Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015

ĐỨC CHÚA TRỜI SẼ DỌN ĐƯỜNG


Đức Chúa Trời Sẽ Dọn Đường
 Đây nầy, ta sai một thiên sứ đi trước mặt ngươi, đặng phù hộ trong lúc đi đường, và đưa ngươi vào nơi ta đã dự bị — Xuất Êdíptô ký 23:20

Hầu hết chúng ta đều dành thì giờ và năng lực tìm cách sửa soạn cho cuộc tương lai. Thực sự, mọi điều chúng ta đang cố gắng thực hiện là tiên đoán tương lai hầu cho chúng ta có thể sắp sẵn cho bất cứ điều gì sẽ xảy đến trên đường lối của chúng ta. Vấn đề, ấy là chúng ta không thể biết được điều chi sẽ xảy ra trong tương lai. Tuy nhiên, những tin tức tốt lành, ấy là chúng ta không biết. Chúng ta không thể biết được ngày mai sẽ đem đến điều gì, nhưng Đức Chúa Trời biết, và Ngài đang chuẩn bị rồi mọi thứ cho chúng ta.

Tôi thích câu nầy trong phần đọc Kinh thánh tuần nầy: Đây nầy, ta sai một thiên sứ đi trước mặt ngươi, đặng phù hộ trong lúc đi đường, và đưa ngươi vào nơi ta đã dự bị”. Đức Chúa Trời sai các thiên sứ đi trước chúng ta để bảo hộ chúng ta và để sửa soạn đường lối hầu cho chúng ta có thể đến được nơi mà Đức Chúa Trời dự trù cho chúng ta. Mọi sự được hoạch định và đoán định về những gì tương lai sẽ mang đến đều là phí thời gian. Đức Chúa Trời vốn biết rõ chỗ chúng ta cần thì tốt hơn là chúng ta biết. Đức Chúa Trời vốn biết rõ cách thức đưa chúng ta đến đó thì tốt hơn là chúng ta biết. Và Đức Chúa Trời có sẵn các thiên sứ của Ngài, họ đang năng động thực hiện mọi sự ấy.

Tôi được nhắc nhớ về một việc đã xảy ra vào đầu thập niên của những năm 2.000, khi phong trào Second Intifada [những cuộc nổi dậy chống Do thái của người Palestine] khiến cho Israel rơi vào tình trạng bị khủng bố liên tục. Đã có một gia đình với bầy con nhỏ, họ đã có một kinh nghiệm đặc biệt luôn căng thẳng, nhiều kinh hãi đã xảy ra gần ngôi nhà của họ. Cùng lúc ấy, người cha, một vị rabi và là một giáo viên thành đạt, đã dâng mình đứng gát trong một trường người Mỹ gốc Do thái trong hai năm. Gia đình cảm thấy rằng đây là một hành động đúng lúc, kịp thời và đúng vị trí.

Một vài tháng khi họ trú ngụ tại bang Florida, bố mẹ đã nhận được cú điện từ giáo viên của con gái họ. Cú điện cho hay rằng con gái họ đã từng có khối u ở não. Triệu chứng duy nhứt là nó hay cười vào những thời điểm không thích hợp và cười rất lâu. Vấn đề khiến cho vị giáo viên kia quan tâm, ấy là con gái của bố mẹ nầy đã biểu hiện ra cùng các triệu chứng ấy. Câu chuyện tuy dài mà lại ngắn, thích ứng với nhận thức của vị giáo viên kia, đứa bé gái đã được đưa đi chẫn đoán sớm về khối u não đó và mạng sống nó đã được giải quyết. Đức Chúa Trời đã dọn đường cho gia đình đó hầu cho họ sẽ được ở đúng nơi, đúng lúc vì mạng sống của con gái họ cần được cứu.

Tôi muốn khích lệ chúng ta nên bớt căng thẳng đi và thêm lên lòng tin cậy Đức Chúa Trời hơn. Ngài đang dọn đường rồi cho chúng ta — mọi sự chúng ta cần phải làm là bước vào con đường của Ngài và để cho Ngài làm công việc của Ngài. Công việc của chúng ta là không dời đổi chỉ tin cậy Ngài mà thôi.







Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015

TỪ NƠI CỰC ĐỊA


Từ Nơi Cực Địa
Khi tôi cực lòng, tôi sẽ kêu cầu cùng Chúa từ nơi cực địa; Xin hãy dẫn tôi lên hòn đá cao hơn tôi  — Thi thiên 61:2

Theo truyền khẫu Do thái, Vua David đã mắc nợ Ađam về sự sống của mình, vì Ađam là con người đầu tiên. Từ thuở ban đầu, Ađam đã được định cho phải sống cho đến đời đời. Nhận loại đã được dự trù phải sống trong địa đàng cho đến đời đời và sự chết không được xem là một việc khả thi. Nhưng hết thảy chúng ta đều biết rõ điều chi đã xảy ra kế đó: Ađam đã ăn trái của cây Hiểu Biết mà Chúa đã cấm đoán và sự chết đã xảy có trong thế gian. Đây là sự sa ngã lớn lao lắm. Đây là sự cuối cùng của vườn Êđen và là phần khởi đầu của thế giới bất toàn như chúng ta đang nhìn biết nó.

Từ thời điểm ấy trở đi, vấn đề hiển nhiên là từng người một đều sẽ chết mất, kể cả Ađam. Nhưng Ađam đã được ban cho sống cả ngàn năm, cùng với khả năng thấy trước mọi thế hệ tương lai và tất cả các vì vua của dân Israel. Vì lẽ đó, Ađam có khả năng nhìn thấy linh hồn của Vua David và cũng nhìn thấy rõ ông ấy cũng thiếu mất “nhiều năm” sống. Ađam đã “hiến” 70 năm từ cuộc sống của chính ông để cho David có thể tạo ra được cái chạm đáng kể của mình trên thế gian. Bậc thánh hiền người Do thái giải thích rằng đây là điều đã được nói tới trong Thi thiên 61:6, khi ở đó chép như sau: Chúa sẽ gia thêm ngày cho vua; Các năm người sẽ nên nhiều đời”. David vốn biết rõ rằng những năm tháng của ông đã được gia thêm cho, và quả thực điều nầy đã khả thi, bởi sự đóng góp của Ađam.

Bây giờ, đây là phần lý thú và là bài học: Từ sự sa ngã lớn lao nhất của con người, là sự góp phần long trọng nhất của con người. Khi Ađam trở nên hay chết, đây là cú đấm nặng nề cho nhân loại. Tuy nhiên, ông đã chọn đổi hoạ tai thành phước lành. Ông đã sử dụng những năm tháng hay chết của mình để giúp đem lại sự ra đời của Vua David, là vị vua lỗi lạc nhất mà Israel đã từng biết và là tổ phụ của Đấng Mêsi. Qua Solomon, con trai của David, Đền Thánh tại thành Jerusalem đã được dựng lên, và vì cớ Vua David, chúng ta mới có sách Thi thiên. Những đóng góp quan trọng nhất cho nhân loại đã đến từ sự thất bại lớn lao nhất của chúng ta.

Ngay từ đầu của Thi thiên nầy, David đã viết: “Khi tôi cực lòng, tôi sẽ kêu cầu cùng Chúa từ nơi cực địa”. Đôi khi chúng ta cảm thấy như mình đã rơi vào chốn “cực địa” – nơi xa thẳm nhất đối với Đức Chúa Trời. Chúng ta đã phạm tội, đã phạm phải một lỗi lầm to lớn, hoặc đã phạm vào một việc gì đó mà chúng ta tiếc hối sâu sắc. Chúng ta cảm thấy mình quá xa cách, “cực lòng” đối với Đức Chúa Trời.

Tuy nhiên, từ chốn ấy, David đã cầu nguyện: “. . . xin hãy dẫn tôi lên hòn đá cao hơn tôi”. Nghe như thể David đang nói: “Ngay từ chốn sâu thẳm cả thể như thế nầy, xin hãy dẫn dắt tôi, lạy Chúa, đến một chỗ nào cao hơn tôi mà tôi chưa từng đến trước đây. Xin dẫn tôi qua chỗ thấp kém của tôi, đưa tôi đến một chỗ cao hơn”.
Quí bạn ơi, khi chúng ta phạm sai lầm, như chúng ta, là con người có khuynh hướng sai phạm lắm, đừng bước vào chỗ thất vọng. Thay vì làm như Ađam đã làm và hãy cầu nguyện như Vua David đã cầu nguyện: hãy sử dụng thất bại đó rồi trở nên cao trọng hơn trước đây.


MUỐN THỨ MÌNH ĐANG CÓ


\Muốn Thứ Mình Đang Có
Ngươi chớ tham nhà kẻ lân cận ngươi, cũng đừng tham vợ người, hoặc tôi trai tớ gái, bò, lừa, hay là vật chi thuộc về kẻ lân cận ngươi — Xuất Êdíptô ký 20:17

Trong cuộc sống, muốn có những gì người khác có thường là sự cám dỗ. Đôi khi chúng ta thậm chí ganh tỵ với địa vị của người kia. Chúng ta thèm thuồng những thành tựu thuộc linh hay tài sản vật chất của ai đó, tỉ như xe hơi, nhà cửa, hoặc gia đình của họ. Tuy nhiên, bất cứ hình thức nào mà sự tham muốn chúng ta đang có, chúng ta đang phạm phải một tội rất nghiêm trọng. Trong phần đọc Ngũ Kinh tuần nầy, chúng ta đến với 10 Điều
Răn. Phần cuối, song nhất định không phải là nhỏ nhất đâu, của 10 Điều Răn là: “Ngươi chớ tham. . .”.

Bạn thấy đấy, Đức Chúa Trời biết chính xác những gì mỗi một người chúng ta đang có cần. Giống như đôi giày của ai đó, bất luận là chúng đắt tiền hay tốt đẹp ra sao, sẽ chẳng vừa với chân của chúng ta, vì vậy, cuộc sống của ai đó cũng như thế, bất luận là đời sống ấy trông tốt đẹp là dường nào đi nữa, có lẽ nó cũng chẳng thích ứng với mọi nhu cần của chúng ta. Hết thảy chúng ta đều có một khả năng và mục đích đặc biệt trong thế gian, và Đức Chúa Trời ban cho chúng ta những gì chúng ta có cần đặng chu toàn nó. Mong muốn những gì người khác có giống như mong muốn những công cụ không đúng cho phần việc mà bạn đã được giao cho để lo làm.

Kinh Talmud, là truyền khẫu bằng miệng của Do thái giáo, đã nói như vầy: “Con lạc đà đi tìm cặp sừng thì thấy hai lỗ tai mình bị kẹp chặt”. Sừng tiêu biểu cho những thứ khác trong Kinh thánh. Đôi khi chúng tiêu biểu cho sự soi sáng thuộc linh, rồi ở những lần khác chúng tiêu biểu cho tiếng tăm hay sự thành công về mặt vật chất. Nói chung, sừng tiêu biểu cho một thứ mà chúng ta nhìn vào rồi nói: “Tôi cần đến nó!” Con lạc đà đã nhìn thấy một thứ mà nó ưa thích nơi con vật khác, mong muốn có được nó, và rồi dong ruỗi để theo đuổi nó.

Tuy nhiên, việc ấy không dừng lại chỉ ở con lạc đà thôi đâu. Không những là con lạc đà không có khả năng có được cặp sừng sau khi tìm kiếm, mà nó còn làm tổn thương cho hai cái lỗ tai của mình. Lỗ tai, trong trường hợp nầy, tiêu biểu cho khả năng lắng nghe Lời của Đức Chúa Trời nơi chúng ta. Chúng tiêu biểu cho sự hiểu biết của chúng ta về những gì chúng ta phải làm trong cuộc sống, chúng ta phải trở thành hạng người như thế nào, và làm sao chúng ta chu toàn được mọi tiềm năng của chúng ta. Khi chúng ta đích thân mình lo theo đuổi những gì người khác có, chúng ta không có khả năng để lắng nghe chương trình của Đức Chúa Trời dành cho đời sống của chúng ta. Chúng ta cũng có thể đạt được sự thành công, cả thuộc thể lẫn thuộc linh, song điều đó sẽ đến khi chúng ta bước theo chương trình của Đức Chúa Trời dành cho đời sống chúng ta. Khi chúng ta tìm cách trở thành ai đó hoặc có những thứ người khác đang có, chúng ta mất đi khả năng trở thành những gì chúng ta được ưu tiên phải trở thành.


Bậc thánh hiền người Do thái nói: “Hễ ai ham muốn điều chi không thuộc về mình, người ấy sẽ không có được thứ mình muốn, và sẽ mất đi những gì mình hiện đang có rồi”. Chúng ta hãy nhận sứ điệp nầy vào lòng rồi tập trung vào sự thành công trong đời sống của chúng ta và thôi đừng nhìn quá bờ vai mình những gì gã kia đang có. Không những chúng ta sẽ cảm thấy khá hơn, mà đời sống chúng ta còn cũng sẽ thấy khá hơn khi chúng ta giải phóng năng lượng của mình ra khỏi cái hố sâu tham muốn không đáy, thay vì thế, nhắm vào sự theo đuổi thật kết quả cho việc trở thành mọi sự mà Đức Chúa Trời đã dựng nên chúng ta phải trở thành.

Thứ Ba, 10 tháng 2, 2015

CAO TRỌNG HƠN CÁC THIÊN SỨ


CAO TRỌNG HƠN CÁC THIÊN SỨ

Các ngươi sẽ làm người thánh của ta, chớ nên ăn thịt chi bị thú rừng xé ở ngoài đồng; hãy liệng cho chó ăn” — Xuất Êdíptô ký 22:31

Nằm giữa 10 Điều Răn và sự tiếp nhận Lời Đức Chúa Trời của dân Israel là một câu mà ở đó Đức Chúa Trời phán: Các ngươi sẽ làm người thánh của ta”. Menachem Mendel ở xứ Kotzk, một rabi vào thế kỷ thứ 18, có một lời bình rất hay về câu nầy. Ông nói: “Ngươi sẽ là thánh, mà là người . . . Chúa Tể của vũ trụ chẳng thiếu thiên sứ ở trên trời”. Khi Đức Chúa Trời ban cho chúng ta Ngũ Kinh, Ngài mong mỏi sự thánh khiết của con người, chớ không phải sự thánh khiết của hàng thiên sứ.

Nói như vậy có nghĩa gì chứ?

Bậc thánh hiền Do thái dạy rằng khi Môise trèo lên Núi Sinai để đem Lời của Đức Chúa Trời xuống cho dân sự, các thiên sứ đã phản kháng. Các thiên sứ chẳng có ý kiến gì về mọi điều có trong Kinh thánh, chỉ vì Đức Chúa Trời đã giấu kín Lời ấy trải qua nhiều thế hệ mà thôi. Họ biết rõ đây là của báu rất quan trọng và chứa trong đó là một sứ mệnh tối quan trọng.

Và đấy là những gì các thiên sứ đang làm; họ lo chu toàn các sứ mệnh.

Các thiên sứ không có bản ngã. Họ chẳng có những ham muốn bất kỉnh. Họ làm chính xác những gì Đức Chúa Trời đã dựng nên họ để lo làm – không thêm cũng không bớt. Vì vậy, khi Đức Chúa Trời ban cho con người báu vật quan trọng nầy, sứ mệnh đặc biệt nầy, các thiên sứ đã bị sốc! Làm sao mà Đức Chúa Trời lại chọn một con người chẳng có gì là hoàn hảo hết để thực thi sứ mệnh quan trọng nhất trong mọi sứ mệnh chứ? Họ dội vang lời lẽ trong Thi thiên 8:4–5: Loài người là gì, mà Chúa nhớ đến? … Chúa làm người kém Đức Chúa Trời một chút”. Bất chấp sự thực con người được dựng nên kém hơn các thiên sứ, các thiên sứ cứ tiếp tục: Ngài [Đức Chúa Trời] Đội cho người sự vinh hiển và sang trọng”.
Đức Chúa Trời  bảo Môise rằng ông phải trả lời với những sự than phiền của các thiên sứ. Vì vậy, Môise thưa cùng Đức Chúa Trời ở trước mặt bao thiên sứ: “Trong Ngũ Kinh của Ngài có gì chứ?” Đức Chúa Trời đáp: “Ta là Giêhôva Đức Chúa Trời, là Đấng đã đem ngươi ra khỏi xứ Aicập”. Khi ấy Môise xây sang các thiên sứ rồi nói: “Quí Ngài có ở trong xứ Ai cập không? Quí Ngài có ở trong chốn tối tăm ấy không? Còn Ngũ Kinh có quan hệ gì với quí Ngài chứ?” Môise tiếp tục nói bằng cách xem lại các điều răn của Đức Chúa Trời và thể nào chẳng có điều nào trong đó áp dụng cho các thiên sứ cả. Các thiên sứ không phải lo liệu gì với sự cám dỗ, sự ganh tỵ, sự thách thức, hay các sự xung đột. Họ sống ở một nơi sáng láng lạ lùng.

Mặt khác, con người phải xử lý, lo liệu với đủ loại tối tăm – cả ở bên ngoài cũng như ở bên trong chúng ta. Đấy là chỗ đặt để sự cao trọng của chúng ta. Các thiên sứ có thể là những hữu thể sáng láng, nhưng chỉ có hữu thể con người mới có thể nắm lấy sự tối tăm rồi biến nó ra sáng láng. Chỉ có con người mới có thể thắng hơn những ham muốn tội lỗi, mở rộng sự tử tế khi bị cám dỗ, và sử dụng thế giới vật lý nầy cho các mục đích thuộc linh.

Hôm nay, hãy nhớ rằng bạn luôn cao trọng hơn các thiên sứ. Khi bị cám dỗ phạm việc chi đó sai trái, hãy chọn làm theo điều chi là phải. Khi đối diện với sự tối tăm, hãy chọn sự sáng. Sự cao trọng của chúng ta nằm trong chỗ yếu đuối của chúng ta . . . và sự cam kết không dời đổi muốn thắng hơn chúng.


ĐỨC CHÚA TRỜI NGỰ TRONG CHỖ TỐI TĂM


Đức Chúa Trời ngự trong chỗ tối tăm
Môi-se đáp rằng: Đừng sợ chi, vì Đức Chúa Trời giáng lâm đặng thử các ngươi, hầu cho sự kính sợ Ngài ở trước mặt các ngươi, cho các ngươi không phạm tội. Vậy, dân sự đứng cách tận xa, còn Môi-se đến gần đám mây đen kịt có Đức Chúa Trời ngự ở trong — Xuất Êdíptô ký 20:20–21
Khi con cái Israel đứng tại Núi Sinai để nhận lãnh Lời của Đức Chúa Trời, họ đã nhận ít hơn họ đã lằm bằm mặc cả, gồm sấm sét, khói, và tiếng kèn thổi vang! Mọi thứ đều là quá nhiều cho dân Israel, và họ đã run rẩy sợ hãi cho mạng sống của họ. Nhưng Môise đã nói cùng họ:Đừng sợ chi, vì Đức Chúa Trời giáng lâm đặng thử các ngươi, hầu cho sự kính sợ Ngài ở trước mặt các ngươi, cho các ngươi không phạm tội”.
Nói cách khác, Môise đang nói: “Đây chỉ là một thử nghiệm vì ích riêng của các ngươi, để các ngươi biết kính sợ Chúa và đứng dang xa ra đối với tội lỗi”. Tuy nhiên, dân sự vẫn còn kinh sợ và “đứng cách tận xa”.
Tuy nhiên, Môise đã làm ngược lại. Ông đã đứng gần với Đức Chúa Trời hơn. Kỳ thực, câu Kinh thánh cho chúng ta biết rằng “Môise đến gần đám mây đen kịt . . .”. Môise cứ bước tới mặc dù khi cứ bước tới như thế, thì đám mây càng đen kịt hơn. Hãy chú ý, câu Kinh thánh gọi đám mấy là “đen kịt”; đây không phài là màu đen bình thường. Đây là màu đen không thể xuyên thấu được. Tuy vậy, chỗ đen kịt ấy “có Đức Chúa Trời ngự ở trong”.
Hết thảy chúng ta đều kinh nghiệm sự tối tăm trong đời sống của chúng ta. Đối với người nầy, có thể đó là những khó khăn về tài chính; đối với nhiều người khác, có thể đó là sự nghèo khó tư niên. Đối với một số người, có thể đó là một cuộc hôn nhân dường khư không kham nổi, và đối với nhiều người khác, có thể đó là một mối quan hệ đầy đau khổ với một thành viên trong gia đình. Chúng ta kinh nghiệm mất mát trong cuộc sống khi chúng ta mất đi một người thân yêu dấu. Chúng ta kinh nghiệm bệnh tật – chính bệnh tật của mình hay của những người mà chúng ta rất yêu mến. Trong những thời điểm giống như thế, bóng tối tăm không sao dò thấu được.
Nhưng đâu là phản ứng của chúng ta đối với mọi sự trong chổ tối tăm nầy? Chúng ta phản ứng thế nào đối với sợ hãi, lộn xộn, sự kinh khiếp trong chỗ không biết mình phải xoay trở ra sao nữa? Có phải chúng ta cứ đứng xa xa đối với Đức Chúa Trời không? Hay chúng ta đến gần Ngài hơn?
Nhiều người bị cám dỗ cứ đứng cách tận xa kia.Sự nếm trải những khoảnh khắc đen tối có thể khiến cho chúng ta cảm thấy bị bỏ rơi hay bị Đức Chúa Trời chối bỏ. Nhưng Môise dạy chúng ta một bài học đáng kinh ngạc trong mấy câu Kinh thánh nầy — Đức Chúa Trời ngự ở trong chỗ đen kịt ấy! Những thời điểm tăm tối không phải là lúc để xây khỏi Đức Chúa Trời đâu – chúng là khoảnh khắc quí báu để đến gần với Ngài hơn đấy.
Trong Thi thiên 91:15, Đức Chúa Trời phán: Trong sự gian truân, ta sẽ ở cùng người. Đức Chúa Trời đang ở với chúng ta trong những thời điểm gian nan nhất. Đã đến lúc cho chúng ta phải nắm lấy Ngài và để cho Ngài bồng ẳm chúng ta qua.

Khi Đức Chúa Trời dựng nên thế gian, sự tối tăm đã có trước rồi mới có sự sáng. Ban đêm có trước, rồi mới có ban ngày. Nếu bạn thấy mình đang ở trong thời kỳ tối tăm lúc bây giờ, đừng sợ hãi. Hãy làm theo như Môise đã làm và cứ giữ việc bước tới trong đức tin. Nếu bạn bền đỗ, trong chỗ tối tăm ấy là quí báu lắm, vì ở đó bạn sẽ tìm gặp Đức Chúa Trời – và rồi sẽ có sự sáng láng cho.

CUNG ỨNG HY VỌNG VÀ SỰ CHỮA LÀNH


Cung Ứng Hy Vọng và Sự Chữa Lành

Khi hai người đánh lộn nhau, người nầy đánh người kia bằng đá hay là đấm cú, không đến đỗi phải chết, nhưng phải nằm liệt giường, nếu đứng dậy chống gậy đi ra ngoài được, người đánh đó sẽ được tha tội. Nhưng chỉ phải đền tiền thiệt hại trong mấy ngày nghỉ và nuôi cho đến khi lành mạnh — Xuất Êdíptô ký 21:18–19

Phần đọc Ngũ Kinh tuần nầy dẫn đến câu chuyện trong phần đọc Kinh thánh tuần qua, bao gồm sự khải thị của Đức Chúa Trời tại Núi Sinai và việc ban ra 10 Điều Răn, thêm một bước nữa. Trong phần đọc nầy, chúng ta được cung ứng một danh sách rõ ràng về các luật lệ cần thiết dành cho một xã hội lành mạnh, lấy Đức Chúa Trời làm trọng tâm, kính sợ Đức Chúa Trời, công bình và bình đẳng. Kính mến Đức Chúa Trời là chưa đủ theo một phương thức trừu tượng; chúng ta phải nắm lấy tình yêu thương đó rồi đổi nó thành lối sống trung tín.

Một trong những luật lệ được đưa ra thảo luận trong phần đọc đặc biệt nầy nói tới những gì đang xảy ra nếu người nầy đánh trọng thương người kia. Như chúng ta sẽ thấy, Kinh thánh mô tả: Khi hai người đánh lộn nhau, người nầy đánh người kia bằng đá hay là đấm cú, …. người đánh đó sẽ được tha tội. Nhưng chỉ phải đền tiền thiệt hại trong mấy ngày nghỉ và nuôi cho đến khi lành mạnhCác rabi giải thích rằng bên có lỗi phải bồi thường hoàn toàn cho bên bị thương tích, bao gồm trả hết mọi chi phí thuốc men. Bậc thánh hiền Do thái cũng chỉ ra rằng chính từ câu nầy mà chúng ta học biết rằng một người có phép được chăm sóc về mặt y tế. Chúng ta được phép đi bác sĩ để được chữa lành.

Trong tiếng Hybálai, hai từ sau cùng của câu Kinh thánh là rapoh yirapehsát nghĩa có ý nói “chữa lành và được chữa lành”. Đấng tiên kiến Lublin, một vị rabi nổi tiếng vào thế kỷ thứ 18, đã bình luận về cụm từ nầy, nói rằng một vị bác sĩ được phép chữa trị, song ông không được phép làm cho người được chữa trị phải thất vọng. Mặc dù theo mọi sự học hỏi và kinh nghiệm của ông, ông tin rằng dù một bịnh nhân không có được cơ hội, vị y sĩ không được phép bỏ cuộc. Chỉ có Đức Chúa Trời mới có tiếng nói sau cùng về người đó có được chữa lành hay không!?! Công việc của vị y bác sĩ là thực hiện sự chữa lành bất luận người ta có nói gì đi nữa. Ngoài ra, ông được phép cung ứng cho bịnh nhân niềm hy vọng, song ông không được phép gác bỏ hy vọng đi. Một vị y sĩ không bao giờ nói cho bệnh nhân biết là chẳng còn có hy vọng nữa.

Các rabi nắm lấy ý tưởng nầy, đưa nó đi một bước xa hơn và giải thích rằng chính nguyên tắc đó đang nắm giữ mọi phương diện của sự sinh tồn của chúng ta – về thuộc thể, về tình cảm, và về mặt thuộc linh nữa. Chúng ta có thể sống trong hy vọng, và khi chúng ta hy vọng, chúng ta sẽ không hề từ bỏ hy vọng. Chúng ta sẽ không bao giờ nói rằng người nầy hay người kia không có cơ hội để mà ăn năn. Chúng ta đừng bao giờ quyết định mình không có cơ hội để cải thiện cách xử sự của chính mình. Chúng ta đừng bao giờ quyết rằng bất kỳ tình huống nào là vô vọng hết. Trong thế giới lấy Đức Chúa Trời làm trọng tâm, bất cứ điều gì cũng luôn luôn là khả thi cả. Công việc của chúng ta là chữa lành và được chữa lành; đó là hy vọng và cung ứng hy vọng.

Lần tới, bạn hay một người bạn kinh nghiệm một tình huống ảm đạm, hãy nhớ những việc duy nhứt mà bạn được phép làm là cung ứng hy vọng, cung ứng sự giúp đỡ, và tạo điều kiện thuận lợi cho sự chữa lành – và khi ấy hãy để cho Đức Chúa Trời làm phần việc của Ngài.


Thứ Tư, 4 tháng 2, 2015

HÃY NHỚ NGHỈ NGƠI


Hãy Nhớ Nghỉ Ngơi
“Ngươi hãy làm hết công việc mình trong sáu ngày; nhưng ngày thứ bảy là ngày nghỉ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi: trong ngày đó, ngươi, con trai, con gái tôi trai tớ gái, súc vật của ngươi, hoặc khách ngoại bang ở trong nhà ngươi, đều chớ làm công việc chi hết — Xuất Êdíptô ký 20:9–10 

Có nhiều cách để phục vụ Đức Chúa Trời. Đôi khi chúng ta được kêu gọi để cho kẻ đói ăn, những lần khác thăm viếng người đau ốm. Một số người trong chúng ta được kêu gọi để lao động và kiếm sống để tiếp trợ cho gia đình mình. Nhiều người khác phục vụ Đức Chúa Trời bằng cách ở tại nhà và lo liệu mọi nhu cần trong gia đình mình. Có nhiều cách thức lắm cho sự phục vụ Đức Chúa Trời – và có khi, cách phục vụ Ngài tốt nhứt là nghỉ ngơi.

Trong phần đọc Kinh thánh tuần nầy, khi chúng ta đọc đến 10 Điều Răn, chúng ta đến với điều răn hãy nhớ ngày Sa-bát. Câu Kinh thánh chép: “Ngươi hãy làm hết công việc mình trong sáu ngày; nhưng ngày thứ bảy là ngày nghỉ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi: trong ngày đó, ngươi, con trai, con gái tôi trai tớ gái, súc vật của ngươi, hoặc khách ngoại bang ở trong nhà ngươi, đều chớ làm công việc chi hết”.

Từ ngữ Hybálai trong Kinh thánh cho cụm từ “người hãy làm hết công việc mình” là ta’avod, nó cũng có nghĩa là “ngươi sẽ phục vụ”. Bậc thánh hiền Do thái đề nghị cách đọc câu nầy như sau: “Sáu ngày ngươi sẽ phục vụ Đức Chúa Trời bằng cách làm mọi công việc của ngươi, nhưng ngày thứ bảy là ngày Sa-bát . . . và ngươi sẽ phục vụ Giêhôva Đức Chúa Trời ngươi bằng cách không làm công việc chi hết”. Đôi khi chúng ta phục vụ Đức Chúa Trời qua công việc của hai bàn tay mình, nhưng ngày Sa-bát dạy chúng ta rằng ở những lần khác, cách thức phục vụ Đức Chúa Trời là bằng sự nghỉ ngơi.

Nghỉ ngơi phục vụ Đức Chúa Trời như thế nào?

Maimonides, nhà vật lý và là rabi nổi tiếng của thế kỷ thứ 12, đã từng nói: “Nếu một người đi ngủ để giúp cho tâm trí mình nghỉ ngơi và cung ứng sự yên nghỉ cho thân thể mình hầu cho người sẽ không mắc bịnh và không thể phục vụ Đức Chúa Trời vì cớ đau ốm, trong trường hợp nầy chính giấc ngủ của người là sự phục vụ cho Đức Chúa Trời”. Mọi sự đều nương vào suy nghĩ của chúng ta. Nếu chúng ta ăn uống hầu cho chúng ta có năng lực để phục vụ Đức Chúa Trời, thế thì sự ăn uống của chúng ta là sự phục vụ cho Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta tập tành hầu cho chúng ta có sức lực để phục vụ Đức Chúa Trời, thế thì sự tập tành của chúng ta là sự phục vụ Đức Chúa Trời. Và nếu chúng ta nghỉ ngơi hầu cho chúng ta có thể phục vụ Đức Chúa Trời với sự vui vẻ, sốt sắng, và mạnh mẽ, khi ấy sự nghỉ ngơi cũng là sự phục vụ cho Đức Chúa Trời nữa.

Thêm nữa, có một ý nghĩa sâu sắc hơn cho nghỉ ngơi là sự phục vụ Đức Chúa Trời. Khi chúng ta nghỉ ngơi – khi chúng ta nghỉ xã hơi từ việc làm mọi sự mà chúng ta đang làm – chúng ta đang bày tỏ ra đức tin của chúng ta nơi Đức Chúa Trời. Nhiều người tham công rách việc vì họ nghĩ rằng nếu họ thôi không làm việc, thế giới sẽ thôi không còn quay trên cái trục của nó nữa. Khi chúng ta nghỉ ngơi, chúng ta công nhận rằng Đức Chúa Trời là Đấng đang điều khiển thế giới, chớ không phải chúng ta. Đức tin nầy cũng là sự phục vụ Đức Chúa Trời.

Tuần nầy, hãy nghỉ xã hơi đi. Phải nhớ nghỉ ngơi, thoải mái, và lấy sức lại. Đôi khi việc lớn lao nhất mà chúng ta có thể làm cho sự vinh hiển của Đức Chúa Trời là không làm công việc chi hết.