi mọi thứ khiến chúng ta lui đi trong cuộc sống được cất ra khỏi đời sống chúng ta, chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ hơn với một đời mới.

Lần tới, bạn cảm thấy cuộc sống đang đem đến cho bạn một vài cú đánh thật nhọc nhằn, hãy nhớ rằng những cú đấm khó chịu kia báo hiệu cho chúng ta phải thay đổi. Rồi khi chúng ta thay đổi, toàn bộ cuộc sống của chúng ta có thể đổi ra tốt hơn. Hãy tự hỏi mình chúng ta có thể tỏ ra cách xử sự như thế nào và những thói tật nào chúng ta cần phải nhổ bỏ khỏi cuộc sống của mình. Không giống như loài chim muông và thú vật, chúng ta có thể chọn đưa ta những thay đổi khó khăn để cuối cùng sẽ nâng cao đời sống của chúng ta.



Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

HÃY LẤY ÂN TỨ CỦA CON MÀ TÔN VINH ĐỨC CHÚA TRỜI


Hãy Lấy Ân Tứ Của Con Mà Tôn Vinh Đức Chúa Trời
“Hãy lấy tài vật và huê lợi đầu mùa của con, mà tôn vinh Đức Giê-hô-va” — Châm ngôn 3:9

Trong Châm Ngôn chương 3 chúng ta đọc: “Hãy lấy tài vật và huê lợi đầu mùa của con. . . ". Ở giá trị bề mặt, câu Kinh Thánh dạy cho chúng ta biết thể thức tôn vinh Đức Chúa Trời là bằng cách góp phần vào các mục đích của Ngài. Chúng ta chứng tỏ mình kính trọng Đức Chúa Trời là dường nào do từ bỏ những thứ khác phục vụ chúng ta hầu nhắm tới những gì có thể phục vụ Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, bậc thánh hiền Do Thái dạy rằng có một cách khác để đọc câu Kinh Thánh nầy. Trong tiếng Hybálai, từ ngữ được sử dụng trong câu để biểu thị "tài vật và huê lợi đầu mùa của con"honecha. Tuy nhiên, bậc thánh hiền dạy: "Đừng đọc chữ ấy là honecha, mà là aschonecha", với những gì Ngài ban ơn cho bạn. Nói cách khác, chúng ta cần phải phục vụ Đức Chúa Trời với tài năng và sự giàu có mà Ngài đã đặt ở trong chúng ta.

Truyền khẫu Do Thái thuật lại một câu chuyện về vị rabi Do Thái sống ở thế kỷ thứ hai tên là Chiya, ông có giọng hát thật tuyệt vời. Lần kia, người bác đến nói với ông: "Chiya, con trai ta, con phải làm vinh hiển Đức Chúa Trời với ân tứ mà Ngài đã ban cho con", ám chỉ rằng không phải làm như vậy là sai lầm đâu. Chiya nghe theo lời khuyên của bác mình và sử dụng giọng hát của mình để truyền cảm hứng cho nhiều người khác trong sự thờ phượng. Ngược lại, có một người tên là Navot, cũng là người có một giọng hát rất hay. Ông thường đến thành Jerusalem dự các kỳ lễ và hát ngợi khen Đức Chúa Trời. Hàng ngàn kéo đến nghe Navot hát. Tuy nhiên, năm kia, Navot cảm thấy không muốn đi và hát nữa. Cuối năm đó, tai họa giáng xuống ông ta.

Những câu chuyện nầy ám chỉ rằng việc sử dụng tài năng của chúng ta cho các mục đích của Đức Chúa Trời không những là điều tốt lành đáng phải làm, mà còn là bắt buộc nữa. Nếu Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta một khả năng đặc biệt, sở dĩ như vậy là để chúng ta sẽ sử dụng đúng đắn ơn ấy.

Trong một câu chuyện khác, chúng ta tìm hiểu về một vị rabi Do Thái ở thế kỷ thứ hai, ông là một trong những nhà hiền triết nổi bật nhất trong thời của mình. Vị rabi này cũng đã được chúc phước cho với một giọng nói ấm êm một cách bất thường. Vì vậy, bất cứ khi nào Kinh Thánh được đọc lên trong hội chúng, vị rabi này sẽ chuyển ngữ sang tiếng Ảrập để các tín đồ sẽ hiểu rõ phần đọc tiếng Hêbơrơ. Việc nầy được coi là nhiệm vụ của người phụ tá, thấp kém hơn danh phận một rabi Do Thái, nhưng ông đã làm việc ấy để tôn vinh Đức Chúa Trời với ân tứ mà Ngài đã chúc phước cho mình.

Đức Chúa Trời đã đặt để bên trong bạn những tài năng và sự giàu có nào? Có phải bạn dễ tiếp chuyện không? Có phải bạn có một giọng nói tuyệt vời không? Có lẽ bạn có kỹ năng tổ chức hay lãnh đạo độc đáo chăng!?! Mỗi người đều có một cái gì đó độc đáo và đặc biệt để góp phần cho Vương quốc của Đức Chúa Trời. Khám phá ra các tài năng do Đức Chúa Trời ban cho rồi sử dụng chúng cho các mục đích của Ngài là đặc quyền và bổn phận của chúng ta. Đóng góp tiền bạc cho các tổ chức từ thiện là tốt đấy, nhưng có lẽ cống hiến chính cái tôi của bạn còn tốt hơn thế rất nhiều đấy.



Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2015

KHÁ DÙNG ÂM NHẠC


Khá Dùng Âm Nhạc
“Khá dùng đàn cầm và giọng ca mà hát ngợi khen Đức Giê-hô-va! Hãy lấy còi và tiếng kèn mà reo mừng trước mặt Vua, tức là Đức Giê-hô-va!” — Thi thiên 98:5–6

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Thi thiên 98 vang lên giống như Thi thiên 96. Cả hai Thi thiên đều kêu gọi các dân trên thế giới cùng nhau cất tiếng khen ngợi Đức Chúa Trời trong sự vui mừng. Cả hai đều kêu gọi "một bài ca mới" được hát lên ngợi khen Đấng Tạo Hóa, và cả hai mô tả mọi tạo vật của Đức Chúa Trời sống trong sự hài hòa. Vậy, hai Thi thiên có  sự khác biệt như thế nào? Tác giả Thi thiên muốn thêm điều gì vào Thi thiên này mà ông chưa nhắc tới?

Câu trả lời, ấy là Thi thiên 96 được đặt trong Đền Thờ Thánh trong khi Thi thiên 98 nói với chúng ta bất cứ đâu chúng ta có thể sống được. Thi thiên 96 khuyên chúng ta "đem lễ vật mà vào trong hành lang Ngài" (96:8). Chúng ta được yêu cầu phải ca ngợi Đức Chúa Trời bằng cách đem các lễ vật đặc biệt đã được qui định trong kỷ nguyên của Đền Thờ. Nhưng Thi thiên 98 kêu gọi chúng ta phải ca ngợi Đức Chúa Trời bằng bất kỳ phương cách nào có thể, bất cứ đâu chúng ta đang sinh sống. Thi thiên 98 đề cập đến một loạt các công cụ - đàn cầm, kèn, sừng chiên đực, và thậm chí cả giọng nói của chúng ta nữa. Sứ điệp trong Thi thiên nầy, ấy là chúng ta luôn luôn tìm một cách thức để làm ra âm nhạc ngợi khen Chúa; chúng ta chỉ cần sử dụng bất cứ nhạc cụ nào sẵn có.

Hai Thi thiên cũng mô tả hai tình huống sống động khác nhau. Trong Thi thiên 96, chúng ta đang sống cuộc sống lý tưởng của mình, hoặc một phiên bản gần giống như thế. Chúng ta có thể ngợi khen Đức Chúa Trời và cảm nhận có một nhận thức biết ơn vây phủ lấy. Chúng ta sở hữu các phương tiện sẵn có góp phần vào các mục đích của Đức Chúa Trời. Chúng ta có nhiều tiền để chia sẻ với kẻ thiếu thốn, một sự dự dật thực phẩm để cho kẻ đói ăn, và đủ thì giờ và năng lực trong tay để tình nguyện cho bất cứ lý tưởng toàn cầu nào.

Giống như Đền Thờ Thánh từng tồn tại và sẽ được tái thiết lại trong thời kỳ Đấng Mêsi, cuộc sống hoàn hảo này là một ơn phước phi thường. Nhưng đạt tới nó cũng là điều rất khó. Đối với hầu hết chúng ta, đó là điều mà chúng ta đang phấn đấu để có được, nhưng không phải là thứ mà chúng ta đã nhận ra.

Vì vậy, Thi thiên 98 được hiến cho chúng ta như là một thông điệp đầy khích lệ: Bạn không cần phải ở trong Đền Thờ Thánh, bạn không cần phải sống với những điều kiện hoàn hảo, để ngợi khen Đức Chúa Trời và góp phần vào lý tưởng của Ngài. Bạn có thể dùng âm nhạc cho Đức Chúa Trời với bất cứ nhạc cụ nào bạn đang có trong tay. Bạn có vui không? Hãy làm cho mọi người vui vẻ với sự hài hước của bạn. Bạn có phải là họa sư đồ họa có tài chăng? Hãy chia sẻ tài năng của bạn với Hội thánh hoặc một tổ chức nào xứng đáng. Bạn có thể dạy Lời của Đức Chúa Trời không? Có phải bạn chia sẻ vài đô la với tình yêu thương không? Ai nấy đều có một số loại nhạc cụ để chơi, thậm chí nếu đấy chỉ là lỗ tai để lắng nghe, hoặc một cái ôm đầy an ủi.
Hãy tìm nhạc cụ của mình, hãy dùng nó cho thật hay, và hãy ngợi khen Đức Chúa Trời của bạn!