Thứ Tư, 10 tháng 1, 2018

CẦU NGUYỆN VÀ CẦU NGUYỆN NỮA ĐI


Cầu nguyện Và Cầu nguyện Nữa Đi

Y-sác khẩn cầu Đức Giê-hô-va cho vợ mình, vì nàng son sẻ. Đức Giê-hô-va cảm động lời khẩn cầu đó, nên cho Rê-be-ca thọ thai — Sáng thế ký 25:21

Trong phần khởi sự phân đoạn Kinh Thánh tuần này [Sáng thế ký 25:19 – 28:9; Ma-la-chi 25:21], Y-sác đã cầu thay vì ích cho người vợ son sẻ của mình là Rê-be-ca. Câu Kinh Thánh nói cho chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời đáp trả lời lời cầu xin của Y-sác và Rê-be-ca có thai. Tuy nhiên, với cái nhìn đầu tiên thì chuyện không dễ dàng như thế đâu. Đây không phải là lần đầu tiên mà Y-sác cầu xin cho có con, cũng không phải là lần thứ hai, hay thứ ba. Thực vậy, Y-sác và Rê-be-ca đã dâng lên chính lời cầu nguyện đó trong 19 năm! Bây giờ, cuối cùng thì sau gần hai thập niên chờ đợi, lời cầu nguyện của họ đã được nhậm. Đây là một sự cầu nguyện theo kiểu marathon, và không phải chạy nước rút để dễ dàng đến đích đâu.

Và điều nầy cũng thường là cách sự cầu nguyện tác động trong cuộc sống của chính chúng ta nữa đấy. Đôi khi, chúng ta dốc đổ lòng mình ra với Đức Chúa Trời và những lời cầu nguyện của chúng ta được nhậm ngay lập tức. Tuy nhiên, thường thì không phải như vậy đâu, chúng ta không nhận được kết quả tức thì từ những lời cầu nguyện của chúng ta. Thật dễ dàng để bỏ cuộc sau khi cầu nguyện cho cùng một sự việc thật là nhiều lần. Bài học đầy năng quyền mà chúng ta tiếp thu được từ Y-sác và Rê-be-ca trong phần đọc Kinh Thánh tuần này, ấy là chúng ta phải đẩy tới và giục giã luôn những lời cầu nguyện của chúng ta. Sự cầu nguyện tiếp theo có thể là sự cầu nguyện sau cùng – sự cầu nguyện mở ra những cánh cửa.

Chữ Hy-bá-lai được sử dụng trong câu Kinh Thánh của chúng ta có nghĩa là "khẩn cầu" cũng có thể có nghĩa là "thúc giục". Bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng cầu nguyện giống như đào bới. Cầu nguyện khoét rộng đường kênh giữa chúng ta và những gì chúng ta đang cầu xin, cho đến cuối cùng, chúng ta có thể đạt được nó. Tuy nhiên, cầu nguyện, giống như đào bới, mất thời gian và kiên nhẫn. Chỉ vì chúng ta chưa đạt được mục tiêu của mình nhưng cũng không có nghĩa là chẳng có gì xảy ra; chúng ta đang tiến tới phía trước, chúng ta vẫn chưa tới được mục tiêu đó.

Bậc thánh hiền cũng chỉ ra rằng từ ngữ này cũng có cùng gốc với từ Hy-bá-lai nói tới sự "thúc giục". Họ giải thích rằng những lời cầu nguyện của chúng ta giống như những cây chỉa ba vậy. Một nông dân sử dụng cây chỉa ba để sốc đống lúa lên để hạt không bị mục rửa. Từng chút một, toàn bộ đống lúa bị sốc lên. Cũng một thể ấy, những lời cầu nguyện sốc những đống phán xét lên thành những đống thương xót. Từng chút một, những lời cầu nguyện của chúng ta làm thay đổi sự phán xét của Đức Chúa Trời thành ơn thương xót cho đến khi chúng ta xứng đáng với những gì chúng ta đang cầu xin.

Tôi muốn khuyên hết thảy chúng ta phải giữ sự cầu nguyện — vô luận chúng ta đã cầu nguyện bao lâu rồi hoặc tình huống dường như bất khả thi. Theo truyền khẩu Do-thái, Rê-be-ca chào đời không có tử cung. Đúng là bất khả thi theo phần xác để nàng có được một đứa con. Dầu vậy, sau 19 năm cầu nguyện, một bước đột phá đã xảy ra. Nàng và Y-sác đã đào bới qua tình trạng bất khả thi và Đức Chúa Trời đã tạo một con đường để nàng có thể sanh đôi.

Quí bạn ơi, hãy cầu nguyện và cầu nguyện nữa đi. Một số việc chỉ đòi hỏi một vài lời cầu nguyện, và có việc thì đòi hỏi nhiều thời gian hơn. Hãy tiếp tục đào bới cho đến khi bạn đến chỗ đột phá của chính mình.


Thứ Hai, 8 tháng 1, 2018

BÌNH AN TRONG GIÔNG BÃO


Bình An Trong Giông Bão


Vì cớ nước lụt, nên Nô-ê vào tàu cùng vợ, các con trai và các dâu mình”’ — Sáng thế ký 7:7

Phần Kinh Thánh tuần nầy nói tới Nô-ê, từ cái tên của nhân vật chính, Nô-ê. Sáng thế ký 6:9 –11:32, và Êsai 54:1–55:5.

Cách đây mấy năm, một phòng tranh nghệ thuật đã tổ chức một cuộc thi để xem ai có thể tạo ra bức tranh đẹp nhất thể hiện ý tưởng bình an. Có rất nhiều ý kiến có giá trị. Có một bức tranh tuyệt vời vẽ mặt trời lung linh trên vùng nước yên tĩnh của một bãi biển nguyên sơ. Một vùng đồng cỏ tươi tốt khác được mô tả với những ngọn đồi xanh và một hồ nước yên tĩnh. Vẫn còn một mục khác cho thấy tuyết rơi trên núi với một buồng gỗ nhỏ phát sáng với ánh lửa ấm áp bên trong.

Tuy nhiên, không một bối cảnh yên bình nào trong số nầy giành được giải thưởng. Thay vì thế, một ứng viên khó có khả năng nhất đã được trao giải nhất. Đó là bức tranh vẽ một cơn bão với sấm sét nhấp nháy và gió thổi qua những tàng cây của một vách đá. Nhưng nếu bạn nhìn gần hơn một chút, bạn có thể thấy tại sao bức tranh ấy lại đoạt giải. Trong phiến đá kia là một con chim phụng hoàng mẹ với đôi cánh nó trải rộng ra che dài sáu con chim con của nó đang ngủ. Đó là hình ảnh nói tới sự bình an.

Quí bạn ơi, bình an không phải là sự vắng mặt của giông bão trong cuộc sống của chúng ta. Sẽ luôn có những trận bão đến và đi. Bình an là khả năng duy trì được sự yên tĩnh qua giông bão, có nơi nương náu dưới bóng cánh của Đức Chúa Trời chúng ta giống như những chim phụng hoàng con trong bức tranh vậy.

Tôi nghĩ một mô tả rất hay khác về ý tưởng này sẽ là bức tranh nói tới Nô-ê trong con tàu bềnh bồng trên vùng nước của nạn lụt. Mọi sự ở xung quanh Nô-ê, nước lụt đang hoành hành; sự chết và sự huỷ diệt đang diễn ra ở xung quanh ông. Tuy nhiên, Nô-ê và gia đình ông tìm được nơi nương náu trên chiếc tàu. Tên Nô-ê có nghĩa là "an ủi""yên nghỉ". Nô-ê đã có thể ngồi nghỉ trong giông bão.

Đây là một minh hoạ rất hay về cách thức chúng ta có cần trong suốt giông bão trong chính đời sống của chúng ta. Sự hỗn loạn có thể xảy ra xung quanh chúng ta. Nền kinh tế có thể lọt vào đống rác, chiến tranh đang xuất hiện trên đường chân trời, rối rắm trong sở làm, một báo cáo y tế tồi tệ. Tuy nhiên, bất kể tình huống nào, chúng ta có thể tìm được sự yên nghỉ trong chiếc tàu của chúng ta được Đức Chúa Trời bảo vệ, đang trôi nổi trên mọi sự ấy.

Từ ngữ Hy-bá-lai nói tới “chiếc tàu”tevah, cũng có nghĩa là "đạo". Sử dụng phần định nghĩa này, chúng ta dám nói rằng Nô-ê đã tìm được sự yên nghỉ trong "đạo", và chúng ta có thể tìm thấy sự yên nghỉ trong Lời của Đức Chúa Trời. Khi giông bão đang hoành hành xung quanh chúng ta, chúng ta có thể nương náu trong lời lẽ của Đức Chúa Trời chúng ta. Đức Chúa Trời phán: "Hãy yên lặng và biết rằng ta là Đức Chúa Trời" (Thi Thiên 46:10). Ngài tuyên bố: "Đừng sợ, vì ta ở với ngươi; chớ kinh khiếp, vì ta là Đức Chúa Trời ngươi!" (Êsai 41:10). "Ngài sẽ lấy lông Ngài mà che chở ngươi, và dưới cánh Ngài, ngươi sẽ được nương náu mình" (Thi Thiên 91:4). Nhờ Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ có được bình an ngay cả trong giông bão.


Thứ Năm, 4 tháng 1, 2018

LO LIỆU CHO NGƯỜI GIÀ


Lo Liệu Cho Người Già

Khi ngày của Đa-vít hầu trọn, người truyền lịnh cho Sa-lô-môn, con trai mình” — I Các Vua 2:1.

Không có nhiều trao đổi giữa cha và con được ghi lại trong Kinh thánh của người Do-thái, là sách mà Cơ đốc nhân gọi là Cựu Ước. Tuy nhiên, tuần này, chúng ta đọc về hai cuộc trao đổi trong số họ. Trong phần Kinh Thánh [Sáng thế ký 47:28 – 50:26; I Các Vua 2:1-12], chúng ta đã đọc về phần kết cuộc đời của Giacốp, ý muốn cuối cùng của ông và giao ước, phải nói như thế, với các con cùng cháu của ông. Trong I Các Vua 2:1-12, chúng ta đọc về phần kết của một đời sống tuyệt vời khác — Vua David, đang khi ông nằm trên giường hấp hối, đã trao vương quốc cho con trai ông là Sa-lô-môn.

Hai phần đọc này khiến cho chúng ta phải dừng lại và xem xét những khoảnh khắc chuyển tiếp mà chúng ta đã trải nghiệm trong cuộc sống của chúng ta và những kẻ hầu đến. Chúng ta được nhắc nhớ rằng một ngày kia chúng ta cũng sẽ lìa khỏi thế gian và nhớ đến tầm quan trọng của việc để lại một di sản sau lưng. Đồng thời, chúng ta cũng phải xem xét chúng ta may mắn là dường nào vì hạng người cao trọng đã đến trước chúng ta và sẽ để lại cho chúng ta chính di sản của họ. Chúng ta được nhắc nhớ về giá trị trong việc tiếp thu tất cả những gì chúng ta có thể từ cha mẹ, ông bà, và các thành viên lớn tuổi trong cộng đồng. Chính hạng người lớn tuổi hơn trong đời sống của chúng ta, những kinh nghiệm sống vô giá của họ có thể cung ứng cho chúng ta một nguồn tri thức xứng đáng được tôn trọng và chú ý.

Tuy nhiên, trong thế giới ngày nay, lớn tuổi thêm hầu như bị xem là xấu hổ hoặc thậm chí là một tội lỗi nữa. Các thứ mỹ phẩm đang nổi lên và ngành công nghiệp phẫu thuật thẩm mỹ bằng plastic đang xác chứng cho thực tế này. Ngược lại, Kinh Thánh đặt giá trị lớn lao trên người lớn tuổi và dạy cho chúng ta biết rằng tuổi già là một thứ đáng mong muốn và có giá trị.

Lần đầu tiên tuổi già được nhắc tới trong Kinh thánh liên quan đến vị tộc trưởng Áp-ra-ham: "Vả, Áp-ra-ham đã già, tuổi đã cao" (Sáng thế ký 24:1). Bậc thánh hiền Do-thái luận rằng đây là lần đầu tiên tuổi già được giới thiệu cho thế gian. Theo truyền khẩu Do-thái, Áp-ra-ham đến trước mặt Chúa với một lời thỉnh cầu: "Lạy Chúa của vũ trụ, một người kia và con của ông ta đi cùng nhau và không ai biết ai là cha để mà chào hỏi cả. Tôi nài xin Chúa, xin làm một sự phân biệt giữa chúng tôi". Đức Chúa Trời đã làm ứng nghiệm lời thỉnh cầu của Áp-ra-ham và tuổi già đã được ban cho như một món quà, một mũ triều thiên cung ứng sự tôn trọng cho người đáng được như thế.

Trong sách Lê-vi Ký 19:32, chúng ta được truyền cho: "Trước mặt người tóc bạc, ngươi hãy đứng dậy, kính người già cả". Nếu chúng ta không tôn trọng người già cả, không những chúng ta bất tuân đối với Lời của Đức Chúa Trời, chúng ta cũng cướp đi của mình nhiều tài nguyên thiên nhiên quý giá nhất. Người già cả là nguồn khôn ngoan, tri thức và hướng dẫn phong phú mà chúng ta không dám lãng phí.

Tuần này, hãy dành thời gian với một người lớn tuổi hơn trong cuộc sống của bạn và nỗ lực tiếp thu từ sự khôn ngoan và các kinh nghiệm của họ. Người già cả là một món quà mà chúng ta phải tôn kính và trân trọng bao lâu chúng ta được chúc phước cho để có họ trong cuộc sống của chúng ta.