Thứ Năm, 5 tháng 4, 2018

NÀY LÀ ƠN PHƯỚC CỦA TÔI


Này Là Ơn Phước Của Tôi
Vả, nầy là lời chúc phước mà Môi-se, người của Đức Chúa Trời, chúc cho dân Y-sơ-ra-ên, trước khi qua đời — Phục truyền luật lệ ký 33:1

Đâu là ơn phước của tôi chứ?

Đây là câu hỏi mà chúng ta cần phải trả lời cho chính mình khi chúng ta đọc câu mở đầu của phân đoạn cuối cùng trong Ngũ Kinh – phần kết luận năm quyển sách của Môi-se.

Tuần này chúng ta đọc phân đoạn cuối cùng [Phục truyền luật lệ ký 33:1 – 34:12; Giôsuê 1:1-18] được gọi là V'Zot HaBerachah, có nghĩa là "này là lời chúc phước", như trong câu: Vả, nầy là lời chúc phước mà Môi-se, người của Đức Chúa Trời, chúc cho dân Y-sơ-ra-ên, trước khi qua đời. Phần đọc này không những đánh dấu phần kết của Ngũ kinh, mà còn là phần kết cuộc đời của Môi-se nữa. Ông trải qua những giây phút sau cùng của mình trên đất như thế nào? Bằng cách chúc phước cho mỗi chi phái Israel!

Bậc thánh hiền Do-thái lưu ý sự thực câu nói thốt ra cụm từ dứt khoát như sau: "Này là lời chúc phước". Đem đối chiếu, khi Gia-cốp nằm trên giường chờ chết, ông đưa ra những lời chúc phước cho các chi phái, đơn giản là ông bảo họ lắng nghe và rồi ông tiến hành chúc phước cho họ. Bậc thánh hiền cũng gợi ý rằng câu này nói rất đơn sơ: "và Môi-se chúc phước cho dân Israel".

Thực ra câu ấy nói — và phân đoạn này được gọi là "này là lời chúc phước", khiến bậc thánh hiền phải kết luận rằng các ơn phước được công bố bởi Môise một cách đặc biệt đã được tiết lộ cụ thể và rõ ràng. Một người có thể chỉ vào những câu này và nói rằng "này là lời chúc phước". Mỗi chi phái nhận được một ơn phước đặc biệt sẽ được trình ra ở mọi thời đại và giúp cho mỗi chi phái làm tròn sứ mệnh của họ.

Truyền khẩu Do-thái dạy rằng giống như mỗi chi phái đều có một vai đặc biệt phải đóng, mỗi một người chúng ta đều có một sứ mệnh cá nhân. Giống như từng chi phái đều có những ơn phước để giúp đỡ họ, thì cũng vậy, chúng ta đã được ban cho những ân tứ chúng ta có cần để hoàn thành mục đích của chúng ta.

Tôi đã từng nghe lời khuyên sau đây cho việc khám phá sứ mệnh của mình trong cuộc sống: Hãy tưởng tượng rằng bạn thấy mình đang đứng trong một chỗ trống trải. Bạn không có ý tưởng làm sao bạn được đưa đến đó hoặc lý do tại sao bạn có mặt ở đó. Khi ấy, bạn để ý thấy có một cái túi xách bên cạnh chân mình với tên của bạn trên đó. Bạn mở nó ra và tìm bản sơ đồ, một chiếc mũ cứng, và các công cụ. Không xa chỗ của bạn là một đống công cụ xây dựng. Bạn kết luận rằng bạn là một người thợ xây dựng và bạn có mặt ở đó để xây dựng một tòa nhà.

Việc khám phá sứ mệnh cá nhân do Đức Chúa Trời ban cho chúng ta cũng giống như vậy. Hãy nhìn vào những ơn phước mà bạn đã được trao cho. Bạn có thể chỉ vào chỗ nào và nói dứt khoát rằng: "Này là ơn phước của tôi"?Có phải bạn sống vui vẻ với mọi người không? Có phải bạn là một nhà văn có tài? Có phải bạn được ban cho một giọng hát hay? Có phải Đức Chúa Trời đã chúc phước cho bạn dư dật thì giờ, giàu có hay sự nhịn nhục?

Này là ơn phước của bạn!



Thứ Tư, 4 tháng 4, 2018

KHI ẤY VÀ BÂY GIỜ



Khi Ấy Và Bây Giờ

rồi ngươi giết chiên đực đó, lấy huyết bôi nơi trái tai hữu của A-rôn và của các con trai người, trên ngón cái bàn tay mặt và ngón cái bàn chân mặt; huyết còn dư hãy rưới chung quanh trên bàn thờ — Xuất Êdíptô ký 29:20

Sau khi đọc [Xuất Êdíptô ký 27:20 – 30:10; Ê-xê-chi-ên 43:10-27] về trang phục và công việc của kohanim, hay dòng thầy tế lễ, chúng ta đọc về sự nhậm chức của họ. Trong buổi lễ, A-rôn và các con trai người được truyền cho phải dâng một con chiên đực và bôi huyết nó vào tai, ngón tay cái, và ngón chân cái. Bậc thánh hiền Do-thái hỏi: Đâu là ý nghĩa của nghi thức bất thường này?

Họ giải thích rằng tai tiêu biểu cho mọi thứ chúng ta đã nghe trong quá khứ. Ngón tay cái tiêu biểu cho mọi thứ chúng ta làm trong hiện tại. Ngón chân cái tiêu biểu cho nơi chúng ta sẽ đi tới trong tương lai. Khi các thầy tế lễ dọn mình để thực thi công việc, họ phải nhớ ba điều: quá khứ, hiện tại và tương lai. Chỉ trong bối cảnh đó, họ mới có thể hầu việc Đức Chúa Trời một cách trọn vẹn được.

Điều này đúng với kohanim khi ấy, và nó cũng đúng khi chúng ta hầu việc Đức Chúa Trời hôm nay. Để phục vụ Đức Chúa Trời một cách trọn vẹn, chúng ta phải liên kết sâu sắc với quá khứ của chúng ta, nhận thức về tương lai, và quan trọng nhất, bắt nguồn từ hiện tại. Chỉ thông qua lăng kính đó sự phục vụ của chúng ta mới có thể hoàn toàn được.

Việc nhớ lại quá khứ của chúng ta rất là quan trọng vì nó cung ứng bối cảnh cho những hành động của chúng ta trong hiện tại. Chúng ta hiểu rằng chúng ta là một mắc xích khác trong một chuỗi dài ngược về tới Áp-ra-ham. Chúng ta có thể tiếp thu từ những sai phạm của tổ phụ chúng ta và được cảm thúc bởi mọi thành công của họ. Và chúng ta có thể tán thưởng đặc ân chúng ta đang có trong việc tiếp tục di sản của họ. Sự phục vụ của chúng ta có ý nghĩa dường bao khi sự phục vụ ấy không những là về chúng ta, mà còn bao gồm cả các thế hệ trước chúng ta nữa!

Việc tra xét tương lai cũng rất là quan trọng. Chúng ta sẽ làm khác đi nếu chúng ta thực sự tra xét mọi hậu quả của hành động chúng ta? Ở một mặt, chúng ta có thể cẩn thận hơn để lẫn tránh tội lỗi khi chúng ta xem xét nó có thể gây hại cho người khác, bao gồm cả chính chúng ta, và còn các thế hệ xa hơn nữa. Mặt khác, chúng ta có thể sốt sắng hơn về việc thực hiện các việc lành khi chúng ta tán thưởng giá trị mà chúng sẽ có sau khi chúng ta thực hiện chúng.

Khi hầu việc Đức Chúa Trời, chúng ta cần phải có một tầm nhìn về lâu về dài. Cái chạm đầy đủ mọi hành động của chúng ta không cảm thấy ngay lập tức đâu, nhưng có tác động lâu dài cho cõi đời đời.

Cuối cùng, khi chúng ta phục vụ Đức Chúa Trời, chúng ta phải bắt rễ trọn vẹn trong hiện tại. Bậc thánh hiền dạy rằng thời điểm quan trọng nhất là lúc bây giờ. Những người quan trọng nhất là những người đang ở trước mặt bạn. Và việc quan trọng nhất phải làm là công việc ở trước mặt bạn. Chúng ta tin nơi một Đức Chúa Trời là Đấng dự phần vào mọi chi tiết trong đời sống của chúng ta. Vì vậy, bất cứ điều gì Ngài đã đặt để trong đời sống của chúng ta lúc bây giờ thì ở đó chúng ta có thể phục vụ Ngài tốt nhất.

Hãy dành một chút thời gian để tra xét chúng ta đến từ đâu, nơi chúng ta sẽ đi, và chúng ta đang ở đâu lúc bây giờ. Với nhận định đó, chúng ta có thể tự hỏi lòng: Chúng ta hầu việc Đức Chúa Trời tốt nhứt như thế nào hôm nay?


Thứ Ba, 3 tháng 4, 2018

HAI CON DÊ YOM KIPPUR



Hai Con Dê Yom Kippur

Kế đó người phải bắt hai con dê đực, đem để trước mặt Đức Giê-hô-va, tại nơi cửa hội mạc. Đoạn, A-rôn bắt thăm cho hai con dê đực, một thăm về phần Đức Giê-hô-va, một thăm về phần A-xa-sên — Lêvi ký 16:7–8

Yom Kippur [Ngày Chuộc Tội] là bóng của hình từng xảy có. Hôm nay, ngày lễ được đánh dấu bằng một ngày kiêng ăn và thờ phượng tại nhà hội. Tuy nhiên, khi Đền Thờ còn đó, người ta nhìn thấy một buổi thờ phượng rất phức tạp, lên đến đỉnh điểm khi một sợi chỉ màu đỏ tiêu biểu cho tội lỗi của Israel sẽ đổi thành màu trắng thật lạ lùng khi họ được tha thứ. Buỗi thờ phượng này được nâng cấp đến nỗi bậc thánh hiền Do-thái mô tả Yom Kippur là một trong hai ngày vui vẻ nhất trên tờ lịch của người Do-thái.

Buổi thờ phượng từng diễn ra trong Đền Thờ chiếu theo các mạng lịnh liên quan đến hai con dê. Tuy nhiên, hôm nay chúng ta chỉ đọc về buổi thờ phượng đó; chúng ta phải hiểu ý nghĩa của nghi thức này theo nghĩa đen. Khi chúng ta tìm hiểu, chúng ta vẫn có thể được phước từ sứ điệp nói tới hai con dê ngay cả trong sự vắng mặt của chúng.

Kinh Thánh đã dặn dò Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm chọn ra hai con dê rồi khi ấy bóc thăm quyết định số phận của chúng. Bằng cách dùng lá thăm, Đức Chúa Trời sẽ quyết định con dê nào sẽ được dâng hiến cho Ngài và sẽ trở thành con dê được thả vào trong đồng vắng để chết ở đó. Bậc thánh hiền giải thích rằng mạng lịnh đòi hỏi hai con dê phải chính xác giống nhau – giống hệt nhau về hình dáng, kích cỡ và giá trị. Hai con dê này trông giống như cặp sinh đôi – giống nhau về hình dạng bên ngoài – nhưng số phận của chúng, khác nhau hoàn toàn.

Ý tưởng về cặp sanh đôi có tánh tự nhiên đối ngược nhau đã trở nên quen thuộc trong Kinh thánh. Bậc thánh hiền dạy rằng Gia-cốp và Ê-sau khó phân biệt với nhau khi chào đời. Tuy nhiên, ở bên trong, họ không thể khác biệt mấy. Sau cùng, khi lớn lên, họ nắm lấy con đường sống khác nhau, và Gia-cốp đã trở thành tổ phụ của dân sự Đức Chúa Trời, trong khi Ê-sau trở thành tổ phụ dân A-ma-léc   là thứ dân theo Kinh Thánh chỉ định là cừu thù của Đức Chúa Trời. Hai con dê sanh đôi nhằm ngày Yom Kippur có ý nhắc cho chúng ta nhớ đến Ê-sau và Gia-cốp.

Sứ điệp nói tới hai con dê sanh đôi, ấy là trong khi dáng dấp có thể đánh lừa người ta, chẳng có ai đánh lừa được Đức Chúa Trời. Ngài sẽ quyết định số phận thích đáng của chúng. "Loài người xem bề ngoài, nhưng Đức Giê-hô-va nhìn thấy trong lòng" (I Sa-mu-ên 16:7). Nhằm ngày Yom Kippur chúng ta có một cơ hội tuyệt vời cho sự tha thứ. Nhưng để việc ấy xảy ra, chúng ta phải nhìn nhận sai lầm của chúng ta và quyết tâm trở nên sống tốt đẹp hơn. Chúng ta chỉ có thể thực hiện việc ấy nếu chúng ta bằng lòng chỉ ra các thiếu sót quan trọng nhất rồi đối mặt với những tật xấu kín đáo của chúng ta. Chúng ta có thể đánh lừa người khác và thậm chí chính bản thân mình, song chẳng có một sự dối gạt nào đối với Đức Chúa Trời.

Yom Kippur là thời điểm để trở nên tinh sạch. Chúng ta cần có một cái nhìn trung thực vào bên trong những nơi mà chỉ có chúng ta mới có thể nhìn thấy. Chúng ta phải xác định chỗ chúng ta đã sai trái và sửa đổi. Chỉn khi ấy Đức Chúa Trời mới có thể tẩy sạch tội lỗi của chúng ta.