Thứ Ba, 3 tháng 7, 2018

VÌ CỚ CƠ HỘI HIỆN LÚC NÀY



Vì Cớ Cơ Hội Hiện Lúc Này

vì nếu ngươi làm thinh trong lúc nầy đây, dân Giu-đa hẳn sẽ được tiếp trợ và giải cứu bởi cách khác, còn ngươi và nhà cha ngươi đều sẽ bị hư mất; song nào ai biết rằng chẳng phải vì cớ cơ hội hiện lúc nầy mà ngươi được vị hoàng hậu sao? — Ê-xơ-tê 4:14

Câu chuyện nói tới Hoàng hậu Ê-xơ-tê là một trong những phác hoạ khuấy động và đẹp đẽ nhất nói tới lòng can đảm và thái độ sẵn sàng chiếm lấy chỗ đứng chống lại điều ác trong Kinh thánh. Có lẽ bạn rất quen thuộc với câu chuyện này rồi. Sau khi phác hiện ra âm mưu giết hết thảy dân Do-thái ở trong xứ, cậu Mạc-đô-chê của nàng nài xin Ê-xơ-tê đứng ra can thiệp vì ích cho người Do-thái trước mặt chồng của nàng là vua Xẹt-xe. Ê-xơ-tê đang phải đối mặt với một sự lựa chọn rất khó khăn.

Nếu nàng từ chối không nói bất cứ điều gì, dân Do-thái chắc chắn sẽ bị diệt mất. Tuy nhiên, nếu nàng lên tiếng, nàng liều chết, một khi bước vào sự hiện diện của nhà vua mà không được triệu vời thì chết là cái chắc. Ai có thể quên được lời lẽ đầy cảm thúc của Ê-xơ-tê, khi nàng đưa ra quyết định: như vậy, tôi sẽ vào cùng vua, là việc trái luật pháp; nếu tôi phải chết thì tôi chết (câu 16).

Cả hai: Mạc-đô-chê và Ê-xơ-tê đều nhận ra rằng họ bị đặt vào một vị trí duy nhất để cứu lấy dân Do-thái. Họ có thể tránh né vị trí đó. Họ sẽ quyết cứu lấy bản thân mình. Nhưng họ đã nhìn thấy họ có cơ hội tạo nên sự khác biệt, và họ nắm bắt khoảnh khắc và đã hành động.

Ở thời điểm khác trong lịch sử khi dân Do-thái một lần nữa phải đối mặt với sự hủy diệt, có những cá nhân, nhóm, và thậm chí cả một ngôi làng, họ nhận ra rằng họ có cơ hội tạo nên sự khác biệt — và họ nắm lấy khoảnh khắc đó rồi đã hành động. Chúng ta gọi những linh hồn dũng cảm này là “dân Ngoại Công Nghĩa”, là người không phải là dân Do-thái, đã liều mạng sống của họ để cứu người Do-thái trong sự diệt chủng.

Những người nam người nữ này, phần nhiều người trong số họ là những Cơ đốc nhân, đã giải cứu dân Do-thái bằng cách hiến cho họ một nơi ẩn trốn, tiếp trợ cho họ loại giấy tờ và lai lịch giả, buôn lậu và tài trợ cho người Do-thái trốn tránh và cứu vớt nhiều trẻ em. Và họ thường trả giá cho thái độ anh hùng đó bằng sinh mạng của họ.

Nhưng nhiều người trong số này khiêm tốn phủ nhận rằng họ không hành động theo cách anh hùng đâu. Dân chúng của làng Le Chambon-sur-Lignon, một làng Tin Lành ở miền nam nước Pháp, đã hiến một hải cảng cho người Do-thái chạy trốn khỏi quân phát xít Đức. Dưới sự lãnh đạo của vị mục sư ở đó, Andre 'Trocme', và vợ của ông là Magda, dân chúng làng Le Chambon đã hành động dựa trên niềm tin của họ rằng đó chính là bổn phận phải giúp đỡ "người lân cận" của họ khi có cần.
Dân làng Le Chambon nói: “Cần phải lo làm mọi việc, và chúng tôi đã có mặt ở đó để lo liệu các công việc ấy. Giúp đỡ cho dân tộc này là điều tự nhiên nhất trên thế gian”.
Câu chuyện của họ, và vô số những câu chuyện khác nói tới những người bước lên phía trước, đưa ra sự khẳng định mạnh mẽ về bổn phận mà Kinh Thánh đã dạy để đứng lên vì anh em của họ. Thật vậy, giống như Chúa Jêsus đã dạy: “Chẳng có sự yêu thương nào lớn hơn là vì bạn hữu mà phó sự sống mình(Giăng 15:13).

Có thể chúng ta không hề bị yêu cầu phải đặt sinh mạng mình theo cách mà Ê-xơ-tê, hoặc Dân Ngoại Công Nghĩa đã làm, nhưng chúng ta có thể đưa ra cam kết chống lại bất công, bắt bớ, bài Do-thái, và thành kiến ​​trong các cộng đồng của chúng ta. Tôi nguyện rằng chúng ta sẽ có cái nhìn sâu sắc để nhìn thấy những cơ hội mà ở đó chúng ta có thể tạo ra một sự khác biệt và can đảm để nắm bắt khoảnh khắc và hành động.


Thứ Hai, 2 tháng 7, 2018

CHIẾM LẤY CHỖ ĐỨNG



Chiếm Lấy Chỗ Đứng

Hãy đi nhóm hiệp các người Giu-đa ở tại Su-sơ, rồi hãy vì tôi mà kiêng cữ ăn trong ba ngày và đêm, chớ ăn hay uống gì hết; tôi và các nàng hầu tôi cũng sẽ kiêng cữ ăn nữa; như vậy, tôi sẽ vào cùng vua, là việc trái luật pháp; nếu tôi phải chết thì tôi chết — Ê-xơ-tê 4:16

Là hoàng hậu của xứ Ba-tư, chúng ta mong rằng Ê-xơ-tê đã có một trong những địa vị an toàn nhất trong cả đế quốc. Nàng đã giành được tấm lòng và tình cảm của vua Xẹt-xe; nàng có nhiều tôi tớ để gọi và sai khiến; nàng có mọi tiện nghi đi kèm với việc sống trong cung điện.

Tuy nhiên, sự an ninh thể ấy đã đến với một cái giá. Hoàng hậu Ê-xơ-tê được hưởng các đặc quyền đi kèm với địa vị của mình bao lâu nàng tuân theo nhà vua và không làm gì để chuốc lấy cơn giận của ông ta. “Sự an ninh” của nàng bấp bênh trên một cán cân có thể dễ dàng nghiêng ngã nếu nàng phạm phải sai lầm.

Vì vậy, khi Mạc-đô-chê, là người cậu Do-thái của nàng, báo cho nàng biết về âm mưu của Ha-man muốn giết hết thảy dân Do-thái trong Đế quốc Ba-tư và nài xin nàng can thiệp vì ích cho dân tộc của nàng, Ê-xơ-tê phải đối mặt với một sự lựa chọn khó khăn. Nàng có thể: một là giữ im lặng và hy vọng rằng nhà vua sẽ không phát hiện ra lai lịch bí mật của nàng là một người Do-thái, và nhơn đó, sống sót, hoặc nàng sẽ mạo hiểm liều chết bằng cách xuất hiện trước mặt nhà vua, tỏ ra lai lịch thật của mình rồi tìm cách vùa giúp cho dân tộc của nàng.

Lời lẽ của Mạc-đô-chê chắc chắn đã hướng dẫn quyết định của nàng: Chớ thầm tưởng rằng ở trong cung vua, người sẽ được thoát khỏi phải hơn mọi người Giu-đa khác; vì nếu ngươi làm thinh trong lúc nầy đây, dân Giu-đa hẳn sẽ được tiếp trợ và giải cứu bởi cách khác, còn ngươi và nhà cha ngươi đều sẽ bị hư mất; song nào ai biết rằng chẳng phải vì cớ cơ hội hiện lúc nầy mà ngươi được vị hoàng hậu sao? (Ê-xơ-tê 4:13–14).

Ê-xơ-tê đã nhận ra rằng sự an ninh kia không đặt trên địa vị, hoặc tài sản của nàng, hay thậm chí trên chồng của nàng, là nhà vua, nhưng đặt nơi Đấng mà danh của Ngài không được nhắc đến dù một lần trong quyển sách: ấy là Đức Chúa Trời. Và vì thế nàng đưa ra quyết định tiếp cận với nhà vua, kêu gọi những người Do-thái đồng bào của mình phải kiêng ăn và cầu nguyện cho nàng. Và, như nàng đã thổ lộ với Mạc-đô-chê: "Nếu tôi phải chết, thì tôi chết".

Có thể chúng ta không phải đối mặt với thứ hoàn cảnh nghiệt ngã như Ê-xơ-tê đã đối mặt, nhưng Đức Chúa Trời đã đặt mỗi một người chúng ta vào những tình huống và địa vị thật đặc biệt. Hết thảy chúng ta đều có một sự lựa chọn phải đưa ra — giữ im lặng khi đối mặt với sự bất công và đau khổ để "cứu" vớt tiếng tăm của chúng ta. Hoặc chúng ta có thể quyết, y như Ê-xơ-tê đã quyết, chiếm lấy một chỗ đứng, vô luận là hoàn cảnh nào.

Bạn sẽ quyết điều gì chứ? Bạn sẽ đứng ở đâu và phải trình sổ vào một thời điểm như thế này?


NHỮNG "HA-MAN" TRONG ĐỜI NÀY



Những “Ha-Man” Trong Đời Này

Ha-man tâu với vua A-suê-ru rằng: Có một dân tộc tản mản, tải rác ra giữa các dân tộc trong những tỉnh của nước vua: luật pháp của chúng nó khác hơn luật pháp của các dân khác; lại chúng nó cũng không tuân theo luật pháp của vua; dung chúng nó chẳng tiện cho vua — Ê-xơ-tê 3:8

Lễ Phu-rim của người Do-thái tưởng niệm câu chuyện đầy cảm hứng nói tới Hoàng hậu Ê-xơ-tê, là người đã nắm lấy địa vị dũng cảm chống lại thành kiến ​​và bất công. Chúng ta ngưỡng mộ lòng can đảm và dạn dĩ của hoàng hậu, sự khôn ngoan và sự ngay thẳng của Mạc-đô-chê. Chúng ta phải run sợ bởi sự sắp xếp của Đức Chúa Trời ở đằng sau bối cảnh lo giải cứu người của Ngài.

Tuy nhiên, đây cũng là một câu chuyện nghiêm túc nói tới điều ác, thù hận và thành kiến ​​trong thế gian này, một khi Ha-man tiêu biểu cho, ông ta là Thủ tướng của nhà vua. Ha-man là người đứng hàng đầu các cấp lãnh đạo xứ Ba-tư, và rõ ràng là một trong những kẻ được nhà vua ưu ái. Sự ưu ái này cho phép Ha-man tích lũy được một lượng tài sản và ảnh hưởng rất lớn.

Vậy tại sao Ha-man lại muốn tiêu diệt hết thảy dân Do-thái vì cớ mọi hành vi của một người? Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng Ha-man là một người A-ma-léc, một trong các cừu thù của dân Israel. Vì lẽ đó, lòng thù hận của Ha-man cứ vượt qua Mạc-đô-chê mà đến với hết thảy dân Israel. Như các ra-bi Do-thái dạy dỗ, A-ma-léc thay thế cho hết thảy những ai tiêu biểu cho điều ác, không những là dòng dõi theo phần xác như Ha-man.

Là người thứ hai có toàn quyền, Ha-man vốn ưa thích sức mạnh và quyền bính cùng sự tôn kính được biểu hiện cho ông ta. Tuy nhiên, dân Do-thái nhìn xem Đức Chúa Trời là thẩm quyền tối hậu của họ, chớ chẳng phải bất kỳ nhân vật nào khác, và chắc chắn không phải là Ha-man. Ha-man nhận ra rằng cách duy nhất để hoàn thành ước muốn ích kỉ của mình là phải giết hết những kẻ nào xem thường quyền bính của mình.

Haman, cũng còn hơn là một nhân vật trong lịch sử nữa — ông ta vẫn sống động hôm nay y như trong các thời kỳ Kinh thánh. Chúng ta nhận ra Ha-man trong cấp lãnh đạo Iran kêu gọi sự hủy diệt Israel. Chúng ta cảm thấy sự hiện diện của Ha-man khi chúng ta đọc tin tức nói tới những kẻ khủng bố thực hiện các cuộc tấn công giết người nhắm vào người Do-thái và các tổ chức Do-thái trên khắp thế giới. Chúng ta nghe thấy Ha-man trong lời lẽ hận thù của các giáo sĩ Hồi giáo cực đoan, họ rao giảng rằng dân Do-thái là “hậu duệ của loài vượn và loài heo”.

Một trong những sứ điệp của lễ Phu-rim — một sứ điệp áp dụng cho dân Do-thái và Cơ đốc nhân như nhau — ấy là trong một thế giới không thiếu những "Ha-man", chúng ta cần có nhiều "Ê-xơ-tê" cam kết hạ mình xuống đứng trước mặt Đức Chúa Trời và tìm cách bảo vệ dân sự của Ngài khi đối mặt với mọi khó khăn.