Thứ Ba, 20 tháng 11, 2018

THẦN HỌC VỀ SỰ CẢM TẠ


Thần Học Về Sự Cảm Tạ
Tại trong xứ của chúng, giữa điều ơn lành dư dật mà Chúa đã ban cho chúng, tại trong đất rộng rãi và màu mỡ mà Chúa đã đặt trước mặt chúng, chúng không phục sự Chúa, chẳng trở bỏ các công việc ác của họ — Nê-hê-mi 9:35

Trong Endymion, quyển tiểu thuyết sau cùng mà Thủ tướng Anh quốc Benjamin Disraeli đã cho xuất bản, nhân vật ông St. Barbe, có lúc kêu lên: “Tôi công nhận khi tôi đang ăn loại nấm đó, tôi cảm thấy âm ấm trong lòng mình, nếu nó không tiêu hoá, tôi nghĩ phải có lòng biết ơn”.

Phần mô tả rất thực của Disraeli, St. Barbe là một người rất bi quan, vì vậy chúng ta không nên ngạc nhiên trước sự để ý đáng ghét đó. Đồng thời, tuy nhiên, thái độ của St. Barbe nhấn mạnh cho chúng ta một nghịch lý về tình trạng con người mà chúng ta thường gặp phải.

Hoàn toàn về mặt văn minh và phép tắc thông thường, chúng ta mong rằng lòng biết ơn của một người phải tương xứng, ít nhất là gần sát với độ lớn sự tử tế đã được làm ra cho người ấy. Khi cho mượn một cây bút chì, một tiếng "cảm ơn" lịch sự là đủ rồi. Tuy nhiên, khi một người mẹ nuôi dưỡng một đứa con bệnh hoạn được lành mạnh trở lại, một tiếng cảm tạ rất nhiều tất phải có.

Tuy nhiên, khi nói đến lòng biết ơn, hay thậm chí là sự công nhận Đức Chúa Trời, là Đấng Tạo Hóa của chúng ta, thường là khi chúng ta thành công nhất, được chúc phước bởi sự bình an và thịnh vượng, rằng chúng ta rất có thể quên Nguồn của mọi sự nhân từ. Khi ấy, thái độ biết ơn thường là điều xa xôi nhất ra từ ​​tâm trí của chúng ta.

Ngũ Kinh liên tục nhấn mạnh sự nguy hiểm của cạm bẫy thần học này. Thí dụ, về tường trình lại lịch sử Do Thái trong sách Nê-hê-mi, chúng ta được biết nhiều lần người Do Thái đã thử tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho họ, và vô số trường hợp sự nhân từ đời đời của Ngài đối với họ nữa. Đỉnh cao của chu trình tường thuật này xuất hiện trong phần mô tả, ở câu 35, về sự thiếu lòng biết ơn của dân sự đối với Đức Chúa Trời ngay cả khi họ an toàn và thịnh vượng đang tễ trị trên Israel. Thậm chí khi ấy, người Do Thái than vãn rằng họ đã không hầu việc Đức Chúa Trời tốt nhứt mà họ có thể.

Ở đây, chúng ta nhìn thấy một dân được chúc phước cho với sự nhân từ của Đức Chúa Trời lại thất bại không dâng lời cảm tạ ở chỗ cảm tạ là xứng đáng. Tuy nhiên, trong ơn thương xót vô hạn của Ngài, Đức Chúa Trời liên tục chờ đợi dân sự Ngài ăn năn – theo tiếng Hy-bá-lai, thực thi teshuvah. Khi chúng ta trải nghiệm sự may mắn, chúng ta phải nhận lấy đúng trách nhiệm và đặc ân để công nhận mọi việc làm kỳ diệu của Đức Chúa Trời nhơn vì ích của chúng ta. Một khi chúng ta làm như thế, chúng ta sẽ thấy rằng mối quan hệ của chúng ta với Ngài đã được đào sâu hơn bằng những phương thức quan trọng và đáng ngạc nhiên.




Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2018

TỰ DO ĐỂ HẦU VIỆC



Tự Do Để Hầu Việc

Môi-se và A-rôn bèn đi đến Pha-ra-ôn mà tâu rằng: Giê-hô-va là Đức Chúa Trời dân Hê-bơ-rơ, có phán như vầy: Ngươi không chịu hạ mình trước mặt ta cho đến chừng nào? Hãy tha dân ta đi, để chúng nó hầu việc ta — Xuất Êdíptô ký 10:3

Trong những câu Kinh Thánh hôm nay, Môi-se lặp lại sự nín chịu nổi tiếng: “Hãy tha dân ta đi!” Khẩu hiệu này, giờ đã trở nên nổi tiếng trong các bài hát và phim ảnh, là cụm từ tái diễn nhiều lần trong câu chuyện Xuất Ai Cập. Nó cũng là một sứ điệp quan trọng trong cuộc đấu tranh ngày nay để giải phóng người Do Thái ở Liên bang Xô viết cũ, nơi mà lời kêu gọi một lần nữa được thốt ra: “Hãy tha dân ta đi!” Tuy nhiên, mọi người thường bỏ sót vấn đề theo sau liền cụm từ đó: “. . . để chúng nó hầu việc ta".

Trong khi nửa câu sau lại chẳng quen thuộc với hầu hết mọi người, chúng ta có thể lập luận rằng đó là phần quan trọng hơn của câu Kinh Thánh. Tại sao chứ? Bởi vì tự do là vô nghĩa nếu không có mục đích. Thực vậy, tự do sẽ rất nguy hiểm nếu không có định hướng. Mục đích của Xuất Ai Cập không phải là buông tha cho con cái của Israel đâu. Mục đích: ấy là họ sẽ được buông tha hầu cho họ có thể hầu việc Đức Chúa Trời.

Vào tháng 5 năm 2013, trong chương trình truyền hình, Oprah Winfrey nổi tiếng đã phát biểu tại Đại học Harvard. Trong việc chia sẻ lời lẽ khôn ngoan được chọn lọc từ chính các kinh nghiệm sống của bà, Oprah giải thích rằng trong khi bà đã có mặt trên đài truyền hình từ năm 19 tuổi, không phải nhiều năm về sau bà mới nhận ra mục đích của mọi việc đâu.

Vào năm 1994, bà đã phỏng vấn một cô gái chín tuổi đã tự mình thu thập tiền lẽ dư thừa từ gia đình và bạn bè để cô có thể quyên hết cho cơ quan từ thiện. Cô gái tặng 1.000 đô la chỉ từ các đồng xu. Khi ấy Oprah bèn nghĩ: “Nếu cô bé có thể quyên được $US1,000, tôi có thể quyên góp được gì đây?” Vì vậy, Oprah yêu cầu khán thính giả của mình gửi đến số tiền lẽ dư thừa của họ. Một tháng sau, cô đã quyên được hơn 3 triệu đô la cho tổ chức từ thiện!

Oprah vốn có một mặc khải. Mục đích của bà không những là xuất hiện trên truyền hình. Sứ mệnh của bà là có một chương trình trao đổi thành công để bà có thể sử dụng ảnh hưởng của mình để làm lành trong thế gian.

Đức Chúa Trời đã ban sự tự do cho dân Israel, và Ngài hiến nhiều ơn phước vô số cho mỗi một người chúng ta, vì một mục đích. Các ơn phước của chúng ta không phải là mục tiêu cuối cùng; chúng là phương tiện để làm phu phỉ sứ mệnh của chúng ta và sự phục vụ Chúa chúng ta. Chúng ta được kêu gọi để chia sẻ thì giờ, tài năng, sự giàu có và năng lực của chúng ta để phục vụ các mục đích của Đức Chúa Trời và biến thế giới thành một nơi tốt đẹp hơn. Như Mạc-đô-chê đã nói với Ê-xơ-tê khi ông yêu cầu nàng sử dụng địa vị ảnh hưởng của mình để cứu người Do Thái ở Su-sơ:Nào ai biết rằng chẳng phải vì cớ cơ hội hiện lúc nầy mà ngươi được vị hoàng hậu sao? (Ê-xơ-tê 4:14).

Chúng ta hãy nhìn vào các ơn phước của chúng ta và phạm vi ảnh hưởng mà chúng ta đã được ban cho — khi ấy, hãy quyết tâm sử dụng chúng cho các mục đích của Đức Chúa Trời. Rốt lại, đây mới là lý do tại sao Ngài ban chúng cho bạn và tôi.


Thứ Tư, 14 tháng 11, 2018

TỬ TẾ ĐỐI CÙNG KẺ THÙ



Tử Tế Đối Cùng Kẻ Thù
lột áo tù, và ở trong nhà ngươi khóc cha mẹ mình trong một tháng; kế ấy, ngươi sẽ đến cùng nàng, làm chồng nàng, và nàng sẽ làm vợ ngươi. Nếu ngày sau ngươi không ưa nàng nữa, nàng muốn đi đâu, thì phải cho nàng đi mặc ý, và vì ngươi đã lấy nàng làm vợ, nên chẳng khá bán nàng lấy tiền, hay đãi nàng như nô lệ — Phục truyền luật lệ ký 21:13–14.

Ismail Haniyeh, một trong những lãnh đạo nhóm khủng bố Hamas, thường xuyên kêu gọi tiêu diệt Israel. Tuy nhiên, khi cháu gái một tuổi của ông đang có cần sự chăm sóc về y tế, ông đưa nó đến Israel để điều trị. Và Israel nồng nhiệt chào đón kẻ thù và đối xử với cô bé ấy với sự tử tế và quan tâm.

Gia đình Haniyehs không phải là đơn độc trong việc tìm đến Israel để được hỗ trợ y tế. Mỗi năm, hàng trăm trẻ em từ Gaza đến Bệnh viện Nhi đồng Schneider gần Tel Aviv, ngay cả khi bệnh viện đã buộc phải tăng cường cửa sổ và xây hầm trú ẩn vì tên lửa Hamas bắn đến từ Gaza. Ngay cả khi họ tấn công chúng tôi, chúng tôi lo xử lý với bệnh hoạn của họ.

Ngoài ra, mặc dù Israel đang chính thức chiến tranh với Syria, Israel đã lặng lẽ xử lý với những người bị thương trong cuộc nội chiến của cả hai: ở Syria và với Israel, ở đây các quan chức Syria bí mật chuyển qua những người đang có cần sự chăm sóc ngay lập tức. Israel xử lý với những người bị thương bằng tổn phí riêng của mình. Một quản trị viên bệnh viện Israel nói: “Đối với chúng tôi, họ là những bệnh nhân cần được giúp đỡ ngay lập tức hoặc họ sẽ chết. Và chẳng có sự khác biệt gì khi họ đến từ đâu, hoặc họ là thương binh hay thường dân”.

Làm sao Israel có thể đối xử tàn ác với kẻ thù bằng sự tử tế tốt nhất kia chứ? Đây là một phần truyền thống và hệ thống giá trị của chúng ta chiếu theo Kinh Thánh.

Các câu Kinh Thánh hôm nay thảy nói tới cách đối xử với phụ nữ nào đã bị bắt làm tù binh trong suốt cuộc chiến. Theo Ngũ Kinh, nàng được dành cho 30 ngày để khóc cha mẹ mình, rồi sau thời điểm đó, nếu người lính thực sự muốn nàng làm vợ mình, khi ấy anh ta có thể cưới nàng. Nếu không, nàng sẽ được tự do.

Một vài câu sau đó, chúng ta học biết rằng một người Do Thái bị kết án tội trọng phải bị tử hình. Bậc thánh hiền Do Thái luận rằng tiếp cận với hai luật lệ này thì thấy rằng chúng ta phải đối xử công bằng với mọi người. Không có ưu đãi đối với người nào là dân sự của chúng ta, và chúng ta không quay lưng lại với kẻ thù của mình. Chúng ta phải đối xử với mọi người bằng công lý và với sự thương xót.

Nếu Israel có thể mở rộng sự tử tế cùng kẻ thù của nó, chắc chắn chúng ta có thể tỏ ra thương xót đối với người ta trong cuộc sống của chúng ta, dù họ đã từng đối xử tệ hại với chúng ta vào một thời điểm kia. Chúng ta cần phải tha thứ cho những người đã làm tổn thương chúng ta, nhưng Kinh Thánh khuyên chúng ta phải đi xa hơn thế nữa. Chúng ta cần phải giúp đỡ, tài trợ và đối xử với cựu “kẻ thù” trước đây của chúng ta bằng sự tử tế và nhân phẩm.

Tuần này, chúng ta hãy suy nghĩ đến ai đó trong chính cuộc sống của chúng ta, những kẻ đã làm tổn thương chúng ta trong quá khứ. Hãy xem xét cách thức chúng ta có thể buông bỏ ký ức đau đớn đó và vòng tay ôm lấy người đó bằng tình yêu thương.

Lạy Chúa, làm ơn giúp chúng con yêu tất cả mọi người giống như Ngài đã yêu vậy.