Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2018

ĐẶC BIỆT VỀ XỨ



Đặc Biệt Về Xứ

Nầy, ta ở cùng ngươi, ngươi đi đâu, sẽ theo gìn giữ đó, và đem ngươi về xứ nầy; vì ta không bao giờ bỏ ngươi cho đến khi ta làm xong những điều ta đã hứa cùng ngươi — Sáng thế ký 28:15

Ápraham đã 75 tuổi khi Đức Chúa Trời bảo ông rời khỏi quê hương mình rồi đi đến một xứ không biết để rồi một ngày kia sẽ trở thành xứ sở của riêng ông. Môi-se đã 80 tuổi khi ông dẫn dắt con cái Israel ra khỏi vòng nô lệ trong xứ Ai Cập.

Còn Giô-sép? Giô-sép được 110 tuổi khi ông qua đời ở Ai Cập, nhưng ông buộc các con cháu của ông hứa chôn hài cốt mình trong Đất Hứa. Khi dân Israel sau cùng rời khỏi Ai Cập cùng xiềng xích của chế độ nô lệ, họ trung tín đưa hài cốt của Giô-sép cùng đi với họ rồi chôn cất ông ở Si-chem.

Trong nhiều thế kỷ, Đất Thánh đã trở thành ngọn hải đăng cho con cái của Israel. Xứ ấy là niềm hy vọng và ước mơ của những người Do thái bị lưu đày và tan rãi trong suốt lịch sử cho đến một ngày kia trở về cùng quê hương của tổ phụ họ. Thậm chí ngày nay, chúng ta là chứng nhân cho aliyah đang diễn ra — hoặc định cư ở Israel — của người Do Thái từ khắp nơi trên thế giới, họ đang chọn trở về lại quê hương theo lịch sử và theo kinh thánh của họ.

Bản thân tôi, gần 50 tuổi, khi tôi thực hiện aliyah để đáp lại nơi tôi cảm thấy Chúa đang kêu gọi tôi. Tuy nhiên, sau gần 20 năm sống ở Israel, mỗi khi tôi trở về nhà sau chuyến du lịch, tôi cảm thấy một nguồn cảm thúc và cảm giác bình an khi chiếc máy bay sau cùng đáp xuống phi trường Ben Gurion. Tôi đang ở tại quê nhà.

Nhưng trong vài năm qua, tôi đã có vinh dự và đặc ân khi đi cùng bố mẹ tôi, Ra-bi Simon và Belle Eckstein, khi họ thực hiện aliyah. Ở tuổi 91 (cha tôi) và 84 tuổi (mẹ tôi), họ quyết định dùng những năm cuối đời của họ sống trong xứ sở của các tổ phụ thuộc linh của họ. Cha tôi đã qua đời, nhưng về đến Israel là sự ứng nghiệm giấc mơ của cả một đời.

Đối với tôi, không những đây là nguồn tự hào trong sự sẵn lòng của cha mẹ tôi để di dời ở bối cảnh đó trong cuộc sống của họ, nhưng tôi cũng đã thấy việc ấy — khi tôi thực hiện aliyah — là sự ứng nghiệm lời tiên tri của Kinh Thánh. Kinh Thánh nói với chúng ta rằng Đức Chúa Trời đã phán cùng Áp-ra-ham trong Sáng thế ký 15 rằng dân Israel sẽ bị làm phu tù trong xứ Ai Cập. Nhưng, Ngài hứa với họ rằng:Đến đời thứ tư, dòng dõi ngươi sẽ trở lại đây (Sáng thế ký 15:16).

Giờ đây, có bốn thế hệ gia đình chúng tôi đang ở tại Israel: mẹ tôi, vợ chồng tôi, một trong các con gái của tôi, Yael và con cái của nó. Chẳng bao lâu nữa, đứa con gái lớn thứ hai của tôi sẽ thực hiện aliyah!

Tôi vẫn còn nhớ khi nhìn thấy người cha già quỳ gối xuống rồi hôn mặt đất, gợi lại ơn phước truyền thống: “Cảm tạ Chúa vì đã nâng đỡ tôi, ban cho tôi sự sống, và giúp tôi đạt tới cột mốc này”. Giống như ông đã có, lòng tôi phủ lút với sự biết ơn Đức Chúa Trời.

Tôi cảm tạ Đức Chúa Trời vì tấm gương của cha mẹ tôi. Họ dạy tôi rằng làm phu phỉ ước mơ của cuộc sống không bao giờ là quá muộn và bắt đầu lại một lần nữa cho dù bạn ở độ tuổi nào.

Tôi cũng cầu nguyện, tấm gương của họ sẽ cảm động hết thảy chúng ta tiếp tục theo đuổi ước mơ của chúng ta — bất kể chúng là gì đi nữa — tin cậy nơi Đức Chúa Trời dẫn dắt chúng ta trong những ngày ở trước mặt.


Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018

TƯỞNG NIỆM DI SẢN



Tưởng Niệm Di Sản

Bấy giờ, dân sự đều nhóm hiệp như thể một người, tại phố ở trước cửa Nước. Chúng nói với E-xơ-ra là thầy thông giáo, xin người đem quyển sách luật pháp của Môi-se mà Đức Giê-hô-va đã truyền dạy cho Y-sơ-ra-ên — Nê-hê-mi 8:1

Hàng năm vào ngày 17 tháng 3, người Mỹ gốc Ái-nhĩ-lan (và thậm chí một số người không phải gốc gác ấy) kỷ niệm di sản và văn hóa độc đáo của họ trong Ngày Thánh Patrick. Các cuộc diễu hành được tổ chức; dân chúng mặc màu xanh lá cây; và ở quê hương thị trấn Chicago cũ của tôi, thậm chí họ còn nhuộm màu xanh lá cây cả dòng sông Chicago.

Trong khi các ngày lễ này chủ yếu là những dịp vui vẻ, họ phục vụ một mục đích trong việc giúp cho dân sự nhớ lại nguồn gốc tổ tiên của họ. Họ tiếp tục duy trì các truyền thống phong phú và củng cố mối dây ràng buộc cho quê hương của họ.

Trong nhiều thế kỷ, người Ê-thi-ô-pi gốc Do Thái đã kỷ niệm đức tin và gốc gác Do Thái của họ trong một ngày lễ độc đáo, được gọi là Sigd, có nghĩa là, "sấp mình xuống". Ngày lễ ai cũng tin là đã khởi sự vào thế kỷ thứ 15 khi các thầy tế lễ nhóm lại ở Beta Israel, “Nhà của Israel”  y như họ tự nhận vậy, để củng cố đức tin của họ khi đối mặt với sự bắt bớ lớn lao.

Các thầy tế lễ được cảm thúc bởi phần mô tả trong sách Nê-hê-mi về cách người Do Thái trở về từ Babylon sau 70 năm sống lưu đày để bước theo Đức Chúa Trời: Bấy giờ, dân sự đều nhóm hiệp như thể một người, tại phố ở trước cửa Nước. Chúng nói với E-xơ-ra là thầy thông giáo, xin người đem quyển sách luật pháp của Môi-se mà Đức Giê-hô-va đã truyền dạy cho Y-sơ-ra-ên (Nê-hê-mi 8:1).

Trước khi đám đông aliyah (nhập cư vào Israel)Beta Israel, khởi sự vào thập niên 1980, các thế hệ người Ê-thi-ô-pi gốc Do thái sẽ đi bộ nhiều ngày lên đỉnh núi, ở đó hàng ngàn người sẽ hiệp nhau cầu nguyện và đọc sách Ngũ Kinh. Sau những lời cầu nguyện ban trưa và thổi kèn shofar, toàn bộ cộng đồng sẽ từ núi xuống để dự một bữa tiệc vui vẻ.

Bằng cách này, người Ê-thi-ô-pi gốc Do thái đã ăn mừng và ghi nhớ mối quan hệ của họ với thành Jerusalem và làm mới lại cam kết của họ trước sự hiệp một Do Thái.

Sigd bây giờ là một ngày lễ ăn mừng chính thức tại Israel bởi tất cả người Do Thái, và những người Ê-thi-ô-li gốc Do Thái đã thực hiện aliyah vào Israel nhóm lại ở Bức Tường Phía Tây tại Jerusalem để kỷ niệm ngày này. Thực sự đây là một kinh nghiệm được thần cảm và thuộc linh.

Mặc dù ngày lễ Sigd là một ngày lễ mà người Ê-thi-ô-pi gốc Do Thái đã tổ chức riêng trong nhiều thế kỷ, đây là một ngày lễ, trong đó nhiều người Do Thái nào dựng nhà của họ ở Israel ngày nay có thể liên quan. Người Do Thái ở Israel nhóm lại từ châu Âu, Mỹ, Nga, Iran, và vô số các quốc gia khác nơi họ ra đời. Hiệp một tại thành Jerusalem là câu trả lời cho những lời cầu nguyện của chúng ta, bởi vì hết thảy chúng ta từng là khách lạ trong một vùng đất ngoại bang.

Ngày lễ Sigd kỷ niệm những cuộc đấu tranh của tất cả những ai tái định cư đã nếm trải khi về đến Đất Hứa. Điều này cũng nhắc cho chúng ta nhớ đến tình yêu thương mà Đức Chúa Trời sẽ luôn luôn có cho con cái của Ngài, bất cứ nơi nào họ đang sinh sống.


BÀI CA CHO CHUYẾN LINH TRÌNH



Bài Ca Cho Chuyến Linh Trình

Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi rằng: Ta hãy đi đến nhà Đức Giê-hô-va. Hỡi Giê-ru-sa-lem, chân chúng ta dừng lại trong các cửa ngươi  — Thi thiên 122:1–2

Hôm nay, khi chúng ta nói về một người Do Thái trở về quê hương của mình [nam hay nữ], chúng ta gọi nó là thực hiện aliyah. Nguyên từ này sát nghĩa ý nói “đi lên”. Từ này thường được sử dụng để mô tả cuộc hành hương mà mọi người Do Thái thực thi ba lần một năm trong các thời kỳ Kinh Thánh đến thành Jerusalem để dự các kỳ lễ Vượt Qua, lễ Ngũ Tuần, và lễ Lều Tạm.

Thực vậy, Thi thiên 120—134 thường được gọi là “các Thi thiên hành hương”, hay “bài ca đi lên”. Những Thi thiên này thường được hát lên bởi những người đi lên Đền thờ ở Jerusalem để dự các kỳ lễ hàng năm. Mỗi Thi thiên được coi là một bước dọc theo linh trình. Nó bắt đầu với Thi Thiên 120 khi người hành hương bước đi từ một vùng đất xa xôi, có nhiều kẻ thù bao quanh: Khốn nạn cho tôi vì tôi ngụ trong Mê-siếc, và ở dưới các trại Kê-đa. Lâu lắm linh hồn tôi chung ở với kẻ ghét sự hòa bình (các câu 5–6).

Cuộc hành trình tiếp tục ở Thi Thiên 121 khi tác giả Thi thiên bày tỏ niềm hy vọng và lòng tin cậy ông vốn có nơi sự bảo hộ ngày và đêm của Đức Chúa Trời. Hãy đọc lớn tiếng những lời tuyệt vời này nói về sự quan phòng từng hiện hữu của Đức Chúa Trời: Đấng gìn giữ Y-sơ-ra-ên không hề nhắp mắt, cũng không buồn ngủ (câu 4). Qua Thi thiên 122, người hành hương công nhận mình vừa bước vào chính thành Jerusalem: “Hỡi Giê-ru-sa-lem, chân chúng ta dừng lại trong các cửa ngươi (câu 2). Trong các Thi thiên còn lại, người hành hương chuyển về hướng chính Đền Thờ — ngay trung tâm thuộc linh của Israel.

Các Thi thiên đi lên từng bực cũng có thể được xem như một hình bóng nói tới chuyến linh trình của chúng ta. Giống như đến tại Jerusalem, đến đền thờ, đòi hỏi một sự đi lên từ bực khó khăn về thể chất, thì cũng một thể ấy cho sự tấn tới về mặt thuộc linh. Nếu chúng ta ngày càng đến gần Đức Chúa Trời hơn, chúng ta phải cam kết chịu khó làm việc, lâu giờ, tự xét mình và bền đỗ.

Chúng ta sẽ gặp phải những trở ngại dọc theo đường đi. Có nhiều lúc chúng ta sẽ bị quấy rầy và lo sợ. Chúng ta cần phải tìm kiếm Đấng Tiếp Trợ cho chúng ta ở giữa các hòn núi (Thi Thiên 121:1-2). Chúng ta cần phải giữ mắt mình ổn định vững chắc trên mục tiêu ở trước mặt chúng ta. Nhưng khi chúng ta đến nơi, thật là vui mừng là dường nào! Chúng ta sẽ hiệp với những người hành hương khác, họ đã thành công trong việc hoàn tất cuộc hành trình:Đức GIÊ-HÔ-VA đã làm cho chúng tôi những việc lớn; Nhân đó chúng tôi vui mừng (Thi-thiên 126:3). Chúng ta sẽ lặp lại mọi cảm xúc của tác giả Thi thiên khi ông viết: Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi rằng: Ta hãy đi đến nhà Đức Giê-hô-va (Thi thiên 122:1).

Vì vậy, bạn đang ở đâu bây giờ trên chuyến linh trình của mình? Vẫn còn ở trong lãnh thổ của kẻ thù? Đang có cần sự tiếp trợ và dẫn dắt dọc theo chuyến đi? Hay đang vui mừng với những người khác ở trong nhà của Đức Giê-hô-va?

Hãy nhớ, giống như các núi vây quanh và bảo vệ Giêrusalem thể nào: Đức GIÊ-HÔ-VA vây phủ dân sự Ngài thể ấy. Từ rày cho đến đời đời (Thi thiên 125:2).