Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

BÊN TRÊN MẶT TRỜI


Bên Trên Mặt Trời


Người truyền đạo nói: Hư không của sự hư không, hư không của sự hư không, thảy đều hư không. Các việc lao khổ loài người làm ra dưới mặt trời, thì được ích lợi chi? — Truyền đạo 1:2‑3

Mỗi ngày lễ của người Do Thái đều được kết với một sách đặc biệt trong Kinh thánh, được đọc lên trong ngày lễ. Vào ngày Lễ Vượt Qua, chúng ta đọc Nhã ca, vào lễ Shavuot, sách Rutơ. Vào lễ Sukkot, chúng ta đọc sách Truyền đạo.

Truyền đạo là cách dịch Latinh của từ Hê-bơ-rơ Kohelet. Kohelet sát nghĩa là "người thu thập", nhưng được dùng để nói tới "giáo sư" trong cả sách. Đó là một thuật ngữ mà Vua Solomon, tác giả của quyển sách, sử dụng như là tiêu đề của quyển sách và cũng để đề cập đến bản thân ông. Ông đã thu thập tất cả những tri ​​thức này và chia sẻ nó với chúng ta trong tác phẩm thơ văn này. Và đâu là kết luận của ông? Kết luận ấy có thể được tóm tắt trong một cụm từ nổi tiếng nhất cho cả phần khởi đầu và kết luận của sách Truyền đạo: "Hư không của sự hư không! Hư không của sự hư không! . . . Thảy đều hư không".

Chúng ta hiểu cụm từ này như thế nào? Có phải cuộc sống của chúng ta thật sự vô nghĩa không? Và điều này có liên quan gì đến lễ Sukkot?

Câu trả lời có thể được tìm thấy ở câu kế đó: "Các việc lao khổ loài người làm ra dưới mặt trời, thì được ích lợi chi?" Cụm từ chính là "Dưới mặt trời". Cuộc sống ở dưới ánh mặt trời là thứ mà vị giáo sự thấy là vô nghĩa.
"Dưới mặt trời" đề cập đến sự sống ở trên đất. Luật bất thành văn của thế giới vật chất mà chúng ta đang sống trong đó là: "Người nào qua đời với nhiều đồ chơi nhất sẽ thắng". Người ta cống hiến đời sống của họ để có được nhà cửa đẹp nhất, loại xe xịn nhất và sự say mê công nghệ mới nhất. Tuy nhiên, vào cuối cuộc đời các thứ này sẽ chẳng là gì cả. Bạn không thể thưởng thức các thứ đồ chơi của mình khi bạn ngã chết, và một khi đó là số phận của mọi người, thì đâu là mục đích lao động cho tất cả những thứ vô dụng đó ở chỗ thứ nhứt?
Vua Solomon dạy rằng chẳng có gì chúng ta đạt được “dưới mặt trời” có giá trị thực sự lâu bền. Tuy nhiên, cũng có sự sống ở bên "trên mặt trời"

Bên trên mặt trời đang hiển hiện một thế giới khác, thế giới thuộc linh. Đấy là chỗ duy nhất mà bất cứ thứ gì chúng ta kiếm được đều có giá trị đích thực. Và những loại đồ vật mà chúng ta kiếm được đều có giá trị lâu dài thực sự đều chẳng phải là đồ vật chi cả. Chúng là những việc lành của chúng ta và sự thờ phượng Đức Chúa Trời. Chỉ có các thứ này sẽ ở với chúng ta cho đến đời đời, và chỉ có những thứ này mới có ý nghĩa.

Nhằm ngày lễ Sukkot, khi chúng ta ngồi trong những túp lều mong manh với loại mái nhà không sáng sủa chi hết, chúng ta mau mắn nhận ra và dễ bị tổn thương bất cứ thứ gì chúng ta xây dựng là thể nào trong thế giới này. Tầm nhìn của chúng ta không bị che khuất bởi một mái nhà vững chắc an toàn, nó ngăn chặn tầm nhìn của chúng ta về không gian rộng lớn ở phía trên mặt trời và mặt trăng. Chúng ta có thể nhìn thấy hết mọi thứ và nhận ra rằng cuộc sống "dưới mặt trời" chỉ là một bức màn mà thôi. Bên trên mặt trời là nơi chúng ta sẽ sống và chỉn ở đó cuộc sống mới kiếm được ý nghĩa của nó.


Thứ Ba, 10 tháng 10, 2017

KỲ VUI MỪNG



Kỳ Vui Mừng

Ngươi hãy giữ lễ mùa màng, tức là mùa hoa quả đầu tiên của công lao ngươi về các giống ngươi đã gieo ngoài đồng; và giữ lễ mùa gặt về lúc cuối năm, khi các ngươi đã hái hoa quả của công lao mình ngoài đồng rồi — Xuất Êdíptô ký 23:16

Mới đây, tôi có xem một bộ phim ngắn do một số sinh viên Úc thực hiện. Trong phim ấy, một cậu bé mặc quần áo rách rưới xỏ đôi giày rách nát ngồi trên một chiếc ghế trong công viên đang than vản phần số mình trong cuộc sống. Khi nó đi vòng quanh công viên, nó gặp một cậu bé khác trong độ tuổi của nó đang ngồi trên chiếc ghế khác trong công viên, cậu bé này duy nhứt ăn mặc đàng hoàng với đôi giày thể thao ngon lành của nó.

Cậu bé khốn khổ ngồi xuống với dáng buồn bã gần gốc cây kia rồi ước ao mình có thể đổi chỗ với cậu bé khá giả kia . . . và kìa, nó nhận được sự ước ao của mình! Nó lấy làm kinh ngạc khi thấy mình đang ngồi trên băng ghế trong lớp quần áo của đứa trẻ kia. Nhưng có điều gì đó không ổn. Đứa trẻ khá giả, giờ đây mặc bộ quần áo của cậu bé nghèo, đang la hét và nhảy lên vì vui mừng. Sao nó vui như thế khi được đổi chỗ chứ? Câu trả lời mau mắn được tỏ ra khi có một phụ nữ xuất hiện với chiếc xe lăn – sẵn sàng đưa đứa trẻ nghèo trở thành khá giả trở lại với mái nhà ấm cúng của mình. Lý do là vì nó không còn sử dụng đôi chân của nó được nữa.

Sứ điệp của cuốn phim: Hạnh phúc là tán thưởng những gì chúng ta đang có.

Bậc thánh hiền Do-thái cách đây hàng ngàn năm đã nói như vầy: "Ai giàu có chứ? Người nào đang hạnh phúc với những gì mình có". Sự dư dật và sự vui mừng thực sự không nằm ở chỗ có nhiều đâu; chúng được tìm thấy trong sự tán thưởng những gì chúng ta có nhiều đó.

Mỗi ngày lễ trong lịch của người Do-thái được đặt cho một cái tên mô tả nó. Lễ Vượt Qua (Passover) được gọi là "Kỳ Tự Do của chúng ta"Shavuot ai cũng là "Kỳ Bố Thí của Ngũ Kinh". Sukkot được gọi là "Kỳ Vui Mừng của chúng ta". Ngày lễ nầy có gì đặc biệt khiến nó xứng đáng một tước hiệu như vậy chứ?

Sự thật, ấy là ở bề mặt Sukkot sẽ là ngày lễ sau cùng được gọi là ngày lễ vui mừng. Trong mọi ngày lễ khác, chúng ta ăn tối trong tiện nghi gia đình và nghỉ ngơi thoải mái trên giường mình. Tuy nhiên, vào ngày lễ Sukkot chúng ta được truyền cho phải ăn ở bên ngoài, ở đó trời thường quá nóng hoặc quá lạnh. Trong sự tuân giữ này, nhiều người có thói quen ngủ ngoài trời trên nệm tạm hoặc trong túi ngủ. Có gì hay về việc ấy chứ?

Sukkot, còn được gọi là "Lễ Thu Hoạch", là thời gian mà mọi người có thể tin rằng có nhiều thứ là hạnh phúc hơn. Vì vậy, rất đặc biệt trong thời gian này chúng ta lại học được hạnh phúc thực sự nói tới điều gì!?! Chúng ta cố ý sống với ít hơn và tận hưởng nó nhiều hơn. Chúng ta nhận ra rằng bao lâu chúng ta có mái nhà che trên đầu, một số thức ăn ngon và bạn bè, và một nơi để ngủ, chúng ta cực kỳ có phước.

Năm nay khi người Do-thái trên toàn thế giới kỷ niệm Sukkot, hãy sử dụng cơ hội này để thưởng thức nhiều ơn phước trong cuộc đời bạn. Hạnh phúc là một sự lựa chọn, và Sukkot là một cơ hội để chọn nó hơn các ngày khác.


CANH CHỪNG CÁI LƯỠI


Canh Chừng Cái Lưỡi

Chúng nó mài nhọn lưỡi mình như rắn, có nọc độc rắn hổ trong môi mình — Thi thiên 140:3

Sự bình tĩnh của Winston Churchill là huyền thoại, đặc biệt khi đối mặt với sự phản đối. Một câu chuyện kể về ông đã xảy ra trong năm cuối của chức vụ. Thủ tướng Churchill đến ngồi tại một buổi lễ chính thức của chính phủ khi ông nghe thấy hai người ngồi hàng ghế sau ông thì thầm: "Đó là Winston Churchill". "Họ nói ông già yếu rồi". "Họ nói ông nên lùi sang một bên rồi để sự điều hành đất nước lại cho hạng người năng động và có năng lực hơn". Khi kết thúc buổi lễ, Churchill quay lại với hai người kia rồi nói: "Chào quí ông, họ cũng nói ông ta điếc nữa đấy!"

Bằng cách dí dỏm của mình, Thủ tướng Churchill đã dạy cho hai người nầy biết rằng không phải mọi sự họ đã nghe đều là sự thật đâu. Tuy nhiên, câu chuyện này cũng chứng tỏ rằng hầu hết ai nấy đều tin vào mọi điều mà họ đã nghe, dù có là sự thật hay không!

Nói xấu, lashon hara theo tiếng Hy-bá-lai, bị coi là rất nghiêm túc trong Kinh Thánh. Bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng khi người ta ngồi lê đôi mách, họ vi phạm không ít hơn 31 điều răn trong Kinh thánh. Điều răn kinh điển nhất chống lại việc nói xấu có thể được thấy trong Lê-vi ký 19:16: "Chớ buông lời phao vu trong dân sự mình, chớ lập mưu kế nghịch sự sống của kẻ lân cận mình: Ta là Đức Giê-hô-va". Trong các thời kỳ Kinh thánh, nói xấu bị xem là trầm trọng, nó gặp phải sự trừng phạt khắc nghiệt mà thường do bệnh phung gây ra, và bao gồm một tuần cô lập.

Tại sao nói xấu bị xử khắc nghiệt như vậy chứ?

Câu trả lời có thể tìm thấy trong Thi Thiên 140, hoàn toàn nói tới việc là một nạn nhân của sự nói xấu. Trong đó, tác giả Thi thiên cầu thay xin sự bảo hộ thiêng liêng khỏi những kẻ làm ác, họ mài nhọn lưỡi mình như rắn, có nọc độc rắn hổ trong môi mình (câu 3). Tác giả Thi thiên kêu gọi những kẻ chuyên nói xấu là "bạo hành""gian ác". Ông mô tả lời lẽ xấu xa của họ giống như cái bẫy rập để bắt lấy ông.

Không giống như giai điệu thời thơ ấu: "gậy và đá có thể làm gãy xương tôi, song gán ghép sẽ không bao giờ làm tổn thương tôi", tác giả thi thiên không coi lời lẽ gây tổn thương là vô hại. Giống như bất kỳ nạn nhân nào của sự nói xấu hay bắt nạt nào có thể chứng thực, lời lẽ có thể gây tổn hại giống như cái bẫy rập và độc hại như nọc độc. Đây là lý do tại sao chúng ta phải tránh chúng bằng mọi giá. Giống như chúng ta phải cảnh giác với một khẩu súng đã nạp đạn, chúng ta phải canh chừng môi miệng của chúng ta, chúng cũng mạnh mẽ dường ấy.

Tin tức tốt lành, ấy là bậc thánh hiền cũng dạy rằng người nào cầm giữ không thốt ra lời nói xấu hoặc vu khống kiếm được một phần thưởng thuộc linh vượt quá sự hiểu biết. Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta hai cánh cửa – răng và môi của chúng ta – để giúp chúng ta canh chừng cái lưỡi của chúng ta và sử dụng chúng sao cho thích ứng. Mới đây, tôi có thấy cái mẹo hữu ích này: SUY NGHĨ trước khi bạn nói: Hãy hỏi: điều đó có thật hay không? Việc ấy có ích không? Nó có được cảm thúc không? Có cần thiết không? Có đáng không? Nếu câu trả lời là “no” cho bất kỳ câu nào trên đây, hãy khép cửa lại rồi khoá cho chặt đi.