Thứ Hai, 20 tháng 7, 2015

ĐỪNG BẮT THEO ĐƯỜNG RIÊNG MÌNH


Đừng Bắt Theo Đường Riêng Mình
“Từ Hô-rếp tới Ca-đe-Ba-nê-a, bởi đường núi Sê-i-rơ, đi mười một ngày đường” — Phục truyền luật lệ ký 1:2

Một bạn đồng sự của tôi từng nhận xét rằng câu thứ hai trong sách Phục truyền luật lệ ký là câu đáng buồn nhất trong cả Ngũ Kinh. Câu Kinh thánh cho chúng ta biết: “Từ Hô-rếp tới Ca-đe-Ba-nê-a, bởi đường núi Sê-i-rơ, đi mười một ngày đường” . Trong chỗ thứ nhứt, phần thông tin nầy làm gì ở đây và điều chi khiến cho câu nầy đáng buồn như thế?

Chúng ta hãy bắt đầu với một cái nhìn ngắn ngủi theo dòng thời sự các biến cố từ khi dân Do thái rời khỏi Aicập cho đến giờ phút nầy, 40 năm sau, khi họ sắp sửa bước vào Đất Hứa.

Chỉ mới 7 tuần lễ sau khi dân Do thái đã rời khỏi xứ Aicập, họ đang đứng nơi chân Núi Sinai, đang kinh nghiệm sự khải thị của Đức Chúa Trời và việc ban bố Ngũ Kinh. Nhưng như hết thảy chúng ta đều biết, có những việc không suông sẻ cho lắm.

Môise đã lên trên núi Sinai ngót 40 ngày, rồi trở xuống với Mười Điều Răn trong tay chỉ để chứng kiến dân sự đang thờ lạy con bò con bằng vàng. Môise đã đập bể hai tấm bảng đá, rồi phải tốn 80 ngày khác để Môise kiếm được ơn tha thứ cho dân sự và nhận lãnh tấm bảng đá thứ nhì. Mọi sự trong mọi sự, đây là sự trễ nãi hai tháng rưỡi trong cuộc hành trình, nhưng rồi mọi sự đâu vào đấy như cũ.

Dân Do thái đã tốn sáu tháng lo xây đền tạm và học biết phải phục vụ Đức Chúa Trời và thờ lạy Ngài như thế nào!?! Một thời gian ngắn sau đó, dân sự bắt đầu chuyến hành trình của họ hướng tới Đất Hứa. Tuy nhiên, chỉ ba ngày sau đó, họ bắt đầu than phiền về việc thiếu thịt và trì trệ ở chỗ đó trong 30 ngày khi Đức Chúa Trời mưa chim cút xuống cho họ. Kế đó, Miriam đã nói nghịch cùng Môise, việc nầy khiến cho họ phải trầy trật trong bảy ngày nữa. Ở điểm nầy, dân Do thái đã tiếp tục đi thêm mấy ngày nữa, có khi họ đã tới xứ Canaan. Không may, khi 10 thám tử đã đem về bản tường trình tiêu cực nói về xứ ấy và dân sự đã phạm tội bằng cách nài xin trở về lại xứ Aicập. Kết quả, dân sự phải đợi thêm những 38 năm ròng rã.

Dân sự mà Môise nói tới ở phần đầu sách Phục truyền luật lệ ký toàn bộ là một thế hệ. Những người nam nào rời khỏi Aicập, hết thảy đều ngã chết trong đồng vắng theo câu chuyện tội lỗi của các thám tử. Câu Kinh thánh gốc dạy cho chúng ta biết rằng chuyến hành trình 11 ngày đến xứ Canaan đã tốn mất 38 năm và kết quả trong chỗ mất đi nhiều sinh mạng. Tại sao chứ?

Thê thảm dường bao!


Quí bạn ơi, câu nói thê thảm nầy trong Kinh thánh có thể được đổi thành câu nói mang tính dạy dỗ nhiều nhất trong chính đời sống của chúng ta. Chúng ta nhận lãnh bao nhiêu trong đường riêng của mình vì chúng ta thiếu tin cậy nơi Đức Chúa Trời? Chúng ta bỏ sót thật nhiều thứ trong cuộc sống vì chúng ta bị bẫy trong lo lắng và than vãn? Chúng ta đừng phí thêm phút nào nữa mà chi. Hãy tin cậy Đức Chúa Trời, hãy nắm chặt lấy đức tin của bạn, rồi thay sự biết ơn thế vào chỗ của than phiền. Đấy là con đường ngắn nhất dẫn tới số phận cao trọng của chính chúng ta.

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2015

HÃY KHẢ QUAN HƠN, ĐỪNG CAY ĐẮNG




Hãy Khả Quan Hơn, Đừng Cay Đắng
“Kế đến đất Ma-ra, nhưng vì nước tại đó đắng, uống chẳng được, nên chi chỗ nầy gọi là Ma-ra” — Xuất Êdíptô ký 15:23

Có phải bạn từng để ý thấy một số người mạnh mẽ, hạnh phúc nhất mà bạn quen biết, họ đã nếm trải một số thách thức đầy trăn trở nhất trong cuộc sống không? Đồng thời, một số người đáng buồn nhất là hạng người đã dẫn đầu một lối sống nhàn hạ thoải mái. Sở dĩ như thế là vì cuộc sống không phải là những gì xảy ra cho chúng ta. Ấy chẳng phải là những gì chúng ta đã làm hoặc điều chi đã được làm ra cho chúng ta; mà là chỗ chúng ta là ai khi mọi sự đã được nói đến và đã được làm ra.

Trong phần đọc Kinh thánh tuần nầy, chúng ta đọc thấy bối cảnh cao trào khi dân Do thái đi ngang qua biển đã chia ra làm hai trong khi biển dồn lại ở sau lưng họ phủ lấy toàn bộ quân đội Aicập. Chúng ta đọc Bài Ca Đắc Thắng Trên Biển và học biết thể nào Miriam đã lãnh đạo phụ nữ trong việc nhảy múa và ca hát. Đúng là khoảnh khắc đầy ngập sự mừng vui! Đúng là giây phút khó tin trong lịch sử!

Nhưng có phải bạn biết rõ điều chi đã xảy ra kế đó không?

Ngay sau các phép lạ, ca hát và nhảy múa, họ đã vào trong sa mạc – và cuộc sống không còn vui vẻ nữa. Trong ba ngày, chẳng có miếng nước nào hết và dân sự đã cực kỳ khát. Thế rồi: “họ đến đất Mara, nhưng vì nước đó đắng, uống chẳng được”. Bậc thánh hiền người Do thái bình luận rằng ấy chẳng phải nước bị đắng đâu, mà chính dân sự mới là cay đắng. Rồi vì họ cắn đắng, họ đã kinh nghiệm nước thật là đắng đó.

Làm sao số dân nầy lại cay đắng như thế chứ? Họ mới vừa nhìn thấy các phép lạ sờ sờ kia mà! Nhưng ba ngày đường khó khăn kia – trên các gót chân của tình trạng nô lệ – và họ mau bị cắn đắng về tình trạng của họ.

Điều nầy nhắc cho tôi nhớ tới Naômi, từ sách Rutơ. Naômi là một phụ nữ giàu có và nổi tiếng. Nhưng sau khi trở về từ xứ Mô-áp, chồng con, tài vật đều mất hết, bà nói với những người nữ: “Chớ gọi tôi là Na-ô-mi, hãy gọi là Ma-ra, vì Đấng Toàn năng đã đãi tôi cách cay đắng lắm (Rutơ 1:20). Naômi có nghĩa là “vui vẻ”Mara có nghĩa là “cay đắng”. Naômi có thể đỗ thừa cho ai sau mọi sự mà bà đã nếm trải? Nhưng tôi ao ước chúng ta có thể thì thầm vào tai của bà thể nào câu chuyện đã kết thúc – thể nào bà đã trở thành bà cố của Vua David! Có thể khi ấy bà đã không chọn trở thành Mara đâu.

Bạn biết đấy, tên Miriam cũng xuất phát từ chữ mara. Tên ấy phù hợp với Miriam, là người đã ra đời vào thời điểm nô lệ nghiệt ngã. Quả thực cuộc sống của bà rất là cay đắng. Song Miriam đã chọn trở thành mora, có nghĩa là “giáo sư” theo tiếng Hybálai. Miriam không để cho các hoàn cảnh của cuộc sống khiến cho bà phải cay đắng; bà đã trở nên một cấp lãnh đạo và là hướng dẫn viên tốt hơn cho dân tộc của mình.


Quí bạn ơi, giống như dân Do thái, chúng ta cũng đã nhìn thấy Đức Chúa Trời làm ra nhiều việc lạ lùng trong đời sống của chúng ta. Thực vậy, hết thảy chúng ta đều kinh nghiệm những thời khắc đầy đau khổ và thách thức dọc theo linh trình. Nhưng đừng bao giờ để cho bất cứ việc gì khiến cho bạn phải cay đắng. Thay vì thế, hãy cứ vui vẻ luôn – hoặc tốt hơn, hãy tiếp thu từ các kinh nghiệm của bạn rồi trở thành một người khả quan hơn.

HÃY BƯỚC TỚI VÌ ĐỨC CHÚA TRỜI


Hãy Bước Tới Vì Đức Chúa Trời
“Hãy đoán xét kẻ khốn cùng và người mồ côi; Hãy xử công bình cho người buồn rầu và kẻ túng ngặt. Khá cứu vớt kẻ khốn cùng và người thiếu thốn, giải họ khỏi tay kẻ ác”  — Thi thiên 82:3-4

Thi thiên 82 đưa ra sự phẫn nộ nơi các quan xét hay những quan chức nào không làm công việc của họ cách xứng đáng. Như lịch sử đã thường chỉ ra, các quan xét có thể bị hối lộ, và những quan chức có thể bị đồi bại. Là một phần công kích của tác giả Thi thiên nghịch lại sự bất công đó, ông nói: “Hãy đoán xét kẻ khốn cùng và người mồ côi; Hãy xử công bình cho người buồn rầu và kẻ túng ngặt. Khá cứu vớt kẻ khốn cùng và người thiếu thốn, giải họ khỏi tay kẻ ác”. Cảm tạ Chúa, ngày nay, có nhiều quan chức thực thi công việc của họ với tinh thần nầy một cách chính xác. Tuy nhiên, thực tế cho thấy rằng có nhiều quan chức khác đã không làm được như thế.

Tuy nhiên, tôi nghĩ có cách hiểu khác cho câu nầy. Trong khi ý nghĩa đơn sơ cho thấy rằng tác giả Thi thiên đang nhắm tới các quan xét, những quan chức, và tương tự, tôi nghĩ rằng tình cảm của tác giả Thi thiên có thể là đang nhắm đến chúng ta. Tôi tin rằng khi những ai đang ngồi ở chỗ địa vị cao mà không thực thi công việc của họ, thì việc ấy trở thành công việc của chúng ta.

Như bậc thánh hiền người Do thái đã dạy cách đây hàng ngàn năm: “ở một chỗ mà tại đó chẳng có một người nào phấn đấu để trở thành bậc trượng phu”. Câu nầy có ý nói rằng khi chẳng có ai khác chịu bước tới để nhận cúp, và đặc biệt khi những người ngồi ở chỗ có quyền lực không làm tròn vai trò của họ, chúng ta sẽ bước tới nắm lấy trách nhiệm nào tốt nhứt khi chúng ta có thể.

Tôi rất xúc động bởi câu chuyện tin tức mới đây nói về một cặp vợ chồng, là Debbie và Chico Jimenez, họ đã về hưu không còn làm công tác quản lý hầu cho họ có nhiều thời gian để giúp đỡ cho kẻ kém may mắn hơn. Họ khởi sự một chức vụ giúp đỡ cho kẻ bị đói kém. Tuy nhiên, sau nhiều năm phục vụ vô số các bữa ăn cho những cá nhân trong tình trạng thiếu đói và vô gia cư, các quan chức cảnh sát báo cho 2 vợ chồng nầy biết rằng tình trạng hoạt động của họ nằm trong sự vi phạm các quy định của thành phố. Như Debbie đã nói: “Chúng tôi được dành cho 10 ngày, một là nộp tiền phạt hoặc cho họ biết chúng tôi sẽ ra tòa. Chúng tôi sẽ ra tòa. Cảnh sát không thích như thế. Nhưng làm sao chúng tôi xây lưng lại với kẻ đói kém cho được chứ? Chúng tôi không thể”.

Tôi không biết mình sẽ làm gì trong tình huống ấy, hay bất kỳ ai trong chúng ta sẽ làm gì!?! Nhưng tôi biết rõ ràng nếu mấy người nầy có thể nếm trải nhiều khó khăn như vậy khi chăm sóc cho người khốn cùng, trong lúc chẳng có ai khác sẽ lo, như vậy việc nhỏ nhất chúng ta có thể làm là bước tới rồi thực hiện phần của mình khi đối mặt với bất kỳ một sự khó khăn nào xảy đến.

Làm ơn đi, chúng ta hãy đọc lời lẽ của Thi thiên 82, các câu 3 và 4, một lần nữa. Hãy đọc lớn tiếng lên, và chấp nhận chúng như là sứ mệnh của cá nhân chúng ta. Khi thế gian bất chấp nỗi khổ của kẻ khốn cùng, chính bổn phận của chúng ta là phải chú ý, bước tới, rồi nắm lấy hành động làm giảm bớt đau khổ trong bất cứ phương thức nào chúng ta có thể. Tại chỗ chẳng có một sự công bình nào hết, chúng ta hãy đem đến sự công bình và sự vinh hiển cho vương quốc của Đức Chúa Trời.


HÃY THU XẾP VIỆC ẤY RỒI QUÊN NÓ ĐI


Hãy Thu Xếp Việc Ấy Rồi Quên Nó Đi
“Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng: Hãy báo thù dân Ma-đi-an cho dân Y-sơ-ra-ên; rồi ngươi sẽ được về cùng tổ phu” — Dân số ký 31:1-2

Khi có người làm cho chúng ta bị tổn thương, nỗi đau thường cứ lây lất mãi. Tuy nhiên, khi chúng ta là người làm cho người khác bị tổn thương, chúng ta có khuynh hướng quên việc ấy đi rồi cứ tiếp tục sống. Đương đầu với lỗi lầm của mình là việc rất khó, tuy nhiên khi chúng ta bỏ qua những sai trái của mình, chúng ta kéo dài nỗi đau của người khác và vô tình làm hại cho bản thân mình.

Trong phần đọc Kinh thánh tuần qua, chúng ta đã học biết dân Mađian đã làm hại cho dân Do thái là thể nào rồi. Họ sai những người nữ đến quyến dụ các người nam Do thái rồi gài họ vào sự thờ lạy hình tượng. Kết quả cuối cùng là cái chết của 24.000 người Do thái và một dân tộc bị tổn thương.

Sự thực cho thấy khi dân Mađian tấn công con cái Israel, điều nầy vừa sỉ nhục Đức Chúa Trời và cả cho dân sự nữa. Đây là cuộc tấn công nhắm vào Đức Chúa Trời vì bất kỳ cuộc tấn công nào nhắm vào con cái Ngài thì tương đương một cuộc tấn công nhắm vào Cha của họ. Đối với điều bất bình nầy, Đức Chúa Trời đã tha thứ cho dân Mađian. Tuy nhiên, họ cũng đã giáng đau khổ trên dân Israel.

Vì mọi tội lỗi đó, Đức Chúa Trời có thể tha thứ cho họ, vì theo truyền khẩu Do thái, chỉ có những ai bị tổn thương mới có thể tha thứ. Đây là lý do tại sao trong phần đọc Kinh thánh tuần nầy, Đức Chúa Trời đã truyền cho Môise lãnh đạo một cuộc chiến chống lại người Mađian. Họ đã không cầu xin sự tha thứ, họ sẽ không cầu xin sự tha thứ, và án phạt của họ cần phải được bủa ra.

Điều nầy dạy cho chúng ta một bài học quan trọng, một bài học mà chúng ta người Do thái suy nghĩ đến hàng năm như lễ Yom Kippur, ngày Lễ Chuộc Tội, đang đến gần. Khi chúng ta đến gần ngày mà Đức Chúa Trời sẽ đóng ấn sự phán xét của chúng ta trong năm hầu đến, chúng ta nhớ lại rằng qua lễ Yom Kippur, chúng ta có thể kiếm được sự tha thứ từ Đức Chúa Trời vì mọi sự chúng ta đã làm trừ ra một việc – những gì chúng ta đã làm sai trái đối với người khác. Chỉ có những cá nhân nào chúng ta làm hại cho mới có thể ưng ban sự tha thứ đó cho chúng ta. Đấy là lý do tại sao thói quen giữa vòng người Do thái là cầu xin sự tha thứ từ người khác trước khi lễ Yom Kippur đến.

Trong khi rất là dễ dàng cứ thoải mái sống sau khi làm tổn thương người khác, kỳ thực chúng ta đang để lại một vết tì trên chính linh hồn của mình. Đức Chúa Trời có thể thanh tẩy chúng ta và tha thứ mọi tội lỗi của chúng ta, nhưng Ngài không thể làm trắng hết những vết nhơ trên linh hồn chúng ta do việc làm sai trái với người khác. Xin lỗi vì những sai trái của chúng ta cần phải có sự hạ mình và sự can đảm. Tuy nhiên, không xin lỗi thì cứ mang lấy một tội lỗi mà Đức Chúa Trời không thể bôi xóa.


Tôi muốn khích lệ hết thảy chúng ta phải cầu xin sự tha thứ từ những người mà chúng ta đã gây tổn thương cho họ. Và đừng lo lắng nhiều và phản ứng của người kia. Do thái giáo duy trì rằng một người cần phải thành thực cầu xin sự tha thứ không quá ba lần. Sau đó, Đức Chúa Trời sẽ tha thứ cho họ mặc dù người kia không chịu tha thứ. Người ấy sẽ cứ vác lấy gánh nặng cho chính linh hồn của họ. Vì vậy, hãy hạ mình xuống và phải thật can đảm; hãy thu xếp việc ấy, rồi hãy quên đi.

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2015

NGUỒN NƯỚC SỐNG


Nguồn Nước Sống
Dân ta đã làm hai điều ác: chúng nó đã lìa bỏ ta, là nguồn nước sống, mà tự đào lấy hồ, thật, hồ nứt ra, không chứa nước được — Giêrêmi 2:13

Phần Kinh thánh tuần nầy nói tới khoảng thời gian chúng ta đang sinh sống trong lúc bây giờ. Về mặt lịch sử, tháng nầy dẫn tới thảm họa lớn nhất trong lịch sử của người Do thái — sự hủy diệt Đền Thờ tại thành Jerusalem và người Do thái ở Israel phải đi đày.

Trong phần đọc nầy, tiên tri Giêrêmi đã giải trình tội lỗi của dân Israel dẫn tới việc ấy. Tội lỗi chính mà ông nhắm tới là tội thờ lạy hình tượng. Tôi thích hình ảnh đầy năng quyền nầy, hình ảnh mà Giêrêmi nói tới trong danh của Đức Chúa Trời: Dân ta đã làm hai điều ác: chúng nó đã lìa bỏ ta, là nguồn nước sống, mà tự đào lấy hồ, thật, hồ nứt ra, không chứa nước được”. Hình ảnh nầy thực sự đưa tình trạng thờ lạy hình tượng vào chỗ phải xem xét. Đức Chúa Trời thì giống như một dòng sông sự sống đang tuôn tràn. Hình tượng thì giống như mấy cái hồ bị nứt không chứa nước được.

Giờ đây, đối với con người thời hiện đại, dường như rõ ràng rằng sấp mình xuống hay thờ lạy hình tượng bằng gỗ hay bằng đá là điều rất phi lý. Chúng ta tự hỏi, tại sao người ta đánh đổi một khúc gỗ thay cho một Đức Chúa Trời toàn năng và đầy tình yêu thương. Tuy nhiên, chúng ta hãy xem xét trong một phút xem, tình trạng thờ lạy hình tượng đến bằng nhiều hình thức và có mặt trên nhiều phần của thế giới mà chúng ta đang sinh sống ngày nay – có lẽ ngay cả trong chính đời sống của chúng ta nữa.

Ngày nay, tình trạng thờ lạy hình tượng đến bằng sự theo đuổi vô ý thức các thứ vật chất. Chúng ta đang sống trong một thế giới vật chất, và chúng ta cần các thứ vật chất để sinh sống và phục vụ Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, khi tiêu điểm đời sống chúng ta hoàn toàn lệ thuộc vào vật chất, thì đó là sự thờ lạy hình tượng. Nếu chúng ta làm việc chỉ để mua nhiều thứ, đó là sự thờ lạy hình tượng. Nếu chúng ta sống chỉ để kinh nghiệm khoái lạc vật chất, đó là lìa bỏ Đức Chúa Trời — và vì thế là thờ lạy hình tượng.

Hình tượng cũng có thể đến trong hình thức con người. Khi chúng ta đặt đức tin của mình nơi bất kỳ người nào thay vì tin cậy nơi Đức Chúa Trời, đó là thờ lạy hình tượng. Khi chúng ta đặt kỳ vọng và ước mơ của mình chỉ nơi hai bàn tay của con người mà thôi — như người bạn đời hay con cái của chúng ta — đó là thờ lạy hình tượng. Khi chúng ta gán thành công của mình chỉ cho các ta-lâng và nỗ lực, đó là chối bỏ Đức Chúa Trời.

Giờ đây, chúng ta hãy nhìn qua đầu bên kia của bảng quang phổ xem — phục vụ Đức Chúa Trời, nguồn sự sống. Khi đời sống chúng ta tập trung vào việc làm sao phục vụ Đức Chúa Trời và góp phần vào các ý định của Ngài cách tốt nhứt, đó là thờ phượng Đức Chúa Trời. Khi chúng ta chỉ đặt mọi kỳ vọng và ước mơ của mình vào trong bàn tay của Ngài, đó là tôn cao Ngài. Khi chúng ta đặt đức tin mình và tin cậy trọn vẹn nơi Chúa, đó là tôn vinh hiển cho Đức Chúa Trời là Vua của chúng ta.

Giống như sự việc là thực trong thời của Giêrêmi, việc ấy cũng rất thực cho hôm nay. Đừng dại dốt mà lao vào những ảo ảnh. Giống như sẽ việc đã xảy đến cho dân Do thái, một đời sống thờ lạy hình tượng dẫn tới chỗ thất vọng và bất an. Nhưng một đời sống tôn vinh Đức Chúa Trời sẽ dẫn tới sự phu phỉ, bình an và sức sống. Hôm nay, chúng ta hãy đập bỏ những hình tượng và chỉ bám lấy Đức Chúa Trời của chúng ta mà thôi.


CẤT BỎ MỌI TƯ TƯỞNG TIÊU CỰC


Cất Bỏ Mọi Tư Tưởng Tiêu Cực
“Vậy, Môi-se truyền cho dân sự rằng: Trong các ngươi hãy sắm sửa binh khí mà ra trận hãm đánh dân Ma-đi-an đặng báo thù dân đó cho Đức Giê-hô-va” — Dân số ký 31:3

Ai nói những lời lẽ khôn ngoan sau đây thì không rõ, song tính chân thật của chúng đã bị phản bác: “Hãy coi chừng tư tưởng, chúng trở thành lời nói. Hãy coi chừng lời nói, chúng trở thành hành động. Hãy coi chừng hành động, chúng trở thành thói quen. Hãy coi chừng thói quen, chúng trở thành nhân cách. Hãy coi chừng nhân cách, nó trở thành số phận của bạn đấy”. Có rất nhiều bài học trong mấy lời lẽ như thế nầy, song chung nhất lại, tư tưởng hoàn toàn quyết định số phận của chúng ta.

Trong phần đọc Kinh Thánh tuần nầy, Đức Chúa Trời truyền cho Môise phải “sắm sửa binh khí  mà ra trận hãm đánh dân Mađian . . . ”. Bậc thánh hiền người Do thái lưu ý rằng từ ngữ Hybálai dùng nói tới “binh khí” là một sự chọn lựa lạ lùng. Đây chẳng phải là cách sử dụng từ ngữ phổ thông nhất giải thích những gì Môise mong mỏi dân Do thái phải lo làm; một vài từ ngữ khác sẽ là một sự lựa chọn xứng đáng hơn.

Ngoài ra, từ ngữ Hybálai được chọn trong câu, heichaltzu, có ý nói “bản thân một người phải vũ trang”, song nó cũng có ý nói “cất bỏ khỏi cái tôi của một người”. Thực vậy, về sau trong Kinh thánh, trong Phục truyền luật lệ ký 25:9, chính từ ngữ cơ bản đó đã được dùng để nói tới việc “lột ra”. Vậy, Môise bảo dân sự phải làm gì chứ? Khoác lấy (khí giới) hay lột bỏ thứ gì chứ?

Bậc thánh hiền dạy rằng Môise đang truyền ra cả hai hành động ấy. Phải, dân sự được truyền cho phải tự lo liệu vũ trang về mặt thuộc thể để tham chiến. Tuy nhiên, ở một cấp độ thuộc linh, Môise đã truyền cho dân sự phải cất bỏ bất kỳ tư tưởng nào về vinh quang hay vinh hiển cá nhân và chỉ nghĩ đến sự vinh hiển của Đức Chúa Trời mà thôi.

Tôi nghĩ rằng đây là sứ điệp có liên quan đến hết thảy chúng ta, những ai phải “tham chiến” mỗi ngày trong đời sống của mình. Bất cứ việc gì chúng ta đang làm đối với mọi nhu cần phải là sự vinh hiển của Đức Chúa Trời, chớ không phải sự vinh hiển của chính chúng ta.

Tôi cũng lấy ý tưởng nầy đi thêm một bước xa hơn. Chúng ta dẹp bỏ các suy tưởng nào khác khi chúng ta bước vào trong thế gian mỗi ngày? Những suy tưởng nào khác không thích hợp hoặc giữ chúng ta lại không trở thành người tốt nhứt?

Hết thảy chúng ta đã được kêu gọi ra khỏi những việc tiêu cực ở một thời điểm nào đó trong cuộc sống của chúng ta. Có thể đó là một giáo sư, một người bạn, hay người cha hoặc người mẹ đang sôi giận, họ kêu gọi chúng ta ra khỏi việc gì đó tồi tệ trong thời khắc nóng nảy đó. Có khi những tư tưởng nầy bắt rễ và lớn lên với chúng ta trong cuộc sống chúng ta. Mặc dù những tư tưởng và nhãn hiệu nầy có thể xa rời đối với lẽ thật, nếu chúng ta chấp nhận chúng, chúng có thể quyết định số phận của chúng ta.

Tôi muốn thách thức chúng ta hôm nay, hãy cất bỏ bất kỳ tư tưởng tiêu cực nào ra khỏi đời sống chúng ta. Chúng ta hãy cất bỏ các tư tưởng kiêu căng và ngạo mạn đi. Chúng ta cũng lột bỏ bất kỳ nhãn hiệu nào không thuộc về chúng ta và thay vì thế hãy trang bị cho mình với những tư tưởng như “Tôi là một con cái kỳ diệu của Đức Chúa Trời” “với Đức Chúa Trời tôi có thể làm được bất cứ việc gì”.


Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

KIẾM ĐƯỢC CƠ NGHIỆP CỦA MÌNH


Kiếm Được Cơ Nghiệp Của Mình
Các con gái Xê-lô-phát làm như Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se. Mách-la, Thiệt-sa, Hốt-la, Minh-ca, và Nô-a, các con gái của Xê-lô-phát, đều kết thân cùng các con trai của cậu mình — Dân số ký 36:10–11

Tuần nầy, khi chúng ta kết thúc sách Dân số ký, chúng ta mới hoàn tất sách thứ tư trong Ngũ Kinh của Môise. Sách Phục truyền luật lệ ký, về mặt cơ bản nó bao gồm lời chào giả biệt của Môise trước khi ông qua đời và dân Do thái bước vào Đất Hứa, ít nhiều gì thì đây là phần tóm tắt của Kinh thánh. Vì vậy, phần cuối của sách Dân số ký là phần kết của câu chuyện trong quyển Kinh thánh Hybá lai. Đây là phần cuối của câu chuyện đã khởi sự với sự sáng tạo và kết thúc với dân Do thái sắp sửa bước vào xứ Israel.

Vậy, câu chuyện nầy kết thúc như thế nào đây? Nhiều người không quen thuộc với câu chuyện đang diễn ra nơi phần kết của sách Dân số ký. Ở bề mặt, đấy chẳng phải là câu chuyện hấp dẫn nhứt trong Kinh thánh, và đối với một số người, dường như nó giống cái vòng xoáy đi ngược trở xuống kia.

Câu chuyện nầy là câu chuyện liên tục đã khởi sự gần 10 chương trước đó khi năm cô con gái của Xêlôphát đến gần Môise nài xin về sản nghiệp của họ. Họ cảm thấy rằng thật là bất công khi cha họ qua đời mà chẳng có con trai, con cái của ông sẽ chẳng có một cơ nghiệp nào hết trong xứ. Môise đã tham vấn Đức Chúa Trời và đưa ra luật rằng những người nữ nầy có thể thừa kế phần cơ nghiệp của cha họ. Tuy nhiên, trong chương nầy, các thành viên trong chi tộc của Xêlôphát đã nhận ra rằng đây là trường hợp, nếu con gái kết hôn ngoài chi tộc, đất sẽ mất đi khỏi chi phái cho đến đời đời. Môise đưa ra luật rằng phụ nữ phải kết hôn  trong chính chi phái của họ hầu cho họ sẽ kế nghiệp cả đất đai và đất đai sẽ còn ở lại trong lãnh thổ của chi phái.

Vì vậy, chỗ câu chuyện nầy có gì xuất sắc một khi nó kết thúc với phần quan trọng trong Kinh thánh?

Thực ra, câu chuyện nầy gói gọn các giá trị quan trọng nhất trong Kinh thánh – các giá trị đã khiến cho dân Do thái tốn mất 38 năm phiêu bạt mới tiếp thu được. Thứ nhứt là phải sống vâng phục đối với Đức Chúa Trời cho dù là thể nào đi nữa. Các con gái của Xêlôphát đã phản kháng những điều cấm đoán gán trên họ, nhưng họ chấp nhận sự cai trị với tình yêu thương. Thứ hai, họ tôn trọng cấp lãnh đạo do Đức Chúa Trời lựa chọn, là Môise, và giữ lòng trung tín với chức năng lãnh đạo của ông. Sau cùng, có sự tôn trọng và hòa bình giữa dân sự. Không có một cuộc nội chiến nào nổ ra về sự bàn luận ấy, và các cô con gái kia đã tìm được tình yêu thương trong vòng chi phái của họ. Nói ngắn gọn, câu chuyện nầy là một câu chuyện nói tới đức tin, sự vâng lời, và tình yêu thương đối với nhau – và thật ngắn gọn, đấy là những gì mà Kinh thánh đang nói đến.

Hầu việc Đức Chúa Trời chẳng có gì là phức tạp cả. Như câu chuyện nầy làm minh họa, mọi sự nó thực sự đưa ra là đức tin, sự vâng lời, và tình yêu thương của con người đồng loại. Và trong khi các giá trị nầy có thể tốn cả một đời mới nắm bắt được, các phần thưởng đều xứng đáng với giá trị của nó. Sau khi câu chuyện cuối cùng nầy tỏ ra phẩm cách của con người, dân Do thái sau cùng đã sẵn sàng bước vào trọn cơ nghiệp của họ.