Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015

KỲ HÀNH ĐỘNG


Kỳ Hành Động
Trong vòng các ngươi mấy người khôn ngoan hơn hết hãy đến làm mọi điều Đức Giê-hô-va đã phán dặn — Xuất Êdíptô ký 35:10

Khi tôi còn ở tuổi thiếu niên, hai người bạn của tôi, hai anh em, quyết định xây cái mái hiên nhỏ để kỷ niệm về bố mẹ của họ. Một người rất là thông thạo. Anh ấy lo đo đạt mọi thứ rất cẩn thận, nghiên cứu đủ thứ khả thi, và rồi đo đi đo lại cho chắc chắn để cho mọi thứ được đúng như ý muốn. Còn người kia không phải là một sinh viên giỏi, nhưng anh ấy rất tự nhiên khi bắt tay vào lo xây dựng mọi thứ.

Khi hai người bắt tay vào làm việc, mỗi người khởi sự theo cách của riêng mình. Tuy nhiên, người thứ nhứt không hề lo việc đặt hòn đá nào cả. Người thứ hai bắt tay vào công việc ngay và đã hoàn tất toàn bộ dự án để kỷ niệm bố mẹ mình — trước khi em mình lo xong mọi nghiên cứu của nó.

Có kỳ nghiên cứu, và có kỳ để bàn bạc. Nhưng có khi, phải có kỳ hành động trước khi quá trễ.

Trong phần đọc Ngũ Kinh tuần nầy, chúng ta đọc về cấu trúc của Đền Tạm. Chúng ta đọc: Trong vòng các ngươi mấy người khôn ngoan hơn hết hãy đến làm mọi điều Đức Giê-hô-va đã phán dặn”. Giờ đây, Kinh thánh có thể gạt ra cụm từ “hãy đến . . .” mà chỉ nói: “Trong vòng các ngươi mấy người khôn ngoan . . . hãy làm mọi điều Đức Giêhôva đã phán dặn”. Bậc thánh hiền Do thái giải thích rằng Kinh thánh muốn dạy chúng ta rằng khi chúng ta được cảm thúc phải lo liệu về Lời của Đức Chúa Trời, chúng ta phải đi ra và làm theo Lời ấy mau mau như có thể được. Như Kinh thánh đã nói: “hãy đến làm” mọi điều!

Bậc thánh hiền lưu ý chúng ta phải để ra nhiều thời gian lao vào sự bàn bạc, nhưng phải đưa ra quyết tâm của mình thành hành động cách mau chóng. Như một vị rabi đã nói như sau: “Người khôn ngoan lỗi lạc nhất không phải là sống quá khôn khéo đâu, mà là vâng theo mạng lịnh của Đức Giêhôva mà chẳng cần phải suy tính chi hết”.

Đây là lý do tại sao, cách đây mấy năm, khi bốn người Do thái bị khủng bố giết chết tại khu chợ chế biến thức ăn ở Paris, Thông Công Hội ngay lập tức bắt tay vào hành động. Thủ Tướng Do thái Benjamin Netanyahu đã lên tiếng tại Nhà Hội Grand ở Paris chỉ vài ngày sau cuộc tàn sát ấy và khuyên người Do thái tại Pháp phải về lại quê hương Israel. Thông Công Hội, vốn tỉnh thức về các mối nguy hiểm đang đối mặt với người Do thái ở Pháp, đã hoạch định rồi những gì — Đức Chúa Trời bằng lòng — sẽ là Freedom Flight [chuyến bay tự do] đầu tiên của chúng ta từ Pháp. Giống như chúng ta đã đưa người Do thái ra khỏi xứ Ukraine an toàn về đến Israel, chúng ta sẽ tiếp tục hành động để làm phu phỉ ý muốn của Đức Chúa Trời bằng cách đưa người Do thái trong chỗ nguy hiểm ở bất kỳ quốc gia nào trở về lại quê hương thuộc linh hợp pháp của họ.

Kinh Talmud dạy: “Khi một cơ hội phải thực hiện Lời của Đức Chúa Trời đến với bạn, đừng để cho cơ hội ấy ôi đi”. Nói cách khác, nếu chúng ta chờ quá lâu không làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ đánh mất cơ hội đó. Cơ hội làm phu phỉ ý muốn của Đức Chúa Trời nào đang sẵn có cho bạn hôm nay vậy? Hãy nắm bắt nó ngay đi!


Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015

XOÁ BÔI SỰ NGHI NGỜ


Xoá Bôi Sự Nghi Ngờ
Vậy, khi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã ban sự bình an cho, và giải cứu ngươi khỏi mọi kẻ thù nghịch vây phủ ngươi trong xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi nhận lấy làm sản nghiệp, thì phải xóa sự ghi nhớ A-ma-léc khỏi dưới trời. Chớ hề quên! — Phục truyền luật lệ ký 25:19

Khi chúng ta còn non nớt hay mới mẻ trong mối quan hệ với Đức Chúa Trời, chúng ta có khuynh hướng nghĩ rằng đức tin chỉ là một khái niệm đơn giản thôi — một là bạn tin theo Đức Chúa Trời hoặc là bạn không tin. Nhưng thực tế chắc chắn là khác biệt hoàn toàn. Khi chúng ta đạt tới chỗ nhận biết đức tin không phải là một vấn đề trắng hay đen. Chúng ta phải đến với nhà thờ hay nhà hội rồi nói rằng Đức Chúa Trời là cao cả và Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời toàn năng, nhưng rồi chúng ta phải trở về nhà rồi lo lắng làm sao mình có thể trải qua phần còn lại của cả tháng chứ!?!

Chúng ta sẽ nói với bạn bè mình về đức tin nơi Đức Chúa Trời, nhưng rồi chúng ta cứ nằm mãi trên giường lúc ban đêm lo lắng cả triệu thứ sẽ là sai lầm với đời sống chúng ta. Sự thực cho thấy rằng phần nhiều người trong chúng ta đang ngồi trên chiếc hàng rào của bia miệng. Chúng ta tin nơi Đức Chúa Trời, tuy nhiên, cùng lúc ấy, chúng ta kinh nghiệm những khoảnh khắc nghi ngờ và thậm chí vô tín nữa.

Năm nay, phần đọc Ngũ Kinh đều đặn của chúng ta có thêm phần đọc phụ nữa. Việc đọc đặc biệt nầy, là điều mà ai nấy buộc phải lắng nghe, đã được dự trù để sửa soạn chúng ta cho ngày lễ Phurim mà chúng ta đang tưởng niệm hôm nay. Phân đoạn Kinh thánh mà chúng ta đọc nói về cuộc chiến với dân Amaléc là dân đã tấn công dân Israel khi họ ra khỏi Aicập.

Nói theo cách thuộc linh, Amaléc là kẻ nghịch thù của dân Israel. Amaléc, là từ ngữ có giá trị bằng số y như từ Hybálai nói tới “nghi ngờ”, từ nầy đứng thay cho ý tưởng cho rằng mọi sự trong cuộc sống đều là tình cờ. Mọi sự đều là ngẫu nhiên và vô nghĩa. Amaléc khiến cho chúng ta phải nghi ngờ rằng mọi sự sẽ chẳng suông sẻ đâu. Amaléc tấn công đức tin và sự ổn định của chúng ta.

Israel đang đứng ngược lại hoàn toàn. Israel tiêu biểu cho ý tưởng cho rằng có một Đức Chúa Trời trong thế gian, một Đức Chúa Trời là Đấng dính dáng mật thiết với sự điều hành thế gian cứ hoạt động mãi cho đến chi tiết sau cùng. Không một điều chi là tình cờ và mọi thứ đều có ý nghĩa. Israel đang đứng thay cho đức tin nơi Đức Chúa Trời – rằng Ngài luôn điều hành mọi sự, rằng Ngài có một phương thức, và rằng chương trình ấy là tốt lành.

Truyện tích nói tới lễ Purim, như đã được thuật lại trong sách Êxơtê, là chiến thắng của đức tin đối với nghi ngờ. Haman, nhân vật chính trong câu chuyện, là một dòng dõi của dân Amaléc, nhưng ông ta đã bị đánh bại bởi Êxơtê và Mạcđôchê, dòng dõi của dân Do thái.


Câu nầy khi đọc có thể điều chỉnh như sau: “ . . . ngươi sẽ xóa danh Amaléc khỏi dưới trời”, là dậm chân mình như một dấu thuộc thể cho rằng chúng ta sẽ bôi xoá Amaléc. Hôm nay tôi mời bạn hiệp cùng dân Do thái khắp thế giới khi chúng ta đứng vững và xoá bôi sự nghi ngờ. Hãy chọn đức tin; hãy chọn niềm tin vào một Đức Chúa Trời toàn năng và đầy lòng yêu thương – và hãy xoá bôi sự nghi ngờ cho đến đời đời đi!

VÀO MÙA HẠN HÁN



Vào Mùa Hạn Hán
Phước thay cho người mà Chúa đã chọn và khiến đến gần, đặng ở nơi hành lang Chúa: Chúng tôi sẽ được no nê vật tốt lành của nhà Chúa, là đền thánh của Ngài — Thi thiên 65:4

Tôi không bao giờ quên cái ngày mà tôi đến với Bức Tường Phía Tây để cầu nguyện ở giữa mùa Đông lạnh lùng kia. Trong xứ Israel, nếu trời không mưa vào mùa Đông, thì trời chẳng có mưa chi hết. Chúng ta có một mùa mưa, và chúng ta phải nương cậy vào bất cứ điều chi mưa xuống trong thời điểm đáng có nước nhiều nhất trong năm. Mùa Đông giá lạnh ấy, người ta bắt đầu lo sợ. Khi tôi đến gần bức tường, tôi thấy một ông cụ khoác áo choàng cầu nguyện đang ngước nhìn lên bầu trời. Ông ấy cứ hét lên từ “Geshem”, có nghĩa là “mưa” thiệt là nhiều lần, chan chứa với tình cảm nhiều lắm ở trong đó. Qua ngày sau, trời bắt đầu mưa thẳng thét trong ba ngày!
Theo bậc thánh hiền Do thái, David đã sáng tác Thi thiên 65 vào thời điểm hạn hán khác trong xứ Israel. Thi thiên là một lời cầu xin trời mưa xuống và thậm chí ngày nay còn được đọc lên khi chúng ta thiếu mưa trong Israel. Đức Chúa Trời đã ban cho dân Do thái một xứ thật là tuyệt vời; tuy nhiên, đây là một xứ thường hay có những kỳ hạn hán. Tại sao Đức Chúa Trời lại chọn một xứ như thế cho tuyển dân của Ngài chứ?

Trong Phục truyền luật lệ ký 11:10–14, Đức Chúa Trời đã giải thích bản chất của đất đai thuộc Israel cho người dân Do thái biết. Ngài phán: Vì xứ ngươi sẽ vào nhận lấy chẳng phải như xứ Ê-díp-tô, là nơi mình đã ra khỏi . . .”. Trong xứ Aicập, họ không lo lắng về mưa. Dòng sông Nile sẽ tưới đất thường xuyên và nhờ đó có nước rất là dư dật. “nhưng xứ các ngươi sẽ đi vào nhận lấy đó, là một xứ có núi và trũng, nhờ mưa trời mà được thấm tưới”. Israel là một xứ chỉ được tưới tiêu duy nhất bởi Đức Chúa Trời mà thôi. “Vậy, nếu các ngươi chăm chỉ nghe các điều răn ta truyền cho các ngươi ngày nay, hết lòng, hết ý kính mến Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, và phục sự Ngài, thì ta sẽ cho mưa mùa thu và mưa mùa xuân xuống thuận thì tại trong xứ các ngươi”. Mưa của xứ Do thái phải nương cậy vào mọi hành động và sự cầu nguyện của dân sự.
Khi không có một cơn mưa nào và hạn hán bước vào, mọi người đều ngước mặt lên trời. Và đấy chính xác là phương thức mà Đức Chúa Trời vốn mong muốn như thế. Đức Chúa Trời muốn có một mối quan hệ với chúng ta. Đôi khi, một cơn hạn hán là cách thức Chúa kêu gọi chúng ta phải chú ý đến Ngài. Cuối cùng, sự rủa sả của một cơn hạn hán có thể trở thành ngồn phước hạnh lớn lao nhất khi nó đưa chúng ta đền gần với Đức Chúa Trời hơn bao giờ.


Trong Thi thiên 65 David đã viết: Phước thay cho người mà Chúa đã chọn và khiến đến gần, đặng ở nơi hành lang Chúa”. Đôi khi Đức Chúa Trời đầy chúng ta ra rồi ban cho chúng ta một mùa hạn hán trong đời sống của chúng ta. Đấy có thể là một cơn hạn tài chính hay một cơn hạn về các mối quan hệ hoặc về sức khoẻ của chúng ta. Nhưng khi Đức Chúa Trời chọn chúng ta vì một cơn hạn hán, thì cũng một thể ấy Ngài có thể đem chúng ta lại gần với Ngài hơn. Chúng ta từng đến gần với Đức Chúa Trời, chúng ta có thể phá vỡ cơn hạn hán và Ngài sẽ phủ lên chúng ta với một trận mưa dư dật và nhiều phước hạnh.

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

ÊLI ĐẾN TRƯỚC ĐẤNG MÊSI





Êli Đến Trước Đấng Mêsi
Đoạn Ê-li đến trước mặt dân sự mà nói rằng: Các ngươi đi giẹo hai bên cho đến chừng nào? Nếu Giê-hô-va là Đức Chúa Trời, khá theo Ngài; nếu Ba-anh là Đức Chúa Trời, hãy theo hắn. Song dân sự không đáp một lời — I Các Vua 18:21

Vào lúc kết thúc từng ngày Sa-bát, người Do thái đã thực hiện xong buổi thờ phượng đặc biệt gọi là havdalah, nghĩa là “phân rẽ”. Chính qua nghi thức nầy chúng ta phân ra sự thánh khiết của ngày Sa-bát và mấy ngày thường trong tuần. Sau buổi thờ phượng, theo thông lệ họ sẽ hát: “tiên tri Êli . . . cùng với Đấng Mêsi [con trai David] đến với chúng ta thật là nhanh”.

Thêm nữa, một điểm nhấn trong bữa ăn nghi thức Lễ Vượt Qua là Cái Chén của Êli. Đây là cái ly đầy với rượu hay nước nho ép, làm biểu tượng cho sự cứu chuộc trong tương lai, và được biệt riêng ta cho vị tiên tri là Đấng về mặt biểu tượng chúng ta chào đón đến với bữa ăn bằng cách mở mấy cánh cửa nhà ra rồi mời Ngài bước vào.

Ý nghĩa của các thông tục nầy là gì và lý do tại sao tiên tri Êli được gắn kết mật thiết như thế với sự đến của Đấng Mêsi?

Câu trả lời có thể được tìm thấy trong sách Malachi 4:5: Nầy, ta sẽ sai đấng tiên tri Ê-li đến cùng các ngươi trước ngày lớn và đáng sợ của Đức Giê-hô-va chưa đến”. Êli là người đi trước Đấng Mêsi. Có một dư luận giữa vòng các thánh hiền người Do thái rằng Đấng Mêsi không thể đến vào ngày Sa-bát, rồi vì thế không bao lâu sau khi ngày Sa-bát kết thúc, việc đầu tiên chúng ta làm là cầu nguyện xin Êli đến để đem Đấng Mêsi đến ngay sau đó. Tương tự, vào ngày Lễ Vượt Qua, khi chúng ta cầu xin sự cứu chuộc tối hậu kia, chúng ta cầu xin Êli hiệp cùng chúng ta hầu cho Đấng Mêsi sẽ đến ngay sau đó.

Tuy nhiên, trong tất cả các vị tiên tri, tại sao Êli là người được chọn để loan báo kỷ nguyên của Đấng Mêsi chứ?

Tôi nghĩ rằng câu trả lời sẽ được tìm thấy trong phần đọc Cựu Ước tuần nầy, ở đó Êli đã thách thức khoảng 900 thầy tế lễ thờ lạy hình tượng trong một cuộc đấu tay đôi, trong đó các thầy tế lễ giả hiệu kia sẽ giết một con bò đực làm của lễ dâng cho thần của họ, còn Êli thì dâng một của lễ cho Đức Chúa Trời mình. Thần nào có quyền ban ra một ngọn lửa thiêu đốt của lễ sẽ được xưng là Đức Chúa Trời duy nhứt chơn thật.

Như đã được nói trước, bất luận những kẻ thờ lạy hình tượng cầu nguyện, nhảy múa, ca hát tới cở nào đi nữa, và làm bất cứ điều chi họ có thể, không có ngọn lửa nào giáng xuống từ trời để tiếp nhận của dâng của họ. Thế rồi đến phiên Êli. Để thêm thắt vào bi kịch đầy thách thức nầy, ông đổ đầy mương nước xung quanh bàn thờ, và khi ông kêu cầu cùng Đức Chúa Trời chơn thật duy nhứt, một ngọn lửa ngay lập tức giáng xuống từ trời và thiêu đốt của lễ thật là nhanh và chính xác — kể cả nước! Thật là rõ ràng cho ai nấy nhận thấy rằng Đức Chúa Trời của Israel là Đức Chúa Trời chơn thật duy nhứt.


Như bạn thấy đấy, Êli là nhân vật giải thích chi tiết rất lỗi lạc. Ông đã minh chứng cho thế gian thấy rõ rằng Đức Chúa Trời chơn thật duy nhứt, là Đức Chúa Trời của Israel. Khi chúng ta cầu nguyện cho sự đến của Êli, chúng ta thực sự đang cầu xin rằng chúng ta nên có sự trong sáng ấy suốt cả đời sống chúng ta – đừng bao giờ nương cậy vào tiền bạc, người khác, hoặc của cải của chúng ta. Chúng ta nguyện rằng chúng ta sẽ bước theo duy chỉ Đức Chúa Trời mà thôi, và với sự trong sáng ấy, sự cứu chuộc tối hậu và vĩnh viễn sẽ tới đến.

DÂNG HIẾN VỚI LÒNG SỐT SẮNG



Dâng Hiến Với Lòng Sốt Sắng
Kẻ nào có tên trong sổ phải nộp nửa siếc-lơ, tùy siếc-lơ của nơi thánh, cân nặng hai mươi ghê-ra; vậy, nửa siếc-lơ, tức là của dâng cho Đức Giê-hô-va — Xuất Êdíptô ký 30:13

Tôi từng nghe một diễn giả nói về việc đến dự một sự kiện từ thiện nhắm vào ích cho các Lực lượng Quốc Phòng của người Do thái. Diễn giả nầy giải thích rằng ông đã đến dự vì em của ông đã khuyên ông nên đi dự, song sau khi nghe các binh lính chia sẻ những mẫu chuyện và nhu cần của riêng họ, diễn giả nầy bị tình cảm áp đảo và quyết định dâng một lượng đáng kể cho tổ chức từ thiện.

Trong suốt sự kiện, em của diễn giả khuyên ông ta xem coi sự kiện đã diễn ra như thế nào!?! Diễn giả ấy nói cho em mình biết mình đã đúng là dường nào, lý tưởng thực sự rất xứng đáng dường bao, và ông sẽ đóng góp cho lý tưởng đó. Khi ấy em ông lên tiếng hỏi: “Có phải đó là số lượng dễ dâng hiến đối với anh không?” Người kia đáp: “Phải, chẳng là vấn đề gì hết”. Em ông ta nói: “Như vậy thì anh chưa dâng hiến đủ”.

Cũng thực sự như thế khi dâng hiến cho các mục đích của Đức Chúa Trời, món quà của chúng ta thì lớn lao hơn khi nó đến từ bên kia khu vực an nhàn của chúng ta. Món quà ấy đối với Đức Chúa Trời thì phải nhiều sự hy sinh hơn nữa. Tuy nhiên, như phân đoạn Ngũ Kinh tuần nầy dạy dỗ chúng ta, sự dâng hiến sẽ chẳng là một kinh nghiệm đớn đau đâu. Dâng hiến theo cách hy sinh sẽ giúp chúng ta có động cơ và được cảm thúc; sự dâng hiến ấy sẽ đặt chúng ta lên trên ngọn lửa.

Trong phần đọc Kinh thánh tuần nầy, Đức Chúa Trời đã ban ra những huấn thị mà mỗi người nam Do thái phải đóng góp một nửa siếclơ làm của dâng của Đức Giêhôva. Bậc thánh hiền Do thái dạy rằng khi Đức Chúa Trời trao cho Môise mạng lịnh nầy, Ngài đã tỏ ra cho Môise thấy một “đồng tiền bằng lửa”. Hình ảnh nầy làm biểu tượng cho điều gì chứ?

Có một câu chuyện nói tới một cộng đồng Do thái ở nước Đức rất nổi tiếng vì tình cảm lớn lao của nó đối với việc dâng hiến cho quỹ từ thiện. Trong sự kiện cấp bách của địa phương, cộng đồng sẽ chẳng yên nghỉ cho tới chừng cá nhân đang trong cảnh có cần đã đứng trở lại trên chân của mình [nam hay nữ]. Có lần, vì rabi trong cộng đồng nầy đã phát ra một bài giảng nói tới tầm quan trọng của việc dâng quỹ từ thiện và ông đưa ra câu Kinh thánh nầy. Đồng tiền bằng lửa, ông giải thích, cần phải được dạy dỗ cho chúng ta biết khi chúng ta dâng vào quỹ từ thiện, chúng ta phải dâng nó với thái độ sốt sắng kìa. Như cộng đồng nầy đã chứng tỏ, chúng ta phải “sống trên ngọn lửa”, đầy dẫy tình cảm, sự phấn khích, và sức mạnh khi đến với sự dâng hiến của chúng ta.
Khi dâng hiến cho quỹ từ thiện, chúng ta có thể tập trung vào một trong hai việc; một, chúng ta tập trung vào những gì sẽ khiến cho chúng ta phải trả giá, hoặc chúng ta có thể chọn nhìn vào mọi lợi ích. Nếu chúng ta nhìn vào giá phải trả, cái nhìn đó sẽ gây tổn thương đấy. Nếu chúng ta nhìn vào các đóng góp của chúng ta là khả thi, chúng ta sẽ cảm thấy vui vẻ nhiều lắm.

Khi tôi nghĩ đến những đóng góp giúp đưa người Do thái đang ở trong mối nguy hiểm trên khắp thế giới về lại quê hương xa xưa của họ tại xứ Israel, tôi đầy dẫy với sự vui mừng. Khi tôi nghĩ đến sự ấm áp cung ứng cho người già cả nào không thể có được chăn mền, tôi thấy phấn khích hẳn lên. Khi tôi nghĩ đến người Do thái và Cơ đốc nhân cùng nhau đến để hỗ trợ cho dân Israel, tôi đang đứng trên ngọn lửa! Tôi mời bạn hãy tham gia cùng chúng tôi trong việc dâng hiền cho các mục đích của Đức Chúa Trời với sự vui mừng và, trên hết mọi sự, với lòng sốt sắng và sự thương xót nữa.


ĐỨC TIN CẢM THÚC ĐỨC TIN



Đức Tin Cảm Thúc Đức Tin

Cả loài người đều sẽ sợ; Họ sẽ rao truyền công việc của Đức Chúa Trời, và hiểu biết điều Ngài đã làm” — Thi thiên 64:9

Một vị rabi nổi tiếng bị các học trò của mình thắc mắc: làm sao một người cải thiện đức tin mình nơi Đức Chúa Trời. Lời đề nghị của vị rabi là phải nghiên cứu các phần nào của Kinh thánh đang xử lý với đức tin. Bằng cách nghiên cứu những câu chuyện nói tới sự thành tín rồi suy gẫm chúng, đức tin của chính chúng ta được làm cho mạnh mẽ. Quả thực, đức tin cảm thúc đức tin.

Theo bậc thánh hiền của người Do thái, Thi thiên 64 là một lời tiên tri nói tới một câu chuyện đức tin như thế. Thi thiên đề cập đến thời điểm khi Đaniên, là người theo truyền khẫu Do thái là một dòng dõi trực tiếp của Vua David, đã bị ném vào trong hang sư tử.

Thi thiên bắt đầu với phần tham khảo nói tới một âm mưu gian ác. Trong sách Đaniên, chương 6, chúng ta học biết rằng các quan chức của Vua Darius cực kỳ ganh tỵ với Đaniên, là một trong những nhân vật quyền lực nhất trong vương quốc. Thực vậy, Đaniên đã ở trong tư thế phải trở thành Thủ Tướng của cả Vương quốc. Các quan chức khác thì căm ghét, và vì thế họ nghĩ ra một chương trình làm mất uy tín của Đaniên.

Họ thuyết phục Vua Darius ký một chiếu chỉ ngăn cấm bất cứ ai cầu nguyện với bất kỳ người hay thần nào trừ ra chính nhà vua. Bất cứ người nào bị bắt đang vi phạm luật lệ nầy sẽ bị trừng phạt bằng cái chết. Nhà vua đồng ý ký chiếu chỉ, không hề đoán định rằng đây là một âm mưu chống lại Đaniên. Như đã được nói trước, sắc lệnh kia không làm cho Đaniên nãn lòng, và ông cứ tiếp tục cầu nguyện với Đức Chúa Trời ba lần trong một ngày. Chẳng có khó khăn lắm cho các quan chức bắt quả tang ông trong một hành động không đúng với luật pháp, và họ mau mắn bắt lấy ông rồi đem ông đến trước mặt nhà vua. Nhà vua, là người rất yêu mến Đaniên, đã không có một sự lựa chọn nào khác trừ ra vâng theo chính luật lệ của mình rồi quăng Đaniên vào trong hang sư tử.

Trong câu 8, David tiên đoán: Như vậy chúng nó sẽ vấp ngã, lưỡi chúng nó nghịch lại chúng nó”, và đấy chính xác là những gì đã xảy ra trong câu chuyện nói tới Đaniên. Bầy sư tử chẳng hề đụng đến Đaniên. Đến sáng, nhà vua vui mừng kéo Đaniên lên khỏi hố – và thay vào đó ông đã cho ném những vị quan kia vào trong hang ấy. Lời lẽ của họ khiến cho họ phải vấp ngã.

Cái điều đáng khích lệ, ấy là Kinh thánh cho chúng ta biết Đaniên đã được cứu bởi người đã nhờ cậy Đức Chúa Trời mình (Đaniên 6:23). Đức tin là nguyên nhân cho sự cứu của ông. Phép lạ nầy cảm thúc chúng ta nắm chặt lấy chính đức tin của mình luôn luôn. Đức tin cũng cảm thúc Vua Darius, ông đã phát ra một chiếu chỉ buộc mọi người phải thờ phượng Đức Chúa Trời của Đaniên: vì Ngài là Đức Chúa Trời hằng sống và còn đời đời … Ngài cứu rỗi và giải thoát, làm những dấu lạ sự lạ ở trên trời dưới đất (Đaniên 6:26–27). Điều nầy đã được nhắc lại ở phần cuối của Thi thiên 64: Cả loài người đều sẽ sợ; Họ sẽ rao truyền công việc của Đức Chúa Trời, và hiểu biết điều Ngài đã làm”.


Phải, đức tin cảm thúc đức tin. Hôm nay, chúng ta đã được đức tin của Đaniên cảm thúc, và giống như ông, hãy đặt đầy đủ sự tin cậy của chúng ta nơi Đức Chúa Trời. Đổi lại, chúng ta hãy chia sẻ những mẫu chuyện nói tới sự thành tín của Đức Chúa Trời đối cùng chúng ta hầu cho chúng ta có thể truyền cảm hứng đức tin nơi nhiều người khác nữa.

PHẢI LÀ BẢN GỐC




Phải Là Bản Gốc
 “Chớ nên đổ trên xác thịt loài người, và cũng đừng làm dầu nào khác theo phép hòa hương đó; dầu nầy là thánh, cũng sẽ thánh cho các ngươi. Hễ ai chế một thứ hòa hương giống như vậy, và đem rưới trên mình người ngoại bang, sẽ bị truất khỏi vòng dân sự — Xuất Êdíptô ký 30:32–33

Mới đây, một cuộc thí nghiệm đã được thực hiện với bốn phụ nữ trung niên, họ được yêu cầu tham dự chụp hình chuyên nghiệp và rồi hình ảnh của họ được phục chế để họ giống với những người mẫu đăng trên trang bìa. Những người làm thí nghiệm muốn xem coi mấy người phụ nữ nầy sẽ phản ứng ra sao trước những bức hình trông giống như người mẫu của họ.

Khi các tấm ảnh phục chế được đưa ra cho mấy phụ nữ nầy xem, các phản ứng của họ đã làm cho bản thân họ phải kinh ngạc. Trong khi muốn mình giống như hiện có, người phụ nữ nhìn lại thực sự chẳng giống với họ chút nào cả; thực thế, nàng rất xinh đẹp, nhưng nàng không phải là các tấm ảnh đó. Hình ảnh phục chế đúng là bản sao của bất kỳ người mẫu nào trong bất cứ tạp chí nào.

Khi chúng ta nhìn vào người khác, thật là cám dỗ khi nghĩ rằng không cứ cách nào đó họ sống rất lý tưởng hơn chúng ta sống. Có người luôn luôn trông khá hơn. Người khác thì nhiều thành công trong kinh doanh. Người khác nữa, là bậc phụ huynh dường như rất trọn vẹn. Luôn luôn có ai đó dường như là có tài năng hay ân tứ nhiều hơn chúng ta có. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời không muốn chúng ta cứ đi quanh quẫn để nhìn xem cách thức Đức Chúa Trời dựng nên nơi người khác. Ngài muốn chúng ta nhìn xem cách thức mà Ngài đã dựng nên chúng ta. Chúng ta mỗi người đã “được dựng nên cách đáng sợ lạ lùng” (Thi thiên 139:14) với các ân tứ có một không hai của chính chúng ta.

Trong phần đọc Ngũ kinh tuần nầy, Đức Chúa Trời đã hướng dẫn Môise xức dầu cho Arôn và các con trai của ông với dầu thánh. Khi ấy, Đức Chúa Trời phán rằng dầu thánh không nên đổ ra trên đầu của ai khác bất kỳ; hơn nữa, không ai được phép làm theo kiểu dầu thánh ấy. Việc xức dầu đó đã được dự trù chỉ cho Arôn cùng các con trai người mà thôi chớ không cho bất kỳ ai khác.

Mặt khác, tôi nghĩ bài học dành cho chúng ta, ấy là Đức Chúa Trời có thứ dầu thánh dành cho mỗi người và từng người trong chúng ta, dầu ấy được dự trù chỉ để dành cho chúng ta mà thôi. Hết thảy chúng ta đã được xức dầu vì những mục đích đặc biệt của chúng ta. Vấn đề phát sinh khi chúng ta mong muốn vai trò của người khác. Chúng ta muốn giống như người kia, sống giống như người ấy, và làm những gì người ấy đang làm. Tuy nhiên, giống như mấy người phụ nữ trong thí nghiệm kia đã khám phá ra, nếu bạn khoác lấy những đức tính của người nào khác, cái tôi đích thực của chính bạn sẽ chẳng còn lại bao nhiêu đâu.

Khi Đức Chúa Trời dựng nên chúng ta, Ngài không ưa thích phiên bản nào khác về điều mà Ngài đã dựng nên rồi. Chúng ta mỗi người là tuyệt tác của chính mình. Thê thảm dường bao — hết thảy chúng ta ra đời là “bản gốc”, nhưng có nhiều người gục chết khi là “bản sao”. Hết thảy chúng ta đều biết rõ rằng bản gốc thì có giá trị hơn là bản sao.


Hôm nay, hãy tự hỏi lòng mình điều chi đã dựng nên “bạn”? Đâu là những đức tính có một không hai của bạn? Bạn đang bắt chước người khác như thế nào, và bạn làm sao để nên giống như mình hơn? Đức Chúa Trời đã xức dầu cho mỗi một người chúng ta vì một mục đích thiêng liêng riêng. Bạn đã được dựng nên để làm bản gốc kia mà!