Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2015

NHƠN ĐỨC TIN MÀ BƯỚC TỚI


Nhơn Đức Tin Mà Bước Tới
“Như phụng hoàng phấp phới giỡn ổ mình, bay chung quanh con nhỏ mình, sè cánh ra xớt nó, và cõng nó trên chéo cánh mình thể nào”  Phục truyền luật lệ ký 32:11

Tôi không biết bước kế tiếp của bạn là gì trong cuộc sống, nhưng tôi biết rằng bạn phải sẵn sàng bước tới nếu bạn muốn tấn tới trong sự ăn ở của mình với Chúa. Đức Chúa Trời giúp chúng ta trong mọi nỗ lực chân thành của chúng ta, nhưng chúng ta phải bằng lòng đi bước thứ nhứt. Đức tin luôn vượt trội hơn sự tin tưởng. Đức tin đưa niềm tin vào hành động bằng cách đưa ra những quyết định, chấp nhận rủi ro, và làm theo những gì Đức Chúa Trời đã đặt vào lòng chúng ta.

Ý tưởng này được lồng vào phần đọc Ngũ Kinh tuần này khi Môise mô tả cách Đức Chúa Trời đưa dân sự Ngài ra khỏi Ai Cập. Trong Xuất Êdíptô ký 19:4, chúng ta đọc: "Các ngươi đã thấy điều ta làm cho người Ê-díp-tô, ta chở các ngươi trên cánh chim ưng làm sao, và dẫn các ngươi đến cùng ta thể nào". Đây là một hình ảnh thật đẹp đẽ nói tới cách Đức Chúa Trời yêu thương cưu mang dân sự Ngài như chim ưng đến nơi họ cần phải trú ngụ.

Trong phần đọc ấy, chúng ta thấy một bức tranh bằng lời tương tự: “Như phụng hoàng phấp phới giỡn ổ mình, bay chung quanh con nhỏ mình, sè cánh ra xớt nó, và cõng nó trên chéo cánh mình thể nào”. Ở đây, Môise đề cập đến cách thức Đức Chúa Trời đưa dân Israel qua sa mạc. Tuy nhiên, nhìn vào phần mô tả chi tiết trong câu nói này, bậc thánh hiền Do Thái dạy rằng Đức Chúa Trời trải đôi cánh của Ngài ra để con cái Israel có thể leo lên, nhưng điều đó đã buộc dân Israel phải thực hiện bước tới đầu tiên.

Nói cách khác, Đức Chúa Trời sẵn sàng cưu mang chúng và ở cùng chúng ta trong những cuộc theo đuổi thuộc linh đầy thử thách của chúng ta, nhưng chúng ta là những người cần phải thực hiện động thái ban đầu.
Hãy xem xét những điều sau đây: Theo truyền khẫu Do Thái, bốn phần năm dân Israel đã không rời xứ Ai Cập. Chỉ có một phần năm có đủ đức tin để bước theo Chúa ra khỏi xứ Ai Cập vào nơi vô định. Sau khi đền thờ đầu tiên bị phá huỷ, hoàng đế xứ Ba Tư là Đại đế Cyrus, tuyên bố rằng dân Do Thái có thể trở về xứ Israel –  thậm chí còn cung cấp sự tài trợ nữa – chỉ một số ít người Do Thái lưu vong đã trở về quê hương xứ sở của họ. Hầu hết người Do Thái đã chọn ở lại trong cuộc sống an nhàn mà họ đã xây dựng ở nước ngoài.

Hôm nay, một lần nữa, dân Do Thái có cơ hội để trở về xứ Israel – được chở trên đôi cánh của chim phượng hoàng trở về quê hương của họ thông qua phép lạ bay của thời hiện đại nầy. Và lần đầu tiên trong lịch sử, hầu hết người Do Thái đã chọn làm như vậy. Đại đa số người Do Thái đang định cư trong xứ Israel ngày nay. Tôi gọi điều đó là tiến bộ.

Quí bạn ơi, dù bước kế tiếp có là gì đi nữa, tôi hy vọng rằng bạn sẽ thực hiện bước ấy. Bất luận sự việc dường như khó chịu hay đáng lo ngại cở nào đi nữa, hãy biết rằng khi bạn bước tới nhơn đức tin, bạn đang bước vào trong sự bảo hộ của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời sẽ cưu mang chúng ta rồi đưa chúng ta đến nơi mà chúng ta cần phải trú ngụ.


Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

CUỘC SỐNG LÀ MỘT BÀI CA


Cuộc Sống Là Một Bài Ca
“Khi Đức Giê-hô-va đã giải cứu Đa-vít khỏi tay các thù nghịch và khỏi tay Sau-lơ, thì người hát các lời nầy mà ngợi khen Đức Giê-hô-va — II Samuên 22:1

Có một dàn nhạc kỳ lạ ở Cateura, xứ Paraguay, một thị trấn được xây dựng chủ yếu trên một bãi rác. Ở vị trí bất đắc dĩ này mà âm nhạc nảy mầm, một vị giáo viên đã có một ý tưởng lo cung ứng những bài học âm nhạc cho trẻ em để giữ chúng tránh xa ma túy và những khó khăn khác đã hành hại khu vực ấy. Vấn đề, ấy là khi chương trình khởi sự, chỉ có năm cây violin và 50 học viên.

Tính sáng tạo bị chạm đến, và một gia đình đã kiếm sống từ chỗ sống chung với rác và chế biến những thứ có thể sử dụng để bán chúng lấy tiền, họ quyết định tạo ra các thứ nhạc cụ từ rác thải. Và việc đã bắt đầu. Violon, sáo, các nhạc cụ chuyên về bass – và mọi thứ khác mà bạn sẽ cần đến cho một dàn nhạc đầy đủ -- được tạo ra từ rác, và kết quả giờ đây là chủ đề của một bộ phim tài liệu rất cảm động.

Khi tôi nghĩ đến âm nhạc tỏa ra từ những thứ nhạc cụ tái chế ấy, tôi nghĩ rằng họ nắm bắt được tầm quan trọng của thứ âm nhạc hay nhất. Âm nhạc bắt lấy những cảm xúc vui tươi nhất và tình cảm đen tối nhất của chúng ta, những nốt nhạc thăng trầm, rồi chuyển chúng thành một thứ thật kỳ diệu. Điều đó chuyển rác thành vẻ đẹp và cung ứng hình dạng dường như đã mất đi dáng dấp của nó.

Phần đọc Ngũ Kinh tuần này bao gồm bài ca của Môise. Bài ca nầy được hát lên vào ngày cuối cùng của cuộc đời ông, báo trước những thời kỳ đen tối mà con cái Israel sẽ nếm trải và cuối cùng ơn giải cứu cũng sẽ đến nữa. Bài ca nhắc tới những sai phạm của chính Môise và cái chết sắp đến của ông. Nó kết hợp cả tốt và xấu, cung ứng cho nó dáng dấp và hình thức, vẻ đẹp và chiều sâu.

Tương tự vậy, trong phần Kinh thánh của chúng ta, chúng ta đọc Bài Ca Ngợi Khen của David. Cũng được sáng tác nhắm vào phần cuối cuộc đời ông, bài ca nầy phản ảnh những khó khăn trong cuộc đời của David và cũng nhen lại ơn giải cứu của Đức Chúa Trời. Trên một bình diện rộng lớn hơn, bài ca của David đã nhắc tới cuộc lưu đày dài hạn của người Do Thái, mà còn là sự báo trước về việc xảy đến của kỷ nguyên Đấng Mêsi. Giống như Môise, David gói ghém hết thảy lại để tạo ra một bài ca tổng hợp.

Mỗi một cuộc đời của chúng ta là một bài ca rất là hay. Có tốt có xấu, có nốt thăng nốt trầm. Đôi khi cuộc sống của chúng ta thậm chí có vẻ giống như một đống rác lớn vậy. Nhưng giống như hai bài đọc của chúng ta cho thấy, đó là chi tiết của một bản giao hưởng vinh hiển mà khi ghép lại với nhau rồi có được dáng dấp nó sẽ dẫn đến một âm thanh của cái đẹp - âm thanh nói tới cuộc sống của chúng ta.

Hôm nay, tôi muốn khích lệ hết thảy chúng ta nên thưởng thức bài ca nói tới đời sống của chúng ta. Ngay cả khi mọi thứ dường như không suông sẻ và mọi thứ hài hòa hết thảy dường như bị mất đi, hãy biết rằng trong chương trình lớn lao hơn của muôn vật, chính mọi chi tiết trong câu chuyện của cá nhân chúng ta, là bài ca của cá nhân chúng ta.



Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

ĐỪNG QUÊN TA


Đừng Quên Ta
“Ngươi không kể đến Hòn Đá sanh mình. Và quên Đức Chúa Trời đã tạo mình”  — Phục truyền luật lệ ký 32:18

Có một câu chuyện vui nói tới một cặp vợ chồng đang đứng chờ tại sân bay đợi kiểm tra hành lý. Người chồng nói với vợ: "Anh cũng muốn mình đem cây đàn piano nữa!" "Piano hả?" Vợ kêu lên. "Chúng ta đã có 16 mẫu hành lý rồi!" Người chồng đáp: "Anh biết. Nhưng vé máy bay để trong chiếc đàn piano ấy!"

Có khi bỏ quên những thứ có thể trở thành sự phiền toái, kỳ thực, Đức Chúa Trời cung ứng cho chúng ta khả năng quên” giống như một ân tứ vậy. Bậc thánh hiền Do Thái dạy rằng nếu chúng ta nhớ hết những thứ xấu xa đã xảy đến cho chúng ta, mỗi lần chúng ta phạm sai lầm, thì mọi sự kiện gây tổn thương khác trong cuộc sống của chúng ta sẽ lấn lướt rất lớn đối với cuộc sống hạnh phúc và lành mạnh trong hiện tại.

Nhưng trong phần đọc Ngũ Kinh tuần nầy, Môise đã tiên báo thể nào dân Israel sẽ được thịnh vượng trong xứ Israel và khi ấy quên phứt Đức Chúa Trời, là Đấng trước hết đã làm mọi sự ra suông sẻ cho họ. Họ sẽ quên Đức Chúa Trời, là Đấng giải phóng họ ra khỏi ách nô lệ của xứ Ai Cập. Họ sẽ quên Đức Giêhôva, Ngài đã đánh trận để họ có thể đến sống trong vùng đất Israel. Họ sẽ quên Đấng Tạo Hoá của họ và là Đấng dựng nên họ. Như chúng ta đã đọc: "Và quên Đức Chúa Trời đã tạo mình".

Các rabi Do Thái giải thích lực hấp dẫn của tội lỗi nầy bằng câu chuyện sau đây: Lần kia, có một người luôn sống trong cảnh nợ nần. Người bạn của ông ta đến giúp lời khuyên hãy làm bộ khùng điên mỗi khi một chủ nợ đến gần hầu cho họ nghĩ rằng ông đã bị điên và thôi không đòi nữa. Thế rồi một ngày kia, chính người bạn đã đưa ra lời khuyên này đến đòi tiền mà ông đã cho người ấy mượn. Ngay lập tức, người nầy bắt đầu hành động như một người điên. Người bạn, là kẻ biết quá rõ mọi chuyện rồi, ông ta kêu lên trong sự tức giận: "Ông không thể sử dụng chiến thuật đó đối với tôi! Tôi là người trước tiên đã bày điều đó cho ông mà!"

Cũng một thể ấy, Đức Chúa Trời đã cho chúng ta khả năng quên cho chúng ta để giúp đỡ chúng ta qua cuộc sống. Khi chúng ta sử dụng khả năng đó để quên Đức Chúa Trời, chúng ta đang sử dụng ân tứ mà Ngài đã ban cho đó rồi sử dụng nó nghịch lại Ngài! Thực vậy, Đức Chúa Trời là một điều trong cuộc sống mà chúng ta không bao giờ nên quên.

Bất luận mọi việc diễn tiến ra sao trong cuộc sống của bạn ngày hôm nay, hãy dành ra một chút thời gian mà nhớ rằng mọi sự đều đến từ Đức Chúa Trời và hết thảy đều là tốt nhứt. Trong lúc suông sẻ hay tồi tệ, Đức Chúa Trời là ân tứ cao cả nhất chúng ta đang có. Chúng ta không dám quên ân tứ ấy - hoặc Ngài!