Thứ Ba, 5 tháng 6, 2018

ĐỪNG GIỮ LẠI



Đừng Giữ Lại
Chớ từ chối làm lành cho kẻ nào xứng đáng, miễn là tay con có quyền làm điều ấy — Châm ngôn 3:27.

Do-thái giáo kể một câu chuyện có tính cảnh cáo về việc làm từ thiện – cụ thể hơn, về việc giữ lại của từ thiện. Có một doanh nhân giàu có người Do-thái, người thường xuyên làm từ thiện cho một kẻ Do-thái nghèo kia. Trong nhiều năm trời, kẻ nghèo sẽ xuất hiện tại nhà của người giàu có và rời đi với đủ số tiền để hỗ trợ gia đình mình.

Một ngày nọ, sau khi kẻ nghèo đã thực hiện một trong các chuyến viếng thăm đều đặn của mình, người giàu nọ thấy bực tức và nghĩ rằng thật là không công bằng khi ông cứ hỗ trợ hoài cho kẻ nghèo này. Rốt lại thì số tiền là của ông mà – kẻ nghèo lấy quyền gì để trông mong của bố thí hàng tháng chứ?

Lần sau, kẻ nghèo kia lại xuất hiện ở cửa, người giàu nói cho ông ta biết rằng mình sẽ không làm từ thiện cho ông ta nữa. Ngạc nhiên thay, kẻ nghèo tay không quay lại với gia đình mình. Nhưng, như Đức Chúa Trời đã chúc phước cho, đột nhiên việc kinh doanh của kẻ nghèo kia bắt đầu bộc phát. Trong một thời gian ngắn, ông ta kiếm được nhiều tiền hơn.

Đồng thời, người giàu nọ cũng có kinh nghiệm biến đổi về tài sản của mình – nhưng không phải là tốt đẹp đâu. Công việc làm ăn của ông ta bị thua lỗ rất nặng, và người giàu đó đã thấy mình hầu như không thể vượt qua được. Người giàu từng đổi ý trước đây đã đến gặp giáo sĩ của mình để hỏi cho biết lý do tại sao ông trải qua một sự mất mát lớn như thế. Vị giáo sĩ Do-thái giải thích rằng người giàu đã được Đức Chúa Trời tin cậy phó thác số tiền của kẻ nghèo kia. Phân phối số tiền ấy là công việc của ông ta. Một khi ông ta không muốn công việc nữa, Đức Chúa Trời bèn cất số tiền đi rồi đưa trực tiếp cho chính kẻ nghèo nọ.

Trong sách Châm ngôn, chúng ta đọc: Chớ từ chối làm lành cho kẻ nào xứng đáng, miễn là tay con có quyền làm điều ấy”. Trong tiếng Hy-bá-lai, từ ngữ được sử dụng nói tới “từ thiện” là từ tzedakah. Tuy nhiên, bậc thánh hiền Do-thái chỉ ra rằng "từ thiện" là phiên dịch chưa đủ của từ tzedakah. Từ tzedakah ra từ chữ tzedek có nghĩa là “công chính”. Một định nghĩa chính xác hơn sẽ là “công bình”.

Theo Do-thái giáo, khi chúng ta làm từ thiện, chúng ta sẽ chẳng tỏ ra tử tế; chúng ta đang làm sự công bình. Chúng ta sẽ trao lại cho kẻ nghèo những gì đúng ra là thuộc về người và những gì Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta để quản lý. Đây là lý do tại sao sách Châm ngôn cảnh báo chúng ta chớ giữ lại những gì chúng ta phải cho đi; nó không thuộc về chúng ta để khởi sự với.

Trong Phục truyền luật lệ Ký 15:10, chúng ta học biết: Ngươi phải giúp cho người, chớ cho mà có lòng tiếc. Nếu chúng ta nghĩ tiền bạc chúng ta có là của chúng ta, điều đó có thể dẫn đến việc cho đi trong sự bực bội. Nhưng khi chúng ta công nhận rằng mọi sự chúng ta có đều đến từ Đức Chúa Trời để sử dụng cho các mục đích của Ngài, chúng ta có thể rời rộng cho đi và với tình yêu thương, biết ơn vì cơ hội trở thành cộng sự của Đức Chúa Trời, là người cho mượn mà chẳng phải là kẻ đi vay.


Thứ Hai, 4 tháng 6, 2018

ĐỪNG CHẠY THEO BẦY



Đừng Chạy Theo Bầy

Nếu lễ vật người là của lễ thiêu bằng súc vật nhỏ, hoặc chiên hay dê, thì phải dâng một con đực không tì vít — Lêvi ký 1:10

Vài năm trước, Cơ đốc nhân chuyên viết blog Veronica Partridge đã hoàn toàn gây ra một sự khuấy động. Cô viết một bài gây tranh cãi đã được chia sẻ hơn 100.000 lần và giúp cô xuất hiện trên chương trình "Good Morning America". Đâu là đề tài gây tranh cãi đã đưa Partridge vào chỗ nổi bật là gì chứ? Cô đã viết một mảng về lý do tại sao cô đã chọn từ bỏ mặc quần bó sát.

Partridge mô tả sự thuyết phục thể nào đã làm cho tấm lòng cô phải nặng nề trong một thời gian dài trước khi cô đưa ra quyết định. Sau một cuộc trao đổi với một số bạn bè và sự làm chứng của từ chồng mình rằng những chiếc quần bó sát như vậy là một vầng đá vấp phạm cho hầu hết nam giới, Partridge quyết định từ bỏ thứ y phục ấy. Cô tin rằng mặc kín đáo hơn là một cách để tôn vinh chồng mình và Đức Chúa Trời mình.

Bây giờ, trong trường hợp chúng ta có đồng ý với niềm tin của Partridge hay không thì không phải là vấn đề. Vấn đề là cô nắm lấy chỗ đứng chống lại hầu hết những phản hồi tiêu cực mà cô đã nhận và những giá trị được chấp nhận rộng rãi trong xã hội ngày nay. Nhưng nếu chúng ta thực sự là những người lấy Đức Chúa Trời làm trung tâm, chúng ta sẽ đặt mọi hành vi của mình trên những gì Đức Chúa Trời cho là chấp nhận được và không dựa trên ý tưởng của các tiêu chuẩn xã hội đầy biến động kia.

Trong chương thứ nhứt của sách Lê-vi-ký, chúng ta học biết về những của lễ theo nghi thức đã được đưa vào Đền Tạm và Đền Thờ. Kinh Thánh liệt kê các loại của lễ khác nhau đã được đem đến, và bậc thánh hiền Do-thái cơi rộng ý nghĩa và biểu tượng của từng loại con sinh. Một của lễ đã được mang đến "là của lễ thiêu bằng súc vật nhỏ, hoặc chiên hay dê…”.

Bậc thánh hiền giải thích các con thú này tiêu biểu cho bản năng của bầy đàn – khuynh hướng chạy theo đám đông bởi vì mọi con khác đều làm y như vậy. Sứ điệp cho chúng ta hôm nay, ấy là chúng ta cần phải hi sinh khuynh hướng chạy theo bầy và thay vì thế chỉ nhắm vào Đức Chúa Trời mà thôi. Chúng ta cần phải thiêu đốt ước muốn phù hợp và được cảm thúc để truyền đạt. Chúng ta cần phải đứng lên và nói ra lẽ chân thật ngay cả khi chúng ta đang đứng một mình.

Người ta nói rằng khi bầy đàn đang chạy về phía vách đá, con nào chạy theo hướng ngược lại là con trông giống như bị điên vậy. Khi chúng ta nắm lấy chỗ đứng vì những gì chúng ta biết là sự thật, chúng ta có thể trông như bị điên đối với nhiều người khác ở xung quanh chúng ta, họ đã chọn chạy theo đám đông. Tuy nhiên, cái điều quan tâm của chúng ta là phải ở trong cách Đức Chúa Trời đang nhìn xem chúng ta kìa, chớ không phải trong ánh mắt của con người.

Những nhân vật vĩ đại như Áp-ra-ham, Môi-se, và vô số người khác đã trở nên vĩ đại bởi vì họ có đủ can đảm để đứng một mình. Hãy biết rằng khi chúng ta đứng lên vì những gì là chân thật, chúng ta thực sự không bao giờ đứng một mình đâu. Chúng ta đang ở trong một hội đoàn gồm những cá nhân tốt nhất trong lịch sử.


Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2018

ĐỪNG NGẠI VIỆC KHÓ



Đừng Ngại Việc Khó
Lại làm hai tượng chê-ru-bin bằng vàng giát mỏng, để hai đầu nắp thi ân — Xuất Êdíptô ký 25:18

Thomas Edison đã từng nói: “Ba điều cần thiết để đạt được bất cứ điều gì đáng giá là: Việc khó, ương ngạnh, và chiếu lệ”. Tôi nghĩ rằng hầu hết mọi người đều đồng ý với thành phần “chiếu lệ”, nhưng khi xem xét đến chỗ va chạm với một việc khá nhọc nhằn hoặc khi công việc rất là khó khăn, nhiều người có khuynh hướng chạy đi chỗ khác. Rốt lại, việc khó, đúng là — khó!

Trong chương này sách Xuất Ê-díp-tô ký, chúng ta đọc về sự chỉ dẫn cho cấu trúc của Đền Tạm và các đồ vật theo nghi thức trong đó. Một trong những đồ vật mà chúng ta gặp phải là lớp vỏ của Hòm Giao Ước chứa chê-ru-bin. Chúng ta đọc: Lại làm hai tượng chê-ru-bin bằng vàng giát mỏng…”.

Bây giờ, được dịch sát nghĩa từ nguyên gốc Hy-bá-lai, câu Kinh Thánh đọc như sau: “Và hãy làm hai chê-ru-bin bằng vàng, giát chúng ra thật mỏng…”. Đây là phần thú vị: Chữ “giát” theo tiếng Hy-bá-lai là miksha, gần giống với chữ “khó” trong tiếng Hy-bá-lai. Dựa trên sự hiểu biết này, bậc thánh hiền Do-thái cung ứng một sự hiểu biết thay thế cho cụm từ đó: “cho dù việc ấy là khó, bạn phải làm nó”.

Bằng cách nhìn sâu hơn vào chỗ từ ngữ có nhiều ý nghĩa như thế này, bậc thánh hiền cung ứng cho chúng ta một bài học sống động quan trọng: Đừng tránh né việc khó! Khi được kêu gọi đến một phần việc, không bị đe dọa bởi nó là việc khó, phải nắm lấy để hoàn tất nó. Những việc có giá trị nhất đều cần sự chịu khó làm việc. Nuôi dạy con cái là việc khó; mối quan hệ là việc khó; và thực hiện phần đóng góp cho xã hội sẽ là việc khó.

Khi những người tiên phong đầu tiên quay trở lại vùng đất Israel vào đầu thập niên 1900, họ phải dự phần vào nhiều việc khó. Người Do-thái nào tin vào việc đòi lại quê hương xa xưa đã làm việc khó nhọc hơn hầu hết mọi người khác. Họ sử dụng từng ngày của họ để làm khô ráo các đầm lầy, đào mương, cắt đá, và đặt nền tảng cho những gì sau cùng sẽ trở nên những thành tựu nông nghiệp nổi tiếng của Israel. Những ngày của họ đầy dẫy với lao động theo phần xác, và vào ban đêm, họ nghỉ ngơi trong các láng trại, thường thì ba người hay nhiều người hơn. Công việc còn nhọc nhằn hơn bất cứ việc gì mà những người nhập cư này đã thường làm. Song họ kiên trì, và bởi cớ ấy, Israel mới đúng là một quốc gia như hiện có hôm nay.

Có nhiều loại việc khó khác nữa, không nhất thiết phải khó khăn về theo phần xác, mà còn rất khó theo nhiều phương diện khác nữa. Khi nói: "Tôi kiếu", rất khó mà thốt ra được như thế. Khởi sự lại sau nhiều lần thất bại là khó. Ổn định một mối quan hệ bị hư hỏng là khó. Chấp nhận những lời chỉ trích và nhận lấy trách nhiệm có thể là một trong những việc khó nhất mà chúng ta được kêu gọi phải thực thi. Tuy nhiên, giống như trong lãnh vực theo phần xác, việc khó là giá trị cho mọi nỗ lực. Bậc thánh hiền dạy rằng “việc càng khó khi làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời, thì phần thưởng lại càng lớn hơn”.

Vì vậy, hãy chịu khó làm việc . . . và với sự vui mừng.