Thứ Hai, 8 tháng 10, 2018

ĐƯỢC PHƯỚC ĐỂ TRỞ THÀNH NGUỒN PHƯỚC


Được Phước Để Trở Thành Nguồn Phước
Vì người xứ Ma-xê-đoan và xứ A-chai vui lòng quyên tiền để giúp những thánh đồ ở thành Giê-ru-sa-lem đang nghèo túng. Họ vui lòng làm sự đó, và cũng mắc nợ các người đó nữa; vì nếu người ngoại đã có phần về của cải thiêng liêng người Giu-đa, thì cũng phải lấy của cải thuộc về phần đời mà giúp cho người Giu-đa —Rô-ma 15:26–27

Người Do Thái và Cơ đốc nhân dự phần vào một sự ràng buộc rất đặc biệt, vì đức tin Cơ đốc có nguồn gốc của nó từ Do Thái giáo. Và trong khi chúng ta có sự khác biệt, chúng ta dự phần vào một di sản chung. Vì lý do này, Sứ đồ Phao-lô đã viết về bổn phận Cơ Đốc Nhân phải hỗ trợ các anh chị em người Do Thái của họ.

Vào thời điểm tác phẩm của Phao-lô, xứ Israel đã nếm trải hạn hán và đói kém, vì vậy Phao-lô đến thăm viếng các hội thánh ở nước ngoài để thu thập một của lễ yêu thương hỗ trợ những ai đang có cần ở Jerusalem. Và các Cơ đốc nhân đầu tiên đã đáp ứng với sự rời rộng lớn lao.

Ngay từ đầu, các Cơ đốc nhân đã có truyền thống giùm giúp các anh em người Do Thái của họ. Truyền thống đó tiếp tục hôm nay tại Hội Thông Công (The Fellowship), thông qua các chương trình như Trên Cánh Chim Ưng (On Wings of Eagles), cung cấp các phương tiện cho những người Do Thái nghèo ở Liên Xô cũ và các nơi khác để về định cư nơi quê hương Israel xa xưa của họ. Thông qua sáng kiến ​​này, hàng trăm ngàn người Do Thái đã thoát khỏi đói nghèo và bức hại, được về đến Israel một cách an toàn để bắt đầu một cuộc đời mới. Họ mắc nợ đời mới của họ, các cơ hội mới của họ, với sự rời rộng của các Cơ đốc nhân nào đã tài trợ cho chương trình.

Giống như các Cơ đốc nhân trong thời của Phao-lô, các Kitô hữu ngày nay nhận ra rằng cũng giống như họ dự phần trong các ơn phước thuộc linh của người Do thái, cũng một thể ấy, họ cũng đang dự phần vào các ơn phước vật chất với người Do thái nữa. Đổi lại, người Do Thái đang chìa tay ra trong sự biết ơn các Cơ đốc nhân. Thực vậy, hành động nói lớn tiếng hơn là lời nói.

Chúng ta có hàng trăm câu chuyện từ những người Do Thái biết ơn, đời sống của họ đã được chúc phước cho và tấn tới qua sự quan tâm và thương xót Cơ đốc. Stanislav, người đã về đến Israel từ Ukraine với cha của mình sau khi mẹ anh qua đời, là một trong số họ.

Một năm sau khi định cư tại Israel, cha anh cũng qua đời, và ở tuổi 17, Stanislav đã ở trong một quê hương mới mà không có sự hổ trợ yêu thương của cha mẹ. Rất may, Stanislav đã tìm thấy sự giúp đỡ và hỗ trợ mà anh có cần ở ngôi trường mới của Hội Thông Công dành cho các thanh thiếu niên mới nhập cư — một tổ chức được thành lập bởi các khoản quyên góp thông qua “Trên Cánh Chim Ưng” (On Wings of Eagles) của chúng ta.
Stanislav nói: “Ngôi trường này vừa cứu mạng tôi. Sống ở đây là một niềm vui tuyệt đối một khi việc cải thiện được hoàn tất. Nếu không nhờ Hội Thông Công, tôi nghĩ mình sẽ chẳng có khả năng sống tiếp nữa đâu. Tôi rất biết ơn các bạn và tôi cầu phước cho các bạn tận đáy lòng".
Vì vậy, hỡi quí bạn của tôi, khi chúng ta đếm các ơn phước của mình, hãy nhớ rằng Đức Chúa Trời đã ban cho bạn một cơ nghiệp thuộc linh, nó được san sẻ bởi người Do Thái và Cơ đốc nhân như nhau. Đức Chúa Trời ban cho hết thảy chúng ta những phước lành vật chất để chúng ta có thể là một nguồn phước cho tha nhân.

Đặc biệt, hãy xem xét làm thế nào bạn có thể làm phước cho anh chị em người Do Thái của bạn trên khắp thế giới. Tôi có thể bảo đảm với bạn rằng tình yêu và thái độ rời rộng của bạn được đánh giá rất cao - và rất cần!


LUÔN LUÔN Ở TRONG TÂM TRÍ NGÀI


Luôn Luôn Ở Trong Tâm Trí Ngài
Ban đầu Đức Chúa Trời dựng nên trời đất — Sáng thế ký 1:1

Tuần này, người Do Thái trên khắp thế giới sẽ bắt đầu đọc Kinh Thánh ngay từ đầu như là một phần của truyền thống Do Thái đọc Năm Sách của Môi-se mỗi năm — từ Sáng thế ký đến Phục truyền luật lệ ký. Chúng ta vừa ăn mừng phần hoàn tất việc đọc Ngũ Kinh tròn cả năm vào ngày Simchat Torah, và ngày mai ở các nhà hội tại khắp mọi nơi, chúng ta lại bắt đầu với truyện tích nói tới Sự sáng tạo.

Tuy nhiên, câu chuyện này không những nói tới một việc đã xảy ra, theo lịch Do Thái, 5.779 năm trước; mà đây là việc đang xảy ra hôm nay.

Thực tế, việc ấy đang xảy ra ngay lúc bây giờ. Mỗi buổi sáng, trong sự thờ phượng cầu nguyện của người Do Thái, chúng ta đều nói: “Đức Chúa Trời làm mới lại công tác Sáng Tạo mỗi ngày, một cách liên tục”. Sự sáng tạo luôn luôn đang xảy ra.

Điều này có ý nói: khi chúng ta thức dậy vào buổi sáng và nhìn ra ngoài, những gì chúng ta thấy đều là việc mới mẻ cả. Cây kia, dù bao nhiêu tuổi, đã được dựng nên một lần nữa hôm nay. Không những nó đứng đó hôm nay vì nó đã đứng đó hôm qua. Nó đứng đó bởi vì Đức Chúa Trời đã quyết định rằng nó là một yếu tố không thể thiếu, quan trọng và cần thiết trong thế gian ngay lúc bây giờ. Nếu không như thế, nó sẽ thôi không tồn tại nữa.

Nếu việc ấy xảy ra với cây cối, thì con người và cuộc sống của chúng ta còn nhiều hơn nữa, có phải không? Nếu chúng ta còn sống hôm nay, không những vì chúng ta được sinh ra nhiều thập niên trước. Nếu bạn thức dậy sáng nay, sở dĩ như thế là vì Đức Chúa Trời nghĩ rằng bạn có mặt chính xác ở chỗ mà bạn sẽ có mặt ngay chính giờ phút này.

Còn nữa, mọi hoàn cảnh sống của chúng ta hiện nay đã được dựng nên cho đúng thời điểm hiện nay. Các ơn phước được ban cho tất cả chúng ta một lần nữa, và vì cớ ấy, chúng ta nên biết ơn. Đồng thời, Đức Chúa Trời cũng cho phép tất cả những thử thách mà chúng ta sẽ phải đối mặt với hôm nay bởi vì Ngài tin rằng chúng hiện hữu là điều tốt nhất cho chúng ta.

Một cách thức Do Thái giáo mô tả mối quan hệ giữa Đức Chúa Trời và bản thân chúng ta, ấy là chúng ta là các suy tưởng của Đức Chúa Trời. Nói như thế nghĩa gì chứ? Hãy thử hình dung một người ngoài hành tinh xanh trong một giây xem. Khi bạn nghĩ đến điều đó, sự tồn tại hụ hợ trên đất ngay cả khi nó chỉ có trong trí tưởng tượng của chúng ta mà thôi. Nếu chúng ta thôi không suy nghĩ về gã hành tinh xanh nhỏ bé đó, anh ta đã tồn tại đâu nào. Cũng một thể ấy với chúng ta.

Khi Đức Chúa Trời suy nghĩ về chúng ta, bao gồm các hoàn cảnh sống của chúng ta, chúng ta tồn tại và mọi sự xung quanh chúng ta đang tồn tại. Nếu Đức Chúa Trời quên chúng ta trong chốc lát thôi, chúng ta sẽ không còn tồn tại nữa. Chúng ta luôn luôn ở trong tâm trí của Đức Chúa Trời. Ở từng phút giây, Ngài đang tạo ra và tái tạo lại khung cuộc sống của chúng ta.

Đôi khi mọi người nghĩ rằng Đức Chúa Trời sẽ quên phứt họ hoặc Ngài quá bận rộn lo làm những việc khác mà chẳng quan tâm đến họ. Chúng ta sẽ cảm thấy rằng Đức Chúa Trời không để ý gì đến các thách thức của chúng ta hoặc không biết cách thức chúng ta cảm nhận gì hết. Nhưng chúng ta phải hiểu rằng Đức Chúa Trời đang hiện diện và hoàn toàn dính dáng vào từng phút giây trong cuộc sống của chúng ta. Chúng ta đang ở trong tâm trí của Ngài, Ngài quan tâm, và Ngài liên tục dựng nên muôn vật thật chính xác như chúng đáng phải có — hôm nay, ngày mai, và mãi mãi.



Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2018

CUỘN NGŨ KINH SỐNG



Cuộn Ngũ Kinh Sống

Vậy bây giờ, hãy chép bài ca nầy và dạy cho dân Y-sơ-ra-ên; hãy để trong miệng họ, để bài ca nầy dùng làm chứng cho ta nghịch cùng dân Y-sơ-ra-ên — Phục truyền luật lệ ký 31:19

Câu Kinh Thánh hôm nay cung ứng cho chúng ta mạng lịnh sau cùng được nhắc tới trong Ngũ Kinh, năm sách đầu tiên của Kinh thánh Hy-bá-lai.

Chỉ thị cuối cùng mà Đức Chúa Trời ban cho Môi-se là: Vậy bây giờ, hãy chép bài ca nầy và dạy cho…”.  Bậc thánh hiền Do Thái giải thích rằng bài ca Đức Chúa Trời đề cập chính là Kinh thánh. Đức Chúa Trời bảo Môi-se viết ra lời lẽ của Kinh Thánh. Bậc thánh hiền cũng chỉ ra một luật khác ra từ những huấn thị này – mỗi người trong từng thế hệ đều bị buộc phải viết Ngũ Kinh riêng cho bản thân mình [nam hay nữ].

Các ra-bi giải thích hai điểm liên quan đến mạng lịnh này. Thứ nhất, ấy là dù bạn thừa hưởng một cuộn Ngũ Kinh từ cha mẹ của mình, bạn vẫn có bổn phận phải viết ra cho riêng mình nữa. Điểm thứ hai, ấy là sự bó buộc này có thể được chu toàn bằng cách thu thập nhiều sách về Kinh Thánh rồi nghiên cứu chúng.

Tại sao các ra-bi lại gắt gao đến nỗi một cuộn Ngũ Kinh kế thừa chưa đủ để chu toàn bổn phận này, nhưng cũng rất thật khoan dung khi mua nhiều sách về Ngũ Kinh thay vì viết ra trên một cuộn giấy?

Muốn hiểu rõ câu trả lời chỉ bằng cách xem xét mục tiêu của mạng lịnh này.

Qua hành động viết lách, một tiến trình quan trọng diễn ra — tiến trình nội hoá. Đây là mục tiêu và là ý nghĩa của yêu cầu này. Đức Chúa Trời muốn từng cá nhân phải nội hoá Kinh Thánh. Để hít nó vào và thở nó ra. Để nhận biết việc ấy, hãy sống theo nó và yêu mến nó. Loại quan hệ này không thể được thừa hưởng từ cha mẹ của một người; nó chỉ có thể có được đạt được qua việc viết một Cựu Ướcộn Ngũ Kinh hoặc mua nhiều sách về Ngũ Kinh rồi tiếp thu chúng cách chăm chỉ.

Dù bằng cách nào, mục tiêu là đem Lời của Đức Chúa Trời vào trong thế giới của riêng một người.

Có một câu chuyện rất hay minh họa đẹp ý tưởng này. Trong thời kỳ Holocaust [diệt chủng Do thái], một vị ra-bi lỗi lạc lo rằng với sự hủy diệt của những quyển sách Ngũ Kinh, Kinh Thánh sẽ bị lãng quên. Vì vậy, ông đã hướng dẫn năm học trò hàng đầu của mình phải học thuộc lòng một trong năm sách của Môi-se, và họ đã làm theo.

Sau thời kỳ ấy, vị ra-bi cùng năm học trò này còn sống sót và đoàn tụ với những người sống sót khác vào ngày lễ Simchat Torah – lễ kỷ niệm hàng năm về Ngũ Kinh. Năm đó, cùng với việc chỗi dậy và nhảy múa quanh sách Ngũ Kinh, năm học trò đã học thuộc lòng Ngũ Kinh đã được mời đến và dự tiệc mừng vui vẻ.

Họ đã biết sống, hít thở những cuộn giấy Ngũ Kinh.

Đấy cũng là mục tiêu của chúng ta nữa. Mỗi người chúng ta có thể, và phải trở thành một quyển Kinh Thánh sống. Chúng ta cần phải sống theo mọi giới luật của nó và khuôn mẫu ý nghĩa của nó. Bằng cách này, chúng ta sẽ ghi lại từng lời lẽ của Kinh Thánh trên các trang giấy đời sống của chúng ta.