Thứ Ba, 6 tháng 3, 2018

SỨC MẠNH CỦA LỜI NÓI



Sức Mạnh Của Lời Nói
Vả lại, việc xảy ra như lời người của Đức Chúa Trời đã nói với vua rằng: Ngày mai, tại giờ này, nơi cửa thành Sa-ma-ri, hai đấu lúa mạch sẽ bán một siếc lơ, và một đấu bột lọc cũng bán một siếc lơ  — II Các Vua 7:18
Phần Kinh Thánh II Các Vua 7:3-20 cung ứng cho chúng ta một câu chuyện rất thú vị trong Kinh Thánh liên quan đến bốn người với chứng bịnh được chép trong phần Kinh Thánh Lêvi ký 12:1 – 15:33; phần Kinh Thánh ấy cũng liên quan đến tiên tri Ê-li-sê, đạo quân A-ram, và dân sự Y-sơ-ra-ên. Khi nhìn sâu vào câu chuyện, có một bài học về lời ăn tiếng nói – chủ đề chính trong phần đọc tuần này ở Lêvi ký. Khi chúng ta nhìn vào câu chuyện, hãy in trong trí sự tương phản giữa bốn người bịnh kia và Ê-li-sê, người của Đức Chúa Trời.

Thứ nhất, một số thông tin cơ bản: Làm thế nào mà mấy gã bịnh hoạn kia đã trở theo cách ấy chứ?

Trước đó, Ê-li-sê đã chữa lành cho một người khỏi bệnh phung, nhưng đã từ chối không nhận tiền bạc chi hết. Sau đó, tôi tớ của Ê-li-sê và ba người con của ông ta đuổi theo người ấy và nói dối với ông ta rằng Ê-li-sê muốn được thanh toán: một số bạc và vài bộ quần áo.

Khi Ê-li-sê phát hiện ra sự lừa lọc của tên đầy tớ, ông đã rủa sã họ rằng họ sẽ vướng phải chứng bịnh giống như người mà Ê-li-sê đã chữa lành cho. Ngay lập tức, gã đầy tớ và các con trai của hắn ta bị hành hại khổ sở, và như luật pháp qui định, họ bị đưa đến sống ở chỗ cách biệt.

Cùng lúc đó, dân Do-thái đang chết vì đói bởi quân đội A-ram đang vây hãm. Ê-li-sê hứa với vua Israel rằng trong một ngày mọi thứ sẽ thay đổi và Đức Chúa Trời sẽ đem lại sự dư dật. Vị quan trưởng của nhà vua tỏ ra nghi ngờ một việc như thế có thể xảy ra, nhưng Ê-li-sê thì tin chắc rằng lời của ông sẽ thành ra sự thật.

Đây là chỗ mà phần Kinh Thánh II Các Vua bắt đầu. Mấy gã bịnh hoạn kia cũng đói khát, và giống như một kế sách sau cùng, họ quyết định đầu hàng quân A-ram. Tuy nhiên, khi họ đến tại trại quân của người A-ram, họ thấy trại đã bị bỏ hoang. Đức Chúa Trời đã khiến cho quân A-ram nghe tiếng ồn lớn mà họ tưởng là một đạo quân xâm lược to lớn, vì vậy họ trốn chạy trong sự kinh hoàng.

Mấy gã bịnh hoạn đó phát hiện ra rất nhiều của cải và thực phẩm, rồi họ cất giấu cho mình. Cuối cùng, họ nghĩ tới những người anh em của họ đang đói khát rồi quyết định chia sẻ những tin tức tốt lành. Như phần đọc kết thúc, tất cả người Do-thái đều được phước từ chiến lợi phẩm và sự dư dật mà Ê-li-sê hứa sẽ xảy ra.

Chúng ta có thể rút tỉa những điểm tương phản giữa mấy gã bịnh hoạn kia và Ê-li-sê không?

Bốn gã này tiêu biểu cho hạng người sử dụng lời nói của họ để truyền bá sự thù ghét và lừa dối. Lời nói của họ là tự lo cho bản thân với chi phí của người khác, họ đã sống trong một thời gian ngắn, và trong khi lời nói của họ mang lại lợi ích vật chất tạm thời, họ cũng mang lại thiệt hại về mặt thuộc linh cho người nói ra. Ngược lại, Ê-li-sê tiêu biểu cho hạng người sử dụng lời nói của họ thật đúng đắn. Lời lẽ của ông rất hữu ích và đầy sự khích lệ, chơn thật và bền đổ, và chúng mang lại nhiều ơn phước cho mọi người.

Giống như bậc thánh hiền Do-thái giảng dạy: "Sống chết do nơi quyền của lưỡi". Chúng ta sẽ nhớ rõ phải sử dụng lời lẽ của mình để mang lại nhiều ơn phước cho cuộc sống của tha nhân.


Thứ Hai, 5 tháng 3, 2018

SỨC MẠNH CỦA BÀI CA



Sức Mạnh Của Bài Ca

Trong ngày ấy, Đê-bô-ra hát bài ca nầy với Ba-rác… — Các Quan Xét 5:1

Phân đoạn Kinh Thánh có tên là Haftorah Các Quan Xét 4:4 - 5:31 đọc kèm với Xuất Êdíptô ký 13:17 – 17:16 có tên là Beshalach kể cho chúng ta câu chuyện đáng nhớ về hai nữ anh hùng trong kinh thánh — Đê-bô-ra và Gia-ên. Đê-bô-ra là một tiên tri và là cấp lãnh đạo của Y-sơ-ra-ên. Bà được lệnh truyền của Đức Chúa Trời phải đánh bại các đạo quân của Gia-bin và Tướng Si-sê-ra, viên phụ tá của bà là Ba-rác.

Sau khi Ba-rác khẳng định rằng Đê-bô-ra cùng đi với ông ra chiến trường, cả hai đã đánh bại các đạo quân của kẻ thù, nhưng tướng lãnh của kẻ thù là Si-sê-ra, đã chạy trốn thoát thân. Si-sê-ra đến ẩn náu trong nhà của một người mà ông ta xem là một đồng minh và bạn hữu, là Gia-ên. Nhưng thay vì thế, Gia-ên đã chọn giúp Israel và giết Si-sê-ra khi ông ta đang nằm ngủ. Thắng cuộc chiến, kẻ thù hoàn toàn bị đánh bại, và Đê-bô-ra tưởng niệm chiến thắng.

Chương 5 đầy dẫy với lời lẽ trong bài ca của Đê-bô-ra. Đây là liên kết vững chắc nhất giữa phần Kinh Thánh Beshalach tuần này và Haftorah của nó. Trong phần Beshalach, chúng ta đọc "Bài Ca Về Biển", bài ca đầy năng quyền mà Môi-se và con cái Israel đã hát khi băng qua biển và quân Ai-cập bị dìm xuống nước: "Đoạn, Môi-se và dân Y-sơ-ra-ên hát bài ca nầy cho Đức Giê-hô-va . . ." (Xuất Ê-díp-tô Ký 15:1). Ở đây, trong Các Quan Xét, chúng ta đọc bài ca của Đê-bô-ra: "Trong ngày ấy, Đê-bô-ra hát bài ca nầy với Ba-rác, con trai A-bi-nô-am. . .".

Bằng cách kết hai phần đọc Kinh Thánh này với việc ca hát khẩn nguyện, chúng ta được khích lệ phải suy gẫm về mục đích và sức mạnh của bài ca. Trong cả hai trường hợp, mọi người bày tỏ ra lòng biết ơn đối với Đức Chúa Trời chỉ qua những lời cầu nguyện chưa phải là đủ đâu. Tại sao thêm yếu tố âm nhạc vào lại là điều cần thiết chứ?

Ngày nay, chúng ta có khuynh hướng nghĩ âm nhạc là bộ môn giải trí đấy thôi. Nhưng tặng phẩm mà chúng ta gọi là bài ca thì lại nhiều hơn thế. Như câu nói: "Âm nhạc đưa chúng ta đến chỗ mà lời lẽ không thể đến được". Không những âm nhạc là giải trí và thú vị; mà nó còn làm chuyển đổi và huyền ảo nữa. Âm nhạc là một phương tiện qua đó chúng ta có thể tiếp cận Đức Chúa Trời.

Xuyên suốt Kinh thánh, đặc biệt là sách các tiên tri, chúng ta thấy rằng lời lẽ của các tiên tri thường đi kèm với các thứ nhạc cụ. Trong Đền Thờ Thánh, âm nhạc đóng một vai trò thiết yếu trong sự thờ phượng. Chắc chắn, âm nhạc hôm nay vẫn là yếu tố chính trong cả nhà hội và nhà thờ. Truyền khẩu nói tới sự tiếp cận Đức Chúa Trời trong bài ca vẫn còn sống động mãi.

Đúng là một lời nhắc nhở tuyệt vời phải tận dụng tối đa tặng phẩm âm nhạc trong đời sống của chúng ta. Chúng ta nên dùng sức mạnh của âm nhạc để nhấc chúng ta lên rồi đưa chúng ta đến gần Đức Chúa Trời hơn. Nhưng chúng ta cũng phải chọn âm nhạc của mình một cách khôn ngoan với sự nhận biết rằng cả hai: lời lẽ và âm nhạc chạm đến đến linh hồn của chúng ta. Chúng ta cũng có thể học biết tạo ra âm nhạc của riêng chúng ta. Thật vậy, Kinh Thánh khuyến khích chúng ta: "hãy hát bài ca tụng mới cho Đức Giê-hô-va" (Êsai 42:10). Truyền khẩu Do-thái dạy rằng mỗi linh hồn có một bài ca thật độc đáo để ca hát. Nguyện chúng ta tìm được bài ca của mình và chia sẻ âm nhạc của chúng ta với thế giới.



Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2018

QUÁ KHỨ LÀ VÔ GIÁ



Quá Khứ Là Vô Giá

Vậy, cái đồng của Ép-rôn, tại Mặc-bê-la, nằm ngang Mam-rê, nghĩa là cái đồng ruộng hang đá, các cây cối ở trong và chung quanh theo giới hạn đồng, đều trước mặt có các dân họ Hếch cùng mọi người đến cửa thành, nhận chắc cho Áp-ra-ham làm sản nghiệp — Sáng thế ký 23:17–18

Trong Cuộc chiến tranh giành độc lập của Israel năm 1948, người Jordani đã chiếm lấy Jerusalem. Sau khi tiêu diệt và cướp bóc các nhà hội trong nhiều thế kỷ, họ quyết định xây dựng một số cấu trúc cho riêng họ. Họ đã chọn một địa điểm ở phía Tây Nam của Đền Thờ cổ để xây dựng một trường học Hồi giáo. Khi các nhà khảo cổ Israel hay được điều này, họ nhanh chóng gửi một sứ điệp cho người Jordani nói rằng bối cảnh này là một địa điểm khảo cổ rất quan trọng. Khu vực ấy chứa các di tích của một đền thờ Hồi giáo từ thế kỷ thứ bảy. Người Jordani đã gửi một câu trả lời đột ngột: "Chúng tôi không quan tâm đến các đền thờ từ quá khứ. Hôm nay chúng tôi cần trường học!"

Người Do Thái luôn quan tâm sâu sắc đến quá khứ. Chính là từ quá khứ mà chúng ta học biết cách để sống trong hiện tại và tạo dựng một tương lai tốt đẹp hơn.

Trong phần Kinh Thánh tuần này [Sáng thế ký 23:1 – 25:18; I Các Vua 1:1-31], Áp-ra-ham đã mua hang Mặc-bê-la từ Ép-rôn người Hê-tít. Bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng ai nấy đều cảm thấy người nầy có được một thương vụ khấm khá. Ép-rôn đã nhận lấy 400 siếc-lơ. Đối với một số nhận định, phần nghiên cứu đã phát hiện ra rằng mức lương trung bình hàng năm vào thời điểm đó là từ 6-8 siếc-lơ. Ép-rôn đã thực hiện một vụ giết người! Tuy nhiên, Áp-ra-ham đã lường trước giá trị vô giá của hang động một khi đó là nơi chôn cất của A-đam và Ê-va. Là một di tích lịch sử và thuộc linh quan trọng, hang động này còn trổi hơn mức đánh giá của Áp-ra-ham.

Trong Phục truyền Luật lệ Ký 32:7 chúng ta đọc: "Hãy nhớ lại những ngày xưa; Suy xét những năm của các đời trước…". Chúng ta buộc phải nhớ lại lịch sử và xem xét tầm quan trọng của quá khứ. Chỉn khi chúng ta xem trọng lịch sử của mình thì chúng ta mới có thể sống trọn vẹn trong hiện tại.

Kể từ thời Áp-ra-ham, dân Y-sơ-ra-ên luôn tôn vinh lịch sử của họ và giữ một bản tường trình về quá khứ. Xuất Ê-díp-tô Ký 24:7 nhắc đến "Quyển Sách Giao Ước". Bậc thánh hiền dạy rằng quyển sách này chứa đựng lịch sử của con cháu Israel. Khi người Do-thái còn là nô lệ ở Ai-cập, họ sẽ đọc từ sách này mỗi tuần vào ngày Sa-bát. Nội dung của nó bao gồm lời hứa họ cũng sẽ được chuộc mà Đức Chúa Trời đã lập với tổ phụ của họ là Áp-ra-ham trong khi dòng dõi của ông đi xuống xứ Ai-cập. Quyển sách cũng thuật lại về các thử nghiệm và thử thách mà các tổ phụ của họ đã vượt qua. Sách ấy kể lại về các phép lạ và sự tễ trị mà Đức Chúa Trời đã làm ra cho họ. Việc đọc quyển sách lịch sử này đã cung ứng cho dân Do-thái sức mạnh, đức tin, và sự dũng cảm để vượt qua những giai đoạn khó khăn nhất của họ.

Hôm nay, chúng ta cũng cần phải nhớ lại và xem xét lịch sử cá nhân của chúng ta, lịch sử gia đình, gốc rễ của đức tin và lịch sử thế giới nói chung. Hãy suy nghĩ về những điều đã xảy ra trong lịch sử của gia đình bạn – một câu chuyện hoặc sự việc xảy ra đầy cảm hứng – và rút ra sức mạnh từ quá khứ để hướng dẫn bạn ngày hôm nay.