Thứ Năm, 5 tháng 7, 2018

NẮM LẤY TRÁCH NHIỆM VÌ THA NHÂN



Nắm Lấy Trách Nhiệm Vì Tha Nhân

Vì nỡ nào tôi thấy được tai nạn xảy đến cho dân tộc tôi, và lòng nào nỡ xem được sự hủy diệt dòng dõi tôi? — Ê-xơ-tê 8:6

Một vị ra-bi từng đưa ra một nhận xét trái lẽ về một bạn đồng sự mà ông lấy làm thất vọng sâu sắc đối với người ấy. Ông gọi vị ra-bi kia là “một tzaddik xứ Pelz”, có nghĩa là “người công bình trong chiếc áo khoác bằng lông thú”. Ông giải thích rằng nếu một người bị lạnh, có hai cách người ấy được ấm lên. Một, người ấy có thể mặc áo khoác bằng lông thú hoặc người đó có thể nhóm lửa lên. Nếu người đó nhóm lửa, những người khác có thể hưởng lợi từ hơi nóng nữa. Nếu người ấy khoác chiếc áo lông thú, người ấy một mình trải nghiệm sự ấm áp mà thôi.

Trong trường hợp này, vị ra-bi đã phê phán bạn đồng sự của mình về việc giữ sự khôn ngoan thuộc linh cho chính mình. Tuy nhiên, thuật ngữ đã đến để mô tả bất cứ ai chỉ quan tâm đến bản thân mình mà không nghĩ tới các nhu cần của người khác. Và sự việc có thể làm cho bạn phải kinh ngạc, nhưng thuật ngữ này đã đến để được kết hợp với Nô-ê trong Kinh Thánh.

Có thể Nô-ê đã sống gần gũi với Đức Chúa Trời, nhưng ông chễnh mãng không lo liệu cho nhân loại. Ông biết rõ về nạn lụt và lo đóng chiếc tàu để ông và gia đình ông có thể sống sót. Nhưng trong tất cả các năm mà ông để ra đặng lo đóng tàu, Nô-ê chưa một lần tìm cách để cứu người khác hoặc khiến cho họ phải ăn năn và ngăn chặn thảm họa. Chúng ta cũng không nghe thấy Nô-ê cầu xin Đức Chúa Trời cứu người như chúng ta cầu xin sau này giống như Áp-ra-ham nài xin Đức Chúa Trời cứu dân chúng thành Sô-đôm khi ông hiểu rõ các kế hoạch của Đức Chúa Trời muốn hủy diệt nó.

Cái điều trớ trêu, ấy là trong khi Nô-ê chỉ quan tâm đến sự sống còn của gia đình mình, sự sụp đổ của ông đã đến sau nạn lụt khi ông không nắm được sự thật là mọi người đều chết mất. Ông đã say rượu để tránh thoát thực tại và bị phát hiện mình trần truồng, trong tình huống đáng xấu hổ, bởi các con trai của ông. Giống như vị ra-bi phê bình: "Người nào chỉ lo cứu bản thân mình, ngay cả bản thân mình người ấy cũng không cứu được".

Ngược lại, có nhiều nhân vật trong Kinh thánh đã chỉnh sửa sai lầm này – người nào nắm lấy trách nhiệm về sự an sinh của tha nhân. Áp-ra-ham, Giô-sép và Môi-se hết thảy đều là những cá nhân đã nhận ra rằng tất cả chúng ta đều là một phần của một tổng thể và chúng ta không thể đứng yên được trong khi nhiều người khác phải đau khổ. Hoàng hậu Ê-xơ-tê đã tỏ ra ý tưởng chính xác này khi bà nói với vua Xẹt-xe: Vì nỡ nào tôi thấy được tai nạn xảy đến cho dân tộc tôi?” Ê-xơ-tê có thể chẳng nói gì hết và tự cứu lấy mình, nhưng bà nhận ra rằng bà là một phần của một tổng thể lớn lao hơn mà vì họ bà phải chịu trách nhiệm.

Hôm nay, chúng ta có một sự lựa chọn tương tự phải đưa ra. Chúng ta có thể tự lo liệu duy nhứt cho bản thân mình, ngay cả khi chúng ta được kết nối với Đức Chúa Trời về mặt tâm linh, nhưng bất chấp cảnh ngộ của nhiều người khác. Hoặc, chúng ta có thể bắt chước theo sự dẫn dắt của các cấp lãnh đạo lỗi lạc trước chúng ta rồi nói thay cho kẻ bị áp bức và liệu lo cho kẻ nghèo thiếu. Chúng tôi hy vọng bạn sẽ hiệp cùng chúng tôi tại Hội Thông Công khi chúng ta hiến mọi nỗ lực của mình để giúp đỡ các anh em của chúng ta đang có cần trên toàn thế giới.




Thứ Tư, 4 tháng 7, 2018

SỰ TIẾP TRỢ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI TRONG BẤT KỲ SA MẠC NÀO



Sự Tiếp Trợ Của Đức Chúa Trời 
Trong Bất Kỳ Sa Mạc Nào

Họ nói nghịch cùng Đức Chúa Trời, mà rằng: Đức Chúa Trời há có thể dọn bàn nơi đồng vắng sao? — Thi thiên 78:19

Mới đây tôi đã nghe nói về một cuộc trò chuyện cho biết một ra-bi Do-thái đứng đầu một tổ chức cứu sinh đã có một thành viên hội đồng quản trị.

Sau khi xem xét các mục tiêu đầy tham vọng của vị ra-bi đó, thành viên hội đồng quản trị nói: “Có lẽ chúng ta cần phải kiềm chế trong các mục tiêu đó. Ông không thể cứu cả thế giới được!”

Vị ra-bi đáp: “Lý do tại sao ông nghĩ rằng chúng ta không thể cứu được mọi người là vì ông nghĩ rằng ông có thể cứu 300 sinh mạng. Nếu ông nhận ra rằng ông thậm chí không thể nhấc ngón tay lên mà không có sự giúp đỡ của Đức Chúa Trời, thế thì hãy để một người cứu lấy một sinh mạng, khi ấy ông mới hiểu rằng nếu Đức Chúa Trời có thể giúp chúng ta cứu 300 người, Ngài có thể giúp chúng ta cứu một triệu người”.

Khi chúng ta nhận ra rằng chúng ta không thể làm một việc đơn sơ mà không có Đức Chúa Trời, đấy là khi chúng ta cuối cùng đã hiểu được bất cứ điều gì cũng là khả thi với Đức Chúa Trời.

Trong Thi Thiên 78, tác giả Thi thiên nhắc tới những hồ nghi mà nhân loại có về mọi sự khả thi của Đức Chúa Trời. Ông lần qua một cuộc khảo sát lịch sử, từ thời điểm con cái Israel ra khỏi Ai-cập cho đến khi David lên ngôi vua, kể lại thể nào mỗi khi người ta nghi ngờ Đức Chúa Trời, Ngài đã lần qua. Mặc dù Đức Chúa Trời đã nhiều lần chứng tỏ sự thành tín và quyền phép của Ngài, dân sự đã quên đi những phép lạ của Ngài và phản bội Đức Chúa Trời.

Chìa khóa để trụ mạnh mẽ trong đức tin và sự vâng lời là ghi nhớ sự thành tín và các phép lạ của Đức Chúa Trời trong quá khứ và hết lòng tin tưởng rằng chúng có thể xảy ra trong hiện tại.

Trong câu 19 chúng ta đọc: Họ nói nghịch cùng Đức Chúa Trời, mà rằng: Đức Chúa Trời há có thể dọn bàn nơi đồng vắng sao? Bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng câu này đã được các quốc gia trên thế giới nói khi dân Israel ở trong sa mạc. Đức Chúa Trời có tiếp trợ khả thi cho dân sự Ngài trong sa mạc không?

Theo bậc thánh hiền, đáp ứng của Đức Chúa Trời được tỏ ra rất hay trong Thi-thiên 23. Câu 5:Chúa dọn bàn cho tôi trước mặt kẻ thù nghịch tôi, ám chỉ đến ma-na lạ lùng từ trời rơi xuống mỗi ngày. Đức Chúa Trời chất đống nó lên như tuyết trên đỉnh núi để các nước sẽ nhìn thấy các sự tiếp trợ diệu kỳ của Ngài cho dân Y-sơ-ra-ên.
“Chúa xức dầu cho đầu tôi” đề cập đến thịt béo mà Đức Chúa Trời mưa xuống trên dân Y-sơ-ra-ên trong sa mạc. Đó là một lượng thịt khổng lồ mà các nước không thể nào bác bỏ được, đó là phép lạ. Và "chén tôi đầy tràn" đề cập đến đến cái giếng của Mi-ri-am, nó đầy tràn nước để làm thỏa mãn cơn khát của một dân tộc trong sa mạc. Nếu không có nó, dân Israel sẽ ngã chết. Thực vậy, chính câu chuyện tồn tại của họ trong sa mạc đã minh chứng sự oai nghi của Đức Chúa Trời cho thế gian nhìn thấy.
Sứ điệp rất là rõ ràng. Đức Chúa Trời có thể tiếp trợ cho chúng ta trong bất kỳ sa mạc nào – cho dù đó là một mùa tài chính khô hạn hoặc một sự lo sợ về sức khỏe dường như rất trăn trở. Đức Chúa Trời có thể tiếp trợ – Ngài có thể tiếp trợ thực phẩm, sự chữa lành, tình yêu thương, và cho mọi nhu cần của chúng ta. Vô luậnnhững kẻ hồ nghi sẽ nói gì, Đức Chúa Trời có tiếng nói sau cùng.


LẬP HOÀ VỚI KẺ THÙ CỦA CHÚNG TA



Lập Hoà Với Kẻ Thù Của Chúng Ta

Khi tánh hạnh của người nào đẹp lòng Đức Giê-hô-va, thì Ngài cũng khiến các thù nghịch người ở hòa thuận với người — Châm ngôn 16:7.

Trong trường hợp kẻ thù của chúng ta là những quốc gia đang tham dự một cuộc chiến toàn cầu, tài chính của chúng ta, hay một đồng minh, hết thảy chúng ta đều có "các kẻ thù" dưới một hình thức nào đó. Chúng ta, một là cố gắng loại bỏ về mặt thuộc thể các mối đe dọa hoặc nỗ lực kết bạn và xoa dịu kẻ thù của chúng ta. Nhưng Solomon cung ứng cho chúng ta một cách tiếp cận triệt để trong sách Châm ngôn, và đó là cách tiếp cận chúng ta nên xem xét. Vua Solomon đã viết: Khi tánh hạnh của người nào đẹp lòng Đức Giê-hô-va, thì Ngài cũng khiến các thù nghịch người ở hòa thuận với người.

Bạn muốn mọi thứ đều phải đàng hoàng hết giữa bạn và kẻ thù của bạn chăng? Hãy làm hoà với Đức Chúa Trời!

Thí dụ, lấy người Do-thái ra khỏi sách Ê-xơ-tê. Vào đầu câu chuyện, Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng Vua Xẹt-xe đã tổ chức một bữa tiệc khổng lồ. Theo truyền khẩu Do-thái, đây là một bi kịch ngay từ đầu vì vua Xẹt-xe sử dụng những đồ dùng mà ông ta đã chiếm đoạt từ Đền Thánh ở thành Jerusalem. Khi ấy, ông ta cho mời người Do-thái đến để họ chịu từ bỏ các truyền thống của họ rồi trở nên giống như bất kỳ người Ba-tư nào khác.

Bằng cách sử dụng các đồ dùng thánh của họ, nhà vua đang nỗ lực chuyển tải sứ điệp cho rằng bây giờ ông là thầy tế lễ thượng phẩm của họ và cung điện của ông bây giờ là Đền Thờ của họ. Truyền khẩu dạy rằng Mạc-đô-chê bảo người Do-thái đừng đi dự tiệc. Song họ cứ đi. Họ thấy OK với ý tưởng đồng hóa vào lối sống mới và xứ sở mới của họ.

Nhưng các nỗ lực của người Do-thái để lại sau lưng những gì khiến cho họ ra khác biệt và cố gắng trộn lẫn vào đấy chỉ mang đến các công việc của Ha-man. Cần phải nói rằng khi người Giu-đa quên họ là ai, Đức Chúa Trời sai một kẻ thù đến để nhắc cho họ nhớ. Kế hoạch chịu đồng hóa đã bị phản pháo cách tồi tệ.

Tuy nhiên, một khi dân Do-thái thành thực tìm kiếm linh hồn và ăn năn tội lỗi của họ, mọi sự xoay chiều trở lại. Ngay cả vua Xẹt-xe, lúc đầu ông chẳng thân thiết gì với dân Giu-đa, đã trở thành sự giúp đỡ cho họ, cứu vớt người Do-thái tránh không bị tiêu diệt và trừng phạt Ha-man là kẻ thù lớn lao nhất của họ.

Trong khi ở bề mặt, cái điều dường như hợp lý nhất là lập hoà với kẻ thù của chúng ta là làm hài lòng họ và tìm cách thắng hơn họ, Vua Solomon đã dạy chúng ta bài học đầy năng quyền rằng không nhất thiết sự việc phải chạy theo cách ấy. Thay vì thế, chúng ta cần phải làm đẹp lòng Đức Chúa Trời và chiếm được sự ưu ái của Ngài kìa.

Chúng ta đừng bao giờ hy sinh các giá trị của mình để làm cho ai đó ra giống như chúng ta. Chúng ta đừng bao giờ giữ im lặng khi chúng ta nên nói ra chống lại điều ác vì e sợ những gì người khác sẽ nghĩ về chúng ta. Thay vì thế, chúng ta phải nắm chắc chúng ta là ai và chúng ta trổi dậy vì việc gì!?! Chúng ta phải là sự sáng cho các nước thấy Đức Chúa Trời kêu gọi chúng ta phải trở nên như thế. Chúng ta không e sợ phải chiếu ra ánh sáng của lẽ thật và đạo đức bất cứ nơi nào chúng ta sinh sống và bất cứ hoàn cảnh nào chúng ta tìm thấy chính mình trong đó.

Khi chúng ta kính sợ Đức Chúa Trời nhiều hơn chúng ta lo sợ người ta, chúng ta sẽ mang lại sự bình an cho mọi lãnh vực trong cuộc sống của chúng ta.