Thứ Năm, 12 tháng 4, 2018

LẼ THẬT VÀ LÒNG THƯƠNG XÓT



Lẽ Thật Và Lòng Thương Xót

Có lời Đức Giê-hô-va phán cho Giô-na con trai A-mi-tai như vầy: Ngươi khá chổi dậy! Hãy đi đến thành lớn Ni-ni-ve, và kêu la nghịch cùng nó; vì tội ác chúng nó đã lên thấu trước mặt ta — Giô-na 1:1–2

Bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng có bảy việc đã được dựng nên trước khi Đức Chúa Trời dựng nên thế gian. Một trong số đó là ăn năn. Nếu không có bảy điều này, bậc thánh hiền dạy, thế giới không thể tồn tại. Sự ăn năn là một tạo vật ất quan trọng. Như tác giả Thi thiên đã viết: "Hỡi Đức Giê-hô-va, nếu Ngài cố chấp sự gian ác. Thì, Chúa ôi! ai sẽ còn sống?" (Thi Thiên 130:3). Nói cách khác, nếu không có một việc như ăn năn và Đức Chúa Trời cầm chúng ta phải tính sổ về mọi hành động sai trái của chúng ta, giữa vòng chúng ta ai sẽ còn sống chứ? Thật may mắn, Đức Chúa Trời đã dựng nên sự ăn năn: "Nhưng Chúa có lòng tha thứ cho…" (Thi Thiên 130:4). Chúng ta là con người, và chúng ta sẽ lầm lẫn, nhưng có sự tha thứ.

Sứ điệp này rất quan trọng vào ngày Yom Kippur khi chúng ta dành cả ngày để tập trung vào món quà ăn năn và kiếm được ơn tha thứ từ Đức Chúa Trời. Chúng ta cần sự khích lệ và sự khẳng định rằng ăn năn rất đáng giá và sự tha thứ khả thi. Đó là lý do tại sao chúng ta đọc sách Giô-na lớn tiếng trong nhà hội suốt buổi thờ phượng Yom Kippur. Đây là câu chuyện thể hiện sự thương xót của Đức Chúa Trời và khả năng biến đổi của con người.

Trớ trêu thay, khi tiên tri Giô-na được giao nhiệm vụ yêu cầu hạng người tội lỗi của thành Ni-ni-ve phải ăn năn, thì ông bỏ trốn. Ông không muốn dân thành Ni-ni-ve ăn năn, bởi vì trong tâm trí ông, họ không xứng đáng với một cơ hội khác. Giô-na được gọi là "Giô-na, con trai của A-mi-tai". Tên A-mi-tai có liên quan đến chữ emett theo tiếng Hy-bá-lai, nghĩa là "lẽ thật". Giô-na là "con của lẽ thật". Theo lẽ thật và sự công bình, dân thành Ni-ni-ve xứng đáng cho sự huỷ diệt. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời không vận hành thế giới theo các luật lệ nghiêm ngặt của lẽ thật. Đức Chúa Trời vận hành thế gian với lòng thương xót và Ngài đã dựng nên một thế giới mà ở đó ngay cả hạng người không xứng đáng còn có một cơ hội khác.

Giô-na đã rõ sự việc này. Có nhớ câu chuyện nói tới tiên tri Ê-li, khi ông đến ngụ trong nhà một người đàn bà góa kia không? Con trai bà ta chết đi, nhưng vị tiên tri có khả năng làm cho nó lại sống. Bậc thánh hiền Do-thái xác định đứa bé này chẳng ai khác hơn Giô-na trong câu chuyện ấy. Giống như Giô-na là "con của lẽ thật", ông cũng là sản phẩm của lòng thương xót. Chỉ có lòng thương xót bao la của Đức Chúa Trời mới có thể đảo ngược một vấn đề tồi tệ — ngay cả việc đưa kẻ chết trở về với sự sống.

Khi chúng ta đọc câu chuyện nói tới Giôna, chúng ta được khích lệ và được cảm thúc phải ăn năn và được tha thứ. Trong thời buổi này, nguyện hết thảy chúng ta đều nhớ rằng ai nấy đều được ban cho cơ hội thứ hai. Nguyện chúng ta nắm lấy lợi thế của món quà tuyệt vời này và hãy ăn năn.


Thứ Tư, 11 tháng 4, 2018

KINH TORAH TRONG SA MẠC



Kinh Torah Trong Sa Mạc

Ngày mồng một tháng hai, năm thứ hai, sau khi dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi xứ Ê-díp-tô, Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se ở trong hội mạc, tại đồng vắng Si-na-i, mà rằng: Hãy dựng sổ cả hội dân Y-sơ-ra-ên, theo họ hàng và tông tộc của họ, cứ đếm từng tên của hết thảy nam đinh — Dân số ký 1:1–2

Phân đoạn Ngũ Kinh cho tuần này Bamidbar, nghĩa là “ở trong sa mạc”, từ Dân số ký 1:1–4:20, và từ Ô-sê 2:1–22.

Theo truyền khẩu của người Do-thái, khi Đức Chúa Trời muốn ban Kinh Torah, là Kinh Thánh, cho loài người, Ngài đã hiến Kinh Thánh cho mọi quốc gia trên thế giới trước mặt con cái Israel. Mỗi quốc gia đều hỏi Đức Chúa Trời cùng một câu: "Có gì trong đó?" Đức Chúa Trời chia sẻ với họ Mười Điều Răn – không ăn cắp, không giết người, không phạm tội tà dâm, v.v… Họ đáp: "Không, cảm ơn! Thật quá khó!"

Khi Đức Chúa Trời ban Kinh Torah cho người Do-thái, họ không hỏi một câu nào hết. Họ chỉ đơn giản trả lời: "Chúng tôi sẽ làm và vâng theo mọi lời Đức Giê-hô-va phán chỉ" (Xuất Ê-díp-tô Ký 24:7). Phần còn lại là lịch sử.

Tuần này, không những chúng ta đọc một phần mới trong Ngũ Kinh, mà chúng ta còn khởi sự sách thứ tư trong năm Sách của Môi-se, sách Dân số ký. Phân đoạn bắt đầu bằng một mạng lịnh từ Đức Chúa Trời để kê sổ dân Israel, đây là cách thức mà quyển sách có tên theo Anh ngữ là Numbers {Dân số ký}. Tuy nhiên, tên Hy-bá-lai cho sách này, và cũng cho phân đoạn này, là Bamidbar, có nghĩa là "sa mạc" từ câu mở đầu: "Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se ở trong hội mạc, tại đồng vắng Si-na-i".

Bậc thánh hiền Do-thái thắc mắc tại sao lại chọn đề tựa này. Sự thực cho thấy rằng con cái Israel đang sống trong sa mạc chẳng có gì mới mẻ hết. Họ đã sống ở đó từ phân nửa sau của sự Xuất Ai-cập. Lý do tại sao đề tựa này được chọn là để nhấn mạnh rằng dân Do-thái đã sống trong sa mạc, có phải không?

Lý do cho tầm quan trọng này là vì phân đoạn này luôn được đọc ngay trước lễ Shavuot, Lễ của các Tuần lễ. Vào ngày lễ Shavuot, chúng ta tưởng niệm việc nhận lãnh kinh Torah xảy ra vào ngày 6 của tháng Sivan Hê-bơ-rơ, ngày Shavuot. Khi chúng ta tái chấp nhận kinh Torah và làm mới lại cam kết của chúng ta đối với Lời của Đức Chúa Trời, các ra-bi muốn chúng ta nhớ rằng Kinh Torah nguyên đã được ban cho trong sa mạc. Tại sao chứ?

Đây chỉ là một trong vài lý do: Sa mạc là một trong những chỗ khó khăn nhất để sinh sống. Thật vậy, Giê-rê-mi gọi đó là chỗ "không ai ở" (Giê-rê-mi 2:6). Những ngày nắng nóng rất khắc nghiệt, và những đêm giá lạnh thậm chí còn nhọc nhằn hơn. Có ít hoặc chẳng có đồ ăn và nước uống. Nhưng chính trong những điều kiện khó khăn này mà Đức Chúa Trời đã ban ra Lời của Ngài. Đức Chúa Trời muốn chúng ta biết rằng Lời của Ngài có liên quan ở bất cứ thời điểm nào, bất cứ địa điểm nào. Không có một thời điểm hay địa điểm hoặc tình huống nào mà ở đó Lời của Đức Chúa Trời quá khó không thể giữ lấy hay không áp dụng được.

Đôi khi cuộc sống của chúng ta có thể cảm thấy giống như một sa mạc khô cằn. Mọi thứ đều khó khăn và không có cái gì là dễ dàng hết. Nhưng đặc biệt trong những thời điểm đó chúng ta phải bám lấy Lời của Đức Chúa Trời với đức tin và sự vâng lời. Chúng ta phải phục vụ Đức Chúa Trời ở mọi địa điểm và mọi thời điểm. Nếu dân Israel sống trong sa mạc có thể trung tín chấp nhận Luật pháp của Đức Chúa Trời, thì chắc chắn chúng ta cũng có thể làm theo y như vậy.


Thứ Ba, 10 tháng 4, 2018

NÀY LÀ NGÀY



Này Là Ngày
Nầy là ngày Đức Giê-hô-va làm nên, chúng tôi sẽ mừng rỡ và vui vẻ trong ngày ấy — Thi thiên 118:24
Có một câu chuyện nói tới một bà cụ 92 tuổi khi bà bước vào viện an dưỡng, ở đó bà sẽ dành phần còn lại của cuộc đời mình. Sau khi kiên nhẫn chờ đợi trong hành lang, người ta nói cho bà biết căn phòng của bà đã sẵn sàng. Một nhân viên đến đưa bà vào phòng, và từ từ bà đi bộ về phía thang máy, nhân viên này mô tả căn phòng ấy. "Tôi yêu nó!" Bà kêu lên với lòng sốt sắng của một đứa trẻ vừa mới nhận được quà sinh nhật tuyệt vời nhất vậy. Nhân viên ấy đáp: "Cụ Jones ơi, cụ chưa nhìn thấy phòng ấy mà!”. Bà cụ nói: "Chẳng thiết gì phải bàn tới việc ấy đâu”.

Bà cụ đó nói tiếp: "Hạnh phúc là điều bạn quyết định trước kia. Cho dù tôi thích phòng của tôi hay không thì không phụ thuộc vào cách đồ đạc bố trí trong đó . . . mà là cách tôi sắp xếp tâm trí mình kìa. Tôi đã quyết định yêu căn phòng ấy rồi. Đó là quyết định mà tôi đưa ra mỗi sáng khi tôi thức giấc. Mỗi ngày là một món quà, và miễn là mắt tôi mở ra, tôi sẽ tập trung vào ngày mới đó".

Đối với một số người, loại thái độ này có thể mất cả đời mới có được. Nhiều người khác sẽ trải qua đời này mà không hề biết đến loại niềm vui mà nhận định này sẽ mang lại. Nhưng chúng ta có thể lựa chọn để nhập vào khung tâm trí này ngay hôm nay – vô luận chúng ta có già đi hay chúng ta trẻ trung dường nào đi nữa, bất luận giàu hay nghèo, vô luận hoàn cảnh của chúng ta có là gì đi nữa.

Trong Thi Thiên 118, tác giả Thi thiên cung ứng cho chúng ta một trong những câu nói mạnh mẽ nhất mà chúng ta có thể đưa vào cuộc sống của chúng ta: "Nầy là ngày ĐỨC GIÊ-HÔ-VA làm nên, chúng tôi sẽ mừng rỡ và vui vẻ trong ngày ấy. Dịch sát nghĩa từ nguyên gốc tiếng Hy-bá-lai, câu ấy nói như vầy: "Đây là ngày mà Chúa đã dựng nên, chúng ta hãy vui mừng và sung sướng trong ngày đó".

Trong khi Thi thiên này là một phần của nhóm Thi thiên theo truyền thống được đọc trong các ngày lễ, bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng câu này áp dụng cho từng ngày trong cuộc đời của chúng ta. Mỗi ngày khi chúng ta thức giấc, chúng ta phải nhìn vào "này là " Ngày. Mỗi ngày là ngày mà "Đức Giê-hô-va đã dựng nên". Ngài đã dựng nên muôn vật trong ngày này chính xác như nó vốn có. Chúng ta phải "mừng rỡ và vui vẻ trong ngày ấy" bởi vì nó được dựng nên bởi tình yêu thương và ban cho chúng ta bởi Chủ của vũ trụ. Hôm nay là tặng phẩm của Ngài ban cho chúng ta – đấy là lý do tại sao chúng ta gọi đó là món quà!

Mỗi ngày trong đời sống của chúng ta có thể đầy dẫy với sự vui mừng. Hãy nhớ – không phải vì cách mọi thứ được sắp đặt trong cuộc sống của chúng ta; mà là vì cách chúng ta sắp xếp cuộc sống trong tâm trí của mình. Chúng ta hãy quyết định sống mỗi ngày giống như thể đó là ngày tốt nhất trong cuộc đời của chúng ta!