Thứ Hai, 2 tháng 4, 2018

MÓN QUÀ KHÔN NGOAN NHẤT



Món Quà Khôn Ngoan Nhất

Còn nếu người không thế lo cho có một chiên con, thì phải bắt hai chim cu, hoặc hai con bò câu con, con nầy dùng làm của lễ thiêu, con kia dùng làm của lễ chuộc tội; thầy tế lễ sẽ làm lễ chuộc tội cho người, và người sẽ được sạch — Lêvi ký 12:8

"Món quà của mấy thầy bác sĩ" của O. Henry là một câu chuyện nổi tiếng về một cặp vợ chồng trẻ, họ chẳng có tiền để làm quà Giáng Sinh cho nhau. Người vợ quyết định bán tài sản quý báu nhất mái tóc đẹp của cô rồi với số tiền đó, cô mua cho chồng mình một sợi dây chuyền chiếc đồng hồ bằng vàng để làm tài sản quí nhất cho chàng. Đồng thời, người chồng đem bán chiếc đồng hồ có giá trị của mình để mua chiếc lược để vợ mình chải chuốt đầu tóc của nàng.

Khi hai vợ chồng trao đổi quà, họ nhận ra rằng mỗi món quà giờ đây chẳng có giá trị gì hết, tuy nhiên không phải họ là tay trắng đâu. Thực vậy, họ đã nhận được – và cho đi – món quà lớn lao nhất trong mọi món quà: ấy là Tình Yêu. Tác giả kết luận: "trong những người đã cho quà, hai người này là khôn ngoan nhất" bởi vì những món quà tốt nhất không thuộc về mặt vật chất. Những món quà tốt nhất đến từ tấm lòng.

Ở đầu phần đọc Kinh Thánh tuần này [Lêvi ký 12:1 – 15:33; II Các Vua 7:3 - 20], chúng ta đọc về luật lệ liên quan đến một người nữ mới sinh con, nàng phải dâng hai của lễ cho Đức Chúa Trời – một con chiên và một con chim bồ câu. Tuy nhiên, Kinh Thánh nói tiếp, nếu người nữ đó không có khả năng dâng con chiên cho Đức Chúa Trời, thay vì thế nàng có thể dâng hai con chim. “Thầy tế lễ sẽ làm lễ chuộc tội cho người, và người sẽ được sạch (Lêvi ký 12:8).

Bậc thánh hiền Do-thái chỉ ra rằng lưu ý đến những việc cung ứng ở đây mới là điều quan trọng. Hai món quà thuộc thể khác nhau cung ứng cùng một kết quả thuộc linh. Họ giải thích, cách thực hành này không những liên quan đến người nữ nào sinh đẻ trong các thời kỳ Kinh thánh; mà còn cách thực hiện thuộc linh vẫn còn đúng ngày nay. Khi chúng ta dâng cho Đức Chúa Trời, thì không bao giờ là về những thứ chúng ta dâng; mà là cách chúng ta dâng. Mọi cái hậu thuộc linh đều được quyết bởi đầu vào thuộc linh, chớ không phải các thứ vật chất.

Thường thì khi chúng ta muốn dâng một của lễ cho các mục đích của Đức Chúa Trời, chúng ta giữ lại vì những gì chúng ta phải dâng chưa phải là "đủ". Vì vậy, thay vì dâng những gì chúng ta cảm thấy là chưa xứng, chúng ta chẳng dâng gì hết. Nhưng Đức Chúa Trời muốn chúng ta nhìn biết rằng tổng số chúng ta dâng không phải là quan trọng. Đức Chúa Trời đánh giá cao của lễ đến từ tấm lòng, và chừng nào có ai đó dâng lên thứ tốt nhứt trong khả năng của mình (nam hay nữ), thì món quà đó – dù là với kích cở nào – đều được Đức Chúa Trời xem trọng.

Trong câu chuyện của O. Henry, thật khó mà hình dung được thứ tình cảm mà người chồng và người vợ đã cảm nhận về nhau. Đó là loại tình yêu mà Đức Chúa Trời cảm nhận về chúng ta khi chúng ta dâng những gì chúng ta có, cho dù nó nhỏ hay lớn ở kích cở nào đi nữa. Vì vậy, lần tới đây bạn lập một của lễ vì các mục đích của Đức Chúa Trời, hãy bước tới và mở ví của bạn ra, nhưng quan trọng hơn, hãy đào sâu vào tấm lòng của bạn nữa đấy nhé!


SỰ KHÔN NGOAN CỦA CÁC TRƯỞNG LÃO



Sự Khôn Ngoan Của Các Trưởng Lão

Hãy nhớ lại những ngày xưa; Suy xét những năm của các đời trước; Hãy hạch hỏi cha ngươi, người sẽ dạy cho. Cùng các trưởng lão, họ sẽ nói cho — Phục truyền luật lệ ký 32:7

The Torah portion for this week is Ha’azinu, which means “listen,” from Deuteronomy 32:1–52, and the Haftorah is from 2 Samuel 22:1–51.

Đề cập đến chủ đề lịch sử, và nhiều người sẽ toát ra mồ hôi lạnh, gợi lên hình ảnh ngồi trong lớp học, cứ lo học thuộc lòng những cái tên, các địa danh, và nhiều biến cố. Tuy nhiên, nghiên cứu lịch sử không phải là nhắm đến việc học biết các biến cố nhiều cho bằng học hỏi về các bài học từ quá khứ. Kinh Thánh dạy: Hãy nhớ lại những ngày xưa; Suy xét những năm của các đời trước”. Kinh thánh bảo chúng ta phải nghiên cứu lịch sử để chúng ta học hỏi từ đó.

Học hỏi từ quá khứ là quan trọng không những đối với toàn thể con người, mà còn đối với mỗi cá nhân nữa. Giống như các dân tộc có thể học hỏi những bài học quý giá từ lịch sử của các thế hệ trước, cũng một thể ấy chúng ta cũng có thể học hỏi từ những người đã đến trước chúng ta. Câu Kinh Thánh này nói tiếp: “Hãy hạch hỏi cha ngươi, người sẽ dạy cho. Cùng các trưởng lão, họ sẽ nói cho. Có người đã từng nói với tôi: Đức Chúa Trời dựng nên tóc bạc hầu cho chúng ta biết sẽ đến với ai để tìm kiếm sự khuyên dạy!

Cách đây mấy năm, một y tá làm việc trong lĩnh vực điều dưỡng thấy mình có một cuộc trò chuyện sâu sắc với bệnh nhân ở đó. Kết quả là một quyển sách: Năm Hối Tiếc Của Việc Chết Đi. Từ những gì người chết mong muốn họ đã sống khác đi, người sống có thể tiếp thu những bài học quý giá về những thay đổi họ sẽ đưa ra trong chính đời sống của họ — trước khi quá muộn.

Đây là năm hối tiếc đó:

1. "Tôi ước mình có can đảm để sống một cuộc sống thật với bản thân mình". Cho nên, có nhiều người sống đời sống của họ theo những gì người khác tin, thay vì sống theo chính các giá trị của họ.
2. "Tôi ước là tôi không làm việc chăm chỉ như vậy". Không một người nào trên giường bệnh của họ lại mong muốn họ dành ra nhiều thời gian hơn tại văn phòng, nhưng họ muốn họ dành nhiều thời gian với những người mà họ yêu thương.
3. "Tôi ước tôi có can đảm để diễn tả các cảm xúc của mình". Kinh thánh cảnh cáo: "Chớ có lòng ghen ghét anh em mình" (Lêvi ký 19:17). Trong khi bất chấp cảm xúc của chúng ta là dễ dàng hơn, chúng ta cần phải làm việc qua họ và rồi hãy tha thứ.
4. "Tôi ước tôi có thể giữ liên lạc với bạn bè mình". Những việc quan trọng nhất trong cuộc sống không phải là những sự việc quan trọng đâu họ là những người mà chúng ta chia sẻ cuộc sống với.
5. "Tôi ước rằng tôi để cho bản thân mình được hạnh phúc hơn". Hạnh phúc là một sự lựa chọn không nương vào hoàn cảnh, mà nương vào thái độ.

Sự khôn ngoan rất khó tìm! Có rất nhiều thứ mà chúng ta có thể học đòi từ những người lão thành của chúng ta, họ có cả cuộc đời để chia sẻ với chúng ta — nếu chúng ta chịu dành thời gian để lắng nghe.

Có một rương kho báu những viên ngọc quí chỉ cần chờ đợi để được mở ra. Chúng ta có thể học hỏi nhiều từ những con người trong Kinh thánh và từ nhiều truyện ký được rút ra ở đó – nhưng chúng ta đừng bao giờ bỏ qua món quà của người cao tuổi trong chính đời sống của chúng ta. Chúng ta có thể tiếp thu từ họ hầu cho cuộc sống của chúng ta sẽ được phong phú hơn; khi ấy chúng ta có thể hoàn tất các bài học của họ cũng như các thế hệ trong tương lai hoàn tất các bài học của chúng ta.


Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2018

THẮP SÁNG LINH HỒN



Thắp Sáng Linh Hồn

Hãy nói cùng A-rôn: Khi nào người đặt các đèn, thì bảy ngọn đèn phải chiếu trên phía trước chân đèn — Dân số ký 8:2

Bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng chỉ có hai loại người không màng đến việc bị "qua mặt". Một là bậc làm cha làm mẹ; hai là, giáo sư. Một đứa con nào thành công hơn cha mẹ đem lại niềm vui cho cha mẹ. Khi một học sinh vượt xa hơn giáo sư của mình, thì giáo sư ấy lấy làm tự hào. Chính mục tiêu của mọi sự giáo dục là dạy cho người ta cách họ có thể thành công trên chân của mình – mà không cần sự giúp đỡ của một giáo sư nào hết. Trong bối cảnh hay nhất, nhà giáo dục có thể cung cấp cho sinh viên những công cụ mà họ cần đến không những để tự đứng vững, mà còn tiến xa – thậm chí còn hơn người thầy của mình – trên con đường hướng tới thành công.

Phần đọc Kinh Thánh tuần này [Dân số ký 8:1 – 12:16; Xachari 2:14 – 4:7] được gọi là Behaalotecha. Sự hiểu biết của người Do-thái về từ này là "khi bạn chiếu sáng" và từ này được sử dụng trong câu thứ hai của phần đọc khi Đức Chúa Trời truyền cho A-rôn (qua Môi-se) thắp sáng các ngọn đèn trong Đền Tạm. Tuy nhiên, bậc thánh hiền lưu ý rằng theo nghĩa đen, từ Behaalotecha có nghĩa là "khi bạn dấy lên ". Thay vì sử dụng một từ có nghĩa là "khi bạn chiếu sáng", Kinh thánh chọn lựa một từ có nghĩa là "khi bạn dấy lên".

Bậc thánh hiền dạy rằng bài học trong việc lựa chọn từ này, ấy là khi thầy tế lễ đi thắp đèn lên, không những ông thắp lửa cho bấc này, rồi cứ tiếp tục thắp cho bấc kế tiếp. Thầy tế lễ phải châm lửa trên bấc thứ nhứt bắt cháy cho tới khi ngọn lửa "phừng lên", nghĩa là, nó bắt lửa hoàn toàn và chính nó phải chiếu sáng.

Bậc thánh hiền giải thích rằng đây cũng là một mô hình dành cho giáo dục. Cho dù chúng ta truyền dạy con cái, học trò, hay người cùng thời với chúng ta, chúng ta cần phải hỗ trợ người khác và ở lại với họ cho đến khi họ mạnh mẽ đủ để đứng trên chân của họ.

Một giáo sư giỏi không những chỉ dạy cho học trò mình những điều phải làm – mà giáo sư còn phải dạy cho chúng biết cách suy nghĩ nữa. Bậc làm cha làm mẹ tốt không những đề ra phép tắc; mà họ còn dạy cho con cái mình biết đưa ra những sự lựa chọn tốt. Một người bạn tốt không những đưa ra lời khuyên; mà người bạn ấy còn hỗ trợ cho bạn mình cho đến khi bạn ấy đủ mạnh để tự lo liệu về lời khuyên đó. Một nhà lãnh đạo thuộc linh hiệu quả không những đưa ra một bài giảng; mà ông còn chăm sóc và hỗ trợ cho hội chúng của mình; ông phải cung ứng sự ấm áp và khích lệ của mình cho đến khi họ có khả năng yên tâm đứng trên chân của họ.

Đây là cách thức để thắp lửa lên một linh hồn. Điều đó cần đến thời gian, sự kiên nhẫn, tình yêu thương và sự hiểu biết. Công việc này từng thuộc về dòng thầy tế lễ; giờ đây nó thuộc về mỗi một người chúng ta. Mỗi một người chúng ta đều là một ngọn lửa, và chúng ta có bổn phận phải thắp sáng cho các linh hồn khác.