Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2018

ĐẾM TỪNG NGÀY



Đếm Từng Ngày

Kể từ ngày sau lễ sa-bát, là ngày đem bó lúa dâng đưa qua đưa lại, các ngươi sẽ tính bảy tuần lễ trọn — Lêvi ký 23:15

Bắt đầu vào đêm thứ hai của Lễ Vượt Qua, người Do-thái bắt đầu một mạng lịnh khác trong Kinh Thánh được tìm thấy trong Lê-vi Ký 23:15: Kể từ ngày sau lễ sa-bát, là ngày đem bó lúa dâng đưa qua đưa lại, các ngươi sẽ tính bảy tuần lễ trọn”.  Chỉ thị này bắt đầu vào Lễ Vượt Qua và tiếp tục cho đến ngày lễ Shavuot, Lễ Ngũ Tuần, buộc chúng ta phải đếm từng ngày trong 49 ngày giữa hai ngày lễ. Đó là một khoảng thời gian đầy ý nghĩa khi về mặt thuộc linh chúng ta chuẩn bị tiếp nhận Ngũ Kinh một lần nữa vào ngày Shavuot, đánh dấu ngày của sự mặc khải ban đầu tại Núi Sinai.

Hãy xem xét các luật lệ sau đây liên quan đến việc đếm các ngày này, được gọi là Omer. Yêu cầu đầu tiên, ấy là sự chúc phước được đọc lên trước khi đếm ngày phải được đọc vào ban đêm. Sở dĩ như vậy là vì trong Do-thái giáo, "ngày" thực sự bắt đầu lúc mặt trời lặn, hoặc vào ban đêm. Điều này có thể lần ngược lại đến lúc bắt đầu có thời gian khi Đức Chúa Trời dựng nên thế gian. Trong Sáng thế Ký 1:5, Đức Chúa Trời chỉ rõ: “Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ nhất”. Đêm, nối theo sau là “ngày”. Nếu một người quên đọc lời chúc phước lúc tối, người ấy [nam hay nữ] vẫn có thể đếm ngày hôm sau, nhưng không có sự chúc phước.

Ngoài ra, nếu một người quên đếm Omer trong lúc tối và trong lúc ngày, quên cả ngày, vô luận là vào ngày thứ 2 hoặc ngày thứ 45, họ phải tiếp tục đếm trong thời gian 49 ngày mà không có sự chúc phước. Một ngày bị mất đó tác động vào việc đếm những ngày còn lại.

Cũng đáng chú ý khi xem xét cách đếm. Từ ngày một đến ngày sáu, chúng ta chỉ đơn giản nói tới số ngày: “Hôm nay là ngày số 4, hôm nay là ngày số 5”, và cứ thế. Vào các tuần lễ trọn, chúng ta nói tới số ngày và số tuần: “Hôm nay là 28 ngày, là bốn tuần lễ”. Đối với mọi ngày khác, chúng ta nêu rõ số ngày, số tuần, và số ngày chúng ta đã đếm qua trong tuần hiện tại: "Hôm nay là 33 ngày, bốn tuần và năm ngày".
                                                                               
Tại sao các luật lệ cụ thể như thế và bó buộc trong khoảng thời gian này?

Những ngày này được chỉ định để tự phát triển, và Ngũ Kinh muốn nhấn mạnh điểm quan trọng thể nào của từng ngày, bao nhiêu tiềm năng trong từng ngày – từ thời điểm nó bắt đầu. Để mất một ngày, thậm chí lãng phí dù nửa ngày, là một sự mất mát rất lớn. Tôi đã từng đọc một câu như thế nầy: “Người ta sống giống như họ sẽ không bao giờ chết và chết giống như thể họ chưa bao giờ sống”. Sứ điệp nói tới việc đếm là phải đếm từng ngày một. Mỗi ngày là một cơ hội vô giá – bạn sử dụng những ngày của bạn như thế nào hôm nay?


Thứ Tư, 6 tháng 6, 2018

NGAY CẢ KHI SA NGÃ



Ngay Cả Khi Sa Ngã
Người vì cớ sự ô uế, sự vi phạm và tội lỗi của dân Y-sơ-ra-ên phải làm lễ chuộc tội cho nơi thánh và cho hội mạc ở giữa sự ô uế của họ — Lêvi ký 16:16

Phần Kinh Thánh Lêvi ký 16:1—20:27 và Amốt 9:7–15.

Một trong những phương pháp đích thực được Sa-tan thử nghiệm nhiều nhất hay theo tiếng Hy-bá-lai, yetzer hara, khuynh hướng gian ác trước hết là cám dỗ một người phạm tội, rồi khi người đó [nam hay nữ] phạm tội, đẩy người đó vào sự trầm cảm. yetzer hara khiến chúng ta phạm tội rồi khiến chúng ta cảm thấy xấu xa về tội lỗi đến nỗi chúng ta nghĩ rằng chúng ta không bao giờ sửa chữa được thiệt hại mà chúng ta đã làm. Mục đích tối hậu của yetzer hara là làm cho chúng ta xa cách với Đức Chúa Trời – hay ít nhất làm cho chúng ta tin rằng Đức Chúa Trời đã từ bỏ chúng ta. Tuy nhiên, như phần Ngũ kinh cho thấy, Đức Chúa Trời luôn ở bên cạnh chúng ta, ngay cả khi chúng ta phạm tội.

Trong Lê-vi Ký 16, chúng ta đọc: Người vì cớ sự ô uế, sự vi phạm và tội lỗi của dân Y-sơ-ra-ên phải làm lễ chuộc tội cho nơi thánh và cho hội mạc ở giữa sự ô uế của họ. Câu này dạy cho chúng ta biết rằng sự vinh hiển của Đức Chúa Trời ngự ở giữa dân sự ngay cả khi họ đã ở trong tình trạng ô uế, bị vấy bẩn bởi tội lỗi của họ. Vô luận loại hỗn độn mà dân sự sẽ dính dáng vào, Đức Chúa Trời vẫn hiện diện giữa vòng họ, chờ đợi họ chìa tay ra và ăn năn.

Cách duy nhất để hiểu được sự cam kết và tình yêu vững bền này là so sánh nó với mối quan hệ giữa mẹ và con. Ngay cả khi em bé là một mớ hỗn độn hoàn toàn, người mẹ không bao giờ lìa bỏ nó. Nó có thể bốc mùi, nó có thể bẩn thỉu, và nó có thể la hét khó chịu, nhưng người mẹ sẽ bồng ẳm đứa con của mình một cách yêu thương và làm cho nó được sạch. Đây là cách Đức Chúa Trời liên hệ với chúng ta. Chúng ta có thể bị bẩn thỉu hoàn toàn, và tuy nhiên Đức Chúa Trời sẽ lấy chùm kinh giới tẩy sạch tội lỗi tôi, thì tôi sẽ được tinh sạch; Cầu Chúa hãy rửa tôi, thì tôi sẽ nên trắng hơn tuyết (Thi thiên 51:7).

Vì vậy, có nhiều người sa vào cạm bẫy thuộc linh khi nghĩ rằng Đức Chúa Trời đã nổi điên với họ và mối quan hệ thì bị hư hỏng vĩnh viễn. Trong các trường hợp này, chúng ta tự xa cách Đức Chúa Trời chớ không phải vì cách nào khác. Trong khi Đức Chúa Trời có thể tính sổ với chúng ta, và thậm chí ở nhiều thời điểm Ngài sửa phạt chúng ta, Đức Chúa Trời luôn yêu thương chúng ta và luôn ở gần chúng ta. Thực vậy, Đức Chúa Trời đặc biệt yêu thương những người mà Ngài buộc phải tính sổ. Như chúng ta đọc trong Châm ngôn 3:12:Vì Đức Giê-hô-va yêu thương ai thì trách phạt nấy. Như một người cha đối cùng con trai yêu dấu mình”.

Tôi muốn khích lệ hết thảy chúng ta khi chúng ta sa ngã, đừng rơi vào cái bẫy yetzer hara. Đừng suy nghĩ ngay cả trong giây lát rằng Đức Chúa Trời đã từ bỏ bạn vì cớ tội lỗi của bạn. Đức Chúa Trời đang ở với chúng ta, yêu thương chúng ta, và sẵn sàng làm sạch chúng ta; đã đến lúc phải xây lại cùng Ngài. Ngài đang trông đợi.



Thứ Ba, 5 tháng 6, 2018

THẬM CHÍ LÚC TUỔI GIÀ


Thậm Chí Lúc Tuổi Già
Xin Chúa chớ từ bỏ tôi trong thì già cả; Cũng đừng lìa khỏi tôi khi sức tôi hao mòn — Thi thiên 71:9

Theo truyền khẩu Do Thái, Thi Thiên 71 được sáng tác bởi David trong cuộc nổi loạn do Áp-sa-lôm con trai ông dẫn đầu chống lại ông. Trong thời trai trẻ của David, khi ông thường bị vua Sau-lơ săn đuổi, David được nâng đỡ bởi lời hứa rằng một ngày nào đó ông sẽ lên ngôi và sống cuộc đời của mình. Tuy nhiên, lần này David đã 65 tuổi. Tuổi trẻ của ông đã ở sau lưng ông, và tuổi già đã ở trước mặt ông. Ông lo rằng trận chiến này có thể là trận chiến cuối cùng của ông và đây sẽ là phần kết của cuộc đời ông. Trong Thi thiên này, David kêu la cùng Đức Chúa Trời: “Chớ từ bỏ tôi trong thì già cả; cũng đừng lìa khỏi tôi khi sức tôi hao mòn”.

Bậc thánh hiền Do-thái trau chuốt cuộc trao đổi mà David đã có với Đức Chúa Trời trong suốt thời gian nguy hiểm này. Theo bậc thánh hiền, David đã thưa với Chúa: “Khi tôi còn trẻ và có sức lực, tôi đặt mạng sống của tôi vào nguy hiểm để dẫn dắt con cái của Ngài, con cái của Israel, vào chiến trận. Nhưng bây giờ tôi đã già đi, họ không còn cảm kích tôi nữa” và họ nói:Nó sẽ chết chừng nào? Danh nó sẽ diệt khi nào?” (Thi-thiên 41:5). Đức Chúa Trời đáp trả lời lẽ của tiên tri Ê-sai:Cho đến chừng các ngươi già cả, đầu râu tóc bạc, ta cũng sẽ bồng-ẵm các ngươi. Ta đã làm ra, thì sẽ còn gánh vác các ngươi nữa. Ta sẽ bồng ẵm và giải cứu các ngươi (Ê-sai 46:4). Và quả thực Đức Chúa Trời đã làm đúng y như vậy. David chiến thắng và đã trở về thành Jerusalem làm vua của Israel.

Lời lẽ thiết tha của David trong Thi thiên này, cầu xin Chúa ở cùng ông trong lúc tuổi già, đặc biệt có ý nghĩa đối với hết thảy những ai may mắn đủ để khiến nó trở thành “những năm tháng vàng son” của họ. Sống lâu là một ơn phước, không những đó là sự tồn tại mà chúng ta mong muốn; chúng ta muốn sự sống với những mối quan hệ và kinh nghiệm có ý nghĩa, khả năng đóng góp và sự bình an của việc có các nhu cần được thoả. Thường thì tuổi già là thời điểm dễ bị tổn thương và là nguồn lo sợ cho rất nhiều người. Câu này và Thi thiên này góp phần như một thứ dầu chữa lành tái bảo đảm với chúng ta rằng Đức Chúa Trời sẽ ở cùng chúng ta ngay cả trong những năm cuối đời của chúng ta. Chúng ta không cần phải sợ hãi vì Ngài sẽ ở cùng chúng ta.

Bậc thánh hiền dạy rằng câu Kinh Thánh này cũng có thể áp dụng cho nhiều lúc trong cuộc sống của chúng ta khi chúng ta còn trẻ. Có những lúc chúng ta cảm thấy mệt mỏi, nhọc nhằn và thiếu sức sống. Giống như người già vẫn có thể còn trẻ trung ở trong lòng, có những người trẻ tuổi lại là già cỗi ở trong lòng. Đối với các thời điểm đó, Thi thiên này là một lời cầu nguyện thật sung mãn.

Chúng ta nhận lấy sự yên ủi nơi lời lẽ của David và lời hứa của Đức Chúa Trời nơi Ê-sai. Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta từ ngày đầu tiên và ngày cuối cùng của chúng ta – và từng ngày ở giữa đó.