Thứ Hai, 9 tháng 4, 2018

QUA CÁC LỐI HẸP



Qua Các Lối Hẹp

Nầy, tiếng kêu rêu của dân Y-sơ-ra-ên thấu đến ta, và ta đã thấy dân Ê-díp-tô hà hiếp chúng nó thể nào — Xuất Êdíptô ký 3:9

Phần đọc Kinh Thánh hôm nay: Lêvi ký 22:26–23:44 và II Các Vua 23:1–9; 21–25.

Dường như ngày càng có nhiều người chú trọng vào những ngày này. Mặc dù chúng ta có nhiều thiết bị tiết kiệm thời gian và kỷ thuật để hoàn thành nhiều công việc lặt vặt của chúng ta, người ta dường như ngày bị áp lực và bị phủ lút nhiều hơn.

Tin xấu, ấy là căng thẳng đó sẽ ảnh hưởng đến chúng ta. Nghiên cứu khoa học đã chứng minh rằng sự căng thẳng tác động đến thân thể, trí óc và tình cảm của chúng ta. Chúng ta ít có khả năng đối phó với bệnh tật hoặc những thách thức hàng ngày và nhiều khả năng sẽ quên mọi thứ và mắc phải nhiều sai lầm. Song, đừng tuyệt vọng! Còn có tin tức tốt lành nữa kìa.

Hãy suy nghĩ về cách sự sống khởi sự cho mỗi một người chúng ta. Chúng ta yên nghỉ thoải mái trong lòng mẹ của chúng ta, thì đột nhiên, có áp lực và sự thúc đẩy. Chúng ta cảm thấy khó chịu và có thể bị căng thẳng! Các cơn co thắt tiếp tục cho đến khi chúng ta bị đẩy qua lối eo hẹp rồi bước vào một thế giới mới. Phép lạ của sự sinh nở đã xảy ra.

Tin tức tốt lành về căng thẳng: Sự sinh nở ấy sẽ dẫn chúng ta đến sự sanh lại và đổi mới!

Tiếng Hy-bá-lai nói tới Ai-cập là Mitzrayim. Từ ngữ này ra từ chữ Hy-bá-lai ý nói tới "eo biển hẹp" hoặc "thắt lưng". Bậc thánh hiền người Do-thái xem Ai-cập là một chỗ hẹp, tương tự với lối hẹp khi ra đời. Con cái Israel bị áp bức, bị chèn ép, rồi bị kẹt ở một chỗ eo hẹp khi họ thấy mình bị kẹt giữa quân Ai-cập và Biển Đỏ.

Nhưng cũng giống như tiến trình sinh nở, sự căng thẳng và sự chật hẹp thảy đều là một phần trong chương trình. Khi dân Do-thái không thể chịu đựng được nữa, họ giơ tay lên trời và nói: "Lạy Chúa, chúng tôi bất lực rồi, và chỉ duy có Ngài mới có thể giúp được mà thôi!" Ngay thời điểm đó, biển chia làm hai, dân Israel bỏ Ai-cập lại sau lưng và một quốc gia mới đã được hình thành.

Lễ Vượt Qua là một kỳ lễ thường đi kèm với một chút căng thẳng — hãy nghĩ tới lễ Giáng sinh tám lần để có được ý tưởng sự chuẩn bị thức ăn cở nào là cần thiết, bao nhiêu tiền bạc chi ra và những ngày lễ ấy có thể tạo ra bao nhiêu căng thẳng? Nhưng mọi căng thẳng hết thảy là chi tiết trong kinh nghiệm Lễ Vượt Qua. Nếu biết vận dụng chính xác, nó có thể dẫn dắt chúng ta đến sự cứu rỗi của chính mình, Xuất Ai-cập của chính chúng ta là từ những chỗ eo hẹp trong cuộc sống của chúng ta, và chính sự tái sanh của chúng ta.

Chúng ta bị căng thẳng bởi vì chúng ta cảm thấy cuộc sống cứ phủ lút mãi, chúng ta không thể giải quyết được hết và chúng ta không thể một mình mà giải quyết được. Tác giả Thi thiên nhắc cho chúng ta nhớ: "Hãy trao gánh nặng ngươi cho Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ nâng đỡ ngươi; Ngài sẽ chẳng hề cho người công bình bị rúng động" (Thi thiên 55:22). Đấy là sự thật, chúng ta không thể một mình liệu lo sự sống được. Chúng ta từng nhìn biết rằng chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể vùa giúp cho chúng ta vượt qua, gánh nặng được cất đi. Thay vì cảm thấy căng thẳng, chúng ta có thể yên nghỉ, thoải mái, và tâm trí chúng ta được trong sáng, với sự nhìn biết rằng mọi sự chúng ta đạt được khả thi là nhờ sự vùa giúp rộng rãi từ trên cao. Chúng ta trải nghiệm cuộc sống theo một phương thức hoàn toàn mới mẻ. Chúng ta được tái sanh!


Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2018

THỊNH VƯỢNG TRONG LÚC KHÓ KHĂN



Thịnh Vượng Trong Lúc Khó Khăn

Đức Giê-hô-va hiện đến cùng người và phán rằng: Chớ xuống xứ Ê-díp-tô; hãy ở lại xứ mà ta sẽ chỉ cho. Hãy ngụ trong xứ nầy, ta sẽ ở cùng ngươi và ban phước cho ngươi; vì ta sẽ cho ngươi cùng dòng dõi ngươi các xứ nầy và ta sẽ làm thành lời ta đã thề cùng Áp-ra-ham, cha ngươi — Sáng thế ký 26:2–3

Phân đoạn Kinh Thánh Sáng thế ký 25:19 – 28:9; Malachi 1:1-27.

Sáng thế ký 26 gần như là một bản sao y như Sáng thế ký 12, là phân đoạn mà chúng ta đã đọc cách đây mấy tuần. Sáng thế ký 12 thuật lại kinh nghiệm của Áp-ra-ham và Sa-ra khi có đói kém ở xứ Ca-na-an. Trong Sáng thế ký 26, chúng ta đọc về kinh nghiệm tương tự của Y-sác và Rê-be-ca trong suốt cơn đói kém như thế. Trong Sáng thế ký 12, Áp-ra-ham đã được hứa xứ Ca-na-an ban cho dòng dõi của ông, và trong Sáng thế ký 26, cũng chính lời hứa đó đã được lặp lại với Y-sác. Trong Sáng thế ký 12, Áp-ra-ham đã dời xuống Ai-cập vì đói kém, ở đó ông nói với mọi người rằng Sa-ra là em gái mình hầu cho ông không bị người địa phương giết vì cớ họ muốn vợ của ông. Trong Sáng thế ký 26, Y-sác dời đến Ghê-ra cũng vì đói kém, ở đó ông nói với mọi người rằng Rê-be-ca là em gái của ông vì lý do tương tự mà cha ông đã nói về Sa-ra.

Trong cả hai câu chuyện, Áp-ra-ham và Y-sác nổi bật lên từ những thử thách gay go với vợ của mình bên cạnh họ, và họ cũng nổi lên rất là giàu có. Tuy nhiên, có một sự khác biệt chính ở đây. Trong khi Áp-ra-ham trở nên giàu có ở Ai-cập vì người ta đã biếu cho ông nhiều tặng phẩm vì nét đẹp của Sa-ra và rồi từ chỗ tôn trọng đôi vợ chồng thánh khiết, Y-sác đặc biệt được truyền cho đừng đi xuống Ai-cập. Ðức Chúa Trời không cho phép Y-sác rời khỏi Y-sơ-ra-ên, vì vậy ông đã đến tại Ghê-ra, chỗ này còn nằm trong ranh giới của Y-sơ-ra-ên. Thay vì được người ta biếu tặng nhiều quà cáp, Đức Chúa Trời hứa làm cho Y-sác được thịnh vượng bất chấp nạn đói kia. Ngài phán cùng Y-sác rằng: Hãy ngụ trong xứ nầy, ta sẽ ở cùng ngươi và ban phước cho ngươi…”.

Đúng như lời của Ngài, Đức Chúa Trời đã chúc phước cho Y-sác. Y-sác đã gieo trồng nhiều vụ mùa trong chỗ đất khô cằn và gặt hái gấp trăm lần trong cùng năm đó. Trong khi những người lân cận xung quanh Y-sác đang héo dần trong nạn đói, câu Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng Y-sác đã trở thành một người giàu có vì Đức Chúa Trời ở với ông và đã chúc phước cho ông.

Đây là một hình ảnh quan trọng cho chúng ta phải in trong trí của mình. Chúng ta cần phải nhớ rằng sự thành công của chúng ta không hình thành bởi các điều kiện ở xung quanh chúng ta. Những sự tiếp trợ của chúng ta chỉ đến từ Đức Chúa Trời và chỉ một mình Đức Chúa Trời mà thôi. Tôi thích cách tiên tri Giêrêmi nói về việc ấy: "Đáng chúc phước thay là kẻ nhờ cậy Đức Giê-hô-va, và lấy Đức Giê-hô-va làm sự trông cậy mình. Nó cũng như cây trồng nơi bờ suối, đâm rễ theo dòng nước chảy; ngộ khi trời nắng, chẳng hề sợ hãi, mà lá cứ xanh tươi. Gặp năm hạn hán cũng chẳng lo gì, mà cứ ra trái không dứt" (Giê-rê-mi 17:7-8).

Đối với những ai tin theo Đức Chúa Trời, sẽ luôn luôn có những khoản tiếp trợ. Đức Chúa Trời có thể làm cho chúng ta thịnh vượng trong sa mạc và khiến chúng ta no lòng giữa nơi khô hạn lớn. Chúng ta cần đặt sự tin cậy của mình duy nhất nơi Đức Chúa Trời. Trong danh của Ngài, chúng ta được thịnh vượng và nhờ lời của Ngài, chúng ta được chúc phước cho.


Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2018

MÙA THÁNH LỄ NẦY



Mùa Thánh Lễ Nầy

Đức Giê-hô-va là hòn đá tôi, đồn lũy tôi, Đấng giải cứu tôi; Đức Chúa Trời là hòn đá tôi, nơi Ngài tôi sẽ nương náu mình; Ngài cũng là cái khiên tôi, sừng cứu rỗi tôi, và là nơi náu ẩn cao của tôi  — Thi thiên 18:2

Trong suốt mùa thánh lễ này cho cả hai đức tin, tôi mong muốn bạn bè Do-thái của tôi có một Lễ Vượt Qua phước hạnh, và bạn bè Cơ đốc của tôi, một Lễ Phục Sinh hạnh phước. Tôi đã chia sẻ vài suy gẫm tin kính về việc tưởng niệm lễ Vượt Qua và những bài học có thể thu thập được từ lễ ấy cho người Do-thái và Cơ đốc nhân như nhau. Thực vậy, nhiều khía cạnh thiêng liêng của sự thờ phượng Cơ đốc lần theo gốc rễ thuộc linh của họ trực tiếp đến đức tin của người Do-thái và lịch sử xưa kia của dân tộc Do-thái.

Đó là trường hợp chữ "Paschal Lamb" [Chiên Con Quá Hải], hay "Lamb of God" [Chiên Con của Đức Chúa Trời], là điều theo truyền khẩu Cơ đốc đề cập đến Chúa Jêsus. Theo nhận định của người Do-thái, thuật ngữ Korban Pesach, hay "sinh tế của lễ Vượt Qua", phải lần trở lại với lần Xuất Ai-cập đầu tiên. Huyết của chiên con làm sinh tế, được bôi lên mày cửa của mỗi gia đình người Do-thái, đóng vai trò làm dấu hiệu giải cứu ra khỏi cái chết đánh vào con đầu lòng của họ. Huyết của chiên con sẽ là con đường duy nhứt dẫn đến ơn giải cứu — không có huyết ấy, con đầu lòng của họ sẽ chết, cùng với con đầu lòng của người Ai-cập.

Thêm vào đó, chiên con tiêu biểu cho các hình tượng, hay tà thần, mà người Ai-cập thờ lạy. Bằng cách giết một con chiên, người Do-thái, về bản chất đã thách thức các chủ nhân Ai-cập của họ cũng như chứng tỏ một lần nữa quyền phép của Đức Chúa Trời Israel cao hơn các tà thần của dân Ai-cập. Nó cũng là một dấu hiệu nói tới đức tin cả thể. Chỉ những gia đình nào đã bôi trên mày cửa của họ với huyết của chiên con thì mới được cứu chuộc.

Trong thời kỳ thờ phượng tại đền thờ của người Do-thái, người Do-thái tuân theo mạng lịnh của Đức Chúa Trời phải ghi nhớ lễ Vượt Qua đầu tiên bằng cách dâng chiên con làm sinh tế vào ngày đó. Chiên Con này phải là con đực, một tuổi, và quan trọng nhất, không có tì vít chi hết. Chỉ khi đó thì nó mới đủ điều kiện trở thành sinh tế trọn vẹn cho Lễ Vượt Qua. (Xem Xuất Ê-díp-tô Ký 12:5).

Sự tuân giữ Lễ Vượt Qua này là những gì Cơ đốc nhân tham khảo đến khi nói tới "huyết của chiên con không lỗi không vít" (I Phi-e-rơ 1:19).

Cũng rất thực khi Chúa Jêsus, là một người Do-thái kỉnh kiền, và các môn đồ của Ngài cử hành lễ Vượt Qua vào chính cái đêm Ngài nói trước về sự chết sắp tới của Ngài. Chúa Jêsus đã noi theo những sự dạy dỗ thiêng liêng đã ban cho Môi-se khi Ngài bẻ bánh cùng với các môn đồ. Rồi sau đó, sứ đồ Phao-lô đã viết trong thư tín thứ nhất gửi cho người Cô-rinh-tô phải "giữ Lễ" (Lễ Vượt Qua/Tiệc Thánh) bằng bánh không men.

Thật vậy, sự tuân giữ về Lễ Phục Sinh của Cơ đốc nhân phản ảnh lại truyện tích nói tới sự tránh thoát và sự giải cứu của người Do-thái ra khỏi vòng nô lệ của người Ai-cập cách đây ba ngàn năm. Khi hiểu rõ câu chuyện về lễ Vượt Qua và biểu tượng phong phú của bữa ăn seder cung ứng một sự phong phú mới mẻ cho nhiều truyền khẩu về sự thờ phượng tại các Hội thánh trên khắp thế giới.

Năm nay, khi bạn bè Cơ đốc của tôi tưởng niệm Lễ Phục Sinh, thật lấy làm tốt phải ghi nhớ sự giải cứu kỳ diệu của người Do-thái vào ngày Lễ Vượt Qua đầu tiên và về sự lãnh đạo thiêng liêng của Đức Chúa Trời đưa họ ra khỏi chốn nô lệ mà đến với sự tự do. Nguyện chúng ta tưởng niệm và ngợi khen, theo lời lẽ của Thi thiên 18: hòn đá tôi, đồn lũy tôi, sừng cứu rỗi tôi”.