Thứ Năm, 4 tháng 1, 2018

HOÀ BÌNH VÀ THỊNH VƯỢNG


Hoà Bình Và Thịnh Vượng

Đoạn, người bỏ chỗ đó đi đào một giếng khác; về giếng nầy, họ không tranh giành nhau, nên người đặt tên là Rê-hô-bốt, mà rằng: Bây giờ Đức Giê-hô-va đã để cho chúng ta được ở rộng rãi, và ta sẽ đặng thịnh vượng trong xứ — Sáng thế ký 26:22

Trong phần đọc Kinh Thánh tuần nầy [Sáng thế ký 25:19 – 28:9; Ma-la-chi 1:1-27], chúng ta đến với một biến cố nhỏ, nhưng chi tiết rất hay nơi đời sống của Y-sác rất dễ bị bỏ qua với hậu quả rất nhỏ. Sau khi Y-sác bị yêu cầu rời khỏi Ghê-ra, ông đến định cư tại đồng bằng Ghê-ra, ở đó ông cho đào lại ba cái giếng nguyên cha ông là Áp-ra-ham đã đào. Kinh Thánh cho chúng ta biết những cái tên được đặt cho mỗi cái giếng và kỳ thực dân địa phương tranh cãi với Y-sác về hai cái giếng đầu tiên, nhưng chừa lại cái giếng thứ ba. Tại sao chúng ta được cung ứng cho các chi tiết này và đâu là sứ điệp cho đời sống của chúng ta?

Như Kinh Thánh cho chúng ta biết, Y-sác đặt tên cho cái giếng đầu tiên là Ê-sét, có nghĩa là "tranh chấp", vì cớ tranh cãi liên quan đến quyền làm chủ cái giếng. Giếng thứ hai được đặt tên là Sít-na, là tên mà bậc thánh hiền Do-thái diễn dịch là "quấy rối", vì cớ việc tái đào lại giếng này đã dẫn tới việc sách nhiễu Y-sác cùng các tôi tớ của ông. Sau cùng, cái giếng thứ ba được đặt tên là Rê-hô-bốt, có nghĩa là "mở rộng". Như Y-sác đã nói: “Bây giờ Đức Giê-hô-va đã để cho chúng ta được ở rộng rãi, và ta sẽ đặng thịnh vượng trong xứ.

Hãy để ý cách Y-sác không phản ứng với việc thiếu tranh chấp và quấy rối đối với cái giếng thứ ba này bằng cách cảm tạ Chúa vì sự hòa bình. Thay vì thế, ông cảm ơn Đức Chúa Trời về sự dư dật, về sự rộng rãi, về không gian, và về khả năng phát triển. Sở dĩ như vậy là vì hòa bình dẫn đến sự thịnh vượng. Sự vắng đi những sự luận lẽ cho phép mọi người phát triển.

Kinh Talmud, Truyền khẩu của Do-thái giáo, đưa ra câu nói thú vị này: "Khi tình yêu mạnh lên, chúng ta có thể đặt giường trên lưỡi gươm; giờ đây tình yêu của chúng ta sút giảm đi, một chiếc giường 60 cubits không rộng đủ cho chúng ta". Khi có tình yêu giữa hai người, lưỡi của thanh gươm có đủ chỗ cho một chiếc giường thoải mái. Tuy nhiên, khi hai người sống trong tranh cạnh, thì ngay cả cái giường lớn nhất trên thế giới cũng không đủ lớn cho cả hai người đó. Luôn luôn có đủ cho mọi người khi có hòa bình. Tuy nhiên, khi có thù hận, không người nào thắng và mọi người cảm thấy thiêu thiếu.

Đã đến lúc chúng ta thay đổi xã hội của chúng ta từ một sự cạnh tranh đến một sự hợp tác. Chúng ta cần hỗ trợ lẫn nhau, cùng nhau làm việc, và trợ giúp lẫn nhau. Ở đâu có tranh cạnh, chúng ta cần phải theo đuổi hòa bình. Bởi vì khi chúng ta sống trong sự hòa thuận với nhau, mọi người đều thắng.

Tuần này, chúng ta hãy "tìm kiếm sự hòa bình, và đeo đuổi sự ấy" (Thi Thiên 34:14). Hãy tạo ra những sửa đổi hoặc nhẹ nhàng đưa hai bên cãi nhau hoà lại với nhau. Dù trong gia đình, nơi sở làm, hoặc trên trường quốc tế, hòa bình và hợp tác phải là những giá trị tối thượng. Hòa bình dẫn đến sự thịnh vượng và thành công cho hết thảy chúng ta.


Thứ Tư, 3 tháng 1, 2018

CUNG KIẾM CỦA GIA-CỐP


Cung Kiếm Của Gia-cốp

Còn cha sẽ cho con một phần đất trổi hơn các anh em, là phần đất của cha đã dùng cung-kiếm đoạt lấy của dân A-mô-rít đó — Sáng thế ký 48:22

Có một khoa học về cầu nguyện không?

Các nghiên cứu về hiệu quả của sự cầu nguyện không đi đến kết luận được. Một số nghiên cứu chứng minh rằng sự cầu nguyện trợ giúp, trong khi các nghiên cứu khác cho ra những kết quả khác với các đề xuất khác. Cuối cùng, thật là khó nghiên cứu việc gì đó mà không thể nhìn thấy hay tính toán được. Đối với người tin Chúa, chính từ đức tin và kinh nghiệm mà chúng ta nhìn biết sự cầu nguyện tác động đến cuộc sống của chúng ta sâu sắc là dường nào!

Tuy nhiên, ngay cả giữa vòng chúng ta có người tin, có một khoa học về những lời cầu nguyện của chúng ta hay không? Có phải một số lời cầu nguyện nhiều hiệu quả hơn những lời cầu nguyện khác? Theo truyền khẩu Do-thái, câu trả lời là có, và trong phần đọc Kinh Thánh tuần này [Sáng thế ký 47:28 - 50:26; I Các Vua 2:1-12], Gia-cốp chia sẻ hai trong số các lời khuyên có giá trị nhất.

Khi Giacốp sắp kết thúc cuộc đời mình và chúc phước cho con cháu của mình, ông chúc phước cho Giôsép với một phần bằng hai. Giữa phần đất ấy là thành Si-chem: "là phần đất của cha đã dùng cung-kiếm đoạt lấy của dân A-mô-rít đó. Thành Si-chem đã không thể tách rời khỏi Giô-sép. Ông đã được chôn cất ở đó, và người ta vẫn cầu nguyện ở đó, tại ngôi mộ của ông ngày nay.

Tuy nhiên, mặc dù chẳng có hồ nghi gì về việc Gia-cốp để lại thành Si-chem cho Giô-sép và các dòng dõi của ông cho đến đời đời, chúng ta phải thắc mắc về việc Gia-cốp đã nhận lãnh xứ này bằng phương thế nào!?! Trong khi Gia-cốp nói rằng ông đã chiếm lấy thành ấy bằng cung kiếm của mình, rõ ràng Kinh thánh cho chúng ta biết Si-mê-ôn và Lê-vi đã chiếm lấy thành phố sau khi các cư dân này đã làm nhục Đi-na em gái của họ (Sáng thế ký 34:25). Làm sao Gia-cốp dám xưng công trạng mình đã chinh phục Si-chem rồi trao nó cho một người con khác chẳng có một vai trò gì trong việc chiếm lấy nó?

Bậc thánh hiền Do-thái giải thích rằng thuật ngữ "cung kiếm" của Gia-cốp đề cập đến "sự cầu xin và khẩn nguyện" trước mặt Đức Chúa Trời. Gia-cốp công nhận rằng bất cứ việc gì được làm ra theo cấp độ thuộc thể đều có một thành phần thuộc linh. Trong khi Si-mê-ôn và Lê-vi đã thành công về mặt thuộc thể chiếm lấy thành Si-chem, đó là những lời nài xin về mặt thuộc linh của Gia-cốp đã dẫn đến thành công của họ. Theo Gia-cốp, những lời cầu xin và khẫn nguyện là những công cụ đích thực trong cuộc sống, và chúng là nguyên nhân cho những chiến thắng và thành công của chúng ta.

Nhưng đấy chẳng phải là mọi sự mà Gia-cốp đã tiết lộ về sức mạnh của sự cầu nguyện. Thuật ngữ "cung kiếm" cũng dạy cho chúng ta một trong những cách thức hiệu quả nhất đối với sự cầu nguyện. Giống như một thanh gươm hiệu quả nhất khi nó sắc bén, cũng vậy, những lời cầu nguyện của chúng ta đâm thủng nhiều nhất khi chúng sắc bén, tập trung, và xác đáng. Giống như một mũi tên di chuyển xa nhất khi dây cung được kéo về sau nhiều nhất, cũng một thể ấy, những lời cầu nguyện của chúng ta "áp sát Đức Chúa Trời" khi chúng phát ra từ đáy lòng của chúng ta.

Lần tới đây chúng ta cầu nguyện, chúng ta hãy nhớ đem cung kiếm của Gia-cốp theo với chúng ta. Chúng ta hãy thốt ra rõ ràng và ngắn gọn với Đức Chúa Trời những điều cầu xin và nhu cần sâu xa nhất của chúng ta. Cầu nguyện là một thế lực, và chúng ta cần phải khôn khéo khi tận dụng sự ấy.


Thứ Hai, 1 tháng 1, 2018

ƠN PHƯỚC ĐỂ ĐƯỢC CAO TRỌNG


Ơn Phước Để Được Cao Trọng

Nhưng cha người không chịu và cãi rằng: Cha biết, con, cha biết. Nó sẽ trở nên một dân; nó cũng sẽ lớn vậy, con; song thể nào em nó cũng sẽ lớn hơn và dòng dõi nó sẽ thành ra vô số nước — Sáng thế ký 48:19

Theo truyền khẩu Do-thái, chúng ta chúc phước cho con cái chúng ta vào những đêm Thứ Sáu ngay trước khi chúng ta bắt đầu bữa ăn ngày Sa-bát. Chúng ta đặt tay trên đỉnh đầu của mỗi đứa trẻ và chúc phước cho nó [nam hay nữ]. Gốc rễ của tập tục này được tìm thấy trong phần đọc Kinh Thánh tuần này [Sáng thế ký 47:28 – 50:26; I Các Vua 2:1-12].

Giô-sép đem hai con trai mình đến gặp Gia-cốp để được chúc phước cho. Ma-na-se, là anh, được đặt bên phải Gia-cốp trong khi Ép-ra-im được đặt ở bên trái Gia-cốp. Trong Do-thái giáo, phía bên phải được coi là phía mạnh mẽ hơn, và theo tính toán của Giô-sép, con cả của ông xứng đáng nhận được phần phước lớn lao hơn.

Ngạc nhiên thay, Gia-cốp đã chéo tay mình rồi đặt bàn tay mạnh hơn lên đầu của Ép-ra-im. Tưởng cha mình mắc sai lầm, Giô-sép đã tìm cách sửa lại. Tuy nhiên, Gia-cốp giải thích: "nó cũng sẽ lớn vậy, con; song thể nào em nó cũng sẽ lớn hơn và dòng dõi nó sẽ thành ra vô số nước”.

Giacốp đã nhìn thấy trước rằng đứa nhỏ có nhiều tiềm năng hơn về sự cao trọng, và ông cũng chúc phước lớn lao hơn cho Ép-ra-im.

Bậc thánh hiền Do-thái thắc mắc: Nếu Ép-ra-im tự nhiên sở hữu những gì Ma-na-se thiếu, thế thì tại sao không chúc cho Ma-na-se ơn phước lớn lao hơn chứ? Dường như một người bị định cho sự cao trọng sẽ cần ít sự trợ giúp từ các ơn phước, trong khi một người kém ơn hơn sẽ cần được giúp đỡ nhiều hơn. Trong khi cả hai: Ma-na-se và Ép-ra-im được định để trở nên cao trọng, Ép-ra-im đã mong muốn vượt qua anh của mình. Dường như việc ban cho Ma-na-se một lời chúc phước mạnh mẽ hơn sẽ cân đối phần sân chơi.

Bậc thánh hiền giải thích rằng, thực vậy, tiềm năng của một người càng lớn, họ càng cần nhiều ơn phước. Sở dĩ như vậy là vì khả năng của một người càng lớn, thách thức của họ sẽ càng lớn lao hơn. Đức Chúa Trời muốn mỗi một người chúng ta phải bộc lộ tiềm năng của mình ra và trở nên cao trọng như chúng ta có thể đạt tới, cũng vậy, Ngài cho mỗi một người những thách thức phù hợp với cấp độ khả năng và sự tấn tới của họ. Giống như một vị giáo sư sẽ không ấn định bài tập về nhà ở lớp một cho học sinh lớp mười, hoặc ngược lại, Đức Chúa Trời không ấn định các công việc hoặc thách thức nhiều hoặc ít hơn một người có thể xử lý. Ép-ra-im cần sự chúc phước lớn lao hơn vì những thử thách của ông trong cuộc sống sẽ là khó nhọc nhiều hơn so với các thử thách của anh mình.

Đôi khi, người ta mắc phải sai lầm khi nghĩ rằng những thử thách của họ trong cuộc sống là một dấu hiệu cho thấy họ không được định cho sự cao trọng. Chúng ta tin rằng phẩm chất tiêu cực  hoặc những ham muốn tội lỗi của chúng ta dẫn tới chỗ chúng ta bị định cho phải thất bại.

Tuy nhiên, bậc thánh hiền dạy cho chúng ta điều ngược lại là đúng. Những thử thách của một người càng lớn lao thì tiềm năng của người đó càng lớn lao hơn. Chúng ta không nên nhầm lẫn những thiếu sót của mình với vận mệnh của chúng ta. Thay vì thế, chúng ta cần phải cầu xin Đức Chúa Trời để có được các ơn phước của Ngài hầu cho chúng ta có thể biến các thách thức của chúng ta trở thành sức lực của chúng ta và trở thành hạng người tốt nhất mà chúng ta sẽ trở thành.