Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

MẠNH MẼ VÀ ĐƯỢC THÊM SỨC CHO


Mạnh Mẽ Và Được Thêm Sức Cho

Trong bảy ngày phải dâng các của lễ dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va; qua ngày thứ tám, các ngươi có một sự nhóm hiệp thánh nữa, cũng dâng của lễ dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va. Ấy sẽ là một hội trọng thể; chớ nên làm một công việc xác thịt nào hết — Lêvi ký 23:36

Khi người Do-thái hoàn tất việc đọc Ngũ kinh rồi sẵn sàng mở ra chu trình đọc mớihọ tổ chức một ngày lễ gọi là Simchat Torah — sát nghĩa ý nói “Vui mừng với Ngũ Kinh”. Vì đây là ngày lễ không phải làm việc chi cả, bài nầy được soạn ra cũng cho đời tin kính của bạn nữa đấy.

“Chazak, Chazak, V’nitchazek!” Phải mạnh mẽ, và được thêm sức cho!

Đây là lời lẽ mà hàng triệu người Do-thái trên khắp thế giới sẽ thốt ra trong ngày lễ được gọi là Simchat Torah khi chúng ta đọc những câu kết thúc của Kinh thánh. Mỗi năm, năm sách của Môise được chia thành nhiều phần và được đọc suốt cả năm. Ở đây, tại Hội Thông Công, chúng ta dự phần vào chu trình nghiên cứu thông những bài tin kính hàng ngày của chúng ta, và chúng ta cũng có thể tự hào thốt ra lời lẽ đầy dẫy sự mừng vui nầy. Nhưng trước khi chúng ta thốt ra, chúng ta hãy dành ra một phút tìm hiểu lời lẽ này và sứ điệp cơ bản của chúng muốn nói lên điều gì!?!

Một cụm từ Do-thái khác dường như thích ứng hơn cho cơ hội này. Khi người Do-thái ăn mừng bất cứ điều gì từ đám cưới cho đến một công việc làm ăn mới, chúng ta nói: "Mazel Tov!" — phiên bản của "Xin chúc mừng!" Há chẳng phải cụm từ biểu hiện vui mừng và thành tựu này được dùng để ăn mừng việc đọc hoàn tất Ngũ kinh sao? Tại sao cụm từ "mạnh mẽ" được sử dụng chứ?

Gốc của cụm từ này có thể tìm thấy trong sách Giô-suê. Phục truyền luật lệ ký chấm dứt với cái chết của Môi-se. Sách tiếp theo trong Kinh Thánh là Giô-suê. Ba lần trong 9 câu đầu tiên, Đức Chúa Trời đã phán cùng Giôsuê phải "mạnh mẽ". Cụm từ này không những liên quan đến Giô-suê, mà còn liên quan đến chúng ta nữa.

Thường thì khi đạt được một mục tiêu, chúng ta dừng lại và ăn mừng. Nhưng có một nguy cơ khi tới gần đích đến. Rủi là chúng ta sẽ không tiến lên nữa. Thật là khó khi khởi sự một phần việc mới, đặc biệt là sau khi vừa hoàn thành một công việc. Khuynh hướng của chúng ta là nghỉ ngơi, thư giãn và thưởng thức mọi thành quả của mình.

Tuy nhiên, không có một việc gì là "hoàn tất" Ngũ kinh đâu. Chẳng có một việc gì là "xong" với Kinh thánh cả. Luôn luôn phải học tập và nghiên cứu sâu rộng hơn. Kinh Thánh không phải là một quyển sách đơn giản để đọc suông đâu; nó chứa đựng những lời lẽ phải sống theo và nó đòi hỏi phải liên tục nghiên cứu. Đây là lý do tại sao ngay khi chúng ta hoàn tất câu cuối cùng chúng ta tự lấy lại sức của mình — chúng ta kháng lại sự thôi thúc phải dừng lại — và ngay lập tức chúng ta bắt đầu đọc Ngũ kinh một lần nữa.

Trong sách Châm ngôn, chúng ta đọc: "Nó là cây sự sống cho ai nắm lấy nó; Người nào cầm giữ nó đều được phước hạnh" (Châm ngôn 3:18). "Nó" là Ngũ Kinh, và khi chúng ta lấy sức lại rồi và nắm lấy nó, chính chúng ta là người được hưởng lợi, chúng ta là người được chúc phước cho. Khi chúng ta mạnh mẽ, chúng ta được thêm sức bởi "cây sự sống", là nguồn của mọi ơn phước.

Quí bạn ơi, làm ơn hiệp cùng chúng tôi khi chúng tôi ăn mừng sự hoàn tất ngày tin kính năm đầu tiên kết nối với các bài đọc hàng tuần và hiệp cùng chúng tôi khi chúng tôi bắt đầu chu trình của năm kế tiếp.

Phải mạnh mẽ, và được thêm sức cho!



Thứ Năm, 12 tháng 10, 2017

KHOẢNH KHẮC ĐÁNG SỢ NHẤT CỦA MÔI-SE


Khoảnh Khắc Đáng Sợ Nhất Của Môi-se

hoặc hết thảy công việc lớn lao và đáng sợ mà Môi-se cậy tay quyền năng mình làm tại trước mặt cả Y-sơ-ra-ên” — Phục truyền luật lệ ký 34:12

Tuần này chúng ta đọc câu cuối cùng của Ngũ kinh [Phục truyền luật lệ ký 33:1 – 34:12; Giôsuê 1:1-18], một phần trong lời khen ngợi của Môi-se. Câu này đọc như sau: hoặc hết thảy công việc lớn lao và đáng sợ mà Môi-se cậy tay quyền năng mình làm tại trước mặt cả Y-sơ-ra-ên”. Giống như câu đầu tiên của Kinh Thánh đặt ra bối cảnh cho phần còn lại của Ngũ kinh, cũng một thể ấy, câu cuối cùng cung ứng bối cảnh và quan điểm cho mọi sự ở trước nó.

Bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng "công việc đáng sợ" được đề cập trong câu này đề cập cụ thể đến việc đập bể hai bảng đá đầu tiên có Mười Điều Răn đã được viết ra trên đó. Bạn còn nhớ câu chuyện ấy không? Khi Môi-se thấy con cái Y-sơ-ra-ên đã đúc một con bò con bằng vàng để thờ phượng đang khi ông còn ở trên Núi Si-nai nhận lãnh Mười Điều Răn từ Đức Chúa Trời, ông đã quyết định đập bể chúng. Trong tất cả những việc đáng sợ mà Môi-se đã làm trong cả cuộc đời ông, tại sao việc làm này lại được coi là việc làm lớn lao nhất?

Để hiểu rõ tầm quan trọng của hành động này, chúng ta hãy xem xét quan điểm của Môi-se. Sau khi cống hiến cuộc đời mình để đưa con cái Israel ra khỏi Ai Cập, ông đã đạt tới khoảnh khắc đỉnh cao lên trên Núi Si-nai để đem Lời của Đức Chúa Trời xuống dưới đất. Đây là khoảnh khắc tuyệt vời nhất của ông. Dân sự sẽ được biến đổi hoàn toàn từ một dân nô lệ thành tuyển dân của Đức Chúa Trời.

Môi-se đã ở Núi Si-nai trong 40 ngày, không ăn hoặc uống. Sau cùng, thời điểm đến. Môi-se tiếp cận dân sự của ông đầy dẫy hứng thú và mong đợi . . . và rồi ông nhìn thấy nó. Đáng ngạc nhiên thay, dân sự đã đúc một hình tượng. Rõ ràng, họ không sẵn sàng để nhận lãnh hai bảng đá. Môi-se đã sống rất khó nhọc cho thời điểm này và mọi chất xơ trong thân thể ông đã đánh ông như ông đã làm những gì ông phải làm, bất chấp những gì ông ao ước. Ông đập bể hai tấm bảng đá, không phải vì ông muốn đập bể đâu, mà vì đó là việc đúng đắn phải làm.

Là những hữu thể con người, chúng ta có khuynh hướng sống ngoan cố. Thậm chí khi chúng ta nhìn biết rằng chúng ta sai trái và cần phải thay đổi, chúng ta thúc hai gót chân mình và kháng cự. Không có gì đáng sợ hơn là có khả năng đi ngược lại những gì là thoải mái cho chúng ta trước sự ưu ái đối với điều chi là đúng đắn. Đây là những gì Môi-se đã làm và hết thảy chúng ta cần phải chạy theo, không những để trở thành hạng người tốt hơn, mà còn để nắm lấy Lời của Đức Chúa Trời nữa.

Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta một kho báu thật tuyệt vời. Kinh thánh chứa mọi sự khôn ngoan cho một cuộc sống phước hạnh và tin kính. Tuy nhiên, để tiếp cận được cuộc sống ấy, chúng ta cần phải sẵn sàng thay đổi đường lối và gạt bỏ hết các thói quen cũ qua một bên. Chúng ta cần phải ưu ái điều chi là tốt lành hơn các thứ cảm thấy là tốt lành.

Đây là những gì mà Môi-se đã đạt được — và điều đó thực sự là đáng sợ!


Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

ĐƯA SỰ VIỆC ĐẾN CUỐI CÙNG


Đưa Sự Việc Đến Cuối Cùng

Hãy truyền cho dân Y-sơ-ra-ên rằng: Ngày rằm tháng bảy nầy là lễ lều tạm, trải qua bảy ngày đặng tôn kính Đức Giê-hô-va — Lêvi ký 23:34

Tuần này chúng ta sẽ tổ chức Lễ Lều Tạm. Tuy nhiên, để hiểu biết đầy đủ ý nghĩa của ngày lễ này chúng ta phải nhìn vào chỗ mà lễ ấy thực sự bắt đầu — vào lúc kết thúc lễ Yom Kippur, năm ngày trước đó. Những khoảnh khắc sau khi dân Do-thái đã phá vỡ giờ thứ 25, bạn sẽ nghe thấy tiếng còi trên khắp xứ Israel khi người ta bắt đầu dựng lên các túp lều nhỏ gọi là sukkot. Tại sao việc dựng lều nầy không thể đợi đến ngày hôm sau sau khi chúng ta có thời gian để tiêu hóa bữa ăn của chúng ta chứ?

Chúng ta hãy kiểm tra xem Yom Kippur kết thúc như thế nào!?! Khi Ngày Chuộc Tội sắp kết thúc, hội chúng đọc lớn tiếng bảy lần: "Đức Giê-hô-va — Ngài là Đức Chúa Trời!" Câu nói ngắn gọn nầy tóm tắt toàn bộ mùa lễ. Mục đích là nhìn biết bên kia cái bóng nghi ngờ Đức Chúa Trời là Chúa của chúng ta Ngài hiện diện trong đời sống chúng ta và những người mà chúng ta phục vụ cho. Sau khi lặp lại sứ điệp này lần cuối cùng, chúng ta nghe thấy tiếng pháo shofar. Đó là một kết thúc đầy kịch tính và cảm động trong các ngày thánh khiết nhất trong năm.

Câu nói chúng ta đọc bảy lần nghe rất là quen thuộc. Chúng được mượn từ I Các Vua ngay sau khi vị tiên tri Ê-li đánh bại các tiên tri giả trên núi Cạt-mên. Sau khi ông chứng kiến sự tỏ ra kỳ diệu Đức Chúa Trời chân thật là Đức Chúa Trời có một, dân chúng cúi mặt xuống đất và tuyên bố rằng: "Đức Giê-hô-va là Đức Chúa Trời!" (I Các Vua 18:39). Điều nầy rõ ràng như pha lê đối với họ. Một lần nữa, dân sự lại phủ phục trước Đức Chúa Trời Toàn Năng!

Nhưng ngay ngày hôm sau, dân tộc đã trở lại với các đường lối xấu xa của mình. Tiên tri Ê-li, buộc phải bỏ chạy vì mạng sống của ông vì dân sự một lần nữa họ trung thành với vua A-háp gian ác cùng sự thờ lạy hình tượng của ông ta. Toàn bộ vương quốc đã bước ra hầu giết chết Ê-li. Sự trong sáng tạm thời của họ đã biến mất và cảm hứng hời hợt của họ đã tàn phai, dân sự bị hư mất và sai trái như trước.

Những ngày lễ lớn là những ngày đầy cảm hứng và mang tính giáo dục. Chúng ta kết thúc ở một cao điểm thuộc linh. Chúng ta kết thúc bằng cùng lời lẽ mà dân sự trong thời Ê-li đã đưa ra. Chúng ta dự vào sự trong sáng của họ, nhưng chúng ta phải tránh đi các sai trái của họ. Ngày lễ không bao lâu nữa sẽ kết thúc, chúng ta đưa cảm xúc của mình thành hành động. Chúng ta ưa thích mọi thứ tạo ra một việc nhắc cho chúng ta nhớ đến Đức Chúa Trời. Đây là món quà của lễ Sukkot  — chúng ta nắm lấy mọi cảm xúc của mình rồi đổi chúng thành một cái gì đó rất thực.

Bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng mọi dự tính tốt lành của chúng ta được củng cố bằng hành động. Sự cảm thúc là tốt đẹp, nhưng tấn tới thuộc linh đích thực đòi hỏi phải hành động. Cảm hứng khiến cho phải bước đi, còn hành động đưa nó tới vị trí cuối cùng.