Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

MỞ LÒNG


 Mở Lòng
Hãy mở rộng nơi trại ngươi, giương màn chỗ ngươi ở. Chớ để chật hẹp; hãy giăng dây cho dài, đóng nọc cho chắc! — Êsai 54:2

Phần đọc Kinh thánh tuần nầy là phần đọc về sự thoải mái thứ năm trong "Bảy Thoải Mái" bắc nhịp cầu giữa ngày Tisha B'Av, là ngày buồn thảm nhất trong năm của người Do Thái, là một trong Những Ngày Thánh Khiết Nhất. Khi chúng ta chuẩn bị cho thời điểm đầy cảm hứng và chuyển đổi nầy, chúng ta rơi vào tình trạng phải xét mình cẩn thận. Câu Kinh thánh đọc như sau: Hãy mở rộng nơi trại ngươi, giương màn chỗ ngươi ở. Chớ để chật hẹp; hãy giăng dây cho dài, đóng nọc cho chắc!

Ở bề mặt, tiên tri Êsai đã nói với thành Jerusalem. Sứ điệp của ông, ấy là kỳ lưu đày đã đi đến mức cuối, con cái của Jerusalem sẽ trở về quê hương, và thành ấy cần phải sửa soạn và lập chỗ ở cho họ. Tuy nhiên, một chỗ khác được các rabi đề nghị đọc, ấy là câu Kinh thánh đang phán cùng chúng ta.

Trong thời gian tự suy gẫm nầy, giống như thể nếu vị tiên tri đang nói với hết thảy chúng ta và khích lệ chúng ta hãy "mở rộng!" Chúng ta cần phải sử dụng thời gian này để tấn tới, mở rộng và trở nên to lớn và rộng lớn hơn bao giờ hết. Một sự hiểu biết khác về câu nầy, ấy là vị tiên tri đang khích lệ chúng ta mở rộng nhà cửa, mở rộng tâm trí, và làm cho sợi dây tâm hồn của chúng ta được dài ra. Việc lớn lao nhất mà chúng ta có thể làm để trở thành hạng người tốt hơn là mở rộng sự tử tế đối với tha nhân.

Nhà cửa của chúng ta cần phải rộng mở hơn, bày ra sự mến khách và là nơi của sự trưởng dưỡng – cả thuộc thể lẫn thuộc linh - cho tha nhân. Lý trí của chúng ta cần phải mở rộng để chúng ta không những thu hút hạng người giống như chúng ta, nhưng chúng ta có đủ chỗ cho những người suy nghĩ khác hơn chúng ta suy nghĩ. Chúng ta cần có khả năng nhận định quan điểm của người khác, trở nên hạng người  khoan dung, cảm thông, và sự hiểu biết hơn. Sau cùng, chúng ta cần phải phát triển tấm lòng của mình sao cho rộng thoáng hơn và chìa bàn tay của mình ra thường xuyên hơn. Chúng ta cần phải trau dồi tình yêu thương dành cho nhân loại, thứ tình cảm ấy thúc đẩy chúng ta hướng tới việc bố thí và quan tâm nhiều hơn, ngay cả đối với những người chúng ta không quen biết về mặt cá nhân.

Cần phải nói như thế tại thành Jerusalem cách đây nhiều năm, khi mọi người ngồi xuống để dự một bữa ăn, họ sẽ treo một tấm khăn trải bàn ở bên ngoài ngôi nhà của mình. Đó là một dấu hiệu cho mọi người thấy rằng một bữa ăn đang diễn ra ở trong nhà và bất kỳ ai cũng đều được tiếp đón vào bên trong và dự phần thức ăn của gia đình. Hãy hình dung xem, nếu cả thành phố sẽ nhìn thấy cách làm nầy hôm nay! Hãy tưởng tượng xem, nếu cả thế giới sẽ mở cửa nhà họ tiếp đón bạn theo cách này!

Khi chúng ta đang chuyển vào thời điểm thánh khiết nhất trong năm, phần đọc Kinh thánh nầy phát ra sứ điệp lớn tiếng và rõ ràng phương thức sống một đời sống thánh khiết, gắn bó với Đức Chúa Trời, và để gắn bó với con cái của Ngài. Nếu chúng ta muốn phát triển tối đa tiềm năng trọn vẹn nhất của mình, chúng ta cần phải bắt đầu bằng cách mở rộng nhà cửa, tâm trí, và tấm lòng của chúng ta.


Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

CÓ TINH THẦN BIẾT ƠN


Có Tinh Thần Biết Ơn
“Dân Am-môn và dân Mô-áp sẽ không được phép vào hội Đức Giê-hô-va, dầu đến đời thứ mười cũng chẳng hề bao giờ vào được; bởi vì khi các ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, chúng nó không đem bánh và nước ra rước các ngươi trên đường, và bởi vì chúng nó có mướn Ba-la-am, con trai Bê-ô, ở Phê-thô-rơ tại Mê-sô-bô-ta-mi, đi đến rủa sả ngươi” — Phục truyền luật lệ ký 23:3–4

Tôi vô cùng xúc động bởi tin tức thuật lại câu chuyện gần đây về một người mẹ tên Kellie Haddock, là người tiếp tục một sứ mệnh xác định và cảm ơn các nhân viên y tế đã cứu mạng con trai của bà 10 năm trước đây. Vào cái ngày định mệnh đó, Kellie, đứa con sơ sinh ba tuần tuổi của bà là Eli, và chồng bà là AJ bị tai nạn xe hơi, AJ chết ngay khi ấy và làm bị thương nặng nhiều người khác. Phần chẫn đoán cho đứa trẻ sơ sinh không để lại chút hy vọng gì cả, nhưng nhóm nhân viên y tế  quyết định không chịu thua.

Mười năm sau, Eli Haddock vẫn sống và mạnh giỏi, và mẹ của anh muốn cảm ơn những người đã làm cho việc ấy ra khả thi. Được trang bị với một đội quay phim, bà bắt tay vào việc. Với tấm lòng thật cảm kích, đôi mắt một y tá đẫm lệ khi cô giải thích: "Tôi chưa hề được cảm ơn trước đây".

Đấy là sức mạnh của câu nói: "Cảm ơn".

Trong phần đọc Ngũ Kinh tuần này, chúng ta đọc mạng lịnh cho rằng nữ giới Israel bị cấm kết hôn với những người xuất thân từ hai xứ Am-môn và Mô-áp: “bởi vì khi các ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, chúng nó không đem bánh và nước ra rước các ngươi trên đường, và. . .".

Trong Dân số ký 21, dân Do thái đã xin phép để đi qua vùng đất của dân Am-môn và Mô-áp, họ nói rằng: "Xin cho phép chúng tôi đi ngang qua xứ vua, chúng tôi sẽ không xây vào đồng ruộng, hay là vào vườn nho, và chúng tôi cũng sẽ không uống nước các giếng, cứ đi đường cái của vua cho đến chừng nào qua khỏi bờ cõi vua" (Dân số ký 21:22). Tuy nhiên, không những hai xứ nầy không cho phép con cái Israel đi ngang qua, họ còn lăm le chiến tranh đối với dân Israel nữa. Thiệt là kỳ lạ, Đức Chúa Trời đã xoá các xứ nầy đi bởi vì họ đã không mang thức ăn và nước uống cho dân Do thái. Chắc chắn những gì họ đã làm còn tồi tệ hơn nữa!

Bằng việc nhấn mạnh sự thất bại của dân Am-môn và Mô-áp không tỏ ra sự hiếu khách đối với dân Do Thái, Kinh Thánh dạy chúng ta một bài học về tầm quan trọng của thái độ biết ơn. Hãy nhớ rằng, dân Am-môn và Mô-áp là con cháu của Lót. Cuộc sống của Lót đã được cứu hai lần bởi Ápraham, là chú ruột của ông. Ở đây, dòng dõi của Ápraham sắp đi ngang qua đất của họ, và họ đã không bày tỏ thái độ biết ơn đối với vai trò của Ápraham trong sự sống còn của họ.

Lòng biết ơn là sự bảo vệ lớn lao nhất chống lại sự thù địch. Nếu dân sự của xứ Am-môn và Mô-áp đã có tinh thần biết ơn, sẽ chẳng có chiến tranh đâu (là điều khiến họ kết thúc trong hư mất). Sự họ thiếu lòng biết ơn đã dẫn đến hành vi tồi tệ hơn, và cuối cùng là sự sụp đổ của họ.

Tương tự như vậy, chúng ta cần phải trưởng dưỡng một tinh thần biết ơn trong chính đời sống của chúng ta để duy trì các mối quan hệ hòa bình và có ý nghĩa. Khi chúng ta tập trung vào điều lành mà nhiều người khác đã làm cho chúng ta, chúng ta rất ít khả năng rơi vào một cuộc xung đột với họ và có nhiều khả năng vui hưởng với người ta trong cuộc sống của mình.

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2015

TRỞ THÀNH KIỆT TÁC CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI



Trở Thành Kiệt Tác Của Đức Chúa Trời
“Chúa ôi! trong vòng các thần không có ai giống như Chúa; Cũng chẳng có công việc gì giống như công việc Chúa”  — Thi thiên 86:8

Bất cứ khi nào bạn nhìn xem một tác phẩm nghệ thuật xuất sắc hoặc đọc một cuốn sách thiệt là hay, chắc chắn điều đó sẽ làm cho bạn nghĩ đến tác giả của những kiệt tác đó. Gần như là bạn giữ lấy các cá nhân ấy ở phần đánh giá cao độ. Không một điều gì nói lớn tiếng thể ấy về nhân vật có tính sáng tạo cho bằng tạo vật của mình [nam hay nữ].

Và cũng một thể ấy với Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời rất đáng kính sợ, không phải ai cũng đạt đến sự nhìn biết đó. Chúng ta, là những kiệt tác vĩ đại nhất của Đức Chúa Trời, có thể nói lớn tiếng về Đấng Tạo Hóa của mình cho những ai chưa nhìn biết Ngài.

Trong Thi thiên 86 chúng ta đọc: “Chúa ôi! trong vòng các thần không có ai giống như Chúa; Cũng chẳng có công việc gì giống như công việc Chúa”. Câu này khẳng định rằng không có thần nào giống như Đức Chúa Trời của chúng ta. Ngoài ra, vế thứ hai của câu Kinh thánh trên tuyên bố rằng "công việc" của Đức Chúa Trời là công việc vĩ đại nhất. Bậc thánh hiền Do Thái giải thích rằng công việc vĩ đại nhất của Đức Chúa Trời, hay chính xác hơn, sự sáng tạo vĩ đại nhất của Đức Chúa Trời, là con người.

Đức Chúa Trời lấy một thứ vật liệu thuần khiết được rút ra tự nhiên trong đất và riêng tư, rồi hơ bằng một ngọn lửa thiêng để nó có sự khao khát muốn quay về với cội nguồn của nó. Với sự can thiệp liên tục của Đức Chúa Trời mà phương diện thuộc linh này vẫn được gắn sát với phần thân thể vật lý - và kết quả thật là tuyệt vời.

Gần đây tôi có đọc về một thiếu nữ 21 tuổi tên là Morgan, là người đã ra khỏi bãi đậu xe thì cô phác hiện người kia ngồi trên chiếc xe lăn đang vật vã đưa chiếc xe tới trước cửa của một tiệm kia. Cô cũng để ý thấy ông ta thiếu mất một chân vì đã tham gia chiến đấu cho vấn đề của nhà cầm quyền. Cô phân biệt chính xác người này là một cựu chiến binh. Mặc dù cô có rất nhiều việc để làm, Morgan đã ra khỏi xe mình. Cô tiếp cận người nầy, ông ta đã miễn cưỡng để cho cô đẩy ông ta vào trong cửa hàng.

Sau khi nói chuyện qua loa và tử tế, người kia cho biết ông ta vừa mất đi người vợ của mình. Morgan khăng khăng đòi mua các thứ cho người nầy, nhiều hơn bốn khoản trong danh mục của ông ta. Cô cũng đặt một chiếc taxi và đưa cho ông ta số tiền mặt mà cô đã có, với lòng biết ơn ông ta vì sự hy sinh của ông ta cho tự do của cô. Đến giờ Morgan phải đi, người kia đẫm nước mắt, song linh hồn ông ta rất vui mừng.

Morgan là một tấm gương về kiệt tác mà Đức Chúa Trời đã dự trù khi Ngài dựng nên chúng ta. Hết thảy chúng ta đều có thể phục vụ trong vai trò những tạo vật xinh đẹp của Đấng Tạo Hóa chúng ta, đem lại sự vinh hiển cho danh Ngài. Mỗi khi chúng ta mở rộng lòng tử tế đối với khách lạ hoặc giúp đỡ người khác, chúng ta biểu lộ vẻ đẹp của một linh hồn thiêng liêng trong một cơ thể vật lý.

Tuần này, chúng ta hãy tích cực tìm cách mang lại sự vinh hiển cho danh của Đức Chúa Trời. Chúng ta hãy trở thành tấm gương tuyệt đẹp về sự sáng tạo của Ngài hầu cho nhiều người khác có thể đạt tới chỗ nhận biết Ngài là Đấng Tạo Hóa và là Đấng Nâng Đỡ vĩ đại như Ngài vốn có.

.