Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2018

DỜI NÚI



Dời Núi

Hỡi núi lớn, ngươi là ai? Ở trước mặt Xô-rô-ba-bên ngươi sẽ trở nên đồng bằng. Nó sẽ đem đá chót ra; sẽ có tiếng kêu rằng: Xin ban ơn, ban ơn cho nó! — Xa-cha-ri 4:7

Thi Thiên 121 bắt đầu:Tôi ngước mắt lên trên núi: Sự tiếp trợ tôi đến từ đâu? (câu 1). Bậc thánh hiền Do Thái giải thích rằng Thi thiên này đã được viết ra như một cuộc trao đổi giữa người cha và con của ông, họ sắp sửa bắt đầu chuyến hành trình thật dài. Người con nhìn lên những ngọn núi, chúng dường như quá cao lớn, khó có thể vượt qua, và tự hỏi làm sao anh ta sẽ vượt qua chúng. Người cha khôn ngoan tái bảo đảm với con mình rằng Đức Chúa Trời sẽ đưa nó qua, khiến người con hô lớn tiếng lên:Sự tiếp trợ tôi đến từ Đức GIÊ-HÔ-VA, là Đấng đã dựng nên trời và đất (câu 2).

Thật giống như thế, nhiều người trong chúng ta đã có cùng cuộc trò chuyện với lòng mình vào một thời điểm nào đó trong cuộc sống của chúng ta, và có lẽ mấy lần trong ngày. Chúng ta nhìn vào những ngọn núi trong đời sống của mình – những chướng ngại trên đường lối của chúng ta – rồi tự hỏi: "Tôi sẽ vượt qua chúng bằng cách nào đây?"

Thật vậy, núi non có thể gây khó khăn. Dường như chúng quá cao lớn, mạnh mẽ và hoàn toàn đáng sợ như thế. Có nhiều lúc, đấy dường là nan đề của chúng ta. Có thể nào một căn bệnh sẽ đột nhiên biến mất không? Tôi có thể thay đổi tình hình tài chính đang hồi tuyệt vọng của mình không? Dường như chúng rất áp đảo và khó có thể vượt qua. Tôi sẽ nếm trải thời điểm khó khăn này mà không ngã lòng chăng? Tôi có thể mạnh mẽ hơn cơn bão không? Tôi có thể thắng hơn thử thách này không?

Đây là lý do tại sao tôi thích câu Kinh Thánh sau đây từ phần đọc [Dân số ký 8:1 – 12:16; Xachari 2:!4 – 4:7] tuần này ở sách Xa-cha-ri: “Hỡi núi lớn, ngươi là ai? Ở trước mặt Xô-rô-ba-bên ngươi sẽ trở nên đồng bằng”.

Trước tiên là một số bối cảnh. Khoảng năm 520TC, Xô-rô-ba-bên, tổng đốc xứ Giu-đa, ông lãnh đạo nhóm phu tù đầu tiên từ xứ Ba-by-loôn, được giao cho phần việc tái thiết lại Israel sau 70 năm lưu đày. Nhà vua xứ Ba Tư đã đồng ý giúp cho người Do Thái hồi hương, song nan đề, ấy là dân sự là những người mà dân Ba-bu-lôn cho tái định cư đến Israel trong chỗ của dân Do Thái bản xứ, họ không cảm động về việc người Do Thái hồi hương. Vì vậy, họ đã tạo ra đủ loại nan đề cho Xô-rô-ba-bên, đưa ra những lời nói dối và tạo ra nhiều trở ngại. Xô-rô-ba-bên trông mong tái thiết lại thành Jerusalem và Đền Thờ Thứ Hai, nhưng các thách thức này dường như làm thất bại những mục tiêu đó.

Đôi khi, tôi nghĩ Đức Chúa Trời làm cho mọi việc ra bất khả thi hầu cho Ngài sẽ tỏ ra cho chúng ta thấy rằng với Ngài, bất cứ điều gì cũng là có thể. Đức Chúa Trời phán cùng Xô-rô-ba-bên rằng những ngọn “núi lớn” đó sẽ trở thành đồng bằng. Nói cách khác, mọi thách thức và chướng ngại mà Xô-rô-ba-bên đã đối diện với sẽ đột nhiên và lạ lùng tan biến đi. Và đấy chính xác là những gì đã xảy ra.

Khi chúng ta dấy lên nghịch cùng một hòn núi, chúng ta cần phải nhớ rằng Đức Chúa Trời của chúng ta thì lớn lao hơn bất cứ chướng ngại vật hay nan đề nào chắn trên đường lối của chúng ta. Ngài là Đấng dựng nên từng hòn núi  – và Ngài có thể dời chúng đi ngay cả khi chúng ta không thể.


Thứ Năm, 8 tháng 11, 2018

NÚI NON VÀ ĐỒNG BẰNG



Núi Non Và Đồng Bằng

Đức GIÊ-HÔ-VA cũng phán cùng Môi-se tại trên núi Si-na-i…” — Lêvi ký 25:1

Lái xe đến thành Jerusalem luôn luôn là đặc biệt. Hầu hết du khách đến Jerusalem từ Tel-Aviv, nơi có phi trường Ben-Gurion, nhưng dù bạn đến từ bất kỳ hướng nào cũng hiến cho cùng một bối cảnh. Thành Jerusalem được bao quanh bởi các ngọn núi và bản thân Jerusalem là một trong những đỉnh cao nhất trong xứ Israel.

Bậc thánh hiền Do Thái dạy rằng địa lý của Jerusalem chẳng phải là ngẫu nhiên đâu; đấy là biểu tượng. Bất kỳ lối tiếp cận nào đến với Đức Chúa Trời đều bao gồm núi non và đồng trũng, cao và thấp, lên và xuống. Cả hai đỉnh cao và thung lũng là một phần của việc ăn ở trong con đường thuộc linh.

Tuần này chúng ta đọc một phần kép Ngũ Kinh [Lê-vi ký 25:1 – 27:34; Giêrêmi 16:19 – 17:14]. Chúng ta đọc Lêvi ký, behar có nghĩa là “núi” như trong: “Đức GIÊ-HÔ-VA cũng phán cùng Môi-se tại trên Núi Si-na-i”. . . Chúng ta cũng đọc Bechukotai, nghĩa là "luật pháp của Ta" như trong: "Nếu các ngươi tuân theo luật pháp ta, gìn giữ các điều răn ta và làm theo (Lê-vi ký 26:3). Kết hai câu này lại với nhau, cho thấy sự cân đối giữa các đỉnh cao đầy cảm hứng và cách ăn ở ít cảm hứng hơn qua các đồng trũng của cuộc sống chúng ta.

Núi non tiêu biểu cho những đỉnh cao trong cuộc sống của chúng ta — các cột mốc như kết hôn hoặc có con. Hay đấy có thể là những khoảnh khắc đầy cảm hứng như ngắm hoàng hôn tuyệt đẹp hoặc những con sóng của đại dương. Chúng cũng có thể là những khoảnh khắc thuộc linh khi chúng ta cảm thấy mình được kết nối sâu sắc với Đức Chúa Trời hoặc được cảm động bởi Thánh Linh Ngài.

Trong Kinh Thánh, chúng ta thường thấy rằng những khoảnh khắc thuộc linh như thế đã diễn ra trên các ngọn núi – giống như sự ban bố Ngũ Kinh trên Núi Si-na-i hoặc chiến thắng lớn lao về mặt thuộc linh của tiên tri Ê-li nghịch cùng các tiên tri của Ba-anh trên Núi Cạt-mên. Từ những đỉnh cao này trong cuộc sống của chúng ta, chúng ta có thể tán thưởng bối cảnh đẹp đẽ về sự sống ở xung quanh chúng ta.

Thế rồi, có vùng đồng bằng. Đôi khi đây là những thời điểm khó khăn trong đời sống của chúng ta, nhưng không nhất thiết đâu. Đồng trũng cũng tiêu biểu cho cuộc sống “đều đặn” nữa. Các thói quen hàng ngày này thường chiếm phần lớn cuộc sống của chúng ta. Các thời điểm này không quá hứng thú và thỏa mãn đâu. Sự việc giống như đặt chân này trước chân kia rồi cứ bước đi rồi tới mãi cho đến khi chúng ta đến được đỉnh cao tiếp theo. Trong suốt thời gian này trong cuộc sống, chúng ta chỉ cần tuân theo luật pháp của Đức Chúa Trời, bước đi trong sự vâng lời và với đức tin. Chúng ta làm việc đúng đắn mỗi ngày ngay cả khi việc rất là khó và không có ai nhìn tới, hoặc thậm chí khi chúng ta không ưa thích việc ấy.

Khi chúng ta đọc hai phần này lại với nhau, chúng ta nhớ lại rằng chúng ta cần cả hai hình thức thờ phượng trên hành trình của chúng ta hướng tới Đức Chúa Trời. Đôi khi chúng ta cần cảm thấy như mình đã được thần cảm và đã kết nối; nhiều lần khác chúng ta cần phải đơn sơ bước đi trong sự vâng phục. Khi chúng ta giữ cho mắt mình  nhắm vào vào mục tiêu cuối cùng, chúng ta sẽ thành công.



Thứ Tư, 7 tháng 11, 2018

CHỌN ĐỨC TIN HƠN LÀ SỢ HÃI



Chọn Đức Tin Hơn Là Sợ Hãi

Ta, chính ta, là Đấng yên ủi các ngươi. Ngươi là ai, mà sợ loài người hay chết, sợ con trai loài người là kẻ sẽ trở nên như cỏ? mà lại quên Đức Giê-hô-va, Đấng tạo ngươi, đã giương các từng trời và lập nền đất, và trọn ngày cứ run sợ về cơn giận của kẻ ức hiếp khi nó toan hủy diệt ngươi? Vậy thì bây giờ chớ nào cơn giận của kẻ ức hiếp ấy ở đâu? — Êsai 51:12–13

Có người nếm trải cuộc sống với một sự hiểu biết sâu sắc rằng Đức Chúa Trời đã dựng nên thế gian và là Chủ Tễ của muôn vật. Nhưng họ thường thất bại không hiểu được rằng Đức Chúa Trời quan tâm đến chúng ta và đã dính dáng vào cuộc sống của chúng ta. Người khác có sự hiểu biết ấy theo cách khác. Họ tin rằng Đức Chúa Trời vốn yêu thương và quan tâm, nhưng họ lấy làm lạ không biết Đức Chúa Trời có thực sự mang lại các phép lạ mà họ đang tìm kiếm hay không!?! Cho dù ở cấp độ ý thức hay tiềm thức, chúng ta không luôn luôn tán thưởng Đức Chúa Trời là ai và những gì Ngài có khả năng thực thi trong đời sống của chúng ta.

Trong phần câu gốc hôm nay, Đức Chúa Trời phán cùng dân sự Ngài: Ta, chính ta, là Đấng yên ủi các ngươi”. Thắc mắc: tại sao Đức Chúa Trời cứ lặp đi lặp lại chữ “Ta” chứ? Trả lời cho thắc mắc ấy, chúng ta cần phải ôn lại một số câu Kinh Thánh.

Bậc thánh hiền Do Thái dạy rằng việc sử dụng lặp đi lặp lại chữ “Ta” ám chỉ đến hai lần trong Mười Điều Răn mà cả hai đều bắt đầu bằng chữ “Ta” như trong: “Ta là GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời ngươi…”. Hai lần xuất hiện trong các điều răn đều bắt đầu với từ “Ta”, nhưng có một sự khác biệt rõ ràng. Trong Xuất Ê-díp-tô ký 20:8, chúng ta đọc: Hãy nhớ ngày nghỉ đặng làm nên ngày thánh. Chúng ta được nhắc nhở rằng Đức Chúa Trời đã dựng nên thế gian trong sáu ngày và nghỉ ngơi vào ngày Sa-bát khi chúng ta đọc:vì trong sáu ngày Đức GIÊ-HÔ-VA đã dựng nên trời, đất, biển, và muôn vật ở trong đó, qua ngày thứ bảy thì Ngài nghỉ: vậy nên Đức GIÊ-HÔ-VA đã ban phước cho ngày nghỉ và làm nên ngày thánh (câu 11).

Tuy nhiên, trong Phục truyền luật lệ ký 5:12, chúng ta được truyền cho: Hãy giữ ngày nghỉ đặng làm nên thánh”. Ở đây chúng ta được nhắc nhở rằng người Ai Cập đã bắt Israel làm nô lệ, nhưng Đức Chúa Trời đã chuộc họ khi điều răn nói tiếp: Khá nhớ rằng ngươi đã làm tôi mọi nơi xứ Ê-díp-tô, và GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời ngươi dùng tay quyền năng giơ thẳng ra đem ngươi ra khỏi đó; bởi cớ ấy cho nên GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời ngươi có dặn biểu ngươi phải giữ ngày nghỉ (câu 15).

Hai huấn thị giữ ngày Sa-bát này dạy cho chúng ta biết về hai đặc điểm rõ ràng nhất của Đức Chúa Trời. Trong Xuất Ê-díp-tô ký, chúng ta học biết rằng Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hoá toàn năng của thế gian. Ngài có thể làm bất kì việc gì trong vai trò Chủ Tễ muôn vật. Trong Phục truyền luật lệ ký, chúng ta học biết rằng Đức Chúa Trời là Đấng yêu thương, Ngài lắng nghe tiếng kêu la của chúng ta, và đem ơn cứu rỗi đến.

Bây giờ, chúng ta có thể tái viếng lại ý nghĩa của phần câu gốc của chúng ta hôm nay. Khi Đức Chúa Trời nhắc đến chính mình Ngài là “Ta, chính ta…”, Ngài đang nhắc nhở chúng ta rằng Ngài là Đấng có thể làm bất cứ điều gì và Ngài là Đấng yêu thương chúng ta. Câu Kinh Thánh nói tiếp: “Ngươi là ai, mà sợ loài người hay chết, sợ con trai loài người là kẻ sẽ trở nên như cỏ?. . . trọn ngày cứ run sợ về cơn giận của kẻ ức hiếp khi nó toan hủy diệt ngươi?” Nói cách khác, nếu chúng ta nhớ rằng Đức Chúa Trời yêu thương chúng ta và có thể giúp chúng ta trong bất cứ việc gì, chúng ta sẽ không bao giờ e sợ bất cứ ai hay bất kỳ tình huống nào trong cuộc sống của chúng ta.

Chúng ta hãy nhập sứ điệp đầy sự an ủi này vào lòng. Hãy chọn đức tin hơn là lo sợ, với sự nhìn biết rằng Đức Chúa Trời có thể và sẽ chăm sóc chúng ta. Ngài đặt chúng ta an toàn trong bàn tay của Ngài và không một điều gì có thể làm thay đổi điều đó. Đức Chúa Trời muốn chúng ta nhận biết rằng Ngài quan tâm đến chúng ta thật sâu sắc và có thể dời đi những ngọn núi thay cho chúng ta.

Một khi chúng ta nhìn biết Đức Chúa Trời là ai, không có một thứ gì để e sợ hết.