Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2018

ĐỪNG ĐỂ CƠN GIẬN TƯỚC ĐI ĐIỀU TỐT NHỨT CỦA BẠN



Đừng Để Cơn Giận
Tước Đi Điều Tốt Nhứt Của Bạn

Kẻ ngu muội tỏ ra sự nóng giận mình; Nhưng người khôn ngoan nguôi lấp nó và cầm giữ nó lại — Châm ngôn 29:11

Hãy tưởng tượng hai người bị rắn độc cắn. Người thứ nhứt rút dao ra rồi làm sạch chỗ có vết thương, loại bỏ tất cả nọc độc. Người này sống. Người thứ hai cầm dao và đuổi theo con rắn để trả thù và giết nó. Nhưng trước khi người ấy có thể tiếp cận con rắn, nọc độc của nó gây phát tác, và người đó ngã chết.

Câu chuyện này góp phần làm minh họa cho cách chúng ta xử lý với tổn thương và giận dữ trong cuộc sống của mình. Châm ngôn dạy: Kẻ ngu muội tỏ ra sự nóng giận mình; Nhưng người khôn ngoan nguôi lấp nó và cầm giữ nó lại. Chỉ có kẻ ngu muội mới để cho giận dữ theo nghĩa đen tước đi điều tốt nhất của hắn. Kẻ ngu muội tỏ ra sự nóng giận mình, và thường thì nói hoặc làm điều gì đó mà về sau họ tiếc nuối và không thể rút lại được.

Mặt khác, người khôn, sẽ khoét tới tận nguồn vết thương, xem xét nó, rồi làm sạch nó. Thay vì tỏ ra với tha nhân, người khôn hướng nội, tìm ra nguồn của tổn thương nội tâm rồi cầu nguyện. Họ tự chữa lành, mà không làm tổn thương người khác trong tiến trình này. Người khôn xây nỗi đau của mình thành ra bình an.

Minh chứng khác của ý tưởng này bao gồm hai nhân vật chính trong sách Ê-xơ-tê. Viên quan người Ba-tư, Ha-man, lấy làm tức tối và tổn thương khi Mạc-đô-chê người Giu-đa từ chối không sấp mình xuống trước mặt ông ta. Trong cơn giận dữ của mình, Ha-man âm mưu giết hết thảy dân Do-thái và dựng lên cây mộc hình để treo Mạc-đô-chê lên đó. Cuối cùng, kế hoạch của Ha-man hòng giết hết dân Do-thái, chính dân tộc mới có Hoàng hậu Ê-xơ-tê, đã năng động chống lại hắn ta. Thay vì thế, Ha-man cùng hết thảy các con trai của hắn đều bị treo trên những cây mộc hình mà hắn dành cho Mạc-đô-chê.

Ngược lại, Mạc-đô-chê và đồng bào Do-thái của ông cũng bị tổn thương và đau đớn bởi chiếu chỉ bất công mà Ha-man đã sắp đặt với nhà vua hòng tiêu diệt dân Do-thái mặc dù họ không phạm một tội ác nào cả. Tuy nhiên, thay vì bị đá ra ngoài, dưới sự dẫn dắt của Ê-xơ-tê và Mạc-đô-chê, dân Do-thái đã quay vào trong. Họ dấn thân vào việc tìm kiếm linh hồn, ăn năn, cầu nguyện, kiêng ăn và tự cải thiện. Cuối cùng, họ đã được cứu và Mạc-đô-chê trở thành phó thủ tướng của xứ Ba-tư.

Hết thảy chúng ta đều có phước từ bài học hướng nội thay vì bị đá ra ngoài khi giận dữ. Đừng làm người gây tổn thương mình (nam hay nữ) bằng cách ra sức trả treo. Thay vì thế, hãy làm người chuyển thương tổn thành chữa lành, đem lại bình an và sự hiểu biết sâu sắc hơn.

Lời lẽ được nói ra trong cơn giận chỉ kéo dài có một phút thôi, nhưng các tác động của chúng có thể được cảm nhận suốt đời. Một vài phút kềm chế có thể ngăn cản được một đời tiếc nuối.


Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2018

DỨC CHÚA TRỜI MUỐN BAN CHO



Đức Chúa Trời Muốn Ban Cho

Hễ con bò con, con chiên con hay con dê con, phải ở quẩn theo mẹ trong bảy ngày sau khi lọt lòng; nhưng qua ngày thứ tám về sau sẽ được nhậm làm của lễ dùng lửa dâng cho Đức GIÊ-HÔ-VA — Lêvi ký 22:27

Tôi đã từng đến thăm một trang trại ở miền Bắc Israel khi đương lúc mùa bò sinh sản. Chúng tôi có cơ hội chứng kiến phép lạ của sự sống mới vào trong thế gian. Dầu vậy, cũng giống như sự ra đời tự nhiên của mấy con bê này, những gì xảy ra sau đó nói sao cũng được trừ ra tự nhiên. Những người nông dân ẳm mấy con bê đi ngay lập tức sau khi chúng chào đời rồi khởi sự cho chúng bú với loại bình sữa của em bé. Cái mà tôi mong được thấy là sự trưởng dưỡng mấy con bê mà không có mẹ nó ở đó kia. Rốt lại, há việc ấy không phải là những gì xảy ra trong tự nhiên sao?

Các nông dân có lời giải thích cho cách làm của họ. Họ giải thích rằng khi một con bê được trưởng dưỡng từ mẹ nó, điều đó tạo thành một sự ràng buộc sâu sắc. Nếu cả hai được tách ra trước khi con bê đủ lớn và tự nhiên cai sữa, con bò mẹ kêu rống lên. Các nông dân giải thích rằng họ đã thử điều đó chỉ một lần, và khi con bê được tách ra khỏi bò mẹ, nó rên rỉ trong mấy ngày. Tiếng rên rỉ đó lớn và buồn đến nỗi nó làm cho ai nấy thức giấc lúc ban đêm. Vì vậy, cách làm chuẩn đã được thực hiện là phải đem mấy con bê đi lúc mới sinh, không để cho chúng bú mẹ dù chỉ một lần, để cho bò mẹ tránh bất kỳ nỗi đau phân rẽ nào trong tương lai.

Trong phần đọc Ngũ kinh [Lê-vi ký 21:1 – 24:23; Ê-xê-chi-ên 44:15-31] tuần này, dân Israel được truyền cho phải làm ngược lại sao cho chính xác. Họ không được phép dâng con bê, cừu, hoặc dê mới sinh, cho đến khi nó được mẹ nó nuôi bú ít nhất là bảy ngày. Vào ngày thứ tám, bê con đó mới được phép dâng làm của lễ, và bò mẹ chắc chắn sẽ than khóc. Đây có phải là một cách làm tàn nhẫn vô nghĩa không?

Bậc thánh hiền Do-thái giải thích rằng tiếng kêu của bò mẹ là một sứ điệp cho con cái của Đức Chúa Trời. Có một câu nói trong truyền khẩu Do-thái như sau: "bò mẹ cần ban cho nhiều hơn bê con muốn nhận". Đó là lý do tại sao bò mẹ kêu la chớ không phải bê con. Sứ điệp cho chúng ta, ấy là chúng ta muốn nhận nhiều thứ từ Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời thậm chí muốn ban chúng cho chúng ta nhiều hơn nữa.

Ngày nay, lời cầu nguyện đã chiếm lấy chỗ của các thứ của dâng; tuy nhiên, sứ điệp của bò mẹ cũng có liên quan đấy. Nếu chúng ta cầu nguyện, và những lời cầu nguyện của chúng ta không được nhậm theo cách chúng ta muốn, chúng ta phải hiểu rằng sở dĩ như thế là vì Đức Chúa Trời không phải là không yêu chúng ta; bởi vì Ngài yêu chúng ta nhiều đến nỗi Ngài sẽ không ban cho chúng ta điều gì đó không tốt cho chúng ta. Đức Chúa Trời muốn ban cho thậm chí nhiều hơn mong muốn nhận lãnh của chúng ta nữa.

Khi chúng ta cầu nguyện với quan điểm đó, với sự nhìn biết rằng Đức Chúa Trời đang hiện diện ở bên cạnh chúng ta và muốn vùa giúp cho chúng ta, khi câu trả lời là “không”, chúng ta có thể lấy làm yên ủi khi biết rằng sở dĩ như thế là vì Đức Chúa Trời có điều gì đó tốt hơn trong tâm trí.


Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2018

MÁU XẤU



Máu Xấu

Người ta đã học cho Ha-man biết Mạc-đô-chê là người Giu-đa, nên người cho sự tra tay trên một mình Mạc-đô-chê là một sự nhỏ mọn, người bèn tìm mưu giết hết thảy dân Giu-đa, là tông tộc của Mạc-đô-chê, ở trong toàn nước A-suê-ru — Ê-xơ-tê 3:6

Khi hai người không thuận nhau, ai đó có thể nói bóng rằng có "máu xấu" ở giữa họ, ý nói rằng họ có một lịch sử không thuận nhau. Có lẽ họ có quan điểm hoàn toàn khác nhau, hoặc đã đụng độ về một sự xúc phạm hay sai lầm nào đó. Điển hình máu xấu kết quả từ một thứ gì đó bên ngoài mối quan hệ có thể thay đổi được với các lần trao đổi, một bên thứ ba can thiệp hoặc một sự thay đổi thái độ giữa hai bên.

Nhưng khi thành kiến ​​dính dáng vào, người này sẽ không thuận với người kia đơn giản chỉ vì "máu" hay chủng tộc của họ [nam hay nữ] — một thứ vượt quá khả năng thay đổi của người đó. Đáng buồn thay, loại thành kiến ​​chủng tộc này thường được tỏ ra đối với người Do-thái. Ngày nay nó được gọi là chủ nghĩa bài-Do-thái, nhưng thực tại hận thù đối với người Do-thái có thể được lần trở lại từ thời Đế quốc Ba-tư, khi người Do-thái phải đối mặt với sự tiêu diệt từ chiếu chỉ của nhà cầm quyền.

Trong sách Ê-xơ-tê, có máu xấu giữa Ha-man và Mạc-đô-chê. Ha-man là một người A-gát (Ê-xơ-tê 3:1) hoặc là dòng dõi của A-ga, Vua của người A-ma-léc (I Sa-mu-ên 15:8), và Mạc-đô-chê là một người Do-thái. Lịch sử của việc không thuận nhau phải lần ngược trở lại khi quân A-ma-léc tấn công Israel (Xuất Ê-díp-tô ký 17:8–16). Nhưng khi không thuận nhau trở thành một cuộc tấn công trên toàn bộ chủng tộc dân sự, sự việc đã đi quá đà.

Thường thì, thành kiến ​​lan toả vì cớ tư tưởng cùng lời nói độc hại của người khác. Ha-man đã không chú ý đến Mạc-đô-chê, vì vậy cá nhân ông ta không bị xúc phạm cho đến khi các quan chức trong triều đình cho ông hay về thái độ bất phục tùng của Mạc-đô-chê "đặng thử xem sự tình của Mạc-đô-chê có thắng chăng, vì người đã tỏ cho chúng rằng mình là người Giu-đa" (Ê-xơ-tê 3:4).

Thành kiến ​​thường được đặc trưng bởi sự khái quát hóa rộng rãi. Sự giận dữ của Ha-man không đơn giản là các hành vi của Mạc-đô-chê (về việc không sấp mình xuống), và không những chỉ ở ông thôi, mà còn ở tất cả người Do-thái nữa. Cơn giận của Ha-man đã vượt qua Mạc-đô-chê, với tất cả những gì Mạc-đô-chê đứng thay cho. Ông ta thù ghét một nhóm dân vì họ vốn có một niềm tin hay một thứ văn hóa khác.

Như trong tình huống với Ha-man và Mạc-đô-chê, thành kiến ​​thường kéo dài với những lời dối trá. Ha-man vu cáo không đúng về dân Do-thái về việc không trung thành với nhà vua như sau: Có một dân tộc tản mản, tải rác ra giữa các dân tộc trong những tỉnh của nước vua: luật pháp của chúng nó khác hơn luật pháp của các dân khác; lại chúng nó cũng không tuân theo luật pháp của vua (Êxơtê 3:8). Tuy nhiên, Mạc-đô-chê đã chứng tỏ rồi lòng trung thành của ông đối cùng nhà vua (Ê-xơ-tê 2:21-23) vì vậy lời vu cáo này rõ ràng là không đúng sự thật.

Ngoài ra, thành kiến ​​bật ra từ sự kiêu ngạo cá nhân — tưởng rằng mình tốt hơn nhiều người khác. Ha-man đã có một khát vọng muốn được tôn cao và sự công nhận của quần chúng. Ông ta sẵn sàng tiêu diệt người khác với nỗ lực tôn cao bản thân mình. Cuối cùng, Ha-man bị trừng phạt vì thái độ kiêu ngạo của mình (Ê-xơ-tê 7:9–10), cũng như hết thảy những kẻ khinh khỉnh người khác vì sự khác biệt về niềm tin hay văn hóa, vì cuối cùng, Đức Chúa Trời sẽ phán xét.

Chắc chắn có những bài học cho hết thảy chúng ta từ câu chuyện của Mạc-đô-chê và Ha-man. Chúng ta cần dò xét tấm lòng mình về những người mà chúng ta có những mối quan hệ căng thẳng với họ. Hãy cầu xin Chúa giúp đỡ để phục hồi những mối quan hệ này và tìm ra những phương thức có thể bắc loại cầu có cần cho sự hiểu biết nhau. Khi ấy, hãy nhìn xem cách Đức Chúa Trời sẽ tôn vinh và chúc phước cho các nỗ lực này.