Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2018

CHÉN ĐẦY TRÀN



Chén Đầy Tràn

Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, đã rút ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, là nhà nô lệ — Xuất Êdíptô ký 20:2

Phần Kinh Thánh hôm nay: Xuất Êdíptô ký 22:24–23:19.

Có phải bạn là người bi quan hay lạc quan? Tin hay không, một ngày kia, theo truyền khẩu của người Do-thái, Đức Chúa Trời sẽ muốn biết.

Bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng sẽ có một loạt thắc mắc hỏi thăm từng người khi thời gian của họ (nam hay nữ) trên đất đến hồi kết thúc. Giữa vòng các thắc mắc ấy là "có phải bạn là một người sống trung thực không?""có phải bạn đã dành thì giờ để học hỏi Lời của Đức Chúa Trời không?" Một trong số đó cũng là "có phải bạn đã đoán trước mình sẽ được cứu chăng?" Nói cách khác, có phải bạn là người sống lạc quan chăng? Có phải bạn tưởng rồi đây mọi thứ có thể sẽ tốt hơn và Đức Chúa Trời sẽ vùa giúp bạn?

Có thể bạn nghĩ, như thế có thực sự công bằng không? làm sao mà Đức Chúa Trời mong muốn chúng ta có được một viễn cảnh luôn vui mừng mọi lúc trong cuộc sống? Hết thảy chúng ta đều quen biết với hạng người dường như được sinh ra theo cách đó – luôn luôn mỉm cười, luôn luôn có một vận mệnh sung sướng. Nhưng khi ấy cũng có một số người dường như đã chào đời với số phận tím ngắt. Như có người đã từng nói: "Tôi chỉ nhìn thấy cái ly với phân nửa thay vì là một cái ly đầy tràn. Tôi nhìn thấy cái ly có phân nửa và lại lo rằng có ai đó sẽ đến rồi đập vỡ nó!" Có một số người trong chúng ta ra đời tối ngày chỉ có suy nghỉ tiêu cực mà thôi. Có phải đó là một tội ác đích thực không?

Bậc thánh hiền dạy rằng theo Điều Răn Thứ Nhất, câu trả lời là “phải”!

Hãy nhớ lại Điều Răn Thứ Nhứt với toàn bộ điều răn ấy? Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, đã rút ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, là nhà nô lệ (Xuất Êdíptô 20:2). Quan trọng hơn, hãy suy nghĩ về những gì không được nói ra trong điều răn này. Đức Chúa Trời không đề cập đến chính mình Ngài là Đấng Tạo Hoá của thế gian, mặc dù đó có thể đó là một sự lựa chọn rõ ràng hơn. Thay vì thế, Ngài truyền rằng chúng ta nhận biết Ngài là Đấng đã đem con cái Israel ra khỏi Ê-díp-tô. Tại sao chứ? Bởi vì chúng ta được truyền cho phải nhìn biết Đức Chúa Trời không chỉ là Đấng Tạo Hoá của thế gian, mà còn là Đấng Cứu Thế của đời sống cá nhân chúng ta nữa!

Chúng ta được truyền cho phải tin nơi một Đức Chúa Trời Ngài lắng nghe lời cầu nguyện của chúng ta và quan tâm sâu sắc đối với chúng ta. Chúng ta được dạy dỗ phải tin nơi một Đức Chúa Trời, là Đấng có thể và sẽ vùa giúp chúng ta thoát khỏi vòng nô lệ của cá nhân chúng ta, những thử thách và khó khăn của chính chúng ta. Vậy Đức Chúa Trời có truyền cho chúng ta phải lạc quan về cuộc sống không? Phải, bởi vì tin nơi Đức Chúa Trời là Đấng đưa dân Israel ra khỏi Ai-cập là phải tin rằng Đức Chúa Trời cũng có thể làm ra nhiều phép lạ cho chúng ta nữa! Ngài mong mỏi cấp độ đức tin đó và sự đầu phục từ phía chúng ta.

Vì vậy, lần tới bạn bạn gặp một cái ly thuỷ tinh, đừng nhìn nó như chỉ có phân nửa hoặc thậm chí là đầy tràn. Hãy xem nó như đang đầy tràn và tin rằng nó sẽ chảy tràn ra! Như đã nói trong Thi Thiên 23: "chén tôi dầy tràn" (câu 5).



Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2018

CẢM TẠ NGUYÊN THUỶ



Cảm Tạ Nguyên Thuỷ

Thịt của con sinh tế cảm tạ thù ân thì phải ăn hết nội ngày đã dâng lên, không nên để sót chi lại đến sáng mai — Lêvi ký 7:15

Phần Kinh Thánh tuần nầy là Tzav, nghĩa là “truyền từ Lêvi ký 6:1–8:36, và Haftorah từ Giê-rê-mi 7:21–28; 9:22–23.

Theo truyền khẩu của người Do-thái, khi Đền Thờ Thánh được tái thiết, không có một của lễ nào nêu ra trong sách Lêvi ký được dâng lên – ngoại trừ một của lễ: của lễ tạ ơn. Bậc thánh hiền Do-thái tiếp tục giải thích rằng không một lời cầu nguyện nào chúng ta thốt ra lúc bây giờ sẽ được nói ra trong tương lai, ngoại trừ một lời cầu nguyện: Lời cầu nguyện tạ ơn.

Quan điểm mà bậc thánh hiền đang đưa ra, ấy là trong thời kỳ Đấng Mê-si, con người sẽ đạt tới tình trạng sống cao hơn và sẽ không còn cần đến chuộc tội hoặc thiếu thốn bất cứ điều gì họ có cần. Tham lam, chiến tranh, đói kém, và sự quá phạm sẽ không còn có nữa. Nhưng hành động cảm tạ Đức Chúa Trời thì là vô hạn!

Có một việc khác biệt về của lễ tạ ơn. Của lễ ấy phải đi kèm với 40 món ăn, hết thảy đều phải được tiêu thụ hết vào lúc mặt trời lặn trong ngày đó. Thực vậy, rất là khó cho người nào đem dâng của lễ cảm tạ tự họ phải ăn xong hết các món ăn trong thời gian yêu cầu. Tại sao Đức Chúa Trời lại làm như vậy chứ?

Bậc thánh hiền giải thích rằng các đòi hỏi bất khả thi hoàn toàn đều là cố ý. Đức Chúa Trời muốn người đến thờ lạy không thể hoàn tất phần việc của mình hầu cho người phải mời các người khác tham gia với người. Người đem dâng của lễ sẽ bị buộc phải chia sẻ bữa ăn của mình với các người khác, chắc chắn họ sẽ hỏi thăm dịp nầy là dịp gì!?! Điều này sẽ cung ứng cho người đến thờ lạy một cơ hội để chia sẻ câu chuyện và lòng biết ơn của mình với nhiều người khác. Và đấy là mục tiêu chính của của lễ: Để bày tỏ lòng biết ơn chân thành, hết lòng đối với Đức Chúa Trời. Đồng thời, của lễ sẽ được tiêu thụ hết.

Tầm quan trọng của việc cảm tạ Đức Chúa Trời về các ơn phước của chúng ta, đặc biệt trong sự hiện diện của nhiều người khác, là việc chắc chắn sẽ không bao giờ thay đổi được. Cũng vì lý do tốt lành, không những điều nầy làm đẹp lòng Đức Chúa Trời, mà việc ấy cũng làm cho chúng ta những dấu kỳ nữa. Lòng biết ơn có quyền làm thay đổi hoàn toàn quan điểm của chúng ta về cuộc sống – từ bi quan đến lạc quan, từ buồn rầu đến vui mừng. Khi nói "cảm ơn" với Đức Chúa Trời không những là một món quà chúng ta trao cho Ngài; mà đó là món quà long trọng nhất mà chúng ta có thể cung ứng cho bản thân mình!

Tại Hoa Kỳ và Canada, lễ Tạ Ơn chỉ đến mỗi năm một lần trên tờ lịch, nhưng Do-thái giáo nói, tại sao phải đợi cho đến lúc đó chứ? Bất cứ khi nào có việc gì đó tuyệt vời xảy ra trong cuộc sống – như sự ra đời của một con trẻ hoặc được lành bệnh – người ta được khuyến khích để tổ chức một bữa tiệc cảm tạ. Một số gia đình biến việc ấy thành thói quen chia sẻ những gì họ biết ơn xung quanh bàn gia đình mỗi tối thứ Sáu. Bằng cách này chúng ta thực hiện truyền thống của lễ tạ ơn; đó là một phần trong quá khứ của chúng ta và lễ ấy sẽ là một phần của tương lai chúng ta, vì vậy lễ ấy cũng phải là một phần trong hiện tại của chúng ta nữa.


Thứ Năm, 1 tháng 3, 2018

CỦA CẢI CHƠN THẬT DUY NHỨT



Của Cải Chơn Thật Duy Nhứt

Vừa khi Môi-se nói dứt các lời nầy, đất ngay dưới chân họ bèn nứt ra; hả miệng nuốt họ, gia quyến và hết thảy phe Cô-rê cùng tài sản của chúng nó — Dân số ký 16:31–32

Cô-rê là một người cực kỳ giàu có. Thậm chí ngày nay, cụm từ được sử dụng trong tiếng Hê-bơ-rơ để mô tả một người giàu có là "giàu có như Cô-rê". Kinh Talmud nói rằng hàng trăm con la được cần đến để chở các chìa khóa mở cửa các kho chứa của Cô-rê. Truyền thuyết kể lại rằng Cô-rê là một trong những người giàu có nhất từng sinh sống.

Trong sách Truyền đạo, vua Solomon viết: "Có một tai nạn dữ mà ta đã thấy dưới mặt trời: ấy là của cải mà người chủ dành chứa lại, trở làm hại cho mình" (Truyền giáo 5:13). Bậc thánh hiền Do-thái giải thích rằng sự giàu có trong câu này – loại giàu có gây tổn thương chủ nhân của nó – là một tham khảo đến sự giàu có của Cô-rê. Tài sản của Cô-rê đã cung ứng cho ông một cảm giác sai lầm về sự an ninh và khiến ông tưởng rằng mình là giàu có hơn ông vốn có. Nhưng sự giàu có của Cô-rê đã trở làm kẻ thù lớn nhất của ông ta. Sự giàu có đó dẫn đến sự loạn nghịch và sự sụp đổ của ông.

Bậc thánh hiền dạy rằng các con trai của Cô-rê đã đứng bên cạnh ông trong cuộc nổi loạn của ông ta [Dân số ký 16:1 – 18:32; I Samuên 11:14 – 12:22]. Khi mặt đất mở ra, nó nuốt Cô-rê, các con trai ông, và mọi gia sản của họ. Tuy nhiên, bậc thánh hiền dạy rằng các con trai của Cô-rê biết ăn năn trong khi họ còn ở dưới đất, và rồi, họ đã được dẫn ra khỏi đó một cách lạ lùng. Trong khi họ còn ở dưới lòng đất, họ đã sáng tác một bài thánh ca hùng hồn nói về sự giàu có mà chúng ta vẫn đang đọc hôm nay.

Trong Thi thiên 49, các con trai Cô-rê viết: "Chớ sợ khi người nào trở nên giàu có, lúc sự vinh hiển nhà người ấy tăng lên; Vì khi người chết chẳng đem đi gì được, sự vinh hiển người cũng không theo người xuống mồ mả đâu" (Thi thiên 49:16-17).

Hãy hình dung giờ khắc long trọng này khi các con trai của Cô-rê đứng ở giữa các thế giới, nhìn xem người cha giàu sụ và những người ủng hộ nổi bật của ông bị hư mất trong chốc lát. Bấy giờ tiền bạc của họ ở đâu? Hết thảy tiền bạc trên thế gian không thể chuộc lại được thậm chí một phút của cuộc đời! Tiền bạc của họ vô nghĩa lúc bấy giờ!

Có một câu chuyện rất hay kể lại về một thành viên trong gia đình giàu có nổi tiếng Rothschild. Có người đến hỏi ông: "Chính xác thì ông giàu có đến cở nào?" Huân tước Rothschild đáp trả: "Để tôi chỉ cho ông thấy". Rồi ông dẫn người ấy vào phòng rồi cho ông ta xem nhiều giấy má. Đấy là những hoá đơn từ các tổ chức từ thiện mà ông đã hỗ trợ. Huân tước Rothschild nói: "Những thứ này mới thật là của cải chơn thật duy nhứt của tôi. Chỉ có số tiền mà tôi đã cho đi sẽ đi cùng với tôi vào mồ mả".

Đến cuối cùng, tất cả của cải đều là vô nghĩa; chỉ có những việc lành của chúng ta sẽ ở cùng chúng ta cho đến đời đời. Vì vậy, nguyện chúng ta hãy biến sự giàu có của mình thành lòng bác ái và sử dụng gia sản của chúng ta vào việc làm lành. Khi ấy, chúng ta sẽ có một gia sản có giá trị đích thực sẽ ở cùng chúng ta cho đến đời đời.